Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 87

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 87 :Quay xe

Trong khi Giản Văn Khê đang tham gia sự kiện, Chu Đĩnh lại có cuộc gặp với Khương Hồng.

Chu Đĩnh đã gạt bỏ toàn bộ những công việc có thể từ chối, dồn toàn tâm toàn lực cho Tinh Nguyệt Chi Chiến, nên dạo gần đây, việc dẫn dắt tân binh đều do Khương Hồng đảm nhận.

Những gương mặt mới này là nghệ sĩ mà công ty họ vừa ký hợp đồng, và Khương Hồng đang chuẩn bị đưa họ tham gia cuộc tuyển chọn tài năng vào năm sau.

Vì vậy, cũng đã một thời gian cô chưa gặp lại Chu Đĩnh.

Sau khi nghe xong những gì Chu Đĩnh đã trải qua trong thời gian gần đây, Khương Hồng lập tức bật dậy.

"Cố Vân Tương?" Cô tức giận đến mức đỏ bừng cả mặt. "Cậu ta dám làm chuyện đó thật sao?"

"Anh ta làm vậy, nhất định phải trả giá." Chu Đĩnh lạnh lùng nói.

"Không cần cậu phải nhắc!" Khương Hồng siết chặt nắm tay, cơn giận không thể kiềm chế. "Bất kể là cậu ta tự ý hay có ai đứng sau giật dây, chỉ cần dám ra tay với cậu, thì dù không lột da, cũng phải khiến cậu ta chịu khổ!"

Cô trách Chu Đĩnh: "Chuyện lớn thế này mà cậu giấu chị tới tận bây giờ?"

Chu Đĩnh điềm đạm đáp: "Trước đây tôi còn do dự, không chắc có nên động đến anh ta hay không. Nhưng bây giờ thì là một cơ hội tốt."

Khương Hồng nhìn thẳng vào mắt hắn.

Chu Đĩnh hỏi: "Chị có thấy tin tức về Giải Trí Ngải Mỹ chưa?"

Khương Hồng gật đầu.

Chuyện này đang làm náo loạn cả giới giải trí, ai cũng bàn tán.

Mà với một công ty rác rưởi như Giải Trí Ngải Mỹ, vướng phải scandal thế này cũng coi như đáng đời.

Từ lâu, cô đã chẳng ưa gì cách làm việc của bọn họ.

"Vụ việc của Triệu Phấn có liên quan đến hai người - một là Giản Văn Minh, hai là Cố Vân Tương. Cố Vân Tương đã ở Giải Trí Ngải Mỹ nhiều năm, giúp Tống Thanh xử lý không ít việc bẩn. Những lời đồn về cậu ta, phần lớn đều là thật. Chúng ta thậm chí không cần bằng chứng rõ ràng, chỉ cần khiến dư luận dồn hỏa lực vào cậu ta, là đủ để cậu ta thân bại danh liệt."

Khương Hồng chăm chú nhìn Chu Đĩnh.

Cô chưa từng thấy vẻ mặt Chu Đĩnh lạnh lùng và tàn nhẫn đến vậy.

Chu Đĩnh nói: "Lợi dụng thời cơ này, diệt anh ta đi."

Khương Hồng hơi khựng lại.

Ánh mắt của Chu Đĩnh lạnh như băng, dường như ẩn chứa cả sự căm hận sâu sắc.

Sau vài giây im lặng, Khương Hồng gật đầu.

Phản ứng như vậy cũng là điều dễ hiểu.

Đổi lại là cô, nếu có kẻ dám bỏ thuốc mình, thì đã tống hắn vào tù từ lâu.

Cũng may Chu Đĩnh không trúng bẫy.

Nếu không, một người sạch sẽ như cậu mà rơi vào tay Cố Vân Tương... chỉ tưởng tượng thôi cũng khiến sống lưng cô lạnh toát.

"Giữa cậu và Giản Văn Minh là thế nào?"

Cô cảm thấy lý do Chu Đĩnh căm ghét Cố Vân Tương đến mức này, e là không chỉ vì chuyện bị hạ thuốc.

Chắc chắn còn liên quan đến Giản Văn Minh.

"Hai chúng tôi đã xác định mối quan hệ."

Khương Hồng sững sờ, lập tức bật dậy: "Cái gì? Xác định yêu đương? Rốt cuộc cậu còn giấu tôi bao nhiêu chuyện nữa? Tốt nhất nói hết một lần cho rõ!"

Nhắc đến Giản Văn Khê, sắc mặt và giọng điệu của Chu Đĩnh lập tức dịu lại.

Ôn hòa, thậm chí có phần ngượng ngùng.

Khương Hồng nhìn ra Chu Đĩnh đã sa vào rất sâu, bèn nhắc nhở: "Tôi khuyên cậu tạm thời đừng dốc hết tình cảm vào mối quan hệ này."

Chu Đĩnh hỏi: "Tại sao?"

"Bởi vì tình cảm giữa hai người không cân bằng." Khương Hồng hỏi ngược lại. "Cậu có chắc là cậu ấy thực sự thích cậu không?"

Cô cảm thấy bây giờ Giản Văn Minh trông thế nào cũng toát lên vẻ lạnh nhạt, xa cách.

Còn Chu Đĩnh thì lại quá mức nhiệt tình.

"Người như em ấy, nếu không có tình cảm với tôi, liệu có đồng ý xác lập quan hệ yêu đương không?" Chu Đĩnh hỏi lại.

Câu hỏi này khiến Khương Hồng cứng họng.

Không hẳn là sai, nhưng cũng không hoàn toàn thuyết phục.

Biết người thì dễ, biết lòng mới khó. Ở trong giới giải trí nhiều năm, cô từng gặp không ít người sống hai mặt.

Cậu có thể tưởng tượng một ngôi sao nữ mang hình tượng "đóa sen trắng" trong sáng, nhưng sau lưng lại hút thuốc, uống rượu, thậm chí đi làm kẻ thứ ba không?

Cậu có thể tin một nam thần tượng luôn khoe khoang về mối tình đầu thuần khiết, nhưng thực tế lại là kẻ nghiện hộp đêm và thích SM?

Khương Hồng nghĩ rằng Chu Đĩnh từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, mọi chuyện luôn suôn sẻ nên đôi khi nhìn đời quá đơn giản.

"Sự cân bằng trong tình cảm rất quan trọng. Nếu không có sự cân bằng, người chịu tổn thương sẽ là cậu." Khương Hồng nói.

"Tôi với em ấy vốn dĩ không thể cân bằng." Chu Đĩnh đáp. "Bởi vì sẽ không có ai yêu em ấy nhiều như tôi yêu em ấy."

Khương Hồng im lặng.

Vì cô không thể phủ nhận sức hút của Giản Văn Minh lúc này.

Gương mặt điển trai, năng lực xuất chúng, khí chất lạnh lùng và sạch sẽ.

Cô rất muốn hỏi Chu Đĩnh một câu: Vậy còn Joshua thì sao?

Người cậu từng yêu suốt bao năm, Joshua thì sao?

Nhưng rồi cô lại nghĩ, nếu Chu Đĩnh có thể buông bỏ hình bóng mơ hồ đó, sẵn sàng bước về phía trước, thì cô thực sự mừng cho cậu.

"Hy vọng cậu ấy không phụ tấm chân tình này của cậu." Khương Hồng nói. "Nếu không, tôi nhất định sẽ không tha cho cậu ấy."

Nhưng bây giờ, điều cần làm là giải quyết những kẻ bên ngoài trước.

Cố Vân Tương. Tần Tự Hành.

Tần Tự Hành là người ngoài giới, muốn đối phó gã phải dùng những cách ngoài giới. Nhưng Cố Vân Tương lại là người trong giới, nên chẳng cần đích thân ra tay.

Danh tiếng chính là vũ khí có thể kết liễu cậu ta.

____

Đúng như Giản Văn Khê dự đoán, chủ đề "Giản Văn Minh phản bác tin đồn quy tắc ngầm" nhanh chóng leo lên hot search.

Trên các diễn đàn giải trí lớn, câu chuyện bị spam khắp nơi.

Tên tuổi Giản Văn Minh giờ đây bị gắn liền với bê bối "quy tắc ngầm giết người" của Giải Trí Ngải Mỹ, khiến dư luận dậy sóng.

[Tôi cứ tưởng cậu ấy sẽ giả chết như Cố Vân Tương, ai ngờ lại dám phản hồi.]

[Chính trực thì không sợ tà ma đúng không? Nhìn là biết cậu ấy không giống người từng bị quy tắc ngầm. Còn Cố Vân Tương thì đúng là vết đen nhiều vô kể.]

[Đập đầu nhà mày á! Chỉ đi dự tiệc thôi mà cũng gọi là vết đen sao?]

[Đúng đấy, đúng đấy. Cố Vân Tương chẳng qua là hay dự tiệc, bị chụp lại cảnh khoác vai thân mật tí thôi mà.]

[Hahaha, đang bàn về Giản Văn Minh, mấy người có thể đừng cố lái sang hướng khác được không?]

[Fan Vân gần đây điên thật, chắc bị đâm trúng điểm yếu của thần tượng rồi.]

[Tôi thấy fan Giản cũng đừng vội đắc ý. Vụ của Lý Nhung không chỉ liên quan đến Cố Vân Tương, mà còn là người đại diện cũ của Giản Văn Minh đúng không?]

[Giản Văn Minh hiện tại có người đại diện mới là Thường Tĩnh rồi mà.]

[Lý Nhung tai tiếng thì nhiều thật, nhưng từng nâng đỡ không ít ngôi sao lớn. Là người đại diện có tiếng đấy. Giản Văn Minh đột nhiên đổi người đại diện, ai biết có phải vì quy tắc ngầm không?]

[Tôi vừa đọc được tin đồn nhỏ, nói Lý Nhung từng ép Giản Văn Minh phục vụ giường chiếu, hai người cãi nhau đến mức tan vỡ. Sau đó Giản Văn Minh nổi lên nhờ Tinh Nguyệt, rồi đá văng Lý Nhung.]

[Trời ơi, nghe như cốt truyện trong mấy bộ sảng văn.]

[Nếu đúng thế thật thì tôi chính thức làm fan của Giản Văn Minh!]

[Vậy Lý Nhung sẽ ra sao? Nghe đoạn ghi âm hôm qua mà tức muốn chết, chỉ mất việc thì đâu có đủ. Chuyện đó là phạm pháp đúng không?]

[Cứ chờ xem có ai kiện hắn không.]

[Kiện đi! Tống hắn vào đồn cảnh sát luôn cho tôi!]

Lý Nhung ném điện thoại lên bàn, mu bàn tay căng cứng, nổi rõ gân xanh.

Chỉ sau một đêm, tóc hắn đã lấm tấm bạc.

Thật ra từ khi Giản Văn Minh bắt đầu nổi tiếng, hắn đã lo lắng không yên. Cảm giác bất an cứ bám riết lấy hắn, nhưng hắn nghĩ cùng lắm thì công ty sẽ cân nhắc giữa hắn và Giản Văn Minh, rồi chọn đứng về phía Giản Văn Minh, khiến hắn bị lạnh nhạt trong công việc.

Tệ nhất cũng chỉ là bị đóng băng sự nghiệp mà thôi.

Nhưng sự kiện của Triệu Phấn bùng nổ quá bất ngờ, khiến hắn trở tay không kịp.

Tính cách của Triệu Phấn không cứng rắn như Giản Văn Minh, bảo gì làm nấy. Cậu ta tuy không muốn nhưng vẫn phải phối hợp.

Hắn thật sự không ngờ Triệu Phấn lại tự sát.

Càng không ngờ có kẻ đứng sau giật dây, khiến mọi chuyện bị phanh phui.

Là ai? Ai muốn hãm hại hắn?

Là Giản Văn Minh sao?

Hay là kẻ từng sai người xử lý hắn trước đây?

Miêu Tư Vũ đã chết bao lâu rồi, vậy mà cũng bị lôi ra.

Thậm chí còn có người đồn rằng Miêu Tư Vũ chết trong tay hắn.

Hắn với Miêu Tư Vũ căn bản không thân thiết!

Hoàn toàn là vu oan giá họa! Nhưng chẳng ai tin hắn cả.

Giờ đây, dù hắn có nói gì cũng không ai tin, vừa mở miệng đã bị mắng chửi. Không chỉ sự nghiệp sụp đổ, mà ngay cả trong giới thân thích, bạn bè, hắn - người từng được gia đình tự hào gọi là "nhân vật lớn" - giờ đây đã bị xã hội ruồng bỏ hoàn toàn.

Cuộc đời hắn đến đây coi như chấm hết.

Nghe giọng điệu của Tống Thanh, có vẻ như tất cả đều muốn đổ cái nồi này lên đầu hắn.

Được cá quên nơm.

Giải Trí Ngải Mỹ định vứt bỏ hắn không chút do dự.

Hắn lăn lộn trong giới giải trí bao nhiêu năm, quan hệ với Tống Thanh lại thân cận như thế, trong tay cũng có chút thứ để nắm đằng chuôi.

Hắn lập tức gọi điện cho Cố Vân Tương.

Điện thoại kết nối, nhưng người bắt máy lại là trợ lý của Cố Vân Tương.

"Anh Nhung, anh Vân đang quay phim."

"Cậu nói với cậu ta, nếu cậu ta không nghe máy, sau này đừng có mà hối hận."

Bên kia im lặng khoảng hai giây, rồi giọng Cố Vân Tương vang lên:

"Anh có ý gì?"

"Không có gì đặc biệt." Lý Nhung nói. "Vân Tương, lần này cậu phải giúp tôi."

"Tôi giúp anh thế nào?" Cố Vân Tương cười lạnh. "Anh xem tôi bị anh liên lụy thành cái dạng gì rồi?"

"Sao? Cậu cũng định mặc kệ tôi à?" Lý Nhung đột nhiên cao giọng.

Cố Vân Tương trầm mặc một lúc, rồi nói:

"Bây giờ ngoài sếp Tống ra, không ai giúp được anh đâu. Tôi giúp được gì? Cùng lắm là cho anh chút tiền."

"Tôi biết chỉ có Tống Thanh mới cứu được tôi. Tôi tìm cậu, là muốn nhờ cậu nói đỡ một câu với Tống Thanh." Lý Nhung nói. "Vân Tương, chúng ta hợp tác bao nhiêu năm, ít nhiều cũng có chút tình nghĩa. Tôi đối với cậu có tình, đối với công ty cũng có. Cậu nói với Tống Thanh, đừng tuyệt tình như thế. Chặt đứt ân nghĩa này rồi, chẳng ai được lợi cả. Cậu nói xem có đúng không?"

Khuôn mặt Cố Vân Tương trở nên lạnh lùng, không nói thêm một lời nào, trực tiếp dập máy.

Hắn ta bị những kẻ này níu kéo, mãi mãi không thể thoát ra khỏi vũng bùn.

Lý Nhung, Tần Tự Hành, Tống Thanh... bọn họ sẽ không buông tha hắn ta.

Trợ lý nhỏ giọng gọi:

"Anh Vân..."

Cố Vân Tương đột nhiên quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu, đầy tơ máu.

"Anh nghỉ ngơi một chút đi, đã lâu rồi anh chưa ngủ tử tế." Trợ lý lo lắng nói.

Cố Vân Tương ngẩng đầu lên, giọng điệu thờ ơ:

"Nghỉ ngơi? Chắc sớm thôi, sẽ có rất nhiều thời gian để nghỉ ngơi."

Hắn ta ngừng một chút, rồi nói:

"Gọi cho Lưu Tử Nghĩa, bảo cậu ta đến đây."

Trợ lý vội vã gọi cho Lưu Tử Nghĩa.

Cố Vân Tương lại gọi cho Giản Văn Khê.

Lúc này, Giản Văn Khê vừa trở về từ phim trường, vừa xuống xe thì thấy số của Cố Vân Tương gọi đến, thoáng sững người.

Anh không vào tòa nhà mà đi dọc theo con đường nhỏ trong vườn, tiến lên sườn núi cao, bắt máy:

"Alo."

Cố Vân Tương nói:

"Giản Văn Minh, cậu định không làm gì sao?"

Giản Văn Khê hỏi:

"Ý anh là gì?"

"Lý Nhung sắp tiêu rồi." Cố Vân Tương nói. "Cậu đã quên hắn từng đối xử với cậu thế nào sao?"

Giản Văn Khê đứng trên sườn núi cao, gió bắc thổi tung mái tóc anh:

"Anh muốn nói gì?"

"Lý Nhung, Tần Tự Hành... cậu không muốn bọn họ biến mất vĩnh viễn sao?" Cố Vân Tương nói. "Cậu biết vì sao tôi hạ thuốc Chu Đĩnh, biết tôi làm vậy theo lệnh ai, cậu rõ chứ? Tôi đáng chết, nhưng bọn họ thì sao?"

"Anh cũng biết anh đáng chết à?" Giản Văn Khê thản nhiên hỏi.

Cố Vân Tương cười lạnh:

"Cậu không cần ra tay với tôi. Loại người như tôi, dù có làm ngôi sao cả đời, cũng chỉ có thể lặn ngụp trong cái giới dơ bẩn này, chẳng bao giờ thoát ra được. Tôi sống, cũng chẳng sung sướng gì. Đây là cái giá tôi phải trả.

Nhưng còn Tần Tự Hành, hay Tống Thanh? Bọn họ vẫn sống an nhàn, nắm trong tay quyền lực. Chính bọn họ mới là kẻ đứng sau thao túng tất cả.

Chỉ cần bọn họ còn đứng vững, Giản Văn Minh, cậu sẽ không bao giờ được yên. Biết đâu ngày mai lại có một Trương Tam, Lý Tứ nào đó đến hạ thuốc cậu, hoặc hạ thuốc Chu Đĩnh, rồi lại xuất hiện một Triệu Phấn thứ hai. Cậu với những gì Triệu Phấn đã trải qua, chắc hẳn rất đồng cảm, đúng không? Cậu ta chẳng qua chỉ là một phiên bản yếu ớt hơn của Giản Văn Minh mà thôi. Chính vì để thay thế cậu, nên mới bị đưa lên giường Tần Tự Hành.

Gương mặt Giản Văn Khê lạnh đi.

"Tôi có thể giúp cậu." Cố Vân Tương nói. "Chúng ta hợp tác, được không?"

"Hợp tác với anh?" Giản Văn Khê trầm giọng. "Anh có gì để trao đổi?"

"Miêu Tư Vũ." Cố Vân Tương đáp. "Tôi biết chuyện của cậu ta. Chính tôi là người thu xếp thi thể của cậu ta. Tôi cũng có cách liên lạc với người nhà cậu ta."

Sau khi cúp máy, Giản Văn Khê đứng trên sườn núi cao, hai tay đút túi, mắt nhìn về phía dòng sông xa xa.

Lạnh thật.

Anh từ trên sườn núi đi xuống, quay về ký túc xá.

Chu Đĩnh không có ở đó.

Anh gọi điện cho em trai, Giản Văn Minh.

"Anh!"

Giản Văn Khê "ừ" một tiếng, nói:

"Em cứ ở yên bên đó, đừng vội về."

"Một mình anh chống đỡ được sao?" Giản Văn Minh hỏi.

Giản Văn Khê lại "ừ" một tiếng:

"Anh không phải một mình. Chu Đĩnh sẽ giúp anh, Hề Chính cũng sẽ giúp một chút."

Giản Văn Minh sững người:

"Hề Chính?"

Cậu giật nảy mình, lập tức bật dậy khỏi giường:

"Hề Chính giúp anh kiểu gì? Anh ta biết anh đang ở Hoa Thành à? Biết anh ở..."

"Ừ, Hề Chính biết rồi."

Đầu óc Giản Văn Minh trống rỗng:

"Anh ta biết từ bao giờ?"

Giản Văn Khê hơi nhíu mày:

"Em sao vậy?"

"... Em... Em chỉ là bất ngờ quá. Anh ta không phải vẫn luôn ở nước Y sao? Sao lại biết được?"

"Mấy ngày trước anh ta đến Hoa Thành công tác, tình cờ nhận ra anh." Giản Văn Khê đáp. "Anh đã nói với Hề Chính về kế hoạch của mình, anh ta không nói gì thêm. Em yên tâm, Hề Chính đáng tin, anh ta sẽ không tiết lộ."

Đầu óc Giản Văn Minh như nổ tung.

"Văn Minh." Giản Văn Khê gọi.

"Sao anh không nói với em sớm hơn?"

"Anh thấy không cần thiết." Giản Văn Khê thản nhiên nói. "Văn Minh, em cứ ở lại đó. Bên này đang rất rối ren, chờ mọi thứ sáng tỏ rồi hãy về. Bây giờ em đang ở đâu?"

"Văn Minh?" Giản Văn Khê nhíu mày.

"Em... em đang ở nước M." Giản Văn Minh đáp. "Anh, không nói nữa, em có chút chuyện, cúp trước đây."

Vừa dứt lời, bên kia đã cúp máy.

Giản Văn Khê nhíu mày.

Còn Giản Văn Minh, cậu cảm giác như mình sắp nổ tung.

Mặt đỏ bừng.

Hề Chính đã biết từ lâu rằng anh cậu đang ở Hoa Thành.

Vậy chẳng phải có nghĩa là... hắn đã sớm biết cậu chỉ là kẻ giả mạo?

Cả người cậu nổi da gà.

Trời ạ!

Càng nghĩ, cậu càng thấy lạnh sống lưng. Cậu lập tức nhảy xuống giường, mặc quần áo chỉnh tề rồi khập khiễng lao ra cửa.

Vừa lên taxi, cậu gọi ngay cho Hề Chính.

Điện thoại kết nối, nhưng đầu dây bên kia lại là giọng một người phụ nữ:

"Cậu Giản phải không? Chào cậu, sếp Hề đang họp. Tôi là trợ lý của ngài ấy..."

"Anh ta đang ở tổng bộ công ty đúng không?" Giản Văn Minh cắt ngang.

"Đúng vậy, sếp Hề đang..."

Giản Văn Minh trực tiếp cúp máy.

"Đến tập đoàn Đại Khê." Cậu nói với tài xế.

Khuôn mặt cậu gần như méo mó, lửa giận bùng lên trong mắt.

Cậu vẫn luôn nghĩ mình nắm Hề Chính trong lòng bàn tay. Không ngờ, từ đầu đến cuối, kẻ bị đùa bỡn lại chính là cậu!