Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 86

topic

Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 86 :Là yêu sao?

Chu Đĩnh có thể đoán được vì sao tối nay Giản Văn Khê lại muốn ngủ cùng hắn.

Sau khi xảy ra chuyện như vậy, dù có mạnh mẽ đến đâu, trong lòng Giản Văn Khê hẳn cũng có chút bất an và cô đơn.

Điều hắn có thể làm, chính là ôm chặt lấy người ấy, dùng hơi ấm và mùi hương của mình để xoa dịu.

Mà nói thật, cảm giác này thật sự rất dễ chịu.

Cảm giác được ôm người mình yêu thương vào lòng, thật sự tuyệt vời không gì sánh bằng.

Nếu ngày nào cũng có thể ôm Giản Văn Khê ngủ, thì tốt biết mấy.

Hắn lén hít sâu một hơi, thưởng thức mùi hương trên người Giản Văn Khê.

Thơm quá.

Một mùi hương hoa hồng thoang thoảng, nhẹ nhàng.

Trời vừa hửng sáng, Giản Văn Minh đã dậy.

Cậu vội vàng thu dọn hành lý qua loa, rồi gọi điện thoại đặt vé máy bay.

Dì Trần bước vào, vừa nhìn thấy hành lý đã được chuẩn bị sẵn thì khựng lại, ngạc nhiên hỏi:

"Cậu định đi sao?"

Giản Văn Minh gật đầu. Trời vừa mưa xong, không khí se lạnh, cậu khoác thêm một chiếc hoodie.

"Sao đi đột ngột vậy..." Dì Trần ngập ngừng, rồi hỏi tiếp. "A Chính có biết không?"

"Anh ta còn ở nhà chứ?"

"Có, vẫn chưa dậy." Dì Trần đáp. "Để tôi đi gọi cậu ấy."

Giản Văn Minh gật đầu:

"Phiền dì giúp con mang hành lý xuống."

"Được, tôi gọi A Chính trước."

Nói xong, dì Trần đi sang phòng bên cạnh.

Giản Văn Minh ngồi xuống giường, mở điện thoại ra, lại nhìn hot search một lần nữa.

Miêu Tư Vũ đã lên top.

Đêm qua cậu vừa hỏi anh mình về chuyện của Miêu Tư Vũ, sáng nay tin tức đã leo lên hot search.

Là anh trai ra tay sao?

Nếu anh trai đã quyết định khai chiến, vậy thì cậu phải quay về. Chuyện này quá nguy hiểm, cậu cần luôn sẵn sàng đổi vị trí với anh mình.

Ít nhất, bản thân cũng phải chuẩn bị thật tốt.

Cậu khẽ cử động chân, vẫn còn hơi đau.

Hề Chính mặc áo ngủ bước vào, thấy hành lý trên sàn thì lập tức cau mày.

"Em định đi?" Hề Chính hỏi.

Giản Văn Minh gật đầu.

Hề Chính nhìn sang dì Trần, nói:

"Dì ra ngoài trước đi."

Dì Trần hơi ngẩn người, nhưng vẫn gật đầu, tiện tay đóng cửa lại.

Hề Chính bước lại gần vài bước:

"Vì sao phải đi? Là vì chuyện hôm qua?"

"Không liên quan." Không hiểu sao Giản Văn Minh lại thấy hơi chột dạ. Hơn nữa, Hề Chính đang mặc bộ đồ ngủ mềm mại, bên trong chắc không mặc gì, đường nét rõ ràng, một cục to nổi bật...

Mặt cậu lập tức nóng lên. Lại cảm thấy thân hình Hề Chính quá cao lớn, khiến cả căn phòng trở nên chật chội. Áp lực Alpha từ người kia tỏa ra rõ rệt.

"Vậy vì sao đột nhiên muốn đi?" Giọng Hề Chính nghiêm lại.

Người này có cần nghiêm túc như thế không?

Cậu muốn đi thì đi thôi.

Hề Chính dùng cái giọng gì vậy? Y như phụ huynh răn dạy con cái.

"Muốn chạy thôi." Giản Văn Minh đáp. "Tôi cũng đâu bị nhốt ở nhà anh, hai ta đã ly hôn lâu rồi, anh không cần xen vào như thế."

Hề Chính trầm mặc một lúc rồi hỏi:

"Định đi đâu?"

"Về nhà tôi."

"Bố mẹ em không có thời gian chăm sóc em."

"Vết thương của tôi gần như khỏi hẳn rồi, tôi có thể tự chăm sóc bản thân." Giản Văn Minh nói, rồi đứng dậy. "Anh bảo dì Trần ra ngoài đi. Còn hành lý, phiền anh mang xuống giúp tôi."

"Thật sự muốn đi?"

Giản Văn Minh ngước lên nhìn Hề Chính.

"Sao anh lại nghĩ tôi đang đùa giỡn? Nghĩ tôi đang giả vờ lạnh lùng để câu kéo anh sao?"

Cậu nhớ tới chuyện bị cưỡng hôn tối qua, trong lòng lập tức bốc hỏa.

"Anh tự đánh giá bản thân cao quá rồi. Tôi hoàn toàn không thích anh."

Câu này vừa nói ra, sắc mặt Hề Chính lập tức sầm lại.

"Vậy sao?" Hề Chính cười lạnh. "Vậy gần đây em làm mấy chuyện đó là gì? Chẳng lẽ chỉ để đùa giỡn tôi?"

Ai đùa ai chứ?

Người bị cưỡng hôn rõ ràng là cậu!

Nhưng lúc này, Giản Văn Minh lại hơi e dè trước Hề Chính.

Cậu cảm thấy người này thật sự quá b**n th**.

Quá mạnh.

Không gánh nổi, thật sự không gánh nổi!

Cậu liếc nhìn đồng hồ, giả vờ nói:

"Không còn kịp nữa, tôi thật sự phải đi rồi."

Nói xong liền tự mình xách hành lý lên.

Nhưng Hề Chính lập tức giật lấy vali từ tay cậu.

Giản Văn Minh nhướng mày.

"Tôi đưa em đi." Hề Chính nói.

Giản Văn Minh khựng lại một chút, rồi vẫn đi theo Hề Chính ra ngoài.

Hề Chính đặt hành lý ở cửa cầu thang:

"Chờ tôi một lát, tôi đi thay đồ."

Hắn vào phòng bên cạnh. Chỉ một lúc sau đã mặc xong quần áo, lại xách theo vali của Giản Văn Minh xuống tầng.

Dưới phòng khách, dì Trần và bà Hề đều đang đứng đó, ngẩng đầu nhìn hai người họ.

Giản Văn Minh liếc nhìn bà Hề.

Không những bà không vui vẻ, mà còn có vẻ căng thẳng, hỏi:

"Sao đột ngột muốn đi vậy?"

Sắp đi rồi, Giản Văn Minh cũng không muốn làm mọi chuyện thêm khó xử, chỉ đáp:

"Tôi về nhà mình."

Bà Hề định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi, chỉ nghiêm mặt nhìn hai người họ.

Mãi đến khi cả hai đã lên xe, Hề Chính mới lên tiếng:

"Nói đi, vì sao dọn đi?"

Giản Văn Minh sững người:

"Tôi không phải đã nói rồi sao? Tôi muốn về nhà."

Hề Chính bất ngờ đạp phanh gấp, dừng xe sát lề đường.

Giản Văn Minh hoảng hốt quay đầu lại:

"Anh làm gì vậy?"

"Nói đi."

Giản Văn Minh tháo dây an toàn, định mở cửa xe, nhưng phát hiện cửa đã bị khóa.

"Tôi có việc, cần ra ngoài một chuyến."

"Việc gì? Đi đâu?"

"Anh có phải quản hơi nhiều rồi không?"

Hề Chính im lặng.

Giản Văn Minh càng lúc càng thấy Hề Chính đáng sợ. Trên người hắn toát ra một loại khí chất lạnh lẽo.

Cậu hơi chột dạ, đành nói:

"Em trai tôi ở Hoa Thành gặp chút chuyện, tôi muốn qua đó xem sao."

Hề Chính nhíu mày:

"Cậu ấy gặp chuyện?"

Giản Văn Minh gật đầu.

Thế nhưng Hề Chính không hỏi thêm gì, chỉ im lặng một lúc rồi nói:

"Em đang bị thương, đi như vậy thì giúp được gì? Em trai em có biết em định tới không?"

Giản Văn Minh đáp:

"Chúng tôi là anh em sinh đôi, giữa hai người có sự ăn ý."

Hề Chính liếc đồng hồ:

"Gọi cho cậu ấy ngay, hỏi rõ tình hình. Nếu thực sự muốn giúp thì cũng phải bàn bạc trước, bằng không em chẳng giúp được gì, còn có thể gây thêm phiền phức."

Giản Văn Minh không đáp, chỉ mím môi nhìn Hề Chính.

Hề Chính không nhìn lại, chỉ cầm điện thoại lên xem gì đó.

Giản Văn Minh cũng lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho anh mình.

Dù sao thì cậu cũng định về nhà trước, trong thời gian này có lẽ sẽ kịp nhận phản hồi.

Thật ra Hề Chính nói cũng đúng. Dù là ra ngoài hay quay về, cậu đều nên báo với anh trai một tiếng.

Hề Chính cau mày nhìn điện thoại, không rõ đang đọc gì.

"Tôi đã nhắn cho nó rồi." Giản Văn Minh nói.

Hề Chính chỉ đáp gọn một tiếng:

"Ừm."

Sau đó cất điện thoại và nổ máy.

Suốt dọc đường, cả hai không ai nói thêm câu nào.

Hề Chính đưa cậu về nhà họ Giản.

Lúc này bố Giản và mẹ Giản không có ở nhà, trong nhà chỉ có dì giúp việc.

Dì không nhận ra người trở về là ai, liền nói:

"Văn Khê về rồi à?"

Giản Văn Minh gật đầu, sau đó quay sang nhìn Hề Chính:

"Anh về đi."

Hề Chính đưa hành lý cho dì, rồi rời đi ngay, không nói một lời.

Giản Văn Minh cảm thấy con người Hề Chính thật kỳ lạ.

Hắn luôn thay đổi, khiến người khác không thể đoán trước được điều gì.

Giống như lúc này, Hề Chính mặc quần tây xám đậm, áo thun trắng, tóc hơi rối, trông có vẻ ôn hòa, vô hại.

Nhưng đêm qua, hắn lại mạnh mẽ và áp đảo như một con thú.

Giản Văn Minh khẽ mím môi, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Cậu nghĩ, lần này về nhà, nhất định sẽ không còn bất kỳ dây dưa nào với Hề Chính nữa.

Dường như có chút không nỡ.

Cậu quay đầu, bước thẳng vào trong.

______

Giản Văn Khê ngủ một giấc ngon lành, cảm thấy cả người khoan khoái, dễ chịu.

Anh bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại bên gối.

Là tin nhắn của Giản Văn Minh.

"Em đang tính quay về Hoa Thành."

Giản Văn Khê đặt điện thoại xuống. Chỉ vừa cử động nhẹ, anh đã cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Vì anh cảm thấy có thứ gì đó đang chọc vào mình.

Anh hiểu rõ, vì cả hai đều là đàn ông, nên đương nhiên biết đó là chuyện gì.

Anh quay sang nhìn Chu Đĩnh, thấy đối phương vẫn đang ngủ say.

Giản Văn Khê nhẹ nhàng vươn tay lấy điện thoại, xem giờ. Một lúc sau, Chu Đĩnh tỉnh dậy.

Vừa tỉnh, Chu Đĩnh liền buông tay khỏi người anh.

Giản Văn Khê quay lại, đúng lúc chạm phải ánh mắt của Chu Đĩnh.

Chu Đĩnh lặng lẽ nhìn anh một lúc, ánh mắt có phần trầm lặng, rồi mới đứng dậy.

Giản Văn Khê cảm thấy mặt hơi nóng lên, nhẹ giọng nói:

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng." Chu Đĩnh đáp lại.

"Chuyện bình thường thôi, không cần ngại." Giản Văn Khê cười nói.

Chu Đĩnh chỉ "ừm" một tiếng, không nói gì thêm.

"Thật ra em cũng có." Chu Đĩnh lên tiếng.

"Cái gì?" Giản Văn Khê thoáng ngẩn ra.

"Thường vào khoảng năm giờ sáng."

Giản Văn Khê lập tức hiểu hắn đang nói gì, mặt đỏ bừng.

Anh khẽ "à" một tiếng rồi không nói thêm lời nào.

Thấy anh đỏ mặt, trong lòng Chu Đĩnh bỗng thấy ấm áp, khẽ bật cười.

Giản Văn Khê xuống giường rửa mặt. Khi đang đánh răng, Chu Đĩnh cũng vào phòng tắm, đứng cạnh anh. Lúc này mới thật sự cảm nhận được cảm giác sống chung.

"Hôm nay anh có việc gì không?" Giản Văn Khê hỏi.

"Có, tối nay."

Sáng nay, Giản Văn Khê có một sự kiện tại Hoa Thành, tham gia lễ khai trương của một thương hiệu lớn.

"Chắc sẽ có phóng viên xuất hiện." Chu Đĩnh nói.

Vừa súc miệng, Giản Văn Khê vừa đáp:

"Công ty đã tính đến chuyện đó, sẽ cử người bảo vệ em, chị Tĩnh cũng đi cùng, không sao đâu."

Nói rồi, anh bất ngờ nghiêng người lại gần, hôn nhẹ lên má Chu Đĩnh:

"Em đi đây."

Chu Đĩnh sững người, đứng im tại chỗ.

Lần này, hắn thực sự cảm thấy mình đang yêu.

Giản Văn Khê chủ động như vậy khiến hắn có chút không quen.

Ra khỏi phòng, Giản Văn Khê gọi điện cho em trai.

Điện thoại kết nối nhưng không ai nghe máy.

Anh liền nhắn tin cho Giản Văn Minh:

"Tạm thời đừng về. Đừng lo, anh biết chừng mực."

Vừa gửi xong, điện thoại lập tức rung lên.

Là Hề Chính gọi đến.

Anh liếc nhìn về phía nhà vệ sinh, rồi bước đến bên cửa sổ, bắt máy.

"Em ổn chứ?" Hề Chính hỏi. "Tôi thấy tin về em trên mạng."

"Không sao."

"Tôi vừa liên hệ vài đối tác kinh doanh ở Hoa Thành. Họ đều đáng tin, tôi sẽ gửi liên lạc của họ cho em. Nếu cần gì, cứ tìm họ hoặc trực tiếp tìm tôi."

"Được."

"Vậy tôi không làm phiền nữa, cúp máy đây."

Hề Chính nói ít nhưng rõ ràng. Sau khi cúp máy, hắn lập tức gửi danh sách liên hệ đến điện thoại của Giản Văn Khê.

Giản Văn Khê xem qua danh sách, thấy có cả luật sư, doanh nhân lớn, thậm chí có cả quan chức địa phương.

Anh không ngờ Hề Chính lại có mối quan hệ rộng đến vậy.

Thường Tĩnh đến sớm hơn giờ hẹn một chút. Vừa thấy anh, chị liền nói:

"Công ty lại có chuyện rồi."

"Sao vậy?"

Thường Tĩnh vừa lên xe vừa nói:

"Cậu biết Miêu Tư Vũ không?"

Giản Văn Khê lắc đầu.

"Cậu ấy từng là nghệ sĩ của công ty, đã nhảy lầu tự sát. Vốn chuyện này đã lắng xuống, nhưng vì vụ của Triệu Phấn mà bị khơi lại, còn lên cả hot search. Công ty đã bỏ tiền dìm tin, nhưng vẫn lan ra rất nhanh. Chúng ta cử người tìm gia đình Miêu Tư Vũ, nhưng họ đã dọn đi, không rõ đang ở đâu."

Giản Văn Khê gật đầu, sắc mặt lạnh lùng nhưng không nói gì.

Hôm nay, anh phải tham gia sự kiện đã ký hợp đồng từ tháng trước. Đây là lần đầu thương hiệu này khai trương cửa hàng tại Hoa Thành, nên sự kiện được tổ chức rất hoành tráng, mời nhiều phóng viên đến đưa tin. Trước khi chính thức xuất hiện, phía thương hiệu muốn gặp riêng anh.

"Lãnh đạo cấp cao bên tôi đã gọi điện từ đêm qua. Họ hy vọng chuyện lần này không ảnh hưởng đến Văn Minh." Người phụ trách nói với giọng nhẹ nhàng nhưng thái độ hết sức nghiêm túc. "Chúng tôi cũng mong nếu có bất kỳ biến cố nào, phía các bạn có thể báo trước, để thương hiệu không bị đặt vào thế bị động."

Thường Tĩnh gật đầu:

"Chắc chắn rồi. Chúng tôi cũng không muốn chuyện này ảnh hưởng đến Văn Minh. Công ty chúng tôi và bên các anh đều có chung mục tiêu."

Đây là một trong những hợp đồng quảng cáo cao cấp nhất mà Giản Văn Minh từng nhận được. Giải Trí Ngải Mỹ cũng rất coi trọng thương vụ này.

"Hôm nay có rất nhiều phóng viên đến." Đại diện phía thương hiệu nói. "Khán giả cũng đông lắm."

Thường Tĩnh gật đầu, sau đó đưa Giản Văn Khê về phòng nghỉ đã được chuẩn bị sẵn.

Lúc này, anh đã thay xong trang phục.

Thường Tĩnh chưa từng thấy ai mặc vest đẹp như "Giản Văn Minh".

Làn da trắng, dáng người cao gầy, khí chất nổi bật, gương mặt nhỏ nhắn, từng đường nét đều tinh tế đến mức hoàn hảo.

"Chúng ta đã gửi lời chào đến hầu hết các đơn vị truyền thông, nhưng hôm nay phóng viên đến rất đông, có thể sẽ có người không phối hợp. Cậu nhớ kỹ, nếu họ hỏi đến chuyện của Triệu Phấn hay Miêu Tư Vũ..."

"Tôi biết phải trả lời thế nào." Giản Văn Khê ngắt lời.

Thường Tĩnh gật đầu.

Những việc này bọn họ đã bàn bạc kỹ từ trước.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, Giản Văn Khê đi ra khu vực cánh gà sân khấu.

Còn chưa chính thức xuất hiện, dưới khán đài đã vang lên tiếng hò reo.

Anh mỉm cười bước lên sân khấu. Vô số đèn flash chớp sáng liên tục, anh vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, vẫy tay chào. Đôi mắt đã quen với ánh đèn chói gắt, không chớp lấy một lần.

Đến phần phỏng vấn, giữa hàng loạt câu hỏi lộn xộn, một phóng viên giơ micro về phía anh:

"Hiện nay trên Weibo đang lan truyền tin đồn về vụ quy tắc ngầm của Giải Trí Ngải Mỹ, thậm chí còn nhắc đến cả cậu. Xin hỏi, những gì đang lan truyền trên mạng có phải là sự thật không?"

"Chúng ta có thể tập trung vào các câu hỏi liên quan đến thương hiệu không?" Thường Tĩnh đeo khẩu trang, lập tức lên tiếng cắt ngang. "Cảm ơn sự hợp tác."

Giản Văn Khê vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt bình thản nhìn thẳng về phía phóng viên kia, không lên tiếng.

Tình huống này đã được lường trước. Cả Thường Tĩnh lẫn phía thương hiệu đều đã có sự chuẩn bị.

Phóng viên kia cũng không ép thêm, thấy anh không trả lời thì cũng không tiếp tục truy hỏi. Những người khác, vốn đã được sắp xếp từ trước, liền nhanh chóng chuyển hướng câu hỏi sang bộ phim sắp ra mắt.

Giản Văn Khê trả lời rõ ràng, giọng nói ôn hòa nhưng giữ khoảng cách, khí chất cao ngạo mà sạch sẽ.

Chỉ riêng việc anh tự nhiên đứng trên sân khấu cũng đủ khiến người ta khó lòng gán anh với ba chữ "quy tắc ngầm".

"Bản thân tôi thấy, vừa rồi có phóng viên hỏi đến chuyện quy tắc ngầm." Giản Văn Khê bất ngờ lên tiếng, giọng bình tĩnh. "Tôi đã hỏi công ty, họ nói đang tiến hành điều tra. Tôi tin rằng họ sẽ cho mọi người một lời giải thích."

Nói xong, anh khẽ gật đầu, không nói gì thêm.

Những lời anh nói hoàn toàn không có sơ hở.

Anh cũng không cần nói quá nhiều. Nói nhiều, Tống Thanh sẽ gây phiền phức cho anh.

Nhưng như vậy là đủ rồi.

Việc anh cần làm, chỉ là đưa ra một câu trả lời.

Dựa vào danh tiếng anh dày công gây dựng suốt hai tháng qua, lần đầu tiên rút ra như một lưỡi dao sắc bén khỏi vỏ, để xem liệu có đủ sức chém đứt hay không.