Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 94
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 94 :Bánh nướng
Tiểu Quả chỉ dừng lại khi cười đến đau cả bụng. Nàng bỏ bàn tay đang che miệng xuống, cả miệng lẫn tay đều tê rát, cứ nghĩ đến lại không thể nhịn được cười.
Lúc ấy, Tiểu Quả nghe thấy tiếng động trong nhà, có vẻ như Tráng Tráng đang đi ra. Nàng vội đứng dậy, chạy ra chỗ xe lừa, giả vờ bận rộn làm việc gì đó, không nhìn vào nhà.
Tráng Tráng đã thay sang một bộ quần áo mới. Tiểu Quả nhìn đứa nhỏ trước mặt, vừa mới từ “tiểu cô nương” biến trở lại thành con trai của mình, nàng muốn bật cười nhưng không dám. Nàng chỉ có thể giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, nói chuyện bình thường với con, tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện thằng bé đột nhiên đổi đồ.
Tráng Tráng vẫn còn thấp thỏm, mãi đến khi thấy mẹ không hỏi gì thêm về bộ đồ màu hồng, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Từ hôm đó đến nay, Tiểu Quả chưa từng thấy lại bộ đồ hồng đó.
Chỉ đến hôm nay, trong lúc giặt đồ, nàng mới nhìn thấy nó lần nữa. Nhìn nét mặt ngượng ngùng của Tráng Tráng, Tiểu Quả hiểu ngay là cậu không muốn nhắc đến chuyện này, nên nàng cũng giả vờ như không biết.
Nàng cúi đầu tiếp tục giặt đồ, dường như còn nghe thấy tiếng thở ra khe khẽ của Tráng Tráng phía sau. Tiểu Quả khẽ mỉm cười, chà mạnh tay hơn một chút để che đi bờ vai đang run lên vì cố nín cười.
“Thôi được rồi, thôi được rồi. Vì sĩ diện của con trai mình, giặt xong thì sẽ cất bộ này xuống đáy tủ vậy…”
Sau khi phơi đồ xong, Tráng Tráng gọi to:
“Mẹ ơi, lửa được rồi!”
Tiểu Quả vội treo nốt chiếc áo cuối cùng rồi chạy vào trong, mang khay tre đựng đầy bánh ra.
Nàng dặn Tráng Tráng đứng xa ra một chút, vì giờ phải lấy than cháy ra khỏi lò. Dùng đôi kẹp gắp than mùa đông, Tiểu Quả cẩn thận gắp từng thanh củi cháy đỏ rực ra ngoài. Sau đó nàng lấy một cây gậy quấn vải cũ, thò tay vào lò để quét sạch lớp tro còn sót lại.
Vừa cúi người xuống, một luồng hơi nóng phả thẳng vào mặt khiến Tiểu Quả phải nheo mắt lại. Nàng nghiến răng chịu đựng, quét quanh lò thật nhanh, rồi đặt khay bánh lên, nghiêng tay mạnh một cái, bánh trượt gọn vào bên trong lò.
Nàng lấy nắp tự chế đậy kín miệng lò để giữ nhiệt, sau đó xếp phần củi nóng vừa lấy ra vào hố phía dưới lò, để hơi nóng tiếp tục lan đều.
Không có đồng hồ, Tiểu Quả chỉ có thể ước lượng thời gian. Chơi với Tráng Tráng trong chốc lát, nàng thấy chắc là cũng sắp được rồi, bèn kéo con trai ra kiểm tra.
Trans và edit: Little Jasmine
Tráng Tráng chạy trước, mắt sáng long lanh, trong đầu chỉ nghĩ đến những chiếc bánh mà mẹ đã hứa, không biết chúng có thật sự ngon như lời mẹ nói không?
Tiểu Quả cũng hồi hộp không kém. Đây là lần đầu tiên nàng tự xây lò nướng. Nàng âm thầm cầu nguyện, mong là thành công.
Có lẽ trời cao thương tình, khi mở nắp ra, hương thơm nồng nàn tỏa khắp nơi hiện ra những chiếc bánh vàng ươm, giòn rụm.
Tiểu Quả thử thò tay vào lấy thì bị bỏng, không ngờ lò lại nóng đến vậy! Nhưng nàng vừa đau vừa mừng vì như thế có nghĩa là cái lò này thành công rồi!
Tráng Tráng thì tròn mắt thán phục, nhìn mẹ bẻ đôi chiếc bánh. Một lớp dầu nóng lấp lánh chảy ra, lớp vỏ giòn tách ra rơi thành vụn nhỏ. Bánh nướng hoàn hảo, ngoài giòn trong mềm.
Tiểu Quả bật cười, thấy nước bọt của con đang sắp rơi xuống. Nàng đưa tay lau nhẹ. “Đi thôi, ăn nào!”
Nghe vậy, Tráng Tráng reo lên rồi chạy vào nhà trước.
Cậu nhận lấy chiếc bánh mẹ đưa, vừa định đưa vào miệng thì nhớ ra phải thổi cho nguội kẻo bỏng. Thế là cậu thổi phù phù, đếm ngược trong đầu rồi mới cắn một miếng thật to.
Ngay lập tức, hương vị bùng nổ trong miệng. Nước thịt tan chảy, vỏ bánh kêu rộp rộp giòn tan.
Lúc nhào bột, Tiểu Quả đã trộn thêm mỡ heo, nên mỗi miếng cắn đều thơm ngậy và tan trên đầu lưỡi.
“Mẹ nấu ngon quá! Ngon đến béo luôn rồi!”
Miệng còn đầy bánh, Tráng Tráng nói không rõ, nhưng vẫn không ngừng khen mẹ. Dù lời nói nghe hơi sai sai, Tiểu Quả vẫn hiểu ý con trai.
Nàng cười, chạm nhẹ vào chóp mũi cậu: “Ngon thì ăn thêm đi.” Giọng nàng dịu dàng, ánh mắt tràn đầy yêu thương.
Với người mẹ, chỉ cần con mình ăn ngon, uống no, vậy là đủ hạnh phúc rồi.
Tráng Tráng gật đầu: “Mẹ nấu là nhất!”
Tiểu Quả nhìn con trai vừa ăn vừa cười. Đôi mắt tròn, má phính, miệng nhai chóp chép, nét mặt rạng rỡ vì món ngon, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến nàng thấy no rồi.
Cậu bé ăn đến khi không chịu nổi nữa, ôm bụng v**t v*, vẻ mặt mãn nguyện.
Tiểu Quả đã ăn xong từ sớm, ngồi nhìn con. Nàng vốn ăn ít, nhớ ngày xưa mẹ nàng từng trêu rằng “ăn như mèo”, vài miếng là no.
Thấy Tráng Tráng xoa bụng, nàng biết ngay là cậu ăn no quá mức rồi.
Chưa kịp nói gì, Tráng Tráng đã rụt rè chui vào lòng mẹ, nũng nịu chờ được xoa bụng.
Mỗi khi ăn quá no, chỉ cần mẹ xoa bụng một chút là cậu lại thấy dễ chịu.
Thằng bé khẽ rên ư ử, dựa vào người nàng.
Tiểu Quả giả vờ nghiêm nghị, dù lòng đã mềm nhũn, vẫn muốn dạy con bài học: “Lần sau ăn vừa thôi nhé.”
Tráng Tráng gật đầu, biết mình sai, lí nhí xin lỗi rồi lại làm mặt đáng thương. Cuối cùng, Tiểu Quả đành ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng xoa bụng cho con.
Tráng Tráng rên khe khẽ đầy khoan khoái. Đối với cậu, tay mẹ đúng là đôi tay kỳ diệu nhất trên đời.
Chiều hôm đó, sau giấc ngủ ngắn, Tráng Tráng lại ra đồng thả bò như thường lệ. Tiểu Quả rảnh rỗi nên cũng đi cùng, dắt theo chiếc xe lừa.
Cỏ quanh nhà đã hết, nàng định ra ruộng cắt ít thân ngô khô cho bò và lừa ăn.
Hai mẹ con ra đến nơi, Tráng Tráng cởi dây thả bò, Tiểu Quả cũng tháo dây buộc lừa, để chúng thong thả gặm cỏ.
Sau khi gom đủ số thân ngô cần thiết, Tiểu Quả ngồi lên xe cùng con trai, vừa trò chuyện vừa nhìn bầy bò lừa nhẩn nha gặm ăn dưới ánh chiều vàng.
Tráng Tráng nghiêng đầu hỏi:
“Mẹ ơi, mẹ có thấy Đại Hắc và Tiểu Bạch lại lớn thêm rồi không?”
Tiểu Quả mỉm cười. Trong khoảnh khắc ấy, gió nhẹ, ánh nắng ấm, mùi rơm rạ và bánh nướng còn phảng phất. Tất cả khiến lòng nàng dâng lên một cảm giác yên bình giản dị, dường như hạnh phúc vốn chỉ cần đến vậy thôi.