Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 95

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 95 :Ướp thịt để làm lạp xưởng
Tiểu Quả nhìn theo hướng Tráng Tráng chỉ, quả thật là vậy!

Hai con bò vốn gầy gò, nhỏ bé ngày nào, giờ đã cao lớn, rắn rỏi hơn hẳn. Trông chúng có thể kéo được cả chiếc xe lừa bên cạnh.

“Chắc sang năm là có sữa bò để uống rồi.”

Buổi tối hôm đó, sau bữa cơm, Tiểu Quả giúp Tráng Tráng học bài. Sau khi học thuộc được một đoạn, nàng thử kiểm tra xem con đã nhớ được đến đâu.

Không ngờ Tráng Tráng đã có thể đọc trôi chảy mấy đoạn liền. Tiểu Quả đặt cuốn Tam Tự Kinh mà nàng mua trước đó xuống bàn. Mấy quyển nhập môn ban đầu, Tráng Tráng đều đã học thuộc, nên lần trước Tiểu Quả lại ra hiệu sách mua thêm vài quyển mới.

Những quyển này nâng cao hơn nhiều. Theo lời người bán, đây là những bài học được dùng trong trường. Có vẻ như Tráng Tráng sẽ học xong hết chúng trước khi chính thức đến trường mất thôi.

“Thế nào hả mẹ? Con có đọc sai chỗ nào không?”

Tráng Tráng đọc xong đoạn cuối, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn mẹ, mong được khen ngợi.

Tiểu Quả giơ ngón tay cái lên khen. Cậu bé ngạc nhiên làm theo, cũng giơ ngón tay lên hỏi: “Mẹ ơi, thế là gì ạ?”

Tiểu Quả giơ cả hai tay lên: “Đây là khen đó. Giơ hai ngón nghĩa là con giỏi gấp đôi!”

Tráng Tráng cũng cười, giơ cả hai tay đáp lại: “Mẹ cũng giỏi gấp đôi ạ!”

Tiểu Quả cảm động vô cùng, liền cúi xuống hôn chụt một cái thật kêu lên má con trai.

Hôm sau, ăn trưa xong, Tiểu Quả không ngủ được. Trong khi đó, Tráng Tráng đã ngủ say trong phòng. Trẻ con vốn ngủ nhiều, như người ta vẫn nói, trẻ con lớn lên trong giấc ngủ mà.

Ra khỏi phòng, Tiểu Quả ngẩng nhìn trời. Lúc này đã là cuối tháng Tám, khí trời không còn quá nóng. Có lẽ nhờ trong làng có nhiều cây cối nên cả tháng Sáu, tháng Bảy vừa rồi, trời cũng không oi bức như những nơi khác.

Ngồi yên một chỗ như thế thật không quen, nàng lại thấy tay chân ngứa ngáy. Nghĩ một lúc, Tiểu Quả quyết định làm lạp xưởng. Tiết trời này rất thích hợp, treo ngoài trời cũng chẳng sợ hỏng.

Nàng bắt tay vào làm ngay. Vào trong không gian, Tiểu Quả lấy ra nửa phần ruột heo trong tủ lạnh. Nàng không định dùng hết, phần còn lại sẽ để dành nướng vào dịp Tết Trung Thu. Tiện thể, Tiểu Quả cũng mang ra khối thịt lợn đã mua sẵn.

Vừa bước ra ngoài, nàng giật mình khi thấy Tráng Tráng đang đi từ trong nhà ra.

Tiểu Quả vội cúi xuống, lén quan sát xem con đã đi xa chưa. Thấy cậu bé quay trở vào, nàng nhanh chóng đặt thịt và ruột heo xuống, rồi chạy vào trong.

Vừa bước vào cửa, nàng suýt đụng phải Tráng Tráng.

“Mẹ ơi? Mẹ đi đâu thế?”

Giọng thút thít của Tráng Tráng làm Tiểu Quả khựng lại. Cậu vừa tỉnh dậy, gọi mẹ mãi không nghe đáp, chạy ra tìm, đến bếp cũng không thấy, nên hoảng hốt muốn khóc.

Tiểu Quả bế con lên, nhẹ nhàng vỗ về:

“Mẹ đi tìm Dương thẩm một chút thôi.”

Nàng nói dối mà lòng không khỏi run. Lừa một đứa trẻ ngoan ngoãn như thế, thật khiến người lớn thấy có lỗi.

Tráng Tráng dụi mắt, cái mũi nhỏ hồng lên, giọng sụt sùi, nghe như vừa khóc xong.

Tiểu Quả xót xa. Chỉ ngủ có một lát thôi, sao lại thành ra thế này?

“Tráng Tráng, sao vậy con?”

Cậu bé ngẩng đầu lên, đôi mắt hoe đỏ, giọng nhỏ xíu:

“Con không sao… chỉ là ngủ nhiều quá thôi…”

Sau này Tiểu Quả mới biết lý do thật.

Trans và edit: Little Jasmine

Hóa ra trong giấc mơ, Tráng Tráng mơ thấy cảnh mẹ phải vào rừng tìm thức ăn như trước kia. Khi tỉnh dậy mà không thấy mẹ, cậu tưởng mình quay lại khoảng thời gian đó, nên sợ hãi đến bật khóc.

Tiểu Quả ôm con thật chặt, lòng đau nhói. Đứa trẻ này thật sự thiếu cảm giác an toàn quá…

“Không sao đâu, Tráng Tráng. Mẹ sẽ không rời con nữa. Sau này mẹ đi đâu, sẽ đưa con đi cùng, được không?”

Giọng Tiểu Quả mềm mại như gió.

Tráng Tráng dụi mắt, ngẩng lên đáp:

“Tráng Tráng sẽ luôn theo mẹ. Mẹ đi đâu, con cũng đi theo.”

Cậu sợ mẹ thấy mình phiền mà chán ghét.

“Ngốc ạ,” Tiểu Quả khẽ cười, “con là con trai của mẹ mà. Dĩ nhiên mẹ phải mang con theo, đi đâu cũng có con cả.”

Nàng lặp đi lặp lại những lời ấm áp ấy, như để xoa dịu trái tim nhỏ bé đang tổn thương.

Tráng Tráng cũng thôi không buồn nữa, rồi lại thấy xấu hổ. Mới hôm qua còn nói sẽ làm “người đàn ông nhỏ” bảo vệ mẹ, vậy mà giờ lại khóc nhè trong vòng tay mẹ. Thật mất mặt.

Thấy đôi má con ửng đỏ, Tiểu Quả biết con đã ổn. Nàng bèn trêu đùa vài câu, khiến cậu bé bật cười. Lúc ấy, nàng mới đặt con xuống và dắt ra bếp.

Giờ không kịp làm lạp xưởng nữa, trước mắt cứ cắt và ướp thịt đã, mai tính tiếp.

Tráng Tráng biết mình vừa làm mẹ chậm việc, nên ngoan ngoãn đứng bên cạnh, ôm lấy chân mẹ. Tuy có hơi vướng, nhưng trong lòng cậu vẫn tự nhủ: Cậu là bảo bối của mẹ mà, mẹ sẽ không giận đâu.

Dù nghĩ vậy, một lát sau, Tráng Tráng vẫn buông tay, lùi ra một bên để mẹ dễ làm hơn. Dù còn buồn, cậu không muốn làm phiền mẹ nữa.

Tiểu Quả vừa cắt thịt vừa nói chuyện để con vui, còn giao cho cậu việc mang gia vị tới. Vừa để con quên giấc mơ, vừa cho cậu cảm giác được giúp mẹ.

Tráng Tráng lập tức vui vẻ trở lại, lon ton chạy đi lấy lọ gia vị.

Tiểu Quả tách phần mỡ ra khỏi miếng thịt mông. Phần này có tỉ lệ 3 phần mỡ, 7 phần nạc vừa đủ để làm lạp xưởng.

Sau khi cắt hết nạc thành lát mỏng, nàng cho vào chậu, rồi băm nhuyễn phần mỡ còn lại.

Lúc ấy, Tráng Tráng chạy tới với đống gia vị trong tay. Tiểu Quả nhận lấy, đặt lên bàn, rồi quay lại bỏ thịt băm vào thau.

Cậu bé kéo ghế con lại cạnh bàn, trèo lên đứng để nhìn cho rõ.

Trước kia, bàn cao quá, cậu chẳng thấy gì. Giờ đứng lên ghế, tầm nhìn mở rộng hẳn.

Mấy loại gia vị Tiểu Quả mua đều là dạng nguyên hạt, chưa xay sẵn. Nàng dùng cối giã tỏi để nghiền chúng. Tuy không mịn lắm, nhưng nàng thích cảm giác hạt to nhỏ lẫn nhau, khi ướp thịt sẽ có độ giòn, thơm tự nhiên.

Tráng Tráng lại trở thành “cái máy hỏi”, thấy cái gì là:

“Cái này là gì vậy mẹ?”

“Thế còn cái kia?”

Tiểu Quả kiên nhẫn trả lời từng câu, còn cho con ngửi thử. Cậu bé hít hà, thích thú khám phá từng mùi hương.

Đến khi ngửi ớt bột, Tráng Tráng liền hắt hơi liên tục. Tiểu Quả vội rửa mũi cho con bằng nước lạnh, mãi mới ngừng.

“Con biết rồi! Cái này là ớt!”

Cậu vừa nói vừa né xa xa, không dám lại gần thứ bột đỏ rực ấy nữa.