Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 96
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 96 :Làm lạp xưởng
Nàng chia phần thịt đã ướp thành hai phần: một phần giữ nguyên, phần còn lại thêm ớt để làm loại cay. May sao trong nhà vẫn còn nửa hũ rượu trắng, vừa khéo để dùng. Nàng rưới rượu lên thịt, trộn đều cho ngấm.
Sau đó, Tiểu Quả lấy hai tấm vải sạch đậy kín phần thịt, để qua đêm cho thấm gia vị.
Nàng rửa tay bằng nước mà Tráng Tráng đã múc sẵn từ sáng sớm. Nàng vừa rửa vừa khen con trai ngoan. Cậu bé được mẹ khen thì cười tít mắt, chờ nàng rửa xong liền vui vẻ đem chậu nước ra ngoài đổ.
Tiếp đó, nàng đổ phần ruột heo vào một chiếc chậu khác. Nàng mua chúng vì thấy có ruột non, rất thích hợp để làm vỏ lạp xưởng. Tiểu Quả ngâm ruột trong nước, định để đến ngày mai sẽ làm sạch.
Khi Tráng Tráng quay lại, cậu bé muốn giúp mẹ, nhưng Tiểu Quả ngăn lại:
“Trễ rồi con, để mai hãy làm.”
Vừa nói, nàng vừa rửa tay thật kỹ, dù sao cũng vừa chạm vào ruột, mùi thật chẳng dễ chịu chút nào.
Rửa tay xong, nàng bắt tay vào chuẩn bị bữa tối. Tráng Tráng đã ngồi ngoan bên cạnh bếp, chỉ chờ mẹ ra hiệu là châm lửa.
Buổi tối hôm đó, Tráng Tráng định tiếp tục học bài, nhưng Tiểu Quả không đồng ý. Đứa trẻ này cứ như đang chạy đua với thời gian, học cả ngày chưa đủ, còn muốn học thêm buổi tối. Thời xưa không có đèn điện, chỉ có ánh nến yếu ớt. Tiểu Quả nói với con nên ngừng học ban đêm để bảo vệ mắt.
Tráng Tráng vốn rất ngoan, mẹ nói gì cũng nghe. Nghe mẹ nói vậy cậu liền cất sách vở, cởi giày rồi leo lên giường.
Nhưng vì còn sớm nên cậu chưa ngủ được. Tiểu Quả bèn kể truyện cho con nghe.
Việc kể chuyện mỗi đêm vốn không còn làm khó được nàng. Từ nhỏ, Tiểu Quả đã thích đọc truyện cổ tích và sở hữu không ít sách truyện ở nhà. Hơn nữa, trí nhớ của nàng rất tốt, nàng gần như nhớ hết các câu chuyện, truyện kể cho Tráng Tráng nghe mỗi ngày chưa bao giờ lặp lại.
“Hôm nay mẹ kể chuyện Hoàng tử Ếch nhé.”
Tráng Tráng thấy lạ lẫm: “Ếch mà làm hoàng tử được ạ?”
Nhưng sự thắc mắc của cậu nhanh chóng được giải đáp. Càng nghe mẹ kể, cậu càng bị cuốn vào trong đó. Giọng Tiểu Quả dần nhỏ lại, dịu dàng như ru. Tráng Tráng nghe được một lúc thì đôi mắt díp lại. Đến cuối câu chuyện, cậu bé đã ngủ say.
Tiểu Quả kéo chăn đắp cho con, cúi xuống hôn nhẹ lên má.
“Ngủ ngon nhé, con yêu…”
Sáng hôm sau, Tiểu Quả hiếm khi cho phép mình ngủ nướng, cùng Tráng Tráng nằm lười trên giường. Tráng Tráng cựa quậy, lăn qua lăn lại, khiến Tiểu Quả bật cười, rồi cả hai cùng lăn tròn trên chăn, tiếng cười vang khắp căn nhà nhỏ.
Sau bữa sáng giản dị, Tiểu Quả mang chậu ruột heo ra, ngồi xuống cùng Tráng Tráng.
Trong khi con đọc sách, Tiểu Quả bắt đầu làm sạch ruột non.
Vì đã được ngâm qua đêm, nên mùi hôi gần như biến mất. Nếu không, nàng sợ Tráng Tráng sẽ chịu không nổi mà nôn mất.
Nghe tiếng con đọc rõ ràng, trong trẻo, Tiểu Quả thấy lòng vui vô cùng. Nàng vừa cười vừa rửa ruột, làm việc nhanh nhẹn trong tiếng đọc bài của con.
Rửa xong, nàng đem ruột vào bếp, dùng nước và bột mì rửa thêm vài lần nữa cho thật sạch, rồi để ráo. Sau đó, nàng mang phần thịt ướp ra. Tiểu Quả không có dụng cụ nhồi lạp xưởng, đành dùng đũa để thay thế.
Trước khi bắt đầu, nàng nói với con:
“Tráng Tráng! Nghỉ một lát đi, ra giúp mẹ nhồi lạp xưởng nào!”
Chưa đầy một giây, Tráng Tráng đã chạy đến.
Tốc độ đó chứng tỏ cậu bé đã dọn dẹp từ trước và chỉ chờ mẹ gọi là chạy ra nữa thôi.
Thật ra, từ đầu giờ cậu đã ló đầu nhìn vào bếp không biết bao lần. Làm sao Tiểu Quả lại không biết? Thằng bé sẽ không thể nào bỏ qua công đoạn thú vị này được!
Tráng Tráng không hề biết hành động của cậu đã bị mẹ nhìn thấy hết. Cậu vui vẻ kéo ghế con đến đứng lên, như vậy thì cậu mới có thể với đến bàn bếp được.
Tiểu Quả không hề để tâm đến vấn đề nhỏ nhặt như vậy, dù sao con cũng mới ba tuổi. Việc học không phải là ưu tiên hàng đầu lúc này. Chỉ cần có nền tảng tốt, sau này khi vào học, thằng bé hoàn toàn có thể theo kịp các bạn đồng trang lứa. Những quyển sách cậu đang đọc cũng chỉ là đọc thêm, không quan trọng. Dù sao thì khi đi học, thầy cô sẽ dạy lại hết.
Nàng lấy một đoạn ruột, đưa cho Tráng Tráng, rồi xoay người để cậu có thể nhìn rõ hơn. Cậu bé nhìn kỹ từng động tác của mẹ, rồi bắt chước.
Đầu tiên, buộc chặt một đầu ruột non.
Dù mới ba tuổi, nhưng Tráng Tráng rất khéo tay, cẩn thận làm theo từng bước của mẹ.
Thấy con buộc xong, Tiểu Quả mở đầu còn lại ra, dùng đũa gắp thịt, nhẹ nhàng nhồi vào.
Nàng đưa cho con phần thịt không cay, còn phần có ớt nàng tự làm, sợ con dính ớt rồi dụi mắt thì khổ. Vì ruột trơn, Tráng Tráng làm được tí lại rơi nhân ra ngoài, mặt hơi xị xuống. Tiểu Quả khích lệ con mãi, cậu lại hăng hái làm tiếp.
Sau vài lần, cậu dần thành thạo và nhồi xong một đoạn ruột dài.
Theo lời mẹ, cậu chỉ nhồi khoảng tám phần mười, rồi buộc đầu lại.
Tráng Tráng vui sướng khoe: “Mẹ ơi, nhìn con này!”
Nhìn thấy thành quả của con,Tiểu Quả khen con hết lời, khiến cậu bé cười tít mắt.
Sau đó, nàng đưa cho con những sợi dây gai đã cắt sẵn, dạy con cách buộc lòng thành từng khúc đều nhau. Cậu làm theo, rồi giúp mẹ châm lỗ trên ruột để thoát hơi khi nấu. Ban đầu Tiểu Quả sợ con bị kim đâm, nhưng dần nhận ra cậu làm rất cẩn thận, từng lỗ đều tăm tắp, đâm xong thì xếp từng đoạn lạp xưởng ngay ngắn vào một góc. Nhìn dáng con chăm chú làm việc, lòng nàng tràn đầy mãn nguyện.
Nhờ vào khởi đầu suôn sẻ mà hai mẹ con đã hoàn thành xong tất cả lạp xưởng trước khi buổi trưa.
Lượng thịt nàng chuẩn bị cũng vừa khít số ruột, không dư chút nào.
Tiểu Quả dự định treo lạp xưởng lên dây phơi quần áo ở chỗ có bóng râm để hong khô tự nhiên. Thời tiết dạo này khá thuận lợi, ban ngày không quá nóng, lại có gió thổi nhè nhẹ.
Nàng treo tất cả lên dây phơi. Tổng cộng họ làm được sáu đoạn ruột, chia bằng dây gai thành 36 cây lạp xưởng nhỏ.
Tiểu Quả nghĩ chia ra ba đoạn để phơi khô, còn lại thì để nướng trong dịp Trung Thu sắp tới. Nàng mỉm cười, lạp xưởng nướng có lẽ sẽ ngon hơn hẳn loại khô.