Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 97
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 97 :Giọng hát của Tiểu Tráng
Tiểu Quả quay lại, mang chỗ lạp xưởng ấy vào bếp. Lúc này Tráng Tráng đang cất chiếc ghế đẩu vừa dùng, chuẩn bị chạy ra ngoài xem mẹ treo lạp xưởng.
“Mẹ ơi, sao mẹ lại mang mấy cái này vào?”
Tráng Tráng tò mò hỏi. Tiểu Quả giải thích:
“Mẹ sẽ luộc mấy cái này để dành khi nào Trung thu thì lấy ra nướng.”
Tráng Tráng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
“Nào, Tráng Tráng, châm lửa đi!”
Tiểu Quả bỏ lạp xưởng vào nồi, đổ nước vào rồi dặn con trai chỉ cho ít củi thôi, để lửa nhỏ.
Tráng Tráng bèn rút ra hơn nửa bó củi đã bỏ vào. “Mẹ ơi, sao mình phải để lửa nhỏ vậy?”
“Vì nếu nước sôi thì vỏ ruột sẽ nứt, nhân thịt sẽ tràn ra ngoài.”
Tiểu Quả vừa giải thích vừa cầm đũa khuấy nhẹ trong nồi để lạp xưởng không dính đáy.
“Phải nấu lửa riu riu, tầm một tiếng là chín.”
Tráng Tráng gật gù. Sau khi nhóm lửa, Tiểu Quả ngồi xuống cạnh bếp cùng con trai.
Nàng thấy nên canh chừng một chút. Bếp củi không dễ điều chỉnh nhiệt độ như bếp điện: lửa lớn quá thì ruột sẽ nứt, còn nhỏ quá thì thịt lại sống. Nếu ngồi đây canh chừng, nàng có thể kiểm soát được.
Hai mẹ con ngồi trò chuyện, bỗng một con chim én đáp xuống mái nhà. Tráng Tráng chợt nghĩ ra điều gì đó.
“Mẹ ơi, để con hát cho mẹ nghe bài hát Tiểu Hổ ca đã chỉ cho con nhé!”
Nghe vậy, Tiểu Quả vô cùng thích thú. “Được, con hát đi!”
Nàng cười, lòng đầy mong đợi, vì đây là lần đầu tiên Tráng Tráng hát cho mẹ nghe .
“Khụ khụ.”
Tráng Tráng hắng giọng rồi cất tiếng hát:
“Chim én nhỏ, chiếp chiếp chiếp, hót chào chủ nhà hiền. Con không ăn lúa, cũng chẳng ăn ngô, con chỉ muốn làm tổ dưới mái hiên.”
“Sao hả mẹ?” Tráng Tráng ngước nhìn mẹ, mong chờ lời khen.
“Ờ...”
Tiểu Quả mím môi, xoa xoa mặt. Nàng thật sự không biết nên nói gì.
Nàng đã từng nghe Tiểu Hổ hát bài này, nhưng sao lần này cứ... có gì đó sai sai.
Ngay khi Tráng Tráng cất tiếng, Tiểu Quả suýt đánh rơi cả cằm. “Sao thằng bé hát... lạc điệu dữ vậy trời?!”
“Mẹ ơi?” Tráng Tráng thúc giục.
“Con hát... rất sáng tạo và độc đáo!”
“Mẹ thấy con hát tốt lắm, nhưng... có lẽ lần sau đừng hát nữa thì hơn.”
Tiểu Quả không dám nói thật. Nàng sợ làm tổn thương lòng tự tin của con trai.
Chỉ một bộ đồ hồng là nó đã dỗi cả ngày rồi, nếu giờ nàng còn chê giọng hát của nó, thật không dám tưởng tượng nổi hậu quả.
Vì hạnh phúc của hai mẹ con, Tiểu Quả quyết định giả vờ làm fan trung thành. Con trai mình dễ thương thế cơ mà, hát lạc tông chút cũng chẳng sao!
Nghe mẹ khen, Tráng Tráng phấn khởi muốn hát thêm bài nữa.
“Mẹ ơi, vậy con hát thêm bài nữa nha!”
Thấy cậu bé chuẩn bị đứng dậy biểu diễn, bản năng sinh tồn của người mẹ trỗi dậy. Tiểu Quả lập tức cắt ngang:
“A, Tráng Tráng, lửa sắp tàn rồi!”
Không thèm nhìn con, nàng vội ngồi xổm xuống, quay lưng lại, thêm củi vào bếp.
Trong lòng Tiểu Quả thầm cảm ơn ngọn lửa — may mà nó sắp tàn, nếu không nàng chẳng biết lấy cớ gì để ngăn màn “tra tấn âm nhạc” tiếp theo.
Bị mẹ làm phân tâm, Tráng Tráng quên béng chuyện hát hò. Tiểu Quả thở phào nhẹ nhõm, nếu nghe thêm lần nữa, chắc nàng không nhịn được mà bật cười mất.
Thêm củi xong, Tiểu Quả cùng con trai mở nắp nồi xem tình hình.
Vừa mở ra, hơi nóng phả vào mặt khiến tim nàng hẫng một nhịp: “Ôi, đừng nói là nước sôi rồi nha!”
Đợi hơi nước tan, nàng nhìn vào nồi. May sao mọi thứ vẫn ổn, nước gần sôi nhưng chưa sôi hẳn, hoàn hảo.
Nàng dùng đũa lật từng khúc ruột, rồi đậy nắp lại. Chỉ cần giữ nhiệt độ thế này là được, nếu nóng hơn chút nữa là toi.
May mắn thay, khi lạp xưởng chín, Tráng Tráng không đòi hát nữa.
“Bé con vẫn là không hợp với chuyện hát hò!” Tiểu Quả thầm nghĩ.
Bữa trưa hôm đó, nàng rán vài khúc lạp xưởng: ba cây không cay cho con, một cây cay cho mình, phần còn lại cất vào tủ lạnh “bí mật”.
Tráng Tráng vốn rất tinh ý trong mọi chuyện, nhưng riêng chuyện đồ ăn thì không. Nó chưa từng hỏi mẹ cất thức ăn ở đâu, nên Tiểu Quả chẳng lo bị phát hiện.
Vì còn nhỏ, Tráng Tráng không được ăn cay, nên Tiểu Quả ăn cây cay, còn cậu bé ăn mấy cây không cay. Nhưng dù vậy, Tráng Tráng vẫn tò mò về vị cay. Dù chỉ ngửi mùi ớt thôi đã hắt hơi liên tục, mà vẫn muốn thử*.
*Cũng giống như chọc chó, sợ đau nhưng mà vui.
Để thỏa sự tò mò của con, Tiểu Quả bẻ một miếng nhỏ bằng móng tay cho cậu nếm thử.
Tráng Tráng vừa nhai một cái, rồi lập tức lè lưỡi, uống liền mấy ngụm cháo để làm dịu vị cay.
Từ đó trở đi, nó không bao giờ nhắc đến chuyện ăn cay nữa.
Vài ngày sau, sáng sớm, Tiểu Quả nhớ ra lạp xưởng đã phơi hơn một tuần. Nàng ra xem tình hình.
So với lúc mới làm, màu chúng sậm hơn, vỏ khô lại. Nàng bóp thử, bên trong vẫn hơi mềm, xem ra cần phơi thêm vài ngày nữa.
Vốn định nấu cơm niêu với lạp xưởng cho Tráng Tráng ăn trưa, nhưng xem ra phải đợi thêm.
Lúc đó, Tráng Tráng chạy ra, háo hức hỏi mẹ lạp xưởng đã xong chưa. Cậu bé vẫn nhớ món “cơm niêu” mà mẹ nói.
Mặc dù khi nghe tên món ăn, Tráng Tráng đã sốc:
“Cơm... niêu? Niêu... là cái nồi nấu người* đó hả?!”
*”Cơm niêu” trong chữ Hán có thể dịch sát là “nấu con trai cơm”, nên Tráng Tráng hiểu nhầm.
Cậu bé nhìn mẹ bằng ánh mắt đầy tội nghiệp. Tiểu Quả ban đầu chẳng hiểu gì, đến khi biết lý do thì cười ngả nghiêng, suýt không đứng nổi.
“Trời ơi, đứa nhỏ ngốc nghếch này, hahaha!”
Trước ánh nhìn oán trách của con, Tiểu Quả cố nhịn cười, giải thích cho nó hiểu cơm niêu là gì.
Nghe xong, Tráng Tráng mới vỡ lẽ, thì ra không phải “nấu con trai”.
Nhưng rồi Tiểu Quả lại nảy ra ý trêu con. Nàng làm giọng ma mị:
“Không biết... thịt của Tráng Tráng... có ngon không nhỉ...”
Tráng Tráng rùng mình, nhưng nhận ra mẹ đang đùa, nên bắt chước giọng nàng:
“Thịt của Tráng Tráng không ngon đâu... thịt của mẹ mới ngon...”
Tiểu Quả suýt vỗ mông con một cái. “Thằng nhỏ này!”
“Tại sao con nói vậy?” Nàng hỏi.
Tráng Tráng tỉnh queo đáp:
“Vì mẹ là con gái... con gái thì mềm...”
“Hả?!”
Tiểu Quả vừa tức vừa buồn cười. “Ai dạy con câu đó hả?”
Cậu bé ngoan ngoãn khai: “Tiểu Hổ ca nói, da con gái mềm mà.”
Tiểu Quả chỉ biết ôm trán bất lực. Dù Tiểu Hổ lớn hơn Tráng Tráng vài tuổi, cũng mới năm tuổi đầu thôi. Sao đã biết “da con gái mềm” rồi chứ?
Thời cổ dù trẻ con có trưởng thành sớm, thì chuyện này... vẫn quá sớm đi!