Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 98
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 98 :Chuẩn bị làm bánh Trung thu nào!
Tiểu Quả hỏi Tráng Tráng xem khi chơi cùng Tiểu Hổ thì hai đứa thường làm gì.
Tráng Tráng suy nghĩ rất nghiêm túc rồi đáp:
“Tiểu Hổ hay dẫn con ra sân phơi lúa xem người ta thả diều.”
“Hả?”
Tiểu Quả biết nơi đó. Ngày trước mọi người dùng để đập lúa, phơi thóc, nhưng về sau khi nhiều nhà thiếu ăn, chỗ ấy bị bỏ hoang.
Khoảnh sân rộng, phẳng, nên lũ trẻ trong thôn thường ra đó chơi: cưỡi ngựa tre, nặn bùn, hay thả diều. Nàng từng đi ngang qua, thấy đa số là bé gái, thật ra trong làng số bé gái cũng nhiều hơn bé trai. Trong mười đứa thì có đến tám đứa là con gái, chỉ hai đứa là con trai.
“Người thả diều là bé trai hay bé gái thế?”
Tiểu Quả nhướng mày hỏi, nhưng trong lòng nàng đã đoán được câu trả lời.
“Là con gái!”
“Biết ngay mà!” Tiểu Quả cười như thể điều đó nằm trong dự đoán.
Tráng Tráng vẫn còn ngây ngô, chỉ biết chạy theo anh Tiểu Hổ vì thấy vui. Tiểu Hổ đi đâu thì cậu bé đi đó. Tiểu Quả không ngờ rằng, một thằng nhóc như Tiểu Hổ mà đã biết cách len vào giữa đám con gái rồi.
Nàng cúi nhìn con trai mình – so với Tiểu Hổ, Tráng Tráng vẫn còn ngây thơ lắm.
Thời gian trôi nhanh, Tết Trung Thu đã sắp đến.
Tiểu Quả mời tất cả mọi người ở quán lẩu cay Malatang đến nhà nàng ăn Tết. Theo dự định là sẽ ăn lễ trong hai ngày một đêm, nên mọi người sẽ phải ngủ lại nhà nàng một đêm.
Tiểu Quả cẩn thận đếm lại số người – tính cả nàng và Tráng Tráng, tổng cộng có tám người. Nhưng nhà chỉ có hai phòng ngủ, nên nàng phải ở cùng phòng với Như Ý, Linh Lung, Phúc Nhi và Tiểu Thúy.
Còn Tráng Tráng thì ngủ chung phòng với Tần An Minh và Từ thúc.
Tiểu Quả nhìn chiếc giường trong phòng mình. Giường khá lớn, có thể nằm được năm người, tuy hơi chật nhưng chắc vẫn ổn.
Nàng nằm thử xuống, tưởng tượng cảnh năm người chen chúc trên một chiếc giường. May là mấy cô gái đều nhỏ nhắn, giường chật thì chật nhưng ngủ sẽ ấm.
Còn giường bên phòng Tần An Minh thì không thành vấn đề, hai người lớn với một đứa nhỏ là vừa đẹp.
Giải quyết xong chuyện chỗ ngủ, nàng thấy yên tâm hơn nhiều.
“Mẹ ơi, hôm nay mẹ nói sẽ làm bánh trung thu phải không?”
Tiểu Quả gật đầu. Tối qua, nàng có bảo Tráng Tráng rằng hôm nay sẽ làm bánh trung thu. Nàng còn chưa bắt tay vào làm gì, mà thằng bé đã háo hức đến mất ngủ. Vì Tráng Tráng chưa bao giờ thấy người ta làm bánh trung thu, nên cậu sợ ngủ dậy muộn sẽ bỏ lỡ mất.
Tiểu Quả ra ngoài, mang chỗ lạp xưởng phơi ngoài sân vào bếp. Sau hơn mười ngày phơi, chúng cuối cùng cũng đã đạt đến độ hoàn hảo.
Nàng treo lạp xưởng lên tường bếp, đây cũng là cách để bảo quản lạp xưởng, khỏi lo bị hư.
Từ lúc Tiểu Quả gỡ lạp xưởng xuống, hai con cún con đã bám theo nàng không rời. Nàng đi đâu, chúng đi đó. Khi nàng treo lạp xưởng lên tường bếp, chúng còn đứng dưới sủa ầm ĩ như đang “canh đồ ăn”. Hai con chó được hai mẹ con Tiểu Quả chăm bẵm, nên lớn nhanh như thổi, giờ đã cao đến bắp chân.
Thấy vậy, Tiểu Quả cố tình treo lạp xưởng cao hơn, để chúng khỏi với tới, rồi mới rời đi.
Để làm bánh trung thu cần khá nhiều nguyên liệu, nên Tiểu Quả đặc biệt lấy thêm vài thứ hữu dụng từ không gian của mình. Nàng tìm thấy một túi nhân đậu trong tủ lạnh, đem ra dùng luôn.
Ban đầu nàng định tự nấu nhân. Quá trình nấu cũng đơn giản. Đầu tiên cần ngâm đậu đỏ, sau đó nấu chín. Xong xuôi, thì vớt đậu ra rồi sên với đường đến khi khô nước là xong. Nhưng hôm nay không có thời gian ngâm, mà lại sẵn có nhân làm sẵn, thế là dùng luôn cho tiện.
Nàng tranh thủ lúc Tráng Tráng không để ý, bóp nhân vào tô rồi giấu gói bao bì dưới bếp để lát đốt luôn cho khỏi bị phát hiện.
Trên bàn giờ đã đủ nguyên liệu: nhân đậu, chanh để lát nữa nấu nước đường. Lúc này, Tráng Tráng ôm bó củi bước vào. Thấy mẹ chuẩn bị nấu đường, cậu tò mò hỏi:
“Mẹ ơi, sao mẹ lại nấu đường vậy?”
Tiểu Quả vừa khuấy vừa giải thích:
“Nước đường là nguyên liệu quan trọng nhất khi làm bánh trung thu đấy.”
Nàng vừa giải thích vừa cho nước vào nồi, rồi đổ nửa hũ đường trắng vào, đặt lên bếp. Sau khi Tráng Tráng nhóm lửa, đường tan dần vào nước.
Tiểu Quả lấy ra một quả chanh, Tráng Tráng tròn mắt nhìn thứ quả tròn vàng óng trên tay mẹ, hỏi:
“Quả gì thế mẹ?”
“Là quả chanh.”
Nàng cắt đôi, cầm nửa quả bước lại gần cậu bé vẫn đang tò mò quan sát.
Cười khẽ, nàng bảo con:
“Há miệng ra nào.”
“A...”
Ngay khi cắt chanh, Tiểu Quả dường như cảm nhận được độ chua của nó ngay trong khoang miệng. Thấy con háo hức, nàng cũng muốn trêu một chút, nhưng không dám vắt quá nhiều.
Tráng Tráng vừa mở miệng, nàng bóp vài giọt chanh chạm đầu lưỡi cậu bé.
Tráng Tráng lập tức ôm miệng kêu oai oái. Nhìn con nhăn nhó, Tiểu Quả cũng không nhịn được thấy chua theo.
Tráng Tráng chép chép miệng. Cậu nghĩ thứ quả này kỳ lạ thật, vừa chua gắt, vừa thơm thoang thoảng mùi trái cây.
Thấy con không sao, Tiểu Quả trêu:
“Con muốn nếm thêm không?”
Tráng Tráng vội lắc đầu quầy quậy.
Tiểu Quả bóp hết nước chanh còn lại vào nồi nước đường.
Hỗn hợp được đun sôi trên lửa lớn, rồi giảm xuống lửa vừa. Sau khoảng một tiếng, nước đường chuyển sang màu hổ phách óng ánh, vậy là đạt. Nàng đổ nước đường ra hũ, để nguội cho dùng dần.
Bước tiếp theo là pha nước kiềm: nàng hòa baking soda với nước, khuấy đều, rồi để riêng.
Khi nước đường nguội hẳn, Tiểu Quả múc một nửa ra chậu, nửa còn lại đậy kín cất đi. Phần này có thể dùng để luộc hoặc làm bánh khác.
Trong chậu nước đường, nàng cho thêm nước kiềm và dầu ăn, trộn đều, rồi đổ bột mì vào nhào đến khi khối bột mịn dẻo. Nàng để bột nghỉ một tiếng cho dậy đàn hồi.
Sau đó, nàng chuẩn bị nhân đậu: thêm chút bột mì vào nhân cho khỏi dính tay, nhào đều rồi để qua một bên.
Công đoạn kế tiếp là làm lòng đỏ trứng muối.
Tráng Tráng xung phong khiêng vại trứng. Tiểu Quả liếc nhìn:
“Con lại muốn khuân nữa à?”
Tráng Tráng cười gượng, nhớ lại lần trước suýt làm đổ cả vại, nên ngoan ngoãn dắt mẹ đến giúp.
Tiểu Quả khen con trai, rồi cùng con chuyển vại trứng lên bàn. Đã ngâm được hai mươi ngày, nàng cũng tò mò không biết trứng muối đã thành công chưa.
Tráng Tráng trèo lên ghế đẩu, háo hức nhìn vào trong vại.
Vừa mở nắp ra, một mùi rượu nồng lan tỏa. Tiểu Quả múc ra mấy quả trứng vịt, bỏ vào nồi nước luộc.
Khoảng mười phút sau, trứng chín.
Tiểu Quả vớt trứng ra, ngâm vào nước lạnh, rồi bóc thử một quả. Dưới ánh mắt tròn xoe đầy chờ đợi của con trai, nàng nhanh chóng bóc vỏ. Ngay lập tức, phần lòng đỏ hiện ra ánh lên bóng dầu lấp lánh.