Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 99

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 99 :Bánh Trung thu nhân đậu đỏ trứng muối
Tiểu Quả đưa miếng trứng cho Tráng Tráng nếm thử. Cậu bé ngoan ngoãn há miệng, cắn một miếng lòng đỏ trứng.

“Oa, ngon quá mẹ ơi! Vừa thơm lại vừa bùi nữa.”

Tiểu Quả cũng cắn một miếng, khẽ nheo mắt lại. Quả nhiên là thành công. Ngon tuyệt!

Hai mẹ con ăn hết sạch quả trứng vịt muối, chỉ chừa lại phần lòng trắng.

Tiểu Quả cũng tiếc không nỡ bỏ đi, bèn để riêng ra một cái bát để lát nữa ăn cùng bánh bao là vừa.

Sau đó, cùng với Tráng Tráng, nàng tách lấy lòng đỏ của những quả trứng còn lại. Tổng cộng có hai mươi quả. Nàng giữ lại bốn quả nguyên vẹn để dùng sau. Lòng trắng trứng cũng được tách riêng ra, cho vào hũ bảo quản để dành ăn dần.

Chuẩn bị xong hết nguyên liệu, bước tiếp theo là tạo hình bánh Trung Thu.

Tráng Tráng chạy vào nhà, lấy ra những khuôn bánh Trung Thu hai mẹ con đã mua lần trước, rồi đặt lên bàn bếp.

“Mẹ ơi, con có thể làm thử không?”

Cậu bé ngẩng đầu nhìn Tiểu Quả, ánh mắt đầy mong đợi. Những chiếc khuôn này là do chính tay cậu chọn, cậu rất muốn tự làm vài cái bánh theo hình đó.

“Dĩ nhiên là được rồi!”

Tiểu Quả vốn định cho con cùng làm. Đây cũng là dịp để gắn kết hai mẹ con.

Trước tiên, Tiểu Quả chuẩn bị phần nhân. Nàng lấy một ít nhân đậu đỏ, vo tròn rồi ấn dẹt, đặt lòng đỏ trứng muối vào giữa, sau đó dùng lòng bàn tay và đầu ngón cái khéo léo bao kín lại, vê tròn đến khi lòng đỏ được bọc kín bên trong lớp nhân đậu.

Tiếp theo, nàng lấy một phần bột, vo tròn, ấn dẹt rồi đặt nhân vào giữa. Vì lớp vỏ không co giãn nhiều, Tiểu Quả phải thật cẩn thận khi bọc, nếu không dễ bị nứt.

Khi đã gói xong, nàng rắc một chút bột khô lên mặt bánh để lát lấy ra khỏi khuôn dễ hơn. Tiểu Quả đưa những viên bánh tròn đó cho Tráng Tráng vì nhiệm vụ của cậu là ép khuôn. Tráng Tráng chọn chiếc khuôn mình thích nhất rồi làm theo lời mẹ, ấn thật mạnh xuống.

Sau khi cảm thấy vừa tay, cậu cẩn thận nhấc khuôn ra. Trên bàn xuất hiện một chiếc bánh Trung Thu có khắc bốn chữ “Phúc Lộc Viên Mãn”.

“Mẹ ơi! Nhìn nè!”

Tráng Tráng reo lên, đôi mắt sáng rực. Cậu bé ngay lập tức khoe với mẹ.

“Ừ, đẹp lắm!”

Tiểu Quả mỉm cười khen ngợi. Thấy con trai cười rạng rỡ, nàng cảm thấy mọi công sức đều đáng giá.

Vì việc làm nhân không dễ, Tiểu Quả định để mình làm phần nặn bánh, còn con trai chỉ lo ép khuôn. Nhưng nhìn vẻ háo hức của cậu bé, nàng lại mềm lòng, quyết định dạy con từng bước: lấy bao nhiêu bột, bao nhiêu nhân, rồi bọc thế nào cho đẹp.

Tráng Tráng học rất nhanh. Dù đây là lần đầu tiên cậu làm bánh, nhưng lại thành công ngay từ lần đầu.

Thấy thế, cậu còn hăng hái thách đấu mẹ: “Mẹ ơi, mình thi xem ai làm được nhiều bánh hơn nhé!”

Tiểu Quả bật cười nhận lời. Khi cuộc thi bắt đầu, hai mẹ con cùng tập trung hết sức vào công cuộc làm bánh.

Dĩ nhiên, với đôi tay khéo léo của người lớn, Tiểu Quả thắng áp đảo.

Thế nhưng Tráng Tráng không hề nản, vẫn chăm chú nặn từng chiếc bánh của mình.

Tiểu Quả thầm khen con. Tuổi còn nhỏ mà đã rất bình tĩnh, không nóng vội.

Nàng để mặc con tiếp tục làm, còn mình thì xếp bánh lên khay tre, chuẩn bị cho các bước tiếp theo.

Tiểu Quả ra ngoài nhóm lò trước. Lần này nàng cho thêm mấy khúc củi to hơn, vì nướng bánh Trung Thu mất khá nhiều thời gian, lửa càng mạnh thì nhiệt độ càng cao.

Khi quay lại bếp, nàng cầm theo một bát nước. Đúng lúc đó, Tráng Tráng vừa làm xong chiếc bánh cuối cùng, cẩn thận đặt lên khay tre.

“Tráng Tráng nhà ta giỏi quá!”

Nàng vui vẻ khen, giọng đầy tự hào. Cậu bé đỏ mặt, chỉ biết cười khúc khích.

“Ủa mẹ, mẹ cầm nước làm gì vậy?”

“Để tưới lên bánh đó, tránh vỏ bánh khỏi nứt khi nướng.”

Tiểu Quả đặt bát nước xuống bàn, dùng tay vẩy nước nhẹ lên mặt bánh. Nếu có bình xịt thì sẽ đều hơn, nhưng trong nhà không có, nên nàng tạm làm bằng tay cũng được.

Lửa trong lò cháy khá mạnh. Hai mẹ con cùng tìm khay có thể đặt bánh vào lò. Bánh nướng được nửa thì cần phải lấy ra để quét thêm một lớp trứng cho lớp vỏ không bị khô. Vậy nên dùng khay sẽ được việc hơn.

Tráng Tráng tìm thấy một tấm lưới sắt trong tủ, hỏi: “Mẹ ơi, dùng cái này được không?”

Tiểu Quả xem thử, rồi gật đầu. Dù có lỗ nhưng tấm lưới khá dày, có thể dùng được.

Hai mẹ con nhẹ nhàng xếp bánh lên lưới, chờ đến lúc thích hợp để bỏ bánh vào lò nướng.

“Mẹ ơi, lửa mạnh quá!”

Tráng Tráng cúi xuống nhìn vào lò, hơi nóng hừng hực đến mức mặt cậu rát lên.

Tiểu Quả bật cười, trêu: “Cẩn thận không khéo nướng luôn cái mặt con bây giờ!”

Nghe thế, Tráng Tráng hoảng hốt lùi ngay về phía mẹ. Cậu nhớ mẹ thích hôn lên má mình lắm. Nếu bị cháy, mẹ sẽ không hôn nữa mất!

Đợi lửa trong lò dịu bớt, Tiểu Quả nhanh tay gạt than ra, cho khay bánh vào rồi đậy nắp lại.

Tráng Tráng hỏi: “Bao lâu mới chín hả mẹ?”

Tiểu Quả nghĩ một chút rồi đáp: “Ít nhất cũng phải một tiếng. Giữa chừng còn phải quét thêm một lớp trứng nữa. Mà bánh nướng xong cũng chưa ăn được đâu. Phải để qua đêm cho vỏ mềm, mai mới ăn được.”

“Lâu thế ạ?!”

Nghe xong, Tráng Tráng tiu nghỉu. Cậu vốn định thức canh lò chờ bánh ra, nhưng giờ biết là phải chờ lâu như thế... Tráng Tráng than dài một tiếng, vẻ mặt như vừa mất cả thế giới. Cậu còn định ăn ít cơm trưa để chừa chỗ cho bánh Trung Thu mà!

“Con có thể ăn ít hơn vào bữa trưa và bữa tối. Để dành bụng mai ăn bánh Trung thu cũng được.”

Tráng Tráng nghe thế lại càng buồn hơn.

Thấy con ỉu xìu, Tiểu Quả cười khẽ, cố tình nói:

“ Vậy thì mẹ sẽ phải ăn hết phần cơm niêu nấu với lạp xưởng vào buổi trưa rồi.”

Nàng vừa nói vừa bước về phía bếp.

Tráng Tráng liếc mẹ, rồi phụng phịu chạy theo:

“Mẹ, mẹ... con ăn, con ăn, con ăn mà!!”

Cậu bé quấn chặt lấy nàng, khiến Tiểu Quả chẳng nhúc nhích được. Nàng giả vờ tiếc nuối:

“Muộn rồi, mẹ sắp cho thêm lạp xưởng rồi đó, có người sẽ không được ăn đâu nha~”

“Khônggg!” Tráng Tráng nghe mẹ nói thế thì lại càng thêm hoảng. Cậu ôm mẹ rồi gọi liên hồi.

Tiểu Quả bị hành động của con làm cho bất ngờ. Thằng nhóc này!

Nàng ôm con trên tay, vừa cười vừa bế cậu trở lại bếp.

“Đi lấy gạo nấu cơm nào.”

Vừa đặt con xuống, Tráng Tráng liền chạy vụt đi, thoắt cái đã đứng trước thùng gạo, chuẩn bị xúc gạo ra.

Tiểu Quả khẽ lắc đầu cười, lấy chậu gạo từ tay con.

Nàng biết cậu bé không ước lượng được bao nhiêu là vừa. Nếu nấu nhiều quá thì hai mẹ con lại ăn không hết, mà nàng lại không thích đồ ăn thừa. Tiểu Quả luôn thích dùng nguyên liệu tươi cho mỗi bữa, nên nàng tự đong gạo cho chắc.