Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 100
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 100 :Bánh chín rồi!
Vì Tiểu Quả đã vo gạo nấu cơm rồi nên cậu bé muốn làm gì đó giúp mẹ. Thằng bé trông thấy những dây lạp xưởng treo trên tường liền lon ton chạy lại muốn lấy xuống.
Nhưng Tiểu Quả đã treo chúng quá cao. Thế nên dù có đứng trên ghế đẩu, Tráng Tráng cũng không với tới. c* cậu chỉ biết đứng nhìn rồi gọi mẹ.
“Để mẹ làm cho.”
Nghe tiếng con gọi, Tiểu Quả đi đến, cầm con dao rồi cắt xuống hai cây lạp xưởng loại không cay.
Thấy mẹ bước tới, Tráng Tráng liền nhảy xuống, mang ghế trở lại cạnh bếp.
Trans và edit: Little Jasmine
Biết con thích nhìn mình nấu ăn, Tiểu Quả để cho thằng bé đứng cạnh bếp. Tráng Tráng lại kéo ghế ra, đứng tựa vào bàn nhìn mẹ rửa và cắt lạp xưởng.
Có hai cây lạp xưởng cả thảy. Tiểu Quả cắt chéo thành từng lát rồi cho vào nồi cơm. Nàng xếp những lát lạp xưởng đều tăm tắp trên mặt gạo, chỉ chừa lại một khoảng trống giữa nồi để lát nữa đập trứng vào. Sau khi Tráng Tráng đưa trứng vịt tới, nàng cẩn thận tách vỏ rồi đặt vào chính giữa nồi cơm.
“Rồi, giờ chỉ cần thêm chút nước sốt nữa là xong!”
Dưới sự phụ giúp của Tráng Tráng, Tiểu Quả nhanh tay pha một bát nước sốt mằn mặn xen lẫn vị ngọt, rồi rưới đều lên phần lạp xưởng.
“Được rồi, bắt đầu nấu thôi!”
Tiểu Quả đặt nồi cơm lên bếp trong khi cậu bé nhóm lửa. Giờ chỉ cần chờ khoảng một tiếng để cơm và lạp xưởng chín đều, thấm đều là được.
Trong lúc chờ cơm chín, đã đến lúc phải quét lớp trứng lên mặt bánh trung thu. Tráng Tráng được nàng giao nhiệm vụ đánh trứng, còn Tiểu Quả thì đến bên lò, kéo khay bánh ra.
Vì hơi của lò tỏa ra rất nóng, Tiểu Quả phải lấy khăn quấn quanh tay rồi nhanh nhẹn kéo tấm lưới kim loại ra khỏi lò.
Những chiếc bánh đã bắt đầu lên màu, hương thơm ngọt ngào lan khắp gian bếp. Cùng lúc đó Tráng Tráng đã đánh xong trứng bước đến. Tiểu Quả sợ con bị bỏng, nên không cho nó cầm cọ quét, mà để tự mình làm.
Lớp trứng này có tác dụng làm cho bánh lên màu đẹp hơn. Một quả trứng là đủ cho cả khay bánh. Tiểu Quả quét đều từng chiếc, rồi trao bát lại cho Tráng Tráng, đẩy khay bánh vào lò và đậy nắp lại.
Than trong lò vẫn còn nóng, có thể giữ nhiệt thêm một giờ nữa, nên nàng không cần thêm củi làm gì.
Hương của nồi cơm niêu bắt đầu lan tỏa từ gian bếp, hòa cùng mùi bánh nướng, khiến Tráng Tráng đi đi lại lại ở ngoài sân, chốc chốc lại ngó nghiêng như mèo nhỏ.
Thấy con cứ chạy ra sân, Tiểu Quả kéo lại cười:
“Được rồi, ăn cơm thôi!”
Cơm vừa chín tới. Nhìn khuôn mặt con ỉu xìu vì đói của con, Tiểu Quả thấy thương nên quyết định cho con ăn trước để giữ thằng bé ngồi yên một chỗ.
Trong khi Tráng Tráng dọn bàn, Tiểu Quả ra vườn hái ít rau xanh. Nàng chần rau sơ qua nước sôi, rồi cho vào nồi đất.
Cơm niêu đã sẵn sàng. Tiểu Quả bưng vào nhà, thấy Tráng Tráng đã ngồi ngay ngắn, háo hức chờ mẹ dọn món.
Nàng bật cười trước vẻ háo hức ấy:
“Ăn thôi nào, cơm dọn rồi đây.”
Sau bữa ăn, Tráng Tráng xung phong rửa chén, còn Tiểu Quả đến bên lò. Đã đến lúc lấy bánh trung thu ra rồi.
“Tráng Tráng, Tráng Tráng ơi, bánh chín rồi!”
Biết con mong giây phút này nhất, Tiểu Quả không vội mở lò mà gọi nó ra cùng xem. Tráng Tráng nghe tiếng mẹ liền chạy ào đến, sợ chậm tý là sẽ bỏ lỡ.
Tiểu Quả lấy khăn quấn quanh tay, chờ con đến nơi rồi mới mở nắp. Hơi nóng phả ra, hương bánh nướng thơm ngọt khiến nàng khẽ hít hơi dài.
“Thơm quá...” Tráng Tráng tròn mắt thốt lên.
Vừa mở nắp, liền thấy những chiếc bánh trung thu khoác lên mình lớp vỏ vàng óng, đều màu, không chiếc nào bị cháy.
Tráng Tráng nuốt nước bọt, nhưng vẫn phải kiềm lòng vì mẹ nói bánh chưa ăn được ngay. Tiểu Quả nhẹ nhàng xếp bánh vào hũ sành, đặt lên tủ bếp. Phải để qua một đêm, khi phần nhân tiết dầu thấm vào lớp vỏ, bánh mới đạt độ ngon nhất.
Sáng hôm sau.
Sau bữa sáng, Tráng Tráng ngồi học chăm chỉ. Tiểu Quả ngồi cạnh, vừa đếm ngày vừa nghĩ: “Chỉ còn hai hôm nữa là Tết Trung Thu rồi... Hay là mình cắt thịt cừu ra ướp sẵn?”
Nghĩ vậy, nàng để con học tiếp rồi lặng lẽ đi vào bếp. Khi Tráng Tráng không để ý, Tiểu Quả bước vào không gian của mình.
Nàng lấy toàn bộ thịt cừu trong tủ lạnh ra, chồng chất gần nửa mặt bàn. Trước đó nàng mua năm cân, sau lại mua thêm mười cân nữa. Tổng cộng mười lăm cân, tám người ăn chắc không hết. Theo kinh nghiệm của nàng, một cân thịt cừu có thể xiên được khoảng ba mươi que. Tráng Tráng còn nhỏ, ăn không nhiều; mấy cô gái chắc khoảng hai mươi xiên mỗi người. Riêng Tần An Minh và Từ thúc là đàn ông, chắc phải bốn mươi xiên mới đủ.
Ngoài thịt cừu, nàng còn tính nướng thêm lạp xưởng và rau củ. Những thứ này trong nhà còn nhiều, vừa đủ cho bữa tiệc cân bằng giữa thịt và rau.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Tiểu Quả quyết định ướp tám cân thịt cừu. Nàng sẽ làm dư ra một ít phòng trường hợp không đủ thịt. Không ăn hết thì đem phần này bỏ vào tủ lạnh.
Nàng đầu tiên lấy ra năm cân thịt bỏ lên bàn, sau đó cắt thêm ba cân từ khối mười cân còn lại, phần dư lại cho vào tủ lạnh.
Đặt thịt lên bàn, Tiểu Quả mài dao ở góc tường cho bén, rồi quay lại cắt thịt thành từng miếng vừa xiên. Đang cắt được một nửa, nàng dừng tay vì mỏi. Cầm dao lâu quá khiến các khớp ngón tay đau nhức. Nàng xoa bóp một lát, khi cơn đau giảm bớt thì lại tiếp tục.
Khi cắt xong, thịt đã đầy đến nỗi tràn một chậu lớn. Tiểu Quả thêm các loại gia vị đã chuẩn bị sẵn, trộn thật đều. Dùng đũa thì không nổi, nàng phải rửa tay rồi trộn bằng tay không cho nhanh.
Trộn xong, nàng mang chậu thịt để vào không gian. Vì chậu qua to nên đành đổi thành hai chậu nhỏ để bỏ vừa tủ lạnh.
Xong xuôi, Tiểu Quả mang chậu lớn trở ra. Thịt ướp nếu để càng lâu, hương vị càng thấm đậm: hai ngày nữa, thịt sẽ hoàn hảo.
Thịt đã ướp xong, giờ là lúc chuẩn bị xiên nướng.
Nàng dự định lên núi chặt vài nhánh cây nhỏ làm que xiên, về nhà sẽ gọt nhỏ lại.
“Nhưng mà... sao không thử bắt cá nhỉ?” Tiểu Quả nghĩ. “Nếu bắt được rồi làm cá nướng ăn cũng ngon lắm.”
Thế là nàng để Tráng Tráng ở nhà học bài, còn mình đeo giỏ, lên đường. Tráng Tráng cũng muốn đi theo, nhưng Tiểu Quả không cho, nàng muốn đi nhanh rồi về sớm. Thằng bé đành gật đầu, nhìn mẹ khuất dần nơi đầu ngõ.
Tiểu Quả men theo con đường quen thuộc, chẳng mấy chốc đã đến suối. Lâu lắm rồi nàng mới quay lại nơi này, không biết còn cá không.
Nàng khẽ cúi mình, nhìn xuống làn nước trong vắt, nhưng mãi chẳng thấy bóng cá nào. Đang định quay về thì một con cá béo núc bất ngờ bơi ngang qua tầm mắt.
Tiểu Quả bật cười khẽ, này là tự chui đầu vô lưới rồi. Nàng nhanh tay vớt lấy, cho vào giỏ. Con cá giãy mạnh, đuôi quẫy nước loạn xạ, tràn đầy sức sống. Hài lòng, Tiểu Quả khoác giỏ lên vai, tiếp tục chặt thêm vài nhánh cây. Chẳng mấy chốc giỏ đã đầy ắp. Mang theo cả cá lẫn tre, nàng quay bước về nhà, lòng tràn đầy mong chờ bữa tiệc Trung Thu đang đến gần.