Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 101
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 101 :Canh mận chua(1)
Sau khi Tiểu Quả lên núi, cậu bé cũng vừa đọc xong sách, nên cậu liền dắt bò ra ngoài cho gặm cỏ.
Hai mẹ con cùng nhau đi bộ về nhà. Khi về đến nơi, Tráng Tráng đi buộc bò vào chuồng, còn Tiểu Quả mang giỏ ra giếng, múc một chậu nước lớn. Nàng đổ mấy cành cây trong giỏ ra, để lộ con cá ở đáy giỏ. Nàng nhanh tay bắt lấy cá thả vào nước. Tuy đã rời nước một lúc lâu, nhưng khi vừa thả vào chậu, con cá vẫn còn rất khỏe.
“Mẹ ơi, trưa nay mình ăn cá hả?”
Lúc này Tráng Tráng vừa buộc bò xong. Thấy con cá lớn trong chậu, cậu tưởng Tiểu Quả sẽ làm món cá chua ngọt, liền nuốt nước bọt, cậu vẫn còn nhớ như y hương vị đó.
“Chúng ta sẽ nướng nó vào ngày kia.”
Tiểu Quả xoa đầu con:
“Rửa tay đi, mẹ đi nấu cơm.”
Sau bữa trưa, Tiểu Quả vẫn còn phải gọt những que xiên. Nàng thầm nghĩ không biết nửa ngày có kịp xong không, vì ngày mai còn việc khác phải làm.
Buổi chiều, Tiểu Quả ngồi trong sân, tay cầm dao, bên cạnh là một nắm que đã gọt nhọn.
“Mẹ ơi, để con giúp mẹ gọt.”
Tiểu Quả không ngẩng đầu, vẫn nhanh tay gọt que:
“Không cần đâu, dao này bén lắm, hơn nữa cành lại đầy gai, lỡ đâm trúng tay thì nguy hiểm. Mẹ tự làm được mà.”
Nghe vậy, Tráng Tráng không năn nỉ nữa, chỉ ngoan ngoãn ngồi cạnh mẹ nói chuyện.
Tiểu Quả bảo con đi ngủ, nhưng cậu bé kiên quyết không chịu, nói rằng:
“Dù con không giúp được, con cũng không để mẹ làm một mình.”
Nghe thế, lòng Tiểu Quả ấm áp, để cho con ngồi cạnh mình.
Tay Tiểu Quả mỏi vì phải gọt nhiều, nên thỉnh thoảng nàng nghỉ một chút. Nhưng cũng may, nàng cũng gọt xong tất cả trước khi trời tối.
Tiểu Quả tìm một chậu lớn, bỏ hết que vào, rửa sạch bằng nước, rồi nhờ Tráng Tráng nhóm lửa trong bếp, nàng còn phải luộc qua que xiên.
Khi nước sôi, nàng múc que cho vào nồi, luộc sơ. Sau khi Tráng Tráng tắt lửa, Tiểu Quả dùng mẹt tre vớt que ra, để ráo nước và hong khô qua đêm. Ngày mai, nàng sẽ bắt đầu chuẩn bị thịt xiên nướng.
Trước khi đi ngủ, Tiểu Quả lấy hết gối chăn trong tủ ra, để ngày mai đem ra phơi nắng. May mà trong nhà có đủ chăn gối, nếu không, khi khách đến sẽ không có mà dùng.
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, Tiểu Quả và Tráng Tráng đem chăn gối ra phơi trên dây phơi. Nàng dùng cây đập chăn đập nhẹ để phần bông bên trong được hong nắng đều.
Sau đó, Tiểu Quả mang thịt cừu đã ướp và lạp xưởng vào bếp. Có đến hai chậu thịt cừu lớn, ước chừng phải mất cả ngày mới xiên hết được.
Từ sáng sớm, Tráng Tráng đã xin mẹ cho nghỉ học ba ngày: hôm nay, ngày mai và ngày kia.
Tiểu Quả nghĩ một lát rồi đồng ý. Trong ba ngày tới cậu cũng chẳng có thời gian học. Hôm nay cần giúp mẹ xiên thịt, mai khách đến thì chắc chắn không tập trung được, còn ngày kia là lúc họ rời đi, cậu sẽ dính lấy họ suốt.
“Tráng Tráng, mẹ dạy con làm xiên nướng nhé. Cẩn thận kẻo đâm vào tay đấy, biết chưa?”
Thấy con gật đầu, Tiểu Quả cầm một que mẫu làm cho xem. Nàng phụ trách xiên thịt cừu, còn dạy con xiên rau và lạp xưởng. Xiên thịt cừu không dễ, nếu không cẩn thận dễ bị đâm tay. Rau và lạp xưởng thì dễ hơn, nên nàng yên tâm giao phần đó cho Tráng Tráng, vừa an toàn lại tiết kiệm thời gian.
Sáng nay, Tiểu Quả đã ra vườn hái cà tím, hẹ, ớt…, bất cứ thứ gì có thể nướng được, nàng đều hái một ít. Nàng cắt chúng thành lát dày cho Tráng Tráng, xếp hẹ làm phần đế. Với ớt, nàng tính để vài quả nguyên xiên, vài quả cắt khúc, xen kẽ cùng thịt cừu, như thế sẽ vừa đẹp mắt vừa ngon miệng.
Lạp xưởng được cắt đôi, vì để nguyên cây thì dài quá, khó nướng. Nhưng làm nửa chừng, Tiểu Quả do dự một lúc, rồi gói lại để lạp xưởng sang bên, quyết định không nướng mà luộc hoặc chiên.
Hai mẹ con ngồi cạnh nhau, mỗi người một chậu nguyên liệu. Tiểu Quả xiên thịt cừu, Tráng Tráng xiên cà tím.
Xiên được vài que thì có tiếng gõ cửa. Mấy con chó con sủa vang.
Tiểu Quả đặt que xuống, bảo con tiếp tục, rồi đi ra mở cửa.
Vừa mở, nàng thấy đó là Dương thị.
“Tiểu Quả, hôm nay muội không đi chợ à?”
Ngày mai là Tết Trung Thu, Dương thị định ra chợ mua ít đồ ngon về làm tiệc.
“Không, hôm nay muội không đi, chẳng có gì cần mua cả.”
“Vậy ta đi một mình.”
Dương thị chẳng buồn bận tâm, chỉ gật đầu rồi quay đi định ra đầu làng đón xe ngựa.
Nhìn bóng lưng bà, Tiểu Quả chợt nhớ ra chuyện gì:
“Dương tẩu!”
“Sao thế?”
Dương thị quay lại, vẻ ngạc nhiên.
“Tỷ có biết đánh xe lừa không? Nếu có thì lấy xe muội mà đi.”
Tiểu Quả nghĩ ra việc cần nhờ thị giúp. Vì mình đang bận, nên muốn nhờ thị tiện thể mua hộ vài thứ.
“Thôi thôi, ta đi xe ngựa cũng được.”
Dương thị ngại dùng xe của Tiểu Quả. Trước nay mỗi lần đi chợ, toàn được Tiểu Quả cho đi nhờ, chưa bao giờ nhận tiền, nếu bây giờ mượn nữa thì ngại lắm.
“Không không, tỷ cứ lấy mà đi, tiện thể mua hộ ta một vài thứ.”
Nghe vậy, Dương thị liền đồng ý. Chỉ là mua hộ vài món, có gì đâu khó.
“Không cần mượn xe đâu, muội cứ nói cần gì, ta mua về cho.”
Tiểu Quả mỉm cười:
“Vẫn là lấy xe lừa mà đi, muội có cả danh sách dài lắm. Nếu không đợi đến lúc muội viết xong, lúc đó tỷ sẽ lỡ chuyến mất. Nhanh, nhanh nào.”
Vừa nói, Tiểu Quả vừa kéo Dương thị vào nhà, trong lòng thầm cảm thán về sự trùng hợp này.
Trong nhà chỉ còn mỗi vò rượu hoa quế, ngoài ra không có đồ uống nào khác. Thịt cừu ăn nhiều, dễ bị nóng trong người, nên nàng định nấu một nồi canh mận chua để giải nhiệt.
Nhưng để nấu món đó cần vài vị thuốc bắc, mà nàng lại không có thời gian ra huyện vì đường xa quá. May thay, Dương thị đang định đi chợ, nên có thể nhờ mua giúp.
Dương thị suy nghĩ rồi đồng ý ngay. Dù có xe ngựa, nhưng nếu chờ thêm chút sẽ lỡ mất. Với lại Tiểu Quả đâu phải người ngoài, giúp một tay cũng chẳng sao. Tiểu Quả vào phòng, mượn bút lông và giấy của Tráng Tráng, viết ra danh sách nguyên liệu cần mua để nấu canh mận chua. Phần lớn các tiệm thuốc đều có bán.
Dương thị nhận lấy, đọc kỹ: có dâu tằm, mận đen, trần bì, cam thảo, đỗ trọng, sơn tra và đường phèn.
“Chỉ bảy thứ này thôi phải không?” Thị xác nhận lại một lượt.
Tiểu Quả gật đầu:
“Đúng rồi, chỉ bảy loại này thôi. Tỷ đến tiệm thuốc nào cũng có. Đường phèn thì cứ mua gói có sẵn, mua nhiều cũng được. Các loại khác mỗi thứ nửa lạng là đủ.”
Dù không dùng hết, nàng cũng có thể để dành, sau này muốn nấu thêm thì có sẵn.
Dương thị gật đầu, cất tờ giấy cẩn thận rồi lên đường. Tiểu Quả định đưa tiền trước, nhưng thị xua tay bảo:
“Để khi nào về hẵng tính.”