Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 102

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 102 :Canh mận chua (2)
Sau khi Dương thị rời đi, Tiểu Quả đóng cổng lại rồi quay vào bếp tiếp tục xiên thịt cừu.

“Mẹ ơi, sao Dương thẩm lại đến nhà mình vậy?”

Tráng Tráng thấy lạ, bởi cậu nhìn thấy Dương thẩm dắt lừa đi.

Tiểu Quả giải thích:

“Tỷ ấy đi lên huyện để mua đồ cho Tết trung thu tiện thể giúp mẹ mua ít đồ.”

“Mua gì ạ?”

Tráng Tráng tò mò hỏi.

“Mua mấy vị thuốc để nấu canh mận chua. Ngày mai khi ăn thịt cừu, mình có thể uống kèm canh này. Vị chua chua ngọt ngọt đấy.”

Tráng Tráng chưa từng nghe nói đến “canh mận chua”, nhưng cậu vẫn vui vẻ gật đầu. Thật mong chờ hương vị vừa chua vừa ngọt ấy.

Đúng như Tiểu Quả dự đoán, đến tận trưa khi Dương thị quay lại, hai mẹ con nàng vẫn chưa xiên xong hết chỗ thịt. Tiểu Quả rửa sạch dầu mỡ trên tay rồi mới nhận túi thuốc từ tay Dương thị.

Dương thị muốn Tiểu Quả kiểm tra xem đủ chưa, nhưng Tiểu Quả không nhìn, chỉ vội vào trong lấy tiền. Những vị thuốc đó không đắt, chỉ có đường phèn là hơi tốn. Tiểu Quả trở vào phòng, lấy ra một đồng bạc đưa cho Dương thị. Dương thị không khách sáo, nhận lấy tiền rồi chào tạm biệt, xách đồ về nhà.

Thị còn phải về và chuẩn bị sẵn mọi thứ để sáng mai cả nhà có thể quây quần ăn Tết Trung Thu cùng nhau.

Tiểu Quả tiễn thị ra cửa, rồi quay lại mang gói thuốc vào bếp.

Tráng Tráng đặt que xiên trong tay xuống, chạy tới bên mẹ, nhìn chằm chằm vào gói giấy dầu, như thể có thể nhìn xuyên qua để thấy bên trong.

Tiểu Quả hiếm khi không trêu con, mà nhanh tay tháo sợi dây buộc, mở gói ra.

Tráng Tráng ngạc nhiên reo lên, rồi cầm lên một vật màu đen.

“Mẹ ơi, cái này là gì thế?”

Vừa hỏi, cậu vừa đưa lên mũi ngửi, thứ này có mùi thơm ngọt!

Mắt cậu sáng rực:

“Là thuốc mà lại vị ngọt?”

Tiểu Quả liếc qua là biết con đang cầm mận hun khói, bèn bảo:

“Con nếm thử xem.”

Nghe mẹ nói, Tráng Tráng mới dám bỏ vào miệng.

“Chua quá đi mất…”

Vị chua khiến Tráng Tráng nhăn mặt lại, trông chẳng khác nào một ông cụ nhỏ. Vẻ mặt ấy làm cho Tiểu Quả cười như được mùa.

Dù chua đến nỗi muốn khóc, nhưng Tráng Tráng vẫn cố ăn hết, không nỡ bỏ đi.

Ăn xong, cậu lè lưỡi cầu cứu mẹ.

Tiểu Quả ôm con, vỗ nhẹ mông cậu, trong lòng thấy tò mò. Nàng nhớ mận hun khói đúng là chua, nhưng không đến mức này.

Nghĩ thế, nàng cũng lấy một quả cho vào miệng nếm thử.

Vừa chạm lưỡi, vị chua liền xộc thẳng lên óc.

Tráng Tráng ngẩng lên, thấy vẻ dứt khoát của mẹ liền tròn mắt nhìn. Mẹ của mình giỏi quá!

Lần này đến lượt Tiểu Quả nhăn mặt như một bà lão, nhưng thấy ánh mắt ngưỡng mộ của con, nàng cố gắng chịu đựng, làm ra vẻ thản nhiên:

“Chỉ vậy thôi à?”

Vị chua khiến nàng không dám nhai, chỉ nuốt thẳng xuống. Mắt cay xè vì hậu vị của mận, Tiểu Quả âm thầm quyết định: Lúc nấu canh phải cho thêm nhiều đường phèn nữa mới được.

“Mẹ ơi, khi nào mình nấu canh mận chua?”

Tiểu Quả khẽ ho một tiếng:

“Chiều nay nhé.”

Sau khi nấu xong, nàng sẽ để nguội rồi cất vào tủ lạnh. Qua đêm, nước canh mận sẽ lạnh mát, uống ngày mai là vừa.

Sau bữa trưa đơn giản, Tiểu Quả và Tráng Tráng lại tiếp tục xiên thịt.

Tiểu Quả giữa chừng còn ra ngoài làm cá, sau đó mang vào ướp với rượu và gừng để khử mùi tanh.

Làm xong xuôi, nàng mới chợt nhớ ra hạt thìa là vẫn chưa giã. Khi nướng thịt cừu, nàng muốn rắc chút thìa là lên cho thơm.

Ngoài ra còn phải làm nước sốt tỏi để quét lên rau và cá, giúp món ăn đậm đà hơn.

Nghĩ đến cả núi việc còn phải làm, Tiểu Quả vội tăng tốc, quyết làm cho xong phần thịt xiên cừu này trước.

Chưa đầy hai tiếng, hai mẹ con đã xiên xong tất cả nguyên liệu.

Tiểu Quả cất các xiên vào tủ lạnh trong không gian, rồi chuẩn bị làm sốt và bột thìa là.

Hai mẹ con nhanh chóng phân công nhiệm vụ: Tráng Tráng đi bóc tỏi, còn Tiểu Quả chuẩn bị nguyên liệu khác.

Khi Tráng Tráng bóc xong, Tiểu Quả dùng cối giã nhuyễn tỏi.

Sau đó nàng đổ dầu vào nồi với tỉ lệ dầu và tỏi là khoảng 1:2. Khi dầu đủ nóng, nàng cho tỏi vào phi.

“Tráng Tráng, ra hái cho mẹ ít ớt chỉ thiên nhé.”

Tráng Tráng vui vẻ chạy đi, chẳng mấy chốc đã cầm về một nắm ớt.

Tiểu Quả nhận lấy, rửa sạch, rồi băm nhỏ. Khi tỏi trong nồi vàng đều, nàng cho ớt vào xào chung.

Trước khi tắt bếp, nàng cho thêm muối, rồi đổ hỗn hợp ra chiếc tô lớn mà Tráng Tráng đã chuẩn bị sẵn.

Làm xong sốt tỏi ớt, giờ chỉ còn bột thìa là.

Nàng dùng dùng cối giã, nghiền nát hạt thìa là thành bột hạt thô, không quá mịn. Nàng cho rằng như thế sẽ giúp món nướng có vị và độ giòn đặc trưng hơn.

Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ, Tiểu Quả đứng trong bếp, ngẫm xem còn việc gì chưa làm.

Thấy mẹ ngừng tay, Tráng Tráng tò mò hỏi:

“Mẹ ơi, khi nào mình nấu canh mận chua vậy?”

“À đúng rồi! Làm ngay bây giờ nhé!”

Tiểu Quả đang mải nghĩ, nghe con nhắc liền nhớ ra. Còn canh mận chua chưa nấu!

Nàng xắn tay áo, tràn đầy năng lượng, kể cả Tráng Tráng cũng hăng hái lạ thường.

Sau khi rửa sạch nồi lớn, Tiểu Quả bắt đầu cho từng vị thuốc vào. Vì mận hun khói chua hơn tưởng tượng, nên nàng cho thêm đường phèn vào nồi.

Khi mọi nguyên liệu đã xong, nàng bảo Tráng Tráng đi nhóm lại lửa.

Canh này nấu rất dễ. Tiểu Quả vẫn nhớ rõ, mỗi dịp nghỉ hè, mẹ nàng đều nấu cho uống mỗi ngày.

Nghĩ đến mẹ, mắt Tiểu Quả bỗng cay cay, lòng thoáng buồn.

“Mẹ ơi?”

Tráng Tráng vừa nhóm lửa xong, ngẩng lên thì thấy Tiểu Quả đứng yên, ánh mắt xa xăm.

“Không sao đâu.”

Tiểu Quả giật mình, quay lại nhìn con, cố kìm cảm xúc rồi mỉm cười. Dù sao, nàng vẫn còn có Tráng Tráng bên mình.

Tráng Tráng cảm nhận được mẹ có điều không vui, nhưng không dám hỏi thêm vì sợ mẹ buồn. Cậu cúi đầu tiếp tục cho củi vào bếp.

Tiểu Quả lấy lại tinh thần, nhớ ra rằng Tráng Tráng bận rộn cả ngày mà chưa ăn gì, nàng còn thấy đói huống hồ thằng bé mới 3 tuổi. Nàng chợt nghĩ đến bánh trung thu. Hôm làm xong nàng chưa kịp ăn, Tráng Tráng cũng chưa có dịp nếm thử.

Nghĩ vậy, nàng mở hũ ra, lộ ra bên trong là những chiếc bánh trung thu bóng mượt, thơm phức.

Tiểu Quả lấy ra hai cái, đưa một cho con, giữ lại một cái cho mình.

Tráng Tráng lau tay, cầm bánh lên ngắm:

“Đây là bánh trung thu nhân đậu đỏ trứng muối hả mẹ?”

Cậu l**m môi, ngẩng lên định đưa mẹ nửa cái, nhưng vừa ngước lên thì thấy Tiểu Quả cũng đang giơ chiếc bánh về phía mình.

Tiểu Quả biết con sẽ nhường, nên cố tình giơ bánh ra trước cho con thấy là mẹ cũng có một cái rồi. Tráng Tráng bật cười, cúi đầu cắn một miếng.

Tiểu Quả cũng cắn một miếng. Đây đúng là hương vị nàng mong đợi!

Nàng thầm nghĩ, không biết có phải vì đói không mà thấy ngon đến lạ.

“Sao lại ngon thế này nhỉ?”

Tráng Tráng cũng cảm thấy y như vậy:

“Nhân đậu đỏ trứng muối ngon quá mẹ ơi!”

Hai mẹ con vừa ăn vừa cười, chẳng mấy chốc đã ăn sạch bánh.

Đúng lúc đó, một mùi thơm lan tỏa từ nồi canh. Tiểu Quả đứng dậy và mở nắp nồi. Trong nồi, thứ nước đỏ sẫm đang sôi lăn tăn. Nàng cầm muôi khuấy đều.

Tráng Tráng đứng lên, tò mò nhìn vào, không ngờ “canh thuốc” lại có mùi ngon đến thế. Thấy vẻ nghi ngờ của con, Tiểu Quả múc một bát, thổi nguội rồi đưa cho cậu.

Tráng Tráng khẽ nhấp môi, rồi uống một hơi hết sạch.

Vừa đặt bát xuống, cậu ợ một cái rõ to:

“Mẹ ơi, ngon quá!”

Tiểu Quả mỉm cười:

“Để lạnh uống còn ngon hơn nữa.”

Sau khi múc canh ra để nguội, nàng sẽ cất vào tủ lạnh. Ngày mai, hương vị ấy sẽ còn tuyệt vời hơn!