Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 103

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 103 :Dọn nhà
Sau khi chuẩn bị nguyên liệu xong xuôi, Tiểu Quả cầm chổi và giẻ lau, dọn dẹp khắp nhà một lượt.

Thực ra, nhà cũng không có nhiều thứ cần dọn. Vì ngày nào nàng cũng lau chùi, sắp xếp gọn gàng.

Nàng di chuyển bàn học của Tráng Tráng, đặt sát vào bàn ăn. Hai chiếc bàn cao ngang nhau, ghép lại sẽ có thêm chỗ ngồi cho mọi người.

Sau đó, Tiểu Quả quay lại bếp, kéo ra mấy chiếc ghế đã lâu không dùng tới.

Do để trong bếp quá lâu, ghế phủ đầy bụi bẩn và vết dầu. Nàng phải kỳ cọ rất kỹ bằng xà phòng thì chúng mới sạch bóng trở lại.

Nàng đem ghế ra phơi nắng ngoài sân, rồi tiếp tục lấy bếp nướng ra lau sạch lớp bụi. Đây sẽ là bếp để nướng thịt xiên vào ngày mai. Tiểu Quả đặt nó bên cạnh dãy ghế ngoài sân.

Nàng thích chuẩn bị sẵn mọi thứ, như vậy ngày mai không phải vội vội vàng vàng.

Trước khi mặt trời lặn, Tiểu Quả mang chăn gối vào trong phòng.

Chiếc chăn này do mẹ nàng tự tay làm để tặng nàng lúc nàng lấy chồng. Chăn dày, to và rất ấm.

Mẹ nàng đã khâu từng mũi một, dùng số tiền ít ỏi còn lại để mua vải, còn phần bông bên trong là tiền công của cha và anh trai của nàng khi gặt lúa thuê.

Nguyên chủ chưa bao giờ dùng đến, nên chăn vẫn được cất gọn trong tủ.

May mà nàng có chiếc chăn này, nếu không giờ phải mua thì tốn kém lắm. Bông bây giờ đắt đỏ vô cùng.

Tiểu Quả gấp chăn lại, đặt vào phòng của Tần An Minh. Ngày mai nàng sẽ đem chăn sang phòng mình, nếu không tối nay hai mẹ con sẽ không có chỗ ngủ.

Sau khi canh mận chua nguội hẳn, Tiểu Quả nếm thử. Vị chua ngọt vừa đạt đến độ hoàn hảo. Nàng rót canh vào hũ, sau đó bỏ vào tủ lạnh trong không gian.

Nhưng bên trong tủ đã gần như chật cứng thịt xiên. Tiểu Quả đành sắp xếp lại từng khay để nhường chỗ cho hũ.

Cất xong, nàng vừa quay ra thì đụng phải Tráng Tráng đang đi tìm mẹ.

“Mẹ ơi, con đói quá…”

Cậu bé đứng ở cửa bếp, giọng đáng thương, mắt tròn xoe chờ đợi.

Tiểu Quả nhìn quanh. Bây giờ việc dọn dẹp đã xong, cũng đến lúc nấu bữa tối rồi.

Nàng nghĩ, cả ngày nay hai mẹ con làm việc không ngừng, nên bữa tối nhất định phải có canh để bồi bổ. Nàng thầm nghĩ:

“Chắc trong tủ vẫn còn xương”

Hai mẹ con nàng đều có cùng sở thích: đều thích ăn canh. Lần trước lên huyện, nàng đã mua khá nhiều xương để ninh canh, không biết còn sót lại bao nhiêu.

Nàng bảo Tráng Tráng ra ngoài chơi, còn mình thì vào không gian để tìm. Sau một hồi lục lọi, nàng cũng lấy ra được mấy khúc giò heo.

Đặt xương vào chậu nước cho rã đông, Tiểu Quả gọi Tráng Tráng vào giúp nhóm lửa.

Cậu bé đặt bó củi xuống, ngồi ngay ngắn bên bếp, còn Tiểu Quả thì trụng sơ xương, rửa sạch bọt rồi cho vào nồi đất. Nàng thêm một ít đảng sâm và kỷ tử, rắc chút muối rồi đậy nắp, rồi ninh trong một tiếng.

Ở góc khác của bếp, Tiểu Quả nhào bột làm bánh bao hấp. Nàng định làm dư ra một ít để mai nướng cùng thịt xiên cho mọi người ăn.

Nàng xào thêm một đĩa rau. Một món canh, một món xào vừa đủ cho hai mẹ con.

Sau bữa tối, Tráng Tráng phụ mẹ rửa bát, còn Tiểu Quả nhóm bếp nấu nước nóng. Nàng muốn nấu một nồi to để tắm gội. Mai là lễ Trung Thu, lại có khách, nên phải sạch sẽ tươm tất.

Nàng kéo Tráng Tráng đi tắm trước, mạnh tay kỳ cọ khắp người cậu bé.

“Mẹ ơi, đau quá…”

Cậu bé quay lưng lại, mặt nhăn nhó, cậu có cảm giác như da sắp tróc ra vậy.

Tiểu Quả vẫn tưởng mình chà nhẹ, nghe con nói liền giảm bớt lực. Tráng Tráng liền không còn đau nữa, chỉ thấy râm ran khắp người. Vậy mà lúc nãy, cậu có cảm giác thứ rơi ra khỏi lưng mình không phải là đất, mà là da.

Tiểu Quả gội đầu cho con, rồi lau khô, quấn chăn đưa lên giường. Nàng dùng khăn sạch lau tóc cậu bé đến khi khô hẳn, sau đó dặn:

“Con nằm ngoan chờ mẹ một chút, mẹ đi thay đồ rồi về lấy quần áo cho con mặc.”

Tráng Tráng gật đầu, quấn chăn kín người, chỉ chừa mỗi cái đầu lấp ló trên gối.

Tiểu Quả lấy quần áo rồi ra bếp tắm.

Nàng chỉ có thể tắm trong chiếc chậu lớn, nước nóng được múc từ nồi ra. Trong lúc tắm, nàng nghĩ:

“Sau này nhất định phải mua một cái bồn tắm để ngâm mình mới được!”

Nhưng tắm trong bếp cũng bất tiện. Có lẽ phải xây thêm một phòng tắm nhỏ trước đã.

Nàng âm thầm ghi nhớ việc này trong đầu.

Sợ bị cảm, Tiểu Quả tắm nhanh rồi mặc quần áo, lau khô tóc ngay trong bếp, sau đó mới trở về phòng.

Vào nhà, nàng thấy Tráng Tráng vẫn ngoan ngoãn nằm trong chăn. Tiểu Quả mở tủ, lấy ra bộ đồ lót mới may mặc cho con.

Tráng Tráng chui ra khỏi chăn, để mẹ giúp mặc đồ.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Tiểu Quả thổi tắt nến. Hôm nay làm việc cả ngày, nàng phải ngủ thật ngon để lấy sức.

Sáng hôm sau.

Tiểu Quả thức dậy sớm, để Tráng Tráng ngủ thêm, còn mình xuống bếp chuẩn bị bữa sáng.

Nàng không biết chính xác mấy giờ Tần An Minh và mọi người sẽ đến, nên sau khi ăn xong, nàng bắt đầu sắp xếp lại chăn gối trong từng phòng, chuẩn bị chỗ ngủ cho khách.

Như Ý và nhóm của nàng ấy phải làm sẵn vài nguyên liệu cho quán, nên nói sẽ đến vào buổi chiều, nhưng không hẹn giờ cụ thể.

Tiểu Quả và Tráng Tráng chỉ ăn trưa nhẹ, để dành bụng cho bữa tối thịnh soạn.

Chiều hôm đó, mặt trời vẫn sáng mà trời lại mát. Tiểu Quả mang thịt xiên và nước mận chua ra khỏi tủ lạnh, sẵn sàng đón khách.

Đứng ở cửa, nàng nhìn về phía đầu làng, chợt thấy lạ:

“Họ lẽ ra phải tới rồi chứ? Sao vẫn chưa thấy đâu? Có chuyện gì xảy ra trên đường sao?”

Tim Tiểu Quả đập thình thịch. Nàng biết An Minh và Như Ý đều là người giữ lời, đã hứa thì chắc chắn sẽ đến. Nếu họ chưa tới, chắc chắn là có lý do.

Ý nghĩ tồi tệ nhất vụt qua đầu. Chẳng lẽ gặp tai nạn trên đường?

Nàng đứng ngồi không yên, còn Tráng Tráng bước ra, thấy mẹ cứ đi qua đi lại thì hỏi:

“Mẹ ơi, khi nào cữu cữu và mọi người mới tới thế ạ?”

Tiểu Quả cũng không biết, nhưng không nỡ làm con thất vọng:

“Chắc sắp tới rồi con.”

Nghe vậy, Tráng Tráng cười tươi, định ra cửa đợi cùng mẹ, nhưng Tiểu Quả không cho.

Sau một hồi suy nghĩ, nàng quyết định ra ngoài tìm. Trước khi đi, nàng dặn con ở nhà trông cửa, nói rằng mẹ đi “đón họ giữa đường”.

Nghe thế, Tráng Tráng năn nỉ đòi theo, nhưng Tiểu Quả không đồng ý. Nàng quay vào sân, chuẩn bị dắt lừa ra.

Bỗng từ ngoài cửa vang lên tiếng hét phấn khích:

“Mẹ ơi! Mẹ ơi! Cữu cữu và mọi người đến rồi!!”

Tay Tiểu Quả khựng lại giữa chừng, rồi khuôn mặt nàng sáng rỡ lên, vội vàng chạy ra cửa.

Chú thích:

Đảng sâm (党参) và kỷ tử (枸杞) đều là các vị thuốc bổ trong Đông y, thường dùng để hầm canh giúp bồi dưỡng cơ thể.