Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 104

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 104 :Tết trung thu - Tết đoàn viên
Tiểu Quả chạy ra cửa, hướng mắt nhìn về phía xa, liền thấy một cỗ xe ngựa đang tiến về phía mình.

Nàng nheo mắt, cố nhìn xem có phải là cỗ xe mà lần trước Tần An Minh đã lái về hay không. Khi xe đến gần hơn, Tiểu Quả vui mừng khôn xiết — đúng là con ngựa bờm đỏ sậm ấy rồi. Tần An Minh và Từ thúc đang điều khiển xe.

Tiểu Quả nhanh chóng mở cổng trước để họ vào. Thấy Tráng Tráng đang đứng chắn trước cổng, nàng liền kéo con ra xa một chút.

Tần An Minh đã lâu không về nhà, tuy trên mặt thoáng hiện chút lo lắng, nhưng niềm vui lại rạng rỡ trong ánh mắt. Y xuống xe, bước thật nhanh về phía Tiểu Quả.

Tiểu Quả vui vẻ chạy lại, còn Tráng Tráng thì nhào vào lòng Tần An Minh.

Tần An Minh bế bổng cậu bé lên. Lòng thầm cảm thán: ‘Thằng bé lại lớn hơn rồi, bế chắc tay hơn trước.’

“Ca!”

Tiểu Quả kêu lên một tiếng rồi tiến lại gần xe ngựa. Nàng chào từng người một: Từ thúc, Như Ý, Linh Lung, Phúc Nhi và Tiểu Thúy.

Mọi người cùng nhau chào hỏi rộn ràng. Khi Như Ý bước xuống xe, ánh mắt nàng không ngừng đảo quanh sân. Thỉnh thoảng, nàng lại thốt lên kinh ngạc:

“Tiểu Quả tỷ, nhà tỷ đẹp quá!”

Như Ý ngắm nhìn khoảng sân rộng rãi, luống rau được trồng theo luống gọn gàng và cả chuồng gia súc mới xây.

Dù có nhiều vật nuôi, sân nhà vẫn sạch sẽ không chút mùi khó chịu.

Như Ý hít một hơi thật sâu. Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng ngoài việc không có mùi hôi, trong không khí còn thoang thoảng hương cỏ dại dịu nhẹ.

Trans và edit: Little Jasmine

Từ thúc xuống xe, nhìn quanh một lượt. Ông ngẩng đầu nhìn trời, rồi gật đầu đồng tình với lời Như Ý. Phong cảnh nơi đây thanh nhã, không khí trong lành, sân nhà lại được chăm chút kỹ lưỡng. Đúng là chốn an cư lý tưởng. Ông thầm nghĩ, sau này khi nghỉ hưu, mình cũng muốn sống ở một nơi như thế này.

Hai đứa nhỏ Linh Lung và Phúc Nhi vừa xuống xe đã tò mò chạy khắp nơi. Chúng đặc biệt hứng thú với hai con bò sữa cùng mấy chú cún con cứ sủa inh ỏi từ lúc mọi người bước vào sân.

Còn Tiểu Thúy lớn hơn một chút, tuy không nói gì nhưng ánh mắt nàng ánh lên vẻ yêu thích và ao ước. Nếu sau này có thể có một sân nhà như thế này thì thật tuyệt biết bao.

Tiểu Quả dẫn cả nhóm vào trong nhà. Tần An Minh đã ngồi trong sảnh, ôm Tráng Tráng trên tay. Linh Lung và Phúc Nhi hai tay mang theo đồ ăn và bánh kẹo họ mua ở huyện vào nhà.

“Lần đầu đến chơi, bọn muội có chút quà tặng tỷ.”

Như Ý mỉm cười, nhận các gói đồ từ tay mấy nàng gái và đặt lên bàn.

“Mọi người đến là ta vui rồi, sao còn mang nhiều quà thế này?” Tiểu Quả khi thấy đống đồ đặt trên bàn, liền khách sáo.

“Là cho Tráng Tráng cả đấy. Mấy món ăn vặt này rẻ thôi mà.”

Tiểu Quả cười, cất những gói đồ vào trong nhà.

“À, mà sao hôm nay mọi người đến trễ vậy?”

Nàng vừa quay lại phòng khách vừa hỏi.

“Đừng nhắc nữa. Bọn muội vốn đã khởi hành từ trước trưa cơ. Ai ngờ lại bị chặn ngay cổng huyện!”

Như Ý thở dài kể lại. Họ vốn khởi hành trong tâm trạng vui vẻ, nào ngờ khi vừa đến cổng huyện thì bị chặn lại.

Một đám đông đang tụ tập phản đối, lính canh thì đứng chật kín cổng. Ai chống đối liền bị đánh.

Mọi người bị buộc phải xuống xe, khai báo và kiểm tra kỹ lưỡng. Mất gần hai tiếng họ mới được rời khỏi huyện.

Nghe vậy, Tiểu Quả thoáng ngạc nhiên, không biết rốt cuộc có chuyện gì.

“Trên đường, bọn muội còn gặp mấy toán lính cưỡi ngựa chạy qua. Họ không thèm tránh người đi đường, ánh mắt ai nấy đều dữ dằn, chắc là có chuyện lớn xảy ra rồi.”

Linh Lung nói thêm, mặt hơi tái.

“Phải đó. Trung Thu mà lại huy động binh lính như vậy, chẳng hiểu để làm gì.”

Tiểu Thúy nói khẽ.

“Thôi thì, chuyện của triều đình chẳng liên quan gì đến dân thường như ta. Miễn là được ăn ngon ngủ yên là tốt rồi.”

Từ thúc cười nói hờ hững.

Mọi người đều gật đầu tán thành. Chỉ cần dân được no ấm, còn chuyện bên trên ra sao thì mặc kệ.

Nói chuyện thêm một lúc, bụng Như Ý bắt đầu réo.

Chưa kịp đỏ mặt ngượng ngùng thì bụng mấy người khác cũng đồng loạt kêu theo.

Ngay cả Tần An Minh cũng thấy đói, nhìn Tiểu Quả với ánh mắt đầy hy vọng.

Họ đã dậy từ sớm để chuẩn bị nguyên liệu, không ai kịp ăn sáng. Đến trưa lại bị chặn ở cổng huyện, mãi mới thoát ra được. Giờ đến nơi, ai nấy đều đói lả. Nghĩ lại, họ cả ngày chưa có gì vào bụng, vậy mà vẫn còn sức tới đây quả thật đáng nể.

Tiểu Quả bật cười trước vẻ háo hức của mọi người, liền quyết định đi chuẩn bị bữa ăn. Dù sao sớm muộn gì cũng phải ăn thôi!

“Được rồi, dọn cơm nào!”

Nàng vẫy tay, cả nhóm reo lên vui sướng. Đến giờ ăn rồi!

Như Ý đi đầu, theo Tiểu Quả vào bếp. Tần An Minh đặt Tráng Tráng xuống cho chơi với Từ thúc, còn mình thì nhóm lửa.

Chẳng mấy chốc, lửa đã bùng lên. Tiểu Quả đưa cho y một nắm xiên thịt cừu.

Tần An Minh nướng thịt bên ngoài, Như Ý và các cô gái khác phụ giúp trong bếp. Tiểu Quả lúc này chẳng còn việc gì làm.

Nàng lấy tám cái bát, rót đầy nước mơ lạnh vừa pha.

Nước mơ vẫn còn giữ được độ mát lạnh dễ chịu. Như Ý vừa bước vào phòng khách, cầm một bát lên nếm thử, liền reo lên:

“Ngon quá!”

Đôi mắt nàng sáng rực, nàng vốn thích vị chua ngọt thế này.

Tiểu Quả đặt vò rượu xuống, chợt nhớ ra chum rượu hoa quế đã ủ hơn hai mươi ngày, vừa đúng lúc để mở nắp.

Nàng mang bánh ngọt mua sẵn và bánh trung thu tự làm ra bàn, rồi quay lại bếp, lấy thêm mười quả trứng bắc thảo bày lên đĩa. Nàng cũng hái thêm ít cà chua, rắc đường trắng lên trộn đều.

Khi các món được bày xong, Tần An Minh cũng vừa nướng được nửa số xiên thịt. Như Ý chạy ra chạy vào liên tục, còn Linh Lung và Phúc Nhi thì giúp dọn bàn. Tiểu Thúy và Từ thúc phụ nướng và phết nước sốt lên thịt.

Chiếc bếp dài đủ cho ba người cùng ngồi nướng, chẳng mấy chốc đã nướng được một nửa số thịt.

Một nửa xiên thịt đã được dọn ra bàn. Tiểu Quả gọi mọi người ngồi vào, nhưng Tần An Minh muốn nướng cho hết thịt rồi mới ăn.

Tiểu Quả gật đầu đồng ý. Khi nướng xong hết thì mọi người có thể ăn cùng nhau. Không cần phải chờ ai, nếu đồ ăn nguội có thể hâm lại sau.

Nàng nhập hội nướng cùng mọi người, chẳng bao lâu đã hoàn thành. Màn đêm buông xuống, ánh lửa soi sáng rực rỡ góc sân, còn trong nhà, ánh nến hắt ra vàng ấm áp.

Cả nhóm quây quần bên bàn ăn. Bánh trung thu, đồ ăn vặt và các món nguội đặt giữa, còn xiên thịt bày xung quanh.

Tiểu Quả lấy ra vò rượu hoa quế, vui vẻ nói:

“Chú ý nào! Rượu hoa quế chuẩn bị được rót đây!”

Nàng dùng sức mở nắp chum. Ngay lập tức, hương hoa quyện với mùi rượu lan tỏa khắp không gian.

Ai nấy đều híp mắt, hít một hơi thật sâu.

Mùi hương ngào ngạt ấy làm say đắm lòng người.

Tiểu Quả rót rượu cho từng người, trừ Tráng Tráng. Cậu bé tò mò, len lén dùng xiên thịt chạm vào bát của mẹ để nếm thử.

Nhưng Tiểu Quả tinh ý phát hiện, liền đưa cho con một bát nước mơ lạnh thay thế.

Tiếng cười nói rộn ràng vang khắp nhà. Khi xiên thịt nguội, họ lại hâm nóng.

Bữa ăn kéo dài đến tận khuya. Giữa chừng, để ngắm trăng, mọi người cùng nhau dời bàn ra sân.

Họ uống rượu, ăn bánh, ngẩng nhìn vầng trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng giữa trời thu tĩnh mịch.