Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 66

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 66 :Sắp xếp nội thất
Tiểu Quả buộc lừa nơi góc sân, để Tráng Tráng đóng cổng rồi thong thả quay vào.

“Ca ca, thân thể đã khá hơn chăng?”

Nàng đưa mắt nhìn Tần An Minh đang tựa mình trên giường, sắc mặt so với buổi sớm đã tươi tỉnh hơn nhiều.

“Khá hơn rồi! Cả người dường như đã khôi phục khí lực.”

Vừa dứt lời, y liền muốn gượng dậy chứng minh, song chưa kịp đứng vững đã ho khan không ngớt.

Tiểu Quả vừa buồn cười vừa thương, vội tới gần vỗ nhẹ sau lưng, giúp y điều tức.

“Ca ca, nên an tâm nghỉ dưỡng. Ta vừa mới lên huyện, có mua thuốc, lát nữa sẽ sắc cho huynh dùng.”

Tần An Minh khẽ gật đầu, thuận theo mà dựa vào giường, không dám làm trái lời muội muội.

Hai huynh muội chuyện trò đôi câu. Đến khi Tráng Tráng bước vào, Tiểu Quả mới đứng dậy đi ra, vì ngoài viện vẫn còn nhiều việc cần lo liệu.

Nàng trước hết mang xương heo cùng giày vải cất vào nhà.

“Ca ca, vải này thế nào?”

Tiểu Quả trải tấm vải mới mua ra trước mặt y.

“Thật tinh xảo, màu sắc rất tao nhã.”

Tần An Minh liên tục gật gù, khen mắt nhìn của muội mình chẳng sai.

“Đây là muội mua cho huynh đó. Khi nào rảnh, muội sẽ khâu y phục mới.”

Lời nói ấy khiến Tần An Minh vô cùng yên lòng. Thì ra muội muội còn biết may vá.

“Ừ, thế thì quá tốt.”

Tiểu Quả đem vải cất vào giỏ khâu, xương heo đặt nơi phòng bếp. Đồ ăn mua về cũng không ít, nàng chừa lại phần cho bữa tối, còn lại thu hết vào chỗ cất giữ.

Sau đó, nàng tới bên xe lừa, bắt đầu khiêng gỗ xuống. Trong số đồ nội thất nàng mang về, chỉ có ván giường cần tự mình lắp, những thứ khác đều đã hoàn chỉnh.

Nàng vào phòng xem đất nền đã khô chưa, thấy đã ráo, bèn lần lượt khuân từng tấm ván vào.

Tráng Tráng nghe tiếng động liền chạy tới, đôi tay nhỏ nhắn cố gắng phụ một đầu ván. Khuôn mặt bé đỏ ửng, song ván gỗ nặng nề chẳng mảy may nhúc nhích.

Tiểu Quả không nhịn được, bật cười đến chảy cả nước mắt.

“Tráng Tráng ngoan, để đó mẹ làm. Con mà cố quá e lại xước cánh tay.”

Nàng nhẹ nhàng đặt ván xuống, đẩy con trai ra ngoài. “Đừng đụng vào nữa, ra bầu bạn cùng cữu cữu đi.”

Tráng Tráng bĩu môi, miễn cưỡng để mẹ dắt ra. Tới cửa, cậu bé còn bấu lấy khung cửa, lo lắng nói nhỏ:

“Mẹ… nhớ cẩn thận tay nhé…”

Lời non nớt khiến lòng Tiểu Quả dâng lên một tầng ấm áp, nàng cúi xuống khẽ hôn lên má con:

“Ngoan, đi đi.”

Chờ con ra ngoài, nàng tiếp tục làm việc. Ván giường tuy nặng, song với sức lực hiện giờ của Tiểu Quả cũng chẳng khó. Nàng vận chút khí lực, nâng ván đặt vào rãnh khung.

Một tiếng “cạch” vang lên, ván gỗ khớp gọn. Tiểu Quả đứng dậy, đưa tay lau mồ hôi nơi trán, thầm nghĩ: kể từ khi đến chốn này, thể lực của nàng quả là đã tăng lên không ít.

Trong phòng, Tần An Minh nghe động tĩnh, nhờ Tráng Tráng dìu sang.

“Ca ca, sao huynh lại ra đây? Thân thể còn yếu, không nên gượng sức.”

Tiểu Quả quay lại, thấy y dựa khung cửa.

“Ta ổn, chỉ muốn xem có giúp muội được gì không.”

Tiểu Quả thở dài. Nếu để y nâng ván gỗ, e rằng sẽ ho đến mức thổ huyết mất.

“Giúp gì chứ, ta sắp xong rồi. Ca ca mau về nằm nghỉ đi.”

Thấy muội đã làm đâu ra đó, Tần An Minh biết bản thân chẳng giúp được gì, đành quay về phòng. Trong lòng chỉ mong sớm bình phục, để gánh vác bớt phần việc nặng nhọc cho muội muội.

Tiểu Quả khéo tay, chẳng mấy chốc giường đã thành hình, có cả trụ lẫn lan can. Treo thêm màn tặng kèm nữa là hoàn tất.

Nàng lại dời ghế nhỏ dưới gầm giường, rồi khiêng tủ áo vào. Tủ lớn cồng kềnh, song nàng vẫn vác được, đặt gọn nơi góc phòng.

Bày biện đâu vào đó, nàng trải nệm, chăn gối. Sáng nay thu dọn hành lý cho anh trai, nàng cũng mang hết ga trải giường theo.

Mở tay nải lớn, bên trong có chăn cùng ga giường. Nàng định trải ra, song thấy nắng đẹp bèn đem ra sân phơi, như vậy tối đắp sẽ ấm áp, thoái mái hơn.

Nàng lấy gậy giặt, vừa giũ vừa đập, để không khí ùa vào, khiến bông bên trong phồng trở lại, rồi treo tất cả lên dây phơi.

Trong khi nàng bận rộn, Tráng Tráng cứ chạy ra chạy vào, đôi mắt to tròn láo liên, muốn tìm việc phụ giúp. Cuối cùng, Tiểu Quả sai con bê ghế đọc sách vào phòng, còn nàng mang theo bàn.

“Mẹ, cái này để ở đâu ạ?”

“Chỗ này đi.”

Nàng chỉ cạnh tủ áo, chỉnh bàn cho ngay ngắn, Tráng Tráng đặt ghế theo.

Thấy vậy, Tần An Minh lấy làm lạ:

“Muội mua bàn ghế cho Tráng Tráng ư?”

“Đúng thế. Trước giờ con chỉ học nơi bàn ăn, giờ có bàn riêng sẽ thuận tiện hơn.”

Tần An Minh gật đầu, rồi trong lòng thoáng nghĩ: muội muội vốn không biết chữ, vậy Tráng Tráng học từ ai? Ý nghĩ chưa kịp giữ lại, đã thốt ra miệng.

Tiểu Quả thoáng ngẩn người, trong lòng dấy lên lo lắng, song ngoài mặt vẫn bình thản, khéo léo đáp:

“Là mẹ chồng ta chỉ dạy đó.”

Tần An Minh nghe xong liền tin. Dù sao nhà họ Giang thuở xưa từng là phú hộ giàu có nơi thành thị, biết chữ cũng chẳng lạ.

Thấy y đã tin, Tiểu Quả mới thở phào nhẹ nhõm.

Gần đến giờ cơm, nàng bắt tay chuẩn bị. Từ khi y phải dưỡng bệnh, ngoài bữa sáng ra, mỗi bữa nàng đều nấu thêm nồi canh xương.

Trước khi xuống bếp, nàng thu chăn ga đã phơi ngoài sân. Nắng hanh thế này, phơi chốc lát cũng đủ, tối đắp vẫn còn hơi ấm.

Hôm nay, nàng lại mua thêm xương heo, định hầm canh. Lần này, nàng bỏ thêm bách hợp cùng kỷ tử, vừa nhuận phế, vừa kiện tỳ.

Nhìn giỏ rau, nàng tính làm thêm bánh cà rốt chiên giòn, cùng với món cần tây xào thịt.

Bữa tối thanh đạm, đúng như cổ ngữ: “Sáng ăn no, trưa ăn đủ, tối ăn ít.” Ban đêm mà ăn nhiều quá, thì khó mà an giấc.

Khác với thế tục hiện đại, đêm xuống vẫn đèn đuốc sáng trưng, người người có thể tản bộ ngoài đường. Chốn này khi chạng vạng buông xuống, đường phố đã chìm trong bóng đêm, ai nấy chỉ sớm yên giấc.

Thuở mới đến, nàng cùng Tráng Tráng thường ăn những món dầu mỡ vào bữa tối, lâu dần quả thật khó lòng chịu nổi.