Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 65
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 65 :Lên huyện mua gỗ
Tráng Tráng ngoan ngoãn nghe lời, đỡ y trở về phòng.
Tiểu Quả không kịp nghỉ ngơi, buổi chiều còn biết bao nhiêu việc phải làm.
Trước hết, phải dời bò ra sân, để dọn dẹp gian phòng kia.
Sau đó phải lên huyện một chuyến. Tần An Minh vẫn còn bệnh, thuốc men nhất định phải mua. Ngoài ra còn cần mua vài tấm ván giường, sắm cái tủ áo, thêm ít đồ dùng thường ngày nữa.
Vải vóc cũng phải chọn mua, quần áo trên người y đã vá chằng vá đụp, chẳng còn chỗ nào lành lặn. Giày cũng phải thay.
Nghĩ đến đây, Tiểu Quả chỉ thấy thời gian eo hẹp, hận không thể một thân hóa thành hai. Trong khoảnh khắc, nàng lại nhớ đến Tôn Hành Giả, chỉ nhổ một sợi lông là hóa ra vô số tiểu hầu tử. Giá mà nàng cũng có phép thần thông ấy!
Thu lại dòng suy nghĩ, Tiểu Quả tiếp tục làm việc. Nàng buộc bò và lừa chung lại với nhau, rồi xách xẻng vào phòng. May mắn là nàng cùng Tráng Tráng vẫn siêng năng dọn dẹp phân, lại hay mở cửa sổ thông gió, nên phòng cũng không nặng mùi.
Ban ngày, Tráng Tráng thường dắt bò ra ăn cỏ, hoặc cho chúng nằm phơi nắng ở sân, đợi tối mới dắt trở về.
Tiểu Quả xúc phân gạt sang một góc, chất thành đống. Chỗ phân trước kia đã được nàng dùng để vun rau. Đống này để dành sang đông, sẽ dùng bón khoai cùng cải thảo.
Chẳng bao lâu, mặt đất đã được dọn sạch. Nàng múc nước giếng tạt xuống nền, dùng chổi quét đi quét lại. Hết nước lại múc thêm, lặp lại ba lượt. Đợi trong phòng hết mùi, Tiểu Quả mới ngừng.
Nàng tiếp tục quét mạng nhện, phủi bụi khắp xó xỉnh. Đến khi căn phòng sạch sẽ sáng sủa, nàng mới ra ngoài rửa tay, phủi sạch tro bụi trên người.
Muốn gọi Tráng Tráng cùng Tần An Minh dặn dò đôi chuyện, nhưng khi vào phòng, lại thấy hai người đều đã ngủ say. Tiểu Quả bèn khẽ khàng khép cửa, một mình đánh xe lừa lên huyện.
Đường quen lối cũ, chẳng mấy chốc đã đến hiệu thuốc lớn, nơi có hàng hóa phong phú.
Vừa bước vào, tiểu nhị đã tươi cười chào hỏi:
“Khách quan muốn chẩn mạch hay chỉ lấy thuốc thôi?”
Nghe giọng điệu nhã nhặn của tiểu nhị, Tiểu Quả yên lòng:
“Ta đến bốc thuốc.”
Nàng trình bày bệnh tình của ca ca: hôm nọ dầm mưa nhiễm phong hàn, nay ho khan, lại thân thể gầy yếu, mong lấy thuốc sắc điều dưỡng.
Lão đại phu râu bạc vừa nghe vừa ghi chép. Sau khi viết xong đơn, ông thong thả cân từng vị dược thảo, gói lại thành năm thang, đưa cho Tiểu Quả rồi dặn:
“Mỗi ngày một thang, sắc lửa nhỏ hai canh giờ, uống trước khi ngủ.”
Tiểu Quả ghi nhớ, đưa bạc trả tiền, lại hỏi thêm ít dược liệu bổ sung như kỷ tử, bách hợp, đẳng sâm, hạt sen, ngọc trúc…
Trong góc cửa hàng còn bày một chiếc lò sắc thuốc. Nghe tiểu nhị bảo có bán, nàng nghĩ cũng tiện, khỏi phải dùng nồi đất ở nhà, bèn mua luôn một cái.
Rời khỏi hiệu thuốc, nàng ghé vào hàng thịt, chọn mua nhiều xương heo để hầm canh.
Đi đến cuối huyện, Tiểu Quả nhớ nơi ấy có nhà làm đồ gỗ, bèn ghé thử.
Cửa vừa gõ, một tiểu đồng chừng năm tuổi ló ra, tò mò nhìn nàng từ đầu đến chân:
“Cô nương đến mua gỗ sao?”
Thấy bóng dáng thằng bé, Tiểu Quả lại nhớ đến Tráng Tráng, dịu giọng đáp:
“Đúng vậy.”
Thằng bé dẫn nàng vào sân. Cửa hàng này nhìn từ bên ngoài thì thường thôi, nhưng trong sân gỗ chất cao như núi, từng khúc lớn nhỏ đầy cả bốn bề.
Nàng chưa kịp bước vào, đã nghe bé con gọi lớn:
“Cha ơi, có khách mua gỗ!”
Chẳng bao lâu, một phụ nhân trẻ đẹp từ trong nhà bước ra, mỉm cười hỏi:
“Cô nương định mua gì?”
“Ta cần một cái giường, một tủ áo, thêm bàn ghế học cho đứa nhỏ.”
Nghe xong, người phụ nữ quay vào gọi chồng. Quả nhiên, một đại hán vạm vỡ, tóc áo dính đầy mạt cưa đi ra. Sau khi nghe vợ thuật lại, liền dẫn nàng xem đồ.
Đồ gỗ nhà họ làm cái nào cũng tinh xảo, khiến Tiểu Quả vừa nhìn đã ưng, nhưng lại mắc chứng khó chọn. Nàng đành thẳng thắn nói:
“Xe lừa của ta không chở nổi thứ quá nặng, xin ông chủ chọn giúp.”
Nghe vậy, lão chủ suy tính rồi chọn mấy món vừa chắc chắn lại không quá nặng nề.
Tiểu Quả liền dứt khoát trả tiền. Hai vợ chồng họ cùng nhau chất đồ lên xe giùm nàng. Tổng cộng bốn món, hết sáu lượng bạc.
Nàng lại đánh xe trở vào chợ huyện. Hôm nay không phải phiên chợ, người đi lại thưa thớt, chỉ còn hàng quán mở cửa.
Tiểu Quả ghé đúng hàng vải lần trước, bà chủ nhận ra nàng, vui vẻ dẫn đến xem đợt vải mới. Như trước, nàng chọn hai tấm vải màu trầm, dễ giặt. Không rõ Tần An Minh cần bao nhiêu, nàng bèn nói chiều cao cân nặng, nhờ bà chủ ước lượng.
Tính toán xong, nàng trả tiền. Bà chủ lại hào phóng tặng kim chỉ các màu.
Tiểu Quả cảm ơn, rồi sang hàng giày dép, chọn ba đôi cho y. Sáng nay khi thu dọn hành lý, nàng đã để ý đến cỡ giày, nên chỉ việc báo với chủ hàng.
Dưới sự khuyên nhủ của bà chủ, nàng cũng mua thêm hai đôi cho mình. Chủ tiệm thấy nàng sảng khoái, liền tặng thêm hai miếng lót giày.
Mua bán xong, nàng không dám nấn ná. Còn phải đem đồ về lắp đặt nữa.
Về đến cửa, đã thấy Tráng Tráng ngồi xổm nghịch đất.
“Tráng Tráng, sao không ở trong chơi với cữu cữu?”
Nghe tiếng mẹ, thằng bé ngẩng đầu, đôi mắt ánh lên niềm vui:
“Mẹ yên tâm, con vẫn thường xuyên vào thăm cậu, không để cậu ở một mình đâu.”
Ngực nhỏ ưỡn ra, giọng nói đầy kiêu hãnh.
Tiểu Quả nghe mà lòng ấm áp, mỉm cười khen:
“Tráng Tráng của mẹ thật hiểu chuyện, khiến mẹ an lòng biết bao!”
Tráng Tráng cười híp mắt, trong lòng thầm nghĩ: Mẹ cũng là người tốt nhất trên đời!