Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 64

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 64 :Trở về nhà
Trans và edit: Little Jasmine

Tiểu Quả cố tình nói to, để đám người phía sau nghe rõ.

Quả nhiên, mọi tiếng bàn tán liền dứt, ai nấy nối đuôi nhau trở về.

Trên đường, Tần An Minh nghe Tiểu Quả kể về việc Dương thị đã giúp đỡ nàng không ít, trong lòng vô cùng cảm kích.

“Dương phu nhân, Tần mỗ xin cảm tạ cô đã chiếu cố đến Tiểu Quả.”

Tần An Minh chân thành mà nói.

Sau khi biết được thân phận của đối phương, Dương thị cười ha hả:

“Ấy dà, chuyện nhỏ thôi mà. Hơn nữa, Tiểu Quả cũng đã giúp ta, chẳng qua ta chỉ đáp lại ân tình đó mà thôi!”

Đôi bên còn khách khí vài câu ở ngã ba. Đến khi Tần An Minh không nhịn nổi, ho sù sụ mấy tiếng, Tiểu Quả mới vội cáo từ, đưa y về nhà.

Tiểu Quả đưa chìa khóa cho Tráng Tráng mở cổng, còn nàng đánh xe lừa vào, cậu bé theo sau liền đóng cửa lại.

Vừa bước vào sân, gà vịt đã cất tiếng kêu vang, như nhắc nhở chủ nhân mau mau cho ăn.

Tần An Minh vừa vào cửa đã giật mình trước cảnh tượng trước mắt. Lời Tiểu Quả kể sao sánh được với cảnh thật này.

Trong sân gà vịt ríu rít, vườn rau mơn mởn xanh rì, qua khung cửa sổ còn thấp thoáng mấy con bò có màu lông kì lạ. Nhìn thấy muội muội sau tai ương mà vẫn sống tốt như vậy, cuối cùng hắn cũng thấy an lòng.

Dắt xe lừa vào sân, dỡ hàng xong, Tiểu Quả liền đỡ y vào nhà.

Nàng vốn định dọn gian phòng của mẹ chồng cho y, song mọi việc quá gấp gáp, đành tạm để Tần An Minh nghỉ trong phòng mình, còn phòng kia sẽ thu xếp sau.

Sau khi khóa cổng, việc đầu tiên Tráng Tráng nghĩ tới chính là cho gà vịt, trâu bò, lừa ăn.

Còn Tiểu Quả quay lại xe, lấy ra phần sườn heo đã chuẩn bị cho y từ sáng. Nàng tính hầm một nồi canh sườn, cho y dùng bữa trưa.

Y đang bệnh, phải kiêng đồ nặng bụng và đồ dầu mỡ, chỉ nên ăn đồ thanh đạm.

Sườn trước tiên được chần sơ qua nước nóng, sau đó bỏ vào nồi đất với nước sôi, thêm chút muối, đặt lên bếp lửa hầm.

Tiếp đó, nàng bắt tay chuẩn bị món chính. Một bát bột mì được nhào thành khối bột mịn. Mở vung nồi canh thịt vụn cải thảo, tay trái ôm khối bột, tay phải cầm dao, Tiểu Quả bắt đầu gọt từng lát mỏng thả vào nồi nước sôi.

Chẳng bao lâu, món mì cắt sợi đã thành.

Ngửi mùi thơm, Tráng Tráng lon ton vào bếp:

“Mẹ ơi, mẹ đang nấu gì thế?”

Tiểu Quả cúi nhìn con:

“Đây là mì cắt sợi, hôm nay ta ăn món này nhé.”

Nghe vậy, cậu bé tò mò hỏi về nguồn gốc món mì cắt sợi. Nàng kiên nhẫn giải thích. Sau khi hiểu ra, Tráng Tráng có phần tiếc nuối – giá như nó không vội cho gà vịt ăn, hẳn đã được thấy cảnh mẹ gọt mì.

Thấy dáng vẻ thất vọng của con, Tiểu Quả phủi bột trong tay, ngồi xổm xuống, khẽ nhéo gương mặt tròn trịa của con: “Sau này mẹ sẽ làm cho con xem nhiều lần nữa.”

Tráng Tráng lúc này mới nhoẻn miệng cười, rồi chạy vào chơi cùng cữu cữu.

Tiểu Quả mở nắp nồi đất, nghiêng người tránh hơi nóng, đợi khí nóng tan bớt rồi dùng thìa khẽ quấy. Nước dùng đã trắng sữa, thịt sườn mềm nhừ, món ăn đã xong.

Nàng bưng nồi ra nhà chính, gọi: “Tráng Tráng, mời cữu cữu ra ăn cơm!”

Khi cả nhà ngồi quanh bàn, Tần An Minh vừa nhìn mâm đồ ăn thịnh soạn thì bụng réo ùng ục. Hắn vội cúi đầu sợ cháu mình nghe thấy, nhưng Tráng Tráng vẫn hồn nhiên dìu cữu cữu ra bàn, chẳng để ý gì.

Lúc nãy ở trong phòng, khi Tiểu Quả nấu nướng, hương thịt đã khiến Tần An Minh nuốt nước bọt mãi không thôi. Hắn đã lâu chưa được ăn miếng thịt nào, dạ dày vốn bị nước lấp đầy giờ réo lên cồn cào.

Cuối cùng, hắn ngồi xuống, nhận bát canh từ tay Tiểu Quả: “Huynh, uống canh trước lót dạ trước đã.”

Tần An Minh nâng bát, uống một hơi. Dòng nước nóng hổi trượt xuống, bao nhiêu réo rắt trong bụng liền lắng dịu.

Hắn cố gắng ăn thật chậm, như sợ khiến muội muội và cháu hoảng sợ.

Sau đó, Tiểu Quả bưng mì ra cho từng người.

Khi cả ba ăn xong, Tần An Minh buột miệng ợ một tiếng lớn. Tráng Tráng cũng ợ theo, còn hớn hở so độ to nhỏ cùng cữu cữu.

Ban đầu Tần An Minh còn ngượng, song nhìn vẻ tự hào của cháu, liền bật cười ha hả.

Tiểu Quả ngồi uống canh, lặng lẽ nhìn hai người đùa giỡn, ánh mắt nàng đầy trìu mến.

“Con trai ngoan ngoãn của mẹ, thật hiểu chuyện biết bao.”

Nàng nhớ lại, hôm trước đến tháng, bụng quặn đau, dù ngoài mặt không để lộ vẻ đau đớn, song thằng bé vẫn nhận ra từ cái chau mày của nàng, còn ân cần hỏi thăm.

Chắc hẳn vừa rồi, nó thấy cữu cữu lúng túng nên mới cố ý ợ lớn, xua đi bầu không khí gượng gạo.

Tiểu Quả cảm thấy lòng chan chứa: thằng bé quả thực chính là phúc phần kiếp trước để lại cho nàng.