Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 63

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 63 :Đón ca ca về
Tiểu Quả thành thật kể lại, nhưng cố gắng lược bớt những khổ nạn mà nguyên chủ từng chịu. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến vành mắt Tần An Minh đỏ hoe, gương mặt vốn đã nhợt nhạt nay càng trắng bệch, như thể máu trong người đều bị rút cạn.

“Ca ca…”

Tiểu Quả không nỡ nhìn dáng vẻ ấy. Người đàn ông trước mặt vốn đã gầy yếu, lại càng thêm mong manh bởi nỗi bi thương.

Trong khoảnh khắc, trong đầu nàng loé lên một ý.

Nếu chỉ nói bấy nhiêu, e rằng y nhất định sẽ không chịu theo nàng về. Muốn hắn yên lòng, nàng đành phải tô đậm thêm vài phần khổ cảnh, để hắn chẳng nỡ bỏ mặc muội muội một mình.

Khi ánh mắt Tần An Minh dừng lại nơi nàng, Tiểu Quả liền rưng rưng lệ, ngẩng đầu lên kể lại: nào là những ngày phải nhai vỏ cây, lót dạ bằng cỏ dại...

Nhìn thấy dáng vẻ y nhíu mày, nàng bèn đánh thêm đòn cuối.

“Đáng thương nhất là Tráng Tráng của muội…”

Quả nhiên, vừa nghe đến tên cháu, ánh mắt Tần An Minh liền trĩu nặng. Hắn quay đầu nhìn Tráng Tráng, đứa bé đã thiếp đi sau cơn khóc, trong lòng càng thêm thương xót.

“Chỉ có mình muội nuôi Tráng Tráng. Vừa phải chăm con, vừa phải làm ruộng, cỏ dại mọc đầy ruộng rau, mùa vụ thì đến kỳ gặt… Thật sự lực bất tòng tâm…”

Tiểu Quả vừa khóc vừa kể, nhưng trong lòng lại vui mừng. Nhìn sắc mặt y dần biến chuyển, nàng biết chắc lần này đã thành công!

Suýt nữa thì bật cười, nàng vội xoay người, giả bộ nức nở.

Trong thâm tâm, nàng cảm thấy mình như kẻ đang lừa gạt một người thật thà.

“Được rồi, được rồi, Tiểu Quả, đừng khóc nữa. Ta… ta sẽ theo muội về. Ta sẽ giúp muội chăm sóc Tráng Tráng, muội cứ yên tâm!”

Tần An Minh nói chắc nịch, vừa lau nước mắt vừa nhìn muội muội.

Tiểu Quả nghe vậy liền sáng bừng nét mặt, lập tức đứng lên cười tươi:

“Vậy còn chờ gì nữa, thu dọn đi thôi!”

Dứt lời, nàng nhanh nhẹn dọn đồ cho y. Tần An Minh vẫn ngẩn người, không ngờ muội muội còn khóc nức nở khi nãy mà thoáng chốc đã vui vẻ như thế.

Tiểu Quả chẳng buồn để ý, đem hết quần áo trong tủ ra – thực ra cũng chẳng có bao nhiêu. Nàng lấy một tấm vải to, gói lại, thắt nút chắc chắn rồi để sang một bên.

Sau đó, nàng bước tới lay nhẹ Tráng Tráng dậy.

“Tráng Tráng, dậy thôi, chúng ta về nhà nào.”

Đứa nhỏ dụi mắt ngái ngủ, được mẹ gọi dậy thì dùng tay xoa mắt, mở tròn đôi mắt.

“Tráng Tráng, lần này cữu cữu sẽ về cùng chúng ta, con có muốn giúp mẹ chuyển đồ không?”

Nghe đến đó, Tráng Tráng tỉnh hẳn, ngạc nhiên tròn mắt hỏi lại:

“Mẹ ơi! Thật ạ?”

Đứa trẻ từ lần đầu gặp đã thương mến người cữu cữu này. Giờ mà được sống chung thì còn gì bằng!

“Thật đó. Con mau đem gói đồ này đặt lên xe lừa đi.”

Tráng Tráng hí hửng ôm lấy bọc vải, miệng không ngớt nụ cười.

Lúc này Tần An Minh mới hiểu ra sự tình, nhìn muội muội tất bật, trong lòng vừa cảm động vừa do dự.

“Tiểu Quả…”

“Vâng?”

Nàng quay lại, ánh mắt nghiêm túc.

“Hay là… ta vẫn không nên đi. Ta sợ mình sẽ làm liên lụy đến muội…”

Tiểu Quả vừa nghe liền hiểu ý y. Đúng rồi, nàng chưa nói cho hắn biết mình đã có chút bạc trong tay.

“Huynh cứ yên tâm. Giờ muội đang hợp tác với quán mì trên huyện, mỗi tháng đều được trả bạc nhờ cung cấp công thức. Muội có tiền rồi, huynh không phải lo!”

Nghe vậy, Tần An Minh mới thở phào, tảng đá trong lòng rốt cuộc rơi xuống.

Ba người cùng nhau chuyển đồ, đồ đạc cần mang đi vốn cũng chẳng nhiều nhặn gì, chỉ là vài vật dụng hằng ngày. Những thứ lớn thì đành bỏ lại.

Sau khi khoá cửa, Tiểu Quả đem khối thịt lợn trong giỏ đeo trên lưng sang gõ cửa hàng xóm đối diện, nhờ người ta trông nom nhà cửa, rồi mới trở về.

Tráng Tráng tò mò hỏi cữu cữu mình:

“Cữu cữu ơi, sao mẹ lại mang thịt cho hàng xóm?”

Tần An Minh nhìn theo bóng dáng muội muội, khẽ mỉm cười. “Vì muốn nhờ người ta trông coi nhà cửa đó. Ta đi rồi, cũng phải có người giữ gìn nhà cửa.”

Tráng Tráng gật gù, ánh mắt đầy tự hào: “Mẹ con lợi hại lắm phải không ạ?”

“Ừ, đúng vậy, mẹ con là người giỏi nhất.” Tần An Minh chân thành đáp.

Chẳng mấy chốc, xe lừa đã lăn bánh hướng về thôn Đào Hoa. Trên đường, huynh muội chuyện trò không dứt, bao năm xa cách mà chẳng hề thấy xa lạ, ngược lại càng thêm trân trọng giây phút sum họp này.

Khi xe đi đến giữa thôn, mấy thôn dân vừa đi làm đồng về thấy vậy đều xôn xao, ngạc nhiên bàn tán về người đàn ông ngồi sau xe của Tiểu Quả.

Tiểu Quả mặc kệ, một mực đánh xe đi thẳng. Đúng lúc ấy, Dương thị từ ruộng đi ra, tay cầm cái cuốc, đang đập đất ven đường.

Tiểu Quả gọi lớn:

“Dương tỷ!”

Dương thị ngẩng đầu, nhận ra nàng thì cười: “Ối, Tiểu Quả!”

Hai người đứng nói chuyện, Dương thị chợt thấy có một nam nhân ngồi phía sau, liền nghi hoặc hỏi:

“Tiểu Quả, vị này là ai vậy?”

Tiểu Quả nghiêng người nhường chỗ, để lộ Tần An Minh. “Đây là ca ca của ta, thân thể yếu ớt khó thể chăm sóc bản thân, nên ta đón y về cùng ở.”