A Lê - Chương 74

topic

A Lê - Chương 74 :

Bên ngoài mưa càng lúc càng lớn, mưa như trút nước, chiếc quần vốn đã bẩn của ông lão đã dính vào chân ông ta, Tiết Duyên không nhịn được nữa, xua tay nói: “Ngươi vào đi.”

Ông lão rất lịch sự, thậm chí còn chà đôi chân lấm bùn của mình lên ngưỡng cửa để rửa sạch trước khi bước vào.

Hồ An Hòa nhanh chóng bưng đĩa cơm trở lại, thị lực của hắn càng ngày càng tốt, dần dần mất đi dáng vẻ ngổ ngáo ban đầu, Tiết Duyên nói muốn hai bát canh gừng. Hắn không gọi súp gừng mà gọi hai bát sữa trứng gừng và trứng ăn kèm với cháo.

Ông lão ngồi trên ghế đẩu, vẻ mặt hưng phấn, hỏi: “Cho ta?”

Tiết Duyên bất lực, “Được rồi, nếu thích thì có thể ăn.” 

Hồ An Hòa bất lực nhìn bát sữa trứng trước mặt bị một ông già bẩn thỉu mà hắn không quen biết lấy đi, vẻ mặt ngơ ngác hỏi: “Ai thế?”

Tiểu Cà Lăm và Nguyễn Ngôn Sơ cũng nhìn ông ấy, hai người đều có chút sửng sốt.

Tiết Duyên không phải là người tốt bụng, cũng không có tấm lòng nhân ái. Điều quan trọng của chàng là không làm những việc xấu khi gặp người ăn xin, bình thường nếu gặp người ăn xin thì chàng sẽ đi đường vòng, nhưng lần này chàng đã từ bỏ món ăn sắp vào miệng. Trong miệng Hồ An Hà lẩm bẩm hỏi: “Tiết Duyên, đây là cha nuôi của ngươi à?”

Hai mắt Tiết Duyên mở to, chàng giơ chân lên đá qua, mắng: “Câm miệng!” 

A Lê hiểu lời nói của hắn, cắn thìa, cười thành tiếng.

Ông lão cũng vui vẻ, ria mép run rẩy, “Ta họ Mã, ta không quen biết tiểu huynh đệ này, hắn có lòng tốt, đưa ta về.” 

Từ “lòng tốt” khiến Hồ An Hòa mắc cười, hắn nói, “Nếu Tiết Duyên có lòng tốt, lợn nái sẽ leo cây.” 

Tiết Duyên nheo mắt, túm lấy cổ áo Hồ An Hòa, kéo hắn ra ngoài.

Nguyễn Ngôn Sơ đi lấy hai đĩa cơm phụ, đặt lên bàn, rồi ngồi xuống bên cạnh A Lê, yên lặng đọc sách.

Tiểu Cà Lăm bĩu môi, nằm nghiêng, nói chuyện phiếm với ông lão, hai người một hỏi một đáp, điều này cũng rất thú vị. Hắn hỏi: “Mã gia gia, cháu nghĩ ông có vẻ rất tài năng, rốt cuộc sao ông lại lại như thế này? Nhà của ông ở đâu thế?”

Ông lão rất tốt bụng, trả lời chi tiết, “Ông không có tài năng, ông là một thầy lang, tổ tiên ba đời cũng là thầy lang, bọn họ đã đi khắp tứ phương để chữa bệnh, ngoại trừ sách về thuốc thì không đem bất cứ sách nào. Gia đình ông sống ở Thiếu Lương, cách đây một thời gian ông ra ngoài đi khám bệnh dạo, ông gặp phải bọn cướp, chúng cướp tiền và hòm thuốc của ông, ông không còn lựa chọn nào khác, vì vậy ông chỉ có thể sống ở đây. Ông nghĩ ông có thể trở về sau khi xin ăn, nhưng ai có thể ngờ rằng trong lúc chiến tranh, nào có ai cho ông thức ăn, vì vậy ông không thể quay về.”

Tiểu Cà Lăm hỏi: “Ông là thầy thuốc, tại sao bọn trộm còn muốn cướp của thầy thuốc?” 

Ông lão nói, “Ngày nay, một số người bị mê hoặc bởi tiền bạc, bọn họ không quan tâm đến thiện hay ác. Nhưng dù sao cái ác cũng không thắng được cái thiện, những người đó sớm muộn gì cũng sẽ gặp quả báo, thiên đạo luân hồi, chúng ta vẫn phải làm việc thiện.”

Nguyễn Ngôn Sơ ngẩng đầu nhìn ông ta, mỉm cười nói: “Ông không giống thầy thuốc, mà giống tu sĩ Đạo giáo hơn.” 

Ông lão thở dài, cho ngụm cháo cuối cùng vào miệng, mơ hồ nói: “Đệ đệ ông là một tu sĩ Đạo giáo, mặc dù không biết những kỹ thuật Mao Sơn đó, nhưng đệ ấy có võ công rất tốt.”

Ngay khi nghe thấy từ “võ công”, đôi mắt của Tiểu Cà Lăm lập tức sáng lên, hai người nói chuyện sôi nổi, cho đến khi A Lê chậm rãi ăn xong, vẫn còn hưng phấn. Nguyễn Ngôn Sơ không quan tâm đến bọn họ chút nào, cậu chỉ rót trà cho A Lê và đưa nàng về phòng nghỉ ngơi. Lúc hai người đi đến bậc thềm, cậu đột nhiên nghe thấy tiếng Tiểu Cà Lăm phía sau hỏi: “Ông ơi, ông tên là gì?” 

Ông lão cười nói: “Ông họ Mã, tên là Bá Tương, mọi người đều gọi ông là Mã thần y, ông da mặt dày nên cười chấp nhận.” 

Nguyễn Ngôn Sơ dừng lại, ấm trà đang cầm trong tay bị nghiêng, nước nóng và bọt trà làm bỏng tay cậu. A Lê nhìn thấy, sắc mặt tái nhợt vì sợ hãi, vội vàng ném cái bình đi, nắm tay cậu thổi hơi, vội vàng hỏi: “A Ngôn, vừa rồi đệ sao thế?”

Nước mới đun sôi nên rất nóng, chỉ sau vài hơi thở, mu bàn tay của Nguyễn Ngôn Sơ đã đỏ bừng, nổi lên mấy vết phồng rộp lớn nhỏ, trông rất đáng sợ. A Lê đau lòng sắp khóc, nói với cậu: “A Ngôn, đệ đợi ở đây một lát, tỷ sẽ vào bếp lấy chút tương cho đệ, chúng ta thoa một ít nhé.” Vừa dứt lời, nàng đang cầm váy chạy xuống lầu thì bị Nguyễn Ngôn Sơ ngăn lại.

A Lê quay đầu lại, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của đệ đệ, trái tim run rẩy, nàng hoảng sợ hỏi: “A Ngôn, đệ sao thế? Đừng dọa tỷ tỷ, tỷ tỷ sợ.”

Nguyễn Ngôn Sơ nghẹn ngào nói: “Tỷ tỷ, bệnh tai của tỷ sắp khỏi rồi……”

Tiết Duyên kéo Hồ An Hòa ra, không phải để đánh hắn, mà là đi dạo quanh phố, cố gắng tìm một y quán đáng tin cậy hơn. Thứ nhất, vì gần đây sức khỏe của A Lê không tốt nên chàng lo lắng, hai là vì Khai Phong quá lớn, Đông Kinh hoa lệ, cố đô của Bát triều, có lẽ có một đại phu nổi tiếng còn sống có thể chữa lành tai cho A Lê.

Khi ra ngoài, chàng lấy một tờ giấy và cầm một cây bút than. Khi đi ngang qua một y quán tử tế, chàng viết lại địa điểm. Sau buổi chiều, tờ giấy đã đầy.

Hồ An Hòa mệt mỏi như con trâu vừa cày đất xong, hắn bị kéo dậy suýt nữa nằm trên lưng Tiết Duyên. Trong đại sảnh chỉ còn lại Tiểu Cà Lăm, hắn chắp hai tay hưng phấn đi vòng quanh. Khi Hồ An Hòa nhìn thấy hắn, hắn th* d*c gọi: “Thuận Nhi, gọi bàn đồ ăn cho ca đi. Nếu ca không ăn gì thì ta sẽ bị ác nhân Tiết Duyên tra tấn đến chết…”

Tiểu Cà Lăm không quan tâm đến sống chết của mình, hắn kéo Hồ An Hòa đi, sau đó kéo tay áo Tiết Duyên chạy lên lầu, nói không mạch lạc: “Ca, ca có biết không, ông lão đó, hóa ra là, trời ơi, đệ còn không biết phải nói gì với ca nữa!” 

Hồ An Hòa sững sờ nhìn bóng lưng hai người trước mặt, nhếch môi bực bội rồi lúng túng đi theo họ.

Mọi người trong phòng đều có mặt, vẻ mặt ai nấy đều vui vẻ, Nguyễn Ngôn Sơ dựa vào xà nhà. Vết thương trên mu bàn tay cậu hơi đáng sợ, nhưng dường như cậu không cảm nhận được điều đó. Đôi mắt cậu tỏa sáng rực rỡ, nhìn thẳng vào A Lê đang ngồi trên giường, khóe miệng không khỏi nhếch lên.

Tiết Duyên vội vàng đẩy cửa vào, chàng vẫn còn lo lắng, nhưng khi nhìn cảnh này, chàng cảm thấy có chút bối rối.

Cổ họng chàng đau rát, không biết vì sao, tim đột nhiên đập mạnh, Tiết Duyên quay đầu lại và hỏi Nguyễn Ngôn Sơ: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?” 

“Tỷ phu.” Nguyễn Ngôn Sơ thấp giọng gọi, giọng nói khàn khàn, nhưng lại không che giấu được sự hưng phấn, siết chặt nắm đấm, “Tỷ phu, huynh sắp làm cha rồi.” 

Đầu óc Tiết Duyên ù ù, cho rằng mình đã nghe nhầm, lại hỏi: “Cái gì?” 

Vi Thúy Nương không nhịn được, cau mày chán ghét, tăng âm lượng rồi gầm lên bên tai: “Nói ngươi sắp làm cha!” 

Tiết Duyên hoàn toàn sững sờ, chàng nói “ồ”, rồi chàng không phản ứng gì nữa, chỉ đứng đó trống rỗng, vô cảm như một bức tượng đá. Mọi người đều chờ xem phản ứng của anh, nhưng khi thấy anh như vậy, họ nhìn nhau.

Một lúc sau, Hồ An Hòa thật sự không chịu nổi, bước lên phía trước chọc chọc cánh tay hắn, thấp giọng hỏi: “Tiết Duyên , ngươi có vui vẻ và ngốc nghếch không?” ”

Tiết Duyên cuối cùng cũng tỉnh táo lại, hắn nuốt nước bọt thật mạnh, chậm rãi động chân, trong khoảnh khắc tiếp theo, nó thổi như một cơn gió đến đầu giường, nửa ngồi xổm trước mặt A Lê, hai mắt đỏ hoe.

A Lê không thể khóc hay cười, duỗi ngón tay lau khóe mắt, bất lực nói: “Nhìn ngươi như thế này, xem ra ngươi đã mất năm trăm lượng bạc, về phần nó.”

Tiết Duyên nắm tay nàng tiếp tục hôn nàng, ban đầu nàng có thể nói chuyện ân cần và nói rằng một người chết có thể nói sống bằng một miệng, nhưng bây giờ lưỡi nàng tê dại và nàng không thể nói một lời nào.

Hôm qua chàng nói đùa với A Lê, nói rằng chàng sắp có con, nhưng chuyện đó và sự thật thực sự vẫn là hai điều khác nhau, Tiết Duyên không thể biết tâm trạng của c hàng bây giờ là gì, chàng chỉ cảm thấy chân chân mình hơi yếu, chàng dường như đang giẫm lên bông, chàng có thể bay lên bầu trời với một lực.

Nhưng nhìn khuôn mặt tươi cười của A Lê, trái tim choáng váng kia lại lắng xuống.

Sao thời gian lại nhanh như vậy, trong nháy mắt, chàng còn có một đứa bé.

Tiết Duyên vừa rồi giật mình, làm nửa người trong phòng sợ tới ngây ngốc, Phùng thị nhắm mắt lại, vội vàng vỗ vỗ ngực, ngâm Phật A Di Đà thở dài trong miệng. Hồ phu nhân ôm cánh tay nàng, mỉm cười nhẹ nhõm, trong lòng vui vẻ, xen lẫn chút buồn bã và ghen tị, đôi phu thê trẻ sống một cuộc sống hòa thuận và tươi đẹp, và họ đã có con, còn gia đình riêng thì sao?

Nàng ấy quay đầu nhìn Hồ An Hòa đang chậm rãi cọ xát bên cạnh Vi Thúy Nương, lắc đầu thở dài.

Tiết Duyên nửa quỳ gối ở đầu giường, trong mắt chỉ có A Lê, chàng không quan tâm phía sau sẽ nghĩ gì về chàng, chàng có cảm thấy mình quá xấu hổ như thế này không, Tiết Duyên chỉ muốn ôm nàng lúc này, hôn lên mặt nàng, sờ sờ bụng nàng, pháo hoa trong đầu lúc này lần lượt nổ tung, ngay cả tay chàng cũng run rẩy. Mã thần y ngồi ở cuối giường, chống nạng cứ dùng nạng chọc vào lưng chàng, Tiết Duyên sững sờ, nhưng chàng hoàn toàn không để ý.

Nếu A Lê không làm mất chàng mất thể diện nhưng vẫn nhắc chàng, nếu không Tiết Duyên sẽ quên rằng có một ông già như vậy.

Mã thần y không tức giận, ông đi tắm, thay quần áo, bây giờ trông ông sạch sẽ và đàng hoàng, nhưng trông ông khá thần tiên.

Tiết Duyên hỏi: “Sao ông lại ở đây?”

Mã thần y chỉ vào mũi mình, “Cái thai của tức phụ ngươi là do ta chẩn đoán, hai tháng mười ba ngày. ”

Tiết Duyên vui mừng khôn xiết, đứng dậy, cúi đầu thật sâu với ông: “Đại phu, cảm ơn ông.”

Mã thần y mỉm cười hỏi: “Có vui không?”

Tiết Duyên nói: “Vui.”

“Vui là tốt rồi.” Mã thần y lắc đầu, chỉ về hướng cửa, “Đi ra ngoài đi.”

Tiết Duyên sững sờ, khi nghe thấy những lời này, chàng vô thức tiến lên hai bước, sau đó phản ứng lại, quay đầu lại hỏi: “Ta ra ngoài làm gì?”

Mã thần y nói: “Nếu ngươi không ra ngoài, làm sao ta có thể châm cứu cho nương tử của ngươi để điều trị tai cho nàng ấy? Nếu ngươi nhìn, nàng chắc chắn sẽ cảm thấy lo lắng, điều này sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả. Ta cũng lo, ta sợ rằng tài năng khám bệnh của ta sẽ bị ngươi đánh cắp, ta mà lo lắng thì sẽ ảnh hưởng đến châm cứu. ”

Tiết Duyên cảm thấy mình sớm muộn gì cũng sẽ chết dưới tay lão già đang nói nhảm này. Dường như lưỡi của chàng đã không còn là của mình nữa, Tiết Duyên đã tốn rất nhiều sức mới hỏi: “Ý ông là gì?”

Mã thần y có chút bực mình, bất lực nói: “Ta đã nói rồi, ta có cách để cho nương tử của ngươi nghe lại lần nữa.” 

Tiết Duyên chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó, một chiếc bánh lớn từ trên trời rơi xuống và đập thẳng vào trán chàng. Niềm vui lớn lao đến như thủy triều, yết hầu của Tiết Duyên lăn lên xuống, chàng bất ngờ tiến lên một bước. Chàng siết chặt tay Mã thần y, khàn giọng nói: “Đại phu, ông không nói dối ta đúng không?”

Mã thần ybị chàng làm cho giật mình, râu gần như dựng đứng lên, nói: “Nếu ta nói dối ngươi… chẳng phải ngươi có thể ăn thịt ta ngay tại chỗ sao?”

Tiết Duyên nhắm mắt lại và nói “ừm” trầm thấp.

Mã đại phu nhìn bàn tay siết chặt đến nổi gân xanh của chàng, sự bất lực trong mắt gần như tràn ra, ông đứng dậy, ôm lấy eo Tiết Duyên, thầm thì với chàng: “Tiết Duyên, đừng nóng lòng. Đầu tiên hãy ra ngoài đi, một lát nữa sẽ ổn thôi. Bất kể có chữa khỏi được hay không, cũng không thể tệ hơn tình hình hiện tại được đâu. Ngươi đi ăn chút gì đi, khi nào no rồi thì bên ta cũng xong, rồi lại đi cùng ngươi, được không?”

Tiết Duyên cuối cùng cũng buông tay ra, chàng nhìn A Lê với đôi mắt đỏ hoe, giống như một con thú nhỏ.

Chàng từng nghĩ nếu một ngày nào đó chàng có thể tìm được một thầy thuốc nổi tiếng có thể chữa khỏi tai cho A Lê thì chàng sẽ vui mừng đến mức có thể bay được. Nhưng bây giờ điều đó thực sự có thể, chàng lại cảm thấy sợ hãi.

Chấp niệm có lớn bao nhiêu thì sự hoảng sợ càng nhiều bấy nhiêu. Tiết Duyên thực sự sợ rằng sau một thời gian, thầy thuốc sẽ lắc đầu và đi ra rồi nói với chàng rằng, “Ta không thể giúp được”, hoặc những hy vọng đầy mong đợi được điều trị những ngày qua sẽ bị cạn kiệt mà tình hình vẫn không được cải thiện.

Chàng sẽ phát điên mất.

A Lê biết chàng lo lắng, cong môi cười, nhéo nhẹ d** tai chàng an ủi, ấm áp nói: “Buổi tối mượn bếp nhỏ đi, ta sẽ làm thịt viên cho chàng ăn, được không?”

Tiết Duyên thấp giọng đáp: “Được.” 

A Lê nói: “Vậy chàng đi ra ngoài trước đi, được không?” 

Tiết Duyên gật đầu, chậm rãi đi ra ngoài, những người còn lại cũng đi ra ngoài rồi đóng cửa lại.