A Lê - Chương 73

topic

A Lê - Chương 73 :

Thời tiết ngày thứ hai không tốt. Trời xám xịt vào buổi sáng, sau khi ăn sáng thì trời bắt đầu mưa. Tiết Duyên đến cửa hàng mượn một chiếc ô lớn màu đen, hỏi đường đến phòng y quán lớn nhất Khai Phong và dẫn A Lê đi tìm thầy thuốc.

A Lê ngay từ đầu đã không nghe thấy và mất đi một trong những con đường liên lạc quan trọng nhất với thế giới bên ngoài. Nàng luôn có chút bất an và chỉ có thể dựa vào đôi mắt của mình để nhìn. Nhưng bây giờ trời đang mưa và có sương mù, thậm chí không thể nhìn rõ. Nàng thậm chí còn cảm thấy trong lòng trống rỗng, nàng ôm chặt lấy tay Tiết Duyên suốt chặng đường, không dám buông ra.

Bên đường rất ít người đi bộ, rất nhiều cửa hàng đóng cửa, chỉ có đèn lồng treo ở cửa, đèn bên trong cũng tắt phụt, để lại một cái vỏ rỗng lắc lư từ bên này sang bên kia, trông có chút đáng sợ.

Sau khi rẽ vào một góc đường, trước mặt nàng là một con đường rộng mở, nàng mất đi nơi trú ẩn trong nhà, Tiết Duyên chạm vào những đầu ngón tay lạnh buốt của A Lê thì dừng lại, khoác áo khoác lên vai nàng rồi siết chặt cổ áo của nàng, sau đó tiếp tục tiến về phía trước.

Đi được nửa nén nhang, tấm biển “Phùng Sinh Đường” phía trước chỉ cách đó vài bước chân, Tiết Duyên thở phào nhẹ nhõm, thầm mừng bản thân đã không đi sai đường.

Phùng Sinh Đường là y quán lớn nhất ở Khai Phong, ngay cả cửa trước cũng toát ra khí chất. Trước cửa có hai con sư tử đá đang ngậm những quả bóng đồng trong miệng. Trên tấm bảng có treo một tấm sa tanh màu đỏ tươi, có hai sợi dây dài rủ xuống từ cả hai phía, trông nhộn nhịp lễ hội vô cùng. Đây không giống như một y quán trị bệnh cứu sống, nó trông giống như tân hôn của phủ viên ngoại, với cảm giác giàu có và hào phóng.

Đứng ở cửa, Tiết Duyên cau mày, trong tiềm thức sinh ra một chút kháng cự. Nhưng trong bán kính hai mươi dặm lại có một y quán nổi tiếng như vậy, bọn họ không còn nơi nào khác để đi, cho nên Tiết Duyên dừng lại một lúc rồi quyết định đi vào.

Bên ngoài mưa gió, ánh đèn mờ mịt, nhưng bên trong lại sáng sủa. Mấy người đang bận rộn vẩy nước, quét sàn. Ngưỡng cửa rất cao, Tiết Duyên bảo A Lê hãy cẩn thận và giúp nàng vượt qua. Khi chàng chuẩn bị vào nhà thì một tiểu dược đồng đang cầm túi thuốc đi ra ngoài, hai người di ngang qua nhau, đụng phải cánh tay của Tiết Duyên.

Chàng không quan tâm lắm, nhưng khoảnh khắc tiếp theo chàng nghe thấy một giọng nói chậm rãi bên ngoài, già nua và khàn khàn, và hỏi: “Ngươi đụng trúng người ta mà không xin lỗi sao?” 

Tiểu dược đồng dừng lại, Tiết Duyên sững sờ, quay đầu nhìn lại.

Một ông lão tóc bạc đang làm tổ dưới mái hiên, trong tay cầm một cái bát vỡ, ông ta đang hứng nước mưa để uống, xiêm y của ông đã không được giặt trong một khoảng thời gian không xác định, lốm đốm và tồi tàn, ngay cả tóc của ông cũng dính thành sợi, cả người đều ẩn mình trong bóng tối. Nếu ông ta không lên tiếng thì sẽ không ai nhận ra rằng có một người nào đó đang ở đây.

Tiểu dược đồng dường như biết ông ta, vẻ mặt đầy không kiên nhẫn, hắn hung hăng hỏi: “Lão gia, sao ngươi không đi?” 

Ông lão có một tính khí tốt, nói một cách lịch sự, “Sáng sớm ta vào trú mưa, các ngươi không cho, đuổi ta ra ngoài, thế thôi. Bây giờ ta ngồi dưới mái hiên, ta đâu làm phiền các ngươi nữa mà vẫn muốn đuổi ta ra ngoài sao?”

Tiểu dược đồng nhíu mày, phun nước bọt xuống đất, nói với ông ta: “Lấy nhà làm ranh giới, ba thước xung quanh là địa bàn của Phùng Sinh Đường, lão già ăn xin như ngươi đang cản trở việc làm ăn của chúng ta đấy, ngươi nói không muốn đuổi ngươi đi sao? Bây giờ ta đi giao thuốc, ta không có thời gian để ý đến ngươi, tốt nhất ngươi nên tự giác cút xa đi, nếu không đợi ta quay lại thì chào ngươi một cái thật đẹp đấy!”

Nếu vừa rồi Tiết Duyên kháng cự khi nhìn thấy đèn treo màu đỏ ở y quán thì bây giờ chàng lại chán ghét khuôn mặt của tiểu dược đồng nọ.

Ngay cả một thầy thuốc cũng dám kiêu ngạo và không có chút lòng trắc ẩn nào như vậy thì y quán này chắc chắn sẽ không khá hơn bao nhiêu.

Ở đằng kia, ông lão đã uống xong nước, lau miệng, nói với tiểu dược đồng đang xoay người chuẩn bị rời đi: “Ta thực sự không thể tin được y quán của ngươi lại trở nên nổi tiếng như vậy, cho dù trình độ thầy thuốc chỉ ở mức trung bình, ngay cả dược liệu cũng phải dùng bã, ngoại trừ y quán trông sang trọng, nhưng còn thứ gì khác tốt hơn nữa đây.”

Tiểu dược đồng đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt vốn đã tức giận, hắn gầm lên: “Ngươi đang nói cái gì vậy? Loại bã nào, nếu ngươi ngậm máu phun người, ta sẽ để cắn ngươi đấy!”

Tiết Duyên duỗi tay ra bảo vệ A Lê và giấu nàng đi, chàng lạnh lùng đứng sang một bên, tiếp tục quan sát sự hưng phấn của hai người. Thương nhân tự nhiên nhạy bén nhìn ông lão râu trắng, cảm thấy người đàn ông này nhất định hẳn không phải là người bình thường.

Ông lão bình tĩnh, duỗi hai ngón tay ra chỉ vào túi thuốc trong tay tiểu dược đồng, nhàn nhạt nói: “Bệnh nhân của ngươi đang bị cảm lạnh, hai dược liệu quan trọng nhất trong đơn thuốc là lá sơn trà và rễ diếp cá, nhưng lá sơn trà bị thối rữa trước khi bào chế, còn rễ diếp cá thì đã hết mùa, chúng đều là đồ giả, hữu danh vô thực mà thôi, không khác gì những chiếc lá rau thối. Căn bệnh có thể chữa khỏi bằng một vài lá thuốc, lại bị các ngươi làm cho bệnh lặp đi lặp lại vì dược liệu đã bị thối rữa, nếu trì hoãn, ta sợ rằng sẽ làm chết người đấy.”

Khuôn mặt tiểu dược đồng xanh đỏ một hồi, cuối cùng chỉ vào mũi ông lão mắng: “Mồm chó không nhả được ngà voi, nguoi đã xem dược liệu của ta chưa mà dám nói nhảm như thế, thật là vô lý. Cũng không ngạc nhiên lắm già đầu từng tuổi này mà còn lưu lạc dầu đường xó chợ nhỉ, bởi vì ngươi đã nói nhảm mấy điều vô nghĩa lúc còn trẻ rồi bị trời trừng phạt đấy!”

Khuôn mặt của ông lão đột nhiên trầm xuống, ông đứng dậy nói: “Các ngươi mới là người sẽ bị trời trừng phạt! Thầy thuốc là nhân từ, các ngươi đang cứu mạng người chứ không phải cứu chó mèo! Ở bất kỳ ngành nghề nào, chất lượng kém cũng có thể được thay thế, nhưng ở y quán thì lại không, nếu kê sai đơn thuốc, ngươi sẽ phá hủy gia đình của một người, ngươi có biết không? Khi còn trẻ đã bất cẩn như vậy thì không biết sau này ngươi sẽ gây ra bao nhiêu rắc rối nữa. Ta khuyên ngươi nên làm việc thiện càng sớm càng tốt, hãy quay về con đường đúng đắn, đừng đợi đến lúc vào ngục thì mới hối hận!”

Lồng ngực tiểu dược đồng phập phồng lên xuống, “Ngươi, ngươi” hồi lâu không nói gì, cuối cùng ném túi thuốc xuống đất, tức giận nói: “Lão già xấu xa, ngươi chờ ta!” 

Nói xong, hắn xoay người chạy vào nhà, chẳng mấy chốc lại đi ra, trong tay cầm một chậu nước bẩn sắp tràn ra ngoài, không chút do dự giơ tay tạt vào ông lão. Bên trong có không ít bã thuốc, khiến khuôn mặt của ông lão bối rối. Tiểu dược đồng giậm chân, rồi lại nhổ nước bọt mạnh vào mặt ông ta, sau đó xoay người đi về.

Tiết Duyên đứng cách đó ba bước và quan sát toàn bộ quá trình, A Lê nghiêng người ra sau và chớp mắt ngơ ngác.

Ông lão không có bất kỳ phản ứng nào khác, lắc vạt áo rồi lại ngồi xuống, lau mặt, đưa đầu ngón tay dính bã thuốc lên mũi ngửi, chậm rãi nói: “Đại hoàng móng ngựa, hạt đào, cây rum, hoa mẫu đơn đỏ…… Ể? Đây có phải là thuốc phá thai sao?”

Bên ngoài trời đã tối, bộ râu của ông lão quá dài che kín môi, A Lê không thể biết ông ta đang nói gì, nhưng nàng cảm thấy người này đang nói nhảm, nhưng trông ông ta không giống người xấu. Đôi mắt của ông ta sáng trong thấu triệt, dù vẻ ngoài có bẩn thỉu đến đâu cũng không thể ngăn cản ông.

Tiết Duyên đứng tại chỗ suy nghĩ một hồi, cúi đầu nói với A Lê: “Tạm thời chúng ta đừng gặp thầy thuốc nữa, trở về quán trọ, khi mưa tạnh chúng ta sẽ đổi sang quán khác.” 

Chàng không biết rốt cuộc ông lão là thân thông quảng đại hay giả vờ điên cuồng ngốc nghếch, nhưng bất kể như thế nào, chàng cũng không dám để A Lê mạo hiểm một lần. Không đến y quán như vậy cũng không sao.

A Lê đáp được, nhưng ánh mắt cứ nhìn chằm chằm vào ông lão ở cửa, nàng do dự một lúc rồi nhẹ giọng nói: “Sao chúng ta không để lại một ít tiền? Bây giờ tình hình không tốt, ta sợ rằng không ai sẵn sàng bố thí, chúng ta không thể thấy chết mà không cứu, đem người không biết chuyện về thì quá nguy hiểm. Giữ lại một ít tiền cũng có thể coi là một việc tốt.”

Tiết Duyên đương nhiên sẽ không làm trái ý nàng, chàng lấy túi tiền từ trong tay áo ra, đếm tám đồng bạc còn lại, đơn giản ném hết cho ông lão.

Ông lão ngạc nhiên mở mắt ra, mở mắt ra nhìn, chỉ vào mũi và hỏi: “Cho ta?” 

Tiết Duyên hiếm khi kiên nhẫn, “ừm”, nói: “Đi mua đồ ăn cho mình rồi tìm một ngôi chùa đổ nát để ngủ, không cần để ý ánh mắt của người khác. Thực phẩm bây giờ đắt đỏ nên đừng ăn quá nhiều, hãy để dành chút ít.”

Ông lão mỉm cười, trả lời hết lần này đến lần khác, còn khen ngợi: “Ngươi là chàng trai ngoan, tướng mạo của cô nương bên cạnh ngươi trông rất đẹp, nàng sẽ đại phú đại quý đấy.” 

Tiết Duyên rất vui, không quan tâm người khác nói gì về mình, nhưng nếu có ai khen A Lê thì Tiết Duyên sẽ cong môi cười nói: “Ông là người toàn năng, ông có thể ngửi thấy mùi dược liệu, còn có thể là thầy xem tướng đấy.”

Ông lão nói: “Ta là thầy thuốc, tài chữa bệnh của ta rất giỏi. Người ta gọi ta là thầy thuốc thần kỳ. Ngươi có tin không?”

Tiết Duyên nửa thật nửa giả nói: “Tin đi.” Bên ngoài trời rất lạnh, A Lê run rẩy vì lạnh, Tiết Duyên không chần chừ, vẫy tay chào tạm biệt ông lão, sau đó cầm ô trở về nhà.

Đi mất nửa tiếng, nhưng chỉ hai khắc đi về khi đã quen đường. Nhà trọ vẫn vắng người, để tiết kiệm dầu đèn nên trong phòng không thắp vài ngọn đèn, khiến cho căn phòng có chút mờ mịt, Hồ An Hòa đang nằm trên bàn, kéo Nguyễn Ngôn Sơ nghiên cứu cuốn truyện “Truyện Thôi Oanh Oanh” của Nguyên Chẩn.

Mấy ngày nay, dù có nhận lỗi và cố gắng chiều lòng đến mức nào đi nữa, Vi Thúy Nương cũng chỉ phớt lờ hắn, nhưng Hồ An Hòa vẫn tích cực tìm cách giải quyết, nếu hắn không thể tự mình chiến thắng thì hắn muốn học hỏi kiến ​​thức từ sách vở.

Hắn không có nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực này, lại xấu hổ khi đọc mấy cuốn sách linh tinh của nữ nhân nên đành phải kéo Nguyễn Ngôn Sơ đi cùng.

Hai người cùng nhau đọc nửa quyển sách, Hồ An Hòa lúc đầu rất có hứng thú, nhưng sau đó càng ngày càng chán nản nói: “Ta không hiểu, Trương Sinh là một kẻ vô liêm sỉ như vậy, ngoài có chút tài năng và mặt trắng ra thì còn có điểm gì tốt nữa? Tại sao Oanh Oanh lại yêu hắn thế? Ta cũng biết đọc, ta cũng da trắng, vậy tại sao Thúy Nương lại không để ta vào mắt nàng thế?”

tràn đầy hứng thú, nhưng sau đó càng ngày càng chán nản, thấp giọng nói: “Tôi tự hỏi, Trương Thịnh là một người đàn ông không biết xấu hổ như vậy, ngoại trừ một chút tài năng, và một chút mặt trắng, còn gì tốt nữa, tại sao Yingying có thể ưa thích anh ta.” Tôi cũng biết đọc, tôi cũng là người da trắng, tại sao Thôi Niệm không nhìn thẳng vào tôi?”

Nguyễn Ngôn Sơ nhẹ nhàng nói: “Vi cô nương không phải là Thôi Oanh Oanh, bọn họ khác nhau hoàn toàn.” Dừng một chút, cậu lại nói thêm: “Nếu không, ngươi đi đọc “Truyền thuyết vương triều Bắc Tống”? Mục Quế Anh và Vi cô nương có chút giống nhau đấy.”

“……,” Hồ An Hòa nói, “nhưng ta đâu phải là Dương Tông Bảo.” 

Tiết Duyên sải bước từ cửa đi vào, cất ô sang một bên, giơ tay lau nước mưa trên tóc, nói với Hồ An Hòa: “Đừng làm khổ Dương Tông Bảo nữa, nhanh chạy đến tiểu nhị gọi hai chén gừng và một chén nước nóng.”

cất ô đi rồi đặt sang một bên, giơ tay lau mưa trên tóc, nói với Mộc Hà: “Đừng làm hỏng Dương Trung Bảo, nhanh lên đến chỗ Tiểu Nhĩ xin hai bát canh gừng và một xô nước nóng.” 

Hồ An Hòa ngẩng đầu nhìn quyển sách, ngạc nhiên nhìn bọn họ, kinh ngạc hỏi: “Sao các ngươi về sớm thế, thầy thuốc có nói gì không?” 

Tiết Duyên kéo ghế cho A Lê ngồi xuống, sau đó kiểm tra xem nàng có bị ướt ở đâu không, thấy mọi thứ vẫn ổn, chàng mới kịp nói chuyện với Hồ An Hòa, “Vẫn chưa đi sao.”

…Vậy ngươi đã làm đi làm lại suốt buổi sáng vậy? Hồ An Hòa oán thầm nhưng không dám hỏi nên vội vàng ra sân sau tìm tiểu nhị.

Thấy hắn cuối cùng cũng đi rồi, Nguyễn Ngôn Sơ vội vàng đóng quyển sách lại rồi đẩy sang một bên.

Tiết Duyên nhấp một ngụm trà, nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng của Tiểu Cà Lăm, hỏi: “Thuận Tử đâu?” 

Trước khi Nguyễn Ngôn Sơ kịp trả lời, Tiểu Cà Lăm từ ngoài cửa chạy vào, vẻ mặt ngạc nhiên nói: “Ca ca, bên ngoài có một người ăn xin.”

Tiết Duyên sững sờ một lát, vội vàng đi ra ngoài nhìn, ông lão thật sự đang ngồi dưới mái hiên, vui vẻ đếm tiền.

——————–

Tác giả có lời muốn nói:

Sắp xếp, tất cả những điều tốt đẹp đều được sắp xếp!