Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 99
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 99 :Cáo biệt
“Thế nào, giờ đây ta và muội, dung mạo còn giống thuở ấu thơ chăng?” hắn khẽ nhếch môi, chớp mắt một cái.
Diệp Mẫn Vi từ tốn cất bước, từng bước từng bước đi đến trước mặt hình ảnh kia, nàng đưa tay ra nhưng chỉ chạm vào khoảng không hư ảo.
Người kia tươi cười ôn hòa, dáng vẻ tựa như nàng, nhưng thần sắc lại hoàn toàn khác biệt với nàng, như thể một bản thân khác của nàng, đã bị lãng quên ở nơi nào đó.
Người trong hình ảnh giơ cánh tay chằng chịt vết thương lên, chỉ vào mắt trái mình rồi nói: “Đáng tiếc, năm ngày nữa, ta sẽ mất đi con mắt này.”
“May thay ta vẫn còn giữ được dung mạo nguyên vẹn lúc lấy được linh khí này, nếu không e rằng muội chẳng thể thấy được dáng vẻ trưởng thành của ca ca.”
Hắn khi ấy không hề gầy gò bệnh tật như sau này, thân mặc thanh bào đầu đội ngọc quan, giống hệt một vị công tử quý tộc thanh quý, sắc mặt tuy tái nhợt nhưng thần thái rạng rỡ. Giống như cây xanh cuối thu chưa kịp rụng hết lá, dốc chút sức sống cuối cùng.
Dừng lại một chút, hắn cúi đầu thở dài một tiếng, nói: “Không biết hiện tại muội đã lớn lên thành hình dáng ra sao.”
Hắn lại lần nữa ngước mắt lên nhìn về phía Diệp Mẫn Vi, trong mắt sâu ẩn chứa dịu dàng và ngậm ngùi: “Vân Xuyên, hôm nay là tròn một trăm năm kể từ ngày huynh muội ta chia lìa.”
Đêm cuối thu năm ấy xa xăm, gió thu cuốn lá rụng lên thổi qua đèn lồng, Diệp Lộc Nguyên ngồi trong đình viện phủ Thần Tướng, tại thời khắc tròn một trăm năm xa cách muội muội.
Hắn chăm chú nhìn viên xúc xắc đang rung động kêu ong ong, như thể đang nhìn xuyên qua nó để tìm đến muội muội mười mấy năm sau, hắn chẳng biết dung mạo của muội muội.
Khi hắn để lại những thứ này, hắn và muội muội vẫn chưa đoàn tụ.
Còn khi muội muội nhìn thấy những thứ này, thì hắn đã không còn trên đời.
Người hãm sâu vào mệnh lý cuối cùng đều sống trong sai lầm chẳng thể vãn hồi. Diệp Lộc Nguyên bất lực, chỉ có thể tính toán, lần theo những manh mối hắn biết, khâu nối khoảnh khắc hiện tại của mình với muội muội mười mấy năm sau thành cùng trong một thời không.
Vì nhiều năm sau bản thân hắn chỉ còn lại một thân xương cốt kéo dài hơi tàn, đôi tai đã điếc, một con mắt bị mù và dung mạo đã bị phá hủy, không thể để muội muội nhìn thấy bộ dáng vốn có của hắn.
Ánh đèn lay lắt, Diệp Lộc Nguyên với đôi mắt sáng rõ khẽ nhíu mày, hiện ra vẻ trăn trở.
“Giờ phút này muội hẳn có rất nhiều điều muốn biết, chỉ là trăm năm dài lâu như thế, ta nên kể thế nào mới không khiến muội đau lòng, lại nên kể từ đâu đây?”
Là từ khi nhà họ Diệp nhiều thế hệ làm tinh quan sinh ra một đôi song sinh kỳ tài? Là từ khi muội muội tính ra quỹ đạo sao trời, dẫn tới họa nghi kỵ, buộc phải rời khỏi nhà? Hay là từ khi huynh trưởng đoán biết bản thân không sống được bao lâu, vương triều sắp tàn, liền quyết định trộm đoạt vận mệnh để tiếp tục sống?
“Ta sinh ra và lớn lên tại nhà họ Diệp, khi trẻ là một công tử thế gia kiêu ngạo, luôn cho rằng mạng ta quý giá hơn người khác. Ta tự cho rằng với thiên tư của ta, nếu có thể sống sót thì khi thiên hạ đại loạn ắt có thể cứu sống hàng vạn sinh mệnh, với lý do ấy, ta đã trộm đoạt vận mệnh người khác để sinh tồn.”
Diệp Lộc Nguyên bắt đầu kể từ chuyện của mình, chậm rãi kể lại.
Nhờ mưu kế tinh diệu, hắn thành công sống sót qua đại hạn, từ đó rơi xuống ngoài hồng trần, không sống không chết, vận mệnh vô định.
Mà hắn cũng thành công đợi được ngày vương triều lung lay sắp đổ. Quân vương sai hắn bói toán chiến cuộc, hắn tính được đại chiến tất bại, vương triều sắp đổi.
Còn quân vương không cam lòng, quân vương biết hắn thiên tư hơn người, mệnh số kỳ dị, có thể nghịch thiên cải mệnh, liền ra lệnh cho hắn tế hiến năm thành, dùng mạng hàng chục vạn dân để đổi lấy vận khí cho vương triều.
“Đó là lần đầu tiên ta chạm vào thiên đạo, lần đầu tiên bắt đầu hoài nghi sứ mệnh của mình. Tinh quan phải làm theo mệnh trời, trung với chủ quân, đó vốn là chức trách của tinh quan.”
Lời kể của Diệp Lộc Nguyên ngưng lại nơi đây, hắn lời ít mà ý nhiều: “Nhưng cuối cùng bá tánh của năm thành ấy không chết, ta cũng không chết, chết là vị quân chủ kia.”
“Có lẽ muội từng nghe qua, Diệp Lộc Nguyên là tặc tử hành thích vua quy phục loạn thần.”
Hắn trầm ngâm một lát, mỉm cười nói: “Nói thế cũng chẳng sai.”
Nhiều năm sau, dưới bầu trời sao nơi sa mạc, Diệp Mẫn Vi chăm chú nhìn Diệp Lộc Nguyên mở to mắt.
Nàng đứng trước hình ảnh lấp lánh ánh sáng kia, những mảnh vụn ký ức từng được Thương Thuật và Tần Gia Trạch đề cập với nàng, từng mảnh hiện lên trong đầu nàng, cuối cùng chầm chậm hòa làm một cùng với Diệp Lộc Nguyên.
Trở thành cuộc đời của ca ca mà nàng xa lạ.
Trong ánh sáng lấp lánh xung quanh viên xúc xắc, Diệp Lộc Nguyên vẫn giữ nụ cười ôn hoà. Bên trong ôn hòa ấy lại có mũi nhọn mà Diệp Mẫn Vi quen thuộc, tương tự với nàng.
Cái gọi là tinh quan, xem sao đoán vận, làm theo mệnh trời, trung với quân chủ. Thế nhưng Diệp Lộc Nguyên lại đi ngược với chức trách của hắn, phản bội quân chủ, nghịch thiên hành sự.
Từ đó về sau, nhà họ Diệp lẽ ra phải có trăm năm truyền thừa lại không hề có tinh quan.
“Loạn thần tặc tử luôn luôn ai cũng muốn tru diệt, cuối cùng nhà chúng ta ngoài muội tránh họa từ sớm, và ta kéo dài hơi tàn, thì chẳng còn lại ai cả. Tất cả đều vì ta mà ra.”
Diệp Lộc Nguyên nói đến đây thì thở dài một tiếng, nói: “Xin lỗi.”
“Nếu không phải như vậy, hiện giờ trên đời này hẳn vẫn còn huyết mạch nhà họ Diệp ngoài chúng ta, muội cũng sẽ còn người thân khác. Sau khi ta chết, muội cũng không đến nỗi cô độc vô thân.”
Diệp Lộc Nguyên kể lại những năm tháng sau khi triều đại thay đổi, bản thân mai danh ẩn tích, cuộc sống bấp bênh trôi nổi. Rồi nói đến lần hắn bị truy sát bởi cựu thần, làm sao gặp được Lâm Tuyết Canh kiếp trước, từ đó về sau trả lại vận số như thế nào.
Giọng nói hắn êm dịu, từng chuyện từng chuyện nhỏ nhặt được kể lại thật dài, thật nhẹ. Trong tiếng lá rụng xào xạc, chuyện xưa liên quan đến hắn khẽ khàng khép lại.
Tạm dừng một lát, Diệp Lộc Nguyên giơ cánh tay lên chống chiếc bàn thấp bên cạnh, chỉ vào Diệp Mẫn Vi nói: “Điều khiến ta không yên lòng nhất chính là muội, nha đầu này, chuyện của bản thân ta cũng đã đủ đau đầu, mỗi lần bói chuyện của muội lại càng khiến người nhọc lòng.”
“Nha đầu muội ấy à, luôn từ chối gắn kết với người khác, đến cả ta cũng bị muội lãng quên, thế thì phải làm sao đây? Con người sống trên đời như cây cối sinh trưởng, huyết thống là gốc rễ đầu tiên của muội. Rồi muội không chịu ở trong hồng trần này vương hơi thở người khác, đợi ta đi rồi, huyết thống của muội đoạn tuyệt, sẽ làm sao lại bén rễ nảy mầm đây?”
Hắn càng nói càng nghiêm túc, dần lộ ra dáng vẻ người ca ca, lại cũng có phần lải nhải quen thuộc giống “Thương Thuật”.
“Là ca ca, trong lòng không mong muội thành cây cao che trời, chỉ mong muội có thể rễ sâu lá rậm, cùng hoa chim làm bạn, tắm nắng nghe gió, sừng sững nghìn năm. Về phương diện khác lại cũng sợ cành rễ vừa mới đâm chồi của muội còn yếu ớt quá, lỡ sa vào hồng trần liền bị ngàn dao cắt xé, đau đớn khôn nguôi.”
Ngón tay Diệp Lộc Nguyên xoay chuyển không ngừng, như đang vừa bấm đốt ngón tay vừa suy nghĩ, trên mặt nở một nụ cười tươi.
“Cũng may muội tuy vất vả về công danh sự nghiệp, nhưng về phần nhân duyên thì chưa bao giờ thiếu may mắn. Từ nay thậm chí về sau, muội sẽ gặp được rất nhiều người tốt, nhận được rất nhiều yêu thương, có lẽ là ta buồn lo vô cớ.”
Hắn vừa tính vừa cười, ngón tay lại đột nhiên khựng lại.
Diệp Mẫn Vi nhìn thấy nam tử gương mặt thanh tuấn trong hình ảnh kia ngẩng đầu lên. Hắn nhìn về phía nàng, khóe môi chầm chậm hạ xuống, nét ung dung nửa thật nửa giả ấy như chẳng thể gắng gượng thêm nữa.
“Muội đang rất buồn sao?”
“Đừng buồn như thế, muội muội à. Muội như vậy ta chẳng biết phải làm sao để từ biệt cho đàng hoàng cả.”
Đôi mắt Diệp Mẫn Vi khẽ run.
Diệp Lộc Nguyên trong hình ảnh trầm mặc rất lâu, rồi lộ ra nụ cười mang theo áy náy và bất lực.
“Xin lỗi muội, tha thứ cho huynh vì có vận mệnh riêng phải đối mặt, chẳng thể làm huynh trưởng mà hội ngộ cùng muội. Tha thứ cho huynh không thể ở lại lâu dài bên muội.”
“Đừng oán trách ta, muội muội.”
Giữa đêm hè nơi sa mạc, Diệp Mẫn Vi đứng trong ánh sáng đèn lồng huy hoàng của đêm thu năm xưa, đứng trước lời xin lỗi từ nhiều năm trước của huynh trưởng nàng, mà chẳng biết nên đáp lại như thế nào.
Hắn thậm chí chưa từng oán trách nàng vì đã bỏ rơi hay quên lãng.
Diệp Lộc Nguyên như thể không muốn khiến bầu không khí quá nặng nề, hắn bỗng nhiên quay đầu đi, chỉ vào ngân hà mênh mông phía trên đầu Diệp Mẫn Vi, cười nói: “Muội xem, cách trăm năm, chúng ta lại cùng nhau ngắm sao rồi.”
Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu theo hướng ngón tay hắn, sao trời vằng vặc nghìn năm bất biến rọi xuống mắt nàng, ba đẩu hai mươi tám tú giao hòa chiếu sáng nhau, như dòng sông lấp lánh bất tận.
Ánh sao dường như xuyên qua viên xúc xắc đỏ, xuyên qua hình ảnh hư vô, xuyên qua mười mấy năm thời gian đan xen, cùng chiếu rọi xuống một đôi huynh muội nhỏ bé giữa cõi nhân thế rộng lớn.
“Từ nhỏ chúng ta đều thích ngắm sao, dưới cùng một bầu trời, muội từ trong đó nhìn thấy chính là vạn vật pháp tắc, còn ta từ trong đó nhìn thấy lại là vận mệnh vạn người. Có lẽ từ khi ấy đã định rằng, chúng ta sẽ đi trên hai con đường hoàn toàn khác nhau.
Hai huynh muội song sinh này sinh cách nhau chưa đầy một tuần trà, đều có tuổi thọ trăm năm. Thế nhưng thời gian thân thiết nhất giữa họ lại là lúc chưa chào đời, từ khi sinh ra họ đã từng bước đi về phía chia lìa.
“Thế nhưng cuối cùng vận trời dậy sóng bắt đầu từ pháp tắc do muội phát hiện, còn pháp tắc của muội sẽ vì vận trời do ta tạo ra mà lan truyền khắp chúng sinh, chúng ta chung quy sẽ trăm sông đổ về một biển.”
Vào một đêm thu của nhiều năm về trước, Diệp Lộc Nguyên ngồi trong sân ngẩng đầu lên, ánh mắt phản chiếu bầu trời đầy sao rực rỡ.
“Và kết cục của muội, khi nghe được những lời này từ ta hẳn cũng đã thay đổi rồi. Hy vọng sau này nàng vẫn có thể tiếp tục thẳng tiến không lùi mà đi theo lòng mình, không cần lo lắng sẽ bị giam cầm trong vực sâu.”
Diệp Mẫn Vi cúi đầu nhìn về phía Diệp Lộc Nguyên, trong đêm thu ấy, dưới ánh đèn sáng quắc, lá vàng và lá đỏ xoay vòng trong gió sau lưng huynh trưởng nàng.
Huynh trưởng của nàng thu hồi ánh mắt, tựa như xuyên qua viên xúc xắc ấy đối diện với nàng, đôi mắt xám đen ấy ngập tràn ý cười dịu dàng.
“Muội chắc đã quên rồi, khi còn nhỏ muội thích nhất là nhảy từ hòn non bộ trong sân xuống, ta luôn đứng dưới đón muội, chưa từng để muội rơi ngã hay bị thương lần nào.
“Huynh sẽ đón lấy muội, muội muội.”
Cái gọi là Vân Xuyên là dải ngân hà nơi trời cao, còn Lộc Nguyên là đồng bằng nơi mặt đất. Nếu sao rơi xuống đất, thì đồng bằng sẽ đón lấy nó.
Diệp Lộc Nguyên mỉm cười ôn hòa, dịu dàng mà đầy hoài niệm, nhắc đến cái tên mà trăm năm rồi chưa từng gọi.
“Diệp Vân Xuyên.”
“Vâng.”
Nhiều năm trước khi Diệp Lộc Nguyên gọi muội muội hắn, muội muội hắn vẫn đang ngủ say vì yểm tu thất bại.
Nhiều năm sau khi Diệp Mẫn V trả lời huynh trưởng nàng, huynh trưởng nàng đã yên giấc trong cát vàng nơi sa mạc.
“Diệp Vân Xuyên.”
“Vâng?”
Diệp Lộc Nguyên lại cười rạng rỡ, tựa như đang sống động ngay trước mặt, hắn đợi một lát, như thể đã biết nàng sẽ nói gì.
Hắn cong khóe mắt, bằng giọng điệu nhẹ nhàng quen thuộc mà Diệp Mẫn Vi từng nghe: “Sai rồi, phải gọi ca ca.”
Giọng nói của Diệp Lộc Nguyên xuyên qua viên xúc xắc xoay tròn vang vọng trong không gian trống rỗng, tiếng gió vi vút thổi qua. Yên tĩnh một hồi, cuối cùng tiếng đáp của Diệp Mẫn Vi mới vang lên, có phần vụng về và lúng túng.
“Ca… ca, ca ca.”
“Hãy nhớ rằng muội từng có một người huynh trưởng yêu thương muội, dù có hóa thành xương trắng, trong tim hắn vẫn yêu muội.”
“Muội muội, hãy bảo trọng.”
Tất cả hình ảnh cuối cùng tan biến hết, viên xúc xắc kia ngừng xoay, bay lên trời, rồi từ từ rơi xuống lòng bàn tay Diệp Mẫn Vi. Nó nóng rực sáng quắc, tựa như một trái tim còn giữ lại chút hơi ấm.
Diệp Mẫn Vi siết chặt viên xúc xắc đó, mấp máy môi như muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng khẽ khàng lặp lại: “Diệp Lộc Nguyên.”
“Ca ca.”
“Ca ca.”
“Ca ca.”
Không ai còn đáp lại lời gọi của nàng, và sẽ không bao giờ có ai nữa. Cái gọi là chết chính là một bức tường ngăn cách giữa con người với nhau, nàng vĩnh viễn sẽ không thể lặp lại huynh trưởng ở nhân thế này.
Nàng rõ ràng có rất nhiều tương lai đang chờ thực hiện, nhưng lại không biết nên làm gì.
Nàng rõ ràng đã mất đi quá nhiều thứ quý giá, nhưng lại không rõ bản thân đã đánh mất cái gì.
Vì thế mà Diệp Mẫn Vi, không gì không làm được, thẳng tiến không lùi, bỗng nhiên không còn nhìn thấy đường đi.
Nàng nhớ lại một câu chuyện từng nghe trên đường đến Kỳ Châu.
Người ta kể rằng: tương truyền có một người từng bị đâm một con dao găm vào ngực mà không hề hay biết, vẫn hành động bình thường, cứ như thế suốt mấy ngày. Cho đến khi có người trông thấy hắn, đại kinh thất sắc chỉ vào con dao găm nơi ngực hắn.
Người đó cuối cùng cũng cúi đầu nhìn thấy dao găm c*m v** tim mình, lập tức kêu lên đau đớn, nôn ra máu, rồi ngã xuống chết.
Chuyện này thực sự là một giai thoại nghe rợn cả người trên phố. Chẳng lẽ nếu không ai nhắc nhở hắn, hắn sẽ vĩnh viễn không cảm thấy đau, không biết mình đã cận kề cái chết?
Tại sao nàng lại không cảm thấy đau?
Tại sao nàng không biết chính tay mình đã g**t ch*t một phần của bản thân?
“Diệp Mẫn Vi, nàng sao thế?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên, Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu, Ôn Từ đứng trước ngân hà nơi sa mạc, cau mày nhìn nàng chăm chú.
“Ta thấy nàng vẫn chưa xuống… sắc mặt nàng kém lắm, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Ngoài Lâm Tuyết Canh ra, không ai biết rằng Thương Thuật chính là ca ca của Diệp Mẫn Vi, nàng chưa từng kể cho ai, dùng một loại nỗi lòng chính bản thân nàng cũng không hiểu cất giấu cảm xúc rối loạn đó tận sâu đáy lòng.
Diệp Mẫn Vi nhìn vào đôi mắt của Ôn Từ, trong mắt hắn phản chiếu chính nàng.
Ngay khoảnh khắc đó, nàng bỗng giống như người trong truyền thuyết ấy, kẻ tê liệt không biết đau, cuối cùng cũng nhìn thấy lưỡi dao cắm trên ngực mình.
Không biết những vết thương ấy có từ bao giờ, theo năm tháng đã liền thịt, trở thành một phần trong máu thịt của nàng.
Lưỡi dao đó đâm thấu tâm can, nàng toàn thân đẫm máu, tay chân đều bị chặt đứt, thân tàn mục rữa, không rõ vì sao có thể đi đến hôm nay.
Quay đầu nhìn lại, con đường phía sau nhuốm đầy máu tươi, tứ chi đứt lìa rải rác khắp nơi, cảnh tượng khiến người người kinh hãi.
Ngay khoảnh khắc trông thấy tất cả, Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng cảm nhận được nỗi đau đến muộn, những nỗi đau ấy như đàn quỷ gào thét, tràn vào trí óc nàng, vang dội như sấm, không ngừng gào khóc oán trách.
Nàng bỗng nhiên quỳ rạp xuống đất, siết chặt viên xúc xắc, tay ôm ngực run rẩy toàn thân, nước mắt trào ra như suối, ngũ tạng như bị thiêu đốt.
Ôn Từ hoảng hốt nói điều gì đó, nhưng nàng không nghe rõ, hắn ôm chặt lấy nàng. Nhiệt độ cơ thể quen thuộc và rõ ràng cùng hương hoa bao lấy nàng, như liều thuốc đắp lên vết thương, giúp nàng mọc ra máu thịt mới.
Ngứa ngáy đến mức không chịu nổi, đau đớn đến mức khó thở.
Diệp Mẫn Vi nắm chặt lấy vạt áo của Ôn Từ.
Người gần như cả đời chưa từng rơi nước mắt ấy, vậy mà lại gục đầu vào lòng Ôn Từ òa khóc nức nở.