Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 100
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 100 :Lên đường
Ôn Từ ôm chặt lấy Diệp Mẫn Vi, tim hắn đập mạnh như trống, vội vã hỏi bên tai nàng: “Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì vậy… Diệp Mẫn Vi, nàng mau nói đi!”
Diệp Mẫn Vi chỉ nắm chặt tay áo hắn. Toàn thân nàng run rẩy dữ dội, như cây cối bị thuật Sinh Cức thúc đẩy mà đột ngột mọc rễ đâm chồi, từng đốt xương như ma sát dữ dội với đất đá, máu tươi đầm đìa.
“Ôn Từ…”
“Nàng nói đi, mau nói cho ta biết!”
Đê vỡ nước tràn, cơn lũ vỡ òa từ cổ họng Diệp Mẫn Vi, vỡ vụn thành những âm thanh đứt quãng.
“Ôn Từ… Thương Thuật huynh ấy là ca ca của ta…”
“…… Gì cơ?”
“Thương Thuật tên là Diệp Lộc Nguyên… huynh ấy là huynh trưởng của ta… huynh ấy là ca ca của ta!”
Giọng nàng vang vọng bên tai chính mình, chấn động khắp ngực và não nàng.
Huynh trưởng của nàng cũng từng mang gương mặt giống nàng, gọi tên nàng, kể về ký ức thuở nhỏ của họ, nói rằng hắn yêu nàng.
Ôn Từ cũng từng bầu bạn bên nàng suốt năm mươi năm, mỗi năm xuống núi, học được vũ nhạc tạp kỹ tốt nhất, đánh bại những đào kép giỏi nhất, rồi trở về biểu diễn cho nàng xem.
Cái gọi là huynh trưởng, cái gọi là người yêu, tất cả đều bị nàng vứt bỏ vùi lấy dưới lớp đất vàng lạnh lẽo.
“Ôn Từ… Ta đã làm gì thế này… Ta rốt cuộc đã làm ra cái gì…”
Trong đầu Diệp Mẫn Vi, tủ thuốc cao ngất bị cơn lũ cuốn trôi, nó sừng sững vô thố, mở tung từng ngăn kéo, như đang chờ nàng xét xử.
Diệp Mẫn Vi trơ mắt nhìn nó bị nhấn chìm, không biết ai nên bị phán tội, cũng chẳng biết ai là người bị xét xử. Một người từng vứt bỏ vô số điều quý giá, rốt cuộc nên sắp xếp lại ra sao mới có thể một lần nữa gọn gàng ngăn nắp, không đến mức mắc sai lầm thêm nữa.
Chuyện lòng người, nàng đành bỏ bút quỳ gối, chẳng thể giải được.
“Ôn Từ… hình như ta đã tự tỉa tót mình đến mức hỏng rồi.” Diệp Mẫn Vi run rẩy nói.
Ôn Từ từ từ siết chặt cánh tay, ôm nàng vào lòng, khẽ v**t v* đỉnh đầu nàng.
Tựa như người thân bị nàng chôn vùi dưới lớp đất vàng, lại vươn bộ xương khô từ dưới đất vàng ra ôm chặt lấy kẻ gây họa, dùng nỗi đau thấu xương của mình để bao dung đau khổ của nàng.
Hắn vụng về mà nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, từng cái từng cái, nhịp tim vang rền như sấm vọng thẳng vào lòng Diệp Mẫn Vi, trong đó còn xen lẫn cả thù hận, nhưng yêu thương vẫn cứ mạnh liệt.
“Diệp Mẫn Vi, đừng nghĩ gì cả. Nàng cứ khóc đi, khóc cho đến khi nàng thấy nhẹ lòng.”
Dưới ngân hà sa mạc, Ôn Từ quỳ ngồi trên đất, ôm lấy Diệp Mẫn Vi đang run rẩy khóc lớn, hai bóng hình hòa quyện làm một.
Gió cát gào thét, không biết đã qua bao lâu, bỗng từ cầu thang dưới mái nhà có một bóng người xuất hiện.
Tạ Ngọc Châu nét mặt đầy lo lắng, lẩm bẩm nói: “Trời ơi, chuyện gì thế này? Đại sư phụ lại… khóc dữ dội như vậy sao?”
Đó chính là Vạn Vật Chi Tông từng bình thản dù trời có sập xuống, coi sinh tử như cỏ rác. Nàng chưa từng nghĩ có một ngày lại thấy nước mắt của đại sư phụ mình.
“Đúng là khiến người ta bất ngờ, nhưng ta đã sớm đoán được sư tỷ sẽ có ngày này.”
Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nói, sợ tới mức Tạ Ngọc Châu giật mình bước hụt, trực tiếp xoay người ngã xuống khỏi cầu thang, có một vật mềm mại nâng đỡ tay chân nàng, đón được nàng, đó là tro tàn của thuật thổi khói hóa tro.
Vệ Uyên toàn thân quấn tro tàn, dù bận vẫn ung dung mà cũng nàng đáp xuống đất.
Đây chính là kẻ vừa rồi cùng nàng nghe trộm sau vách tường.
Tạ Ngọc Châu được tro tàn đặt xuống, loạng choạng vài bước rồi đứng vững, sau đó tức tối trừng mắt nhìn Vệ Uyên: “Vệ đại nhân, ngài đường đường là thành chủ Thiên Thượng, trọng thần trong triều, sao lại đi nghe lén chuyện người khác?’
Vệ Uyên nhướng mày, quay đầu cười nói: “Tạ tiểu thư chẳng phải cũng đang nghe lén chuyện người khác đó sao?”
“Đó là hai chuyện khác nhau. Họ là hai người sư phụ của ta, ta là đồ đệ ruột của họ chứ không phải người ngoài.” Tạ Ngọc Châu đáp lại đầy lý lẽ.
“Nếu theo lời Tạ tiểu thư, thì Vạn Vật Chi Tông cũng là sư tỷ của Vệ mỗ, ta là sư đệ của nàng ấy, ta cũng đâu phải người ngoài.”
Tạ Ngọc Châu thấy Vệ Uyên cũng ngang ngược đầy lý, không khỏi nhớ lại lời hắn vừa nói, hỏi: “Vừa nãy ngài nói đã sớm đoán được đại sư phụ sẽ có ngày này. Ngài đã đoán được gì? Làm sao ngài đoán được?”
Vệ Uyên khẽ mỉm cười, nhớ lại: “Khi xưa ta từng suýt tẩu hỏa nhập ma, được sư tỷ chữa trị trong Tập Minh Tháp. Sư tỷ làm việc trước nay hết sức chuyên chú, nhưng có một đoạn thời gian lại luôn lơ đãng, sau này ta mới biết được đoạn thời gian đó chính là lúc thời cuộc đại loạn, tin tức truyền về rằng cả nhà họ Diệp bị diệt.”
“Rồi sau đó lại qua một thời gian nữa, sư tỷ lại khôi phục như thường. Ta dò hỏi mới biết rằng, nàng đã xóa sạch ký ức về người nhà mình.”
Khi ấy trên tầng chính mươi chín của Tập Minh Tháp mây mù lượn lờ, Diệp Mẫn Vi mặc áo xanh ngồi quỳ trên đệm hương bồ, tay cầm quyển sách bình thản nói với hắn rằng: Trước đây nàng luôn nhớ đến những chuyện quá khứ của người thân, suy nghĩ thường bị quấy nhiễu, khiến nàng không thể tập trung.
Nhưng giờ mọi chuyện đã được giải quyết, nàng sẽ không lại nghĩ về họ nữa, không có thứ gì có thể quấy rầy việc nghiên cứu của nàng.
Nàng dường như không biết điều mình miêu tả kia gọi là nhớ thương.
Khi ấy Vệ Uyên còn trẻ, mới nhập môn chưa lâu, sững người nhìn Diệp Mẫn Vi một lúc lâu, đột nhiên có một ý nghĩ lóe lên:
Vị sư tỷ thiên tài này, sớm muộn cũng sẽ bị chính thứ nàng yêu sâu sắc hủy diệt.
“Sư tỷ thông minh siêu việt thế nhân từ sớm, bởi vậy nàng quen một mình tìm tòi nghiên cứu, rồi lại không giỏi nhìn thấu lòng người. Một khi nàng bước vào lạc lối, liền chỉ càng đi càng xa, không ai có thể kéo nàng trở lại được.”
“Đôi khi ta nghĩ, sư tỷ có lẽ mới là người sợ cô độc nhất. Vì sợ cô độc, nên nàng từ bỏ tất cả những gì khiến nàng cảm thấy cô độc.”
Tạ Ngọc Châu nghe Vệ Uyên nói vậy, nàng đột nhiên nhớ tới từng nghe người ta nói bốn nhát dao tạo thành bậc thang, bị người giẫm đạp dưới chân, còn ngàn vạn nhát dao mới thành tượng thần, được mọi người thờ phụng.
Người chịu ngàn vạn nhát dao ấy chẳng phải chính là đại sư phụ của nàng ư.
Tạ Ngọc Châu trong lòng buồn bã, lại nghi ngờ mà nhìn về phía Vệ Uyên, hỏi: “ Vệ đại nhân, rốt cuộc ngài muốn lợi dụng đại sư phụ và nhị sư phụ của ta để làm gì?”
Vệ Uyên cười đầy ẩn ý: “Tạ tiểu thư lúc nào cũng không tin tại hạ.”
Tạ Ngọc Châu thầm nghĩ, bộ dạng ngài thế kia, nếu thật sự có thể tin thì mới là có quỷ.
Mấy hôm nay từ Thái Thanh Đàn Hội truyền đến tin tức, nói rằng liên hợp với Đại Lý Tự của triều đình đã thẩm vấn Tần Gia Trạch, xác nhận hắn chính là kẻ gây loạn trong phản loạn Hoài Bắc, sai người dùng linh khí vu oan cho quân triều đình. Vệ Uyên không hiểu làm sao lại rũ sạch mọi tội trạng, trở mình biến thành người bị hại.
Nhưng Tạ Ngọc Châu nhìn thế nào cũng thấy Vệ Uyên không vô tội, trái lại như đang tìm người làm kẻ chịu tội thay.
“Chuyện Tần Gia Trạch làm, những chuyện thất đức trời giận người oán đó, ngài thật sự không biết gì sao?”
Tạ Ngọc Châu rút từ trong túi Càn Khôn ra chiếc lồng chim Trào Tước, chất vấn Vệ Uyên.
Vệ Uyên nhìn con chim nhỏ đen sì sì trong tay nàng, hỏi: “Đây lại là pháp bảo gì mới mẻ vậy?”
“Không cần biết, chỉ cần ngài trả lời câu hỏi là được rồi.”
Vệ Uyên thản nhiên thừa nhận: “Ta biết.”
Tạ Ngọc Châu trừng mắt: “Chuyện hắn bí mật bắt người thí luyện thương tinh ở Dự Quân, ngài cũng biết từ lâu rồi đúng không!”
“Nước trong quá thì không có cá. Khi trật tự chưa thành chính là lúc tối tăm nhất, luôn có kẻ làm điều trái với thiên lý, thay vì để mặc chúng, chi bằng chọn một người mà mình trông chừng được, để hắn đi làm.”
“Ngài nói nghe nhẹ nhàng quá, ngài thật sự trông chừng được hắn sao?”
“Đó là đương nhiên. Vệ mỗ lăn lộn trong triều đình mấy chục năm, dã tâm của Tần Gia Trạch thế nào, trong triều có ai đang lấy lòng hắn, ai ngấm ngầm muốn kéo ta xuống, hắn đang liên lạc mưu đồ với ai, ta đều rõ như lòng bàn tay. Điều duy nhất khiến ta không ngờ được, là hắn lại không biết tự lượng sức mà mơ đến đầu của sư tỷ, còn vì thế mà nảy sinh bao nhiêu rắc rối.”
Vệ Uyên phẩy tay một cái chiếc ghế tự động bay đến bên cạnh hắn, hắn ung dung ngồi xuống, vò rượu và chén rượu cũng tự động bay đến, rót đầy, rơi vào tay hắn.
“Ta và tiên môn im lặng giằng co nhiều năm, chẳng ai muốn phá vỡ thế cân bằng trước, cũng không muốn bị rơi vào thế yếu về đạo nghĩa. Vừa hay sư tỷ xuống núi, ta cũng đã chuẩn bị xong thành Thiên Thượng, thời thế cũng nên thay đổi rồi, luôn phải có một tên hề nhảy ra để phá vỡ cục diện.”
Tay Tạ Ngọc Châu xác theo con Trào Tước ngoan ngoãn yên lặng, nàng nhìn Trào Tước rồi lại nhìn Vệ Uyên, kinh ngạc nói: “Ngài cũng thành thật phết.”
“Lừa dối là thủ đoạn hèn hạ nhất, trên đời này phần nhiều là dương mưu dơ bẩn.”
Vệ Uyên nâng chén rượu kính Tạ Ngọc Châu, hắn cười đùa nói: “Nhưng mà, trước kia Tạ tiểu thư từng nói thích Vệ mỗ, Vệ mỗ lại chẳng nhìn ra, Tạ tiểu thư chẳng phải rất ghét tại hạ sao? Vừa rồi cô rớt từ cầu thang xuống, ta cứu cô, mà đến một tiếng cảm ơn cũng không đòi được.”
“Nghĩ kỹ lại, ta chưa từng làm gì xấu với Tạ tiểu thư cả, thật là oan uổng. Ngay cả Lâm Tuyết Canh đối xử với ta cũng không tệ như cô.”
Trên mặt Tạ Ngọc Châu lộ vẻ buồn bực khó mà nói nên lời, nàng dường như có tâm sự, tránh nặng tìm nhẹ mà nói: “Ta rớt xuống cầu thang không phải cũng do ngài hù sao… với lại sư muội ta chẳng qua là lười để ý đến huynh thôi.”
“Ha ha, sư muội? Cô gọi Lâm Tuyết Canh là sư muội?”
“Nghe đạo có trước sau, ta vốn chính là đồ đệ đầu tiên mà đại sư phụ tự mình thu nhận? Bây giờ đại sư phụ tuy nhận Lâm Tuyết Canh, nhưng dù sao nàng cũng phải xếp sau ta.”
Vệ Uyên chống đầu nhìn nàng, chỉ mỉm cười không nói gì.
Tạ Ngọc Châu nhướng mày hỏi: “Sao vậy?”
“Không có gì, chỉ là đang mong chờ được nghe tiếng gọi sư tỷ này thôi.” Vệ Uyên chậm rãi nói.
Sau khi dừng chân ở sa mạc năm ngày, cuối cùng Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ và Tạ Ngọc Châu cũng quyết định nhận lời mời, lên đường đến thành Thiên Thượng.
Thời thế như vậy, quyền lực đang chuyển giao, Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi biết họ không thể thoát thân, chi bằng dấn thân vào xem sao.
Còn Lâm Tuyết Canh đối với lời mời của Vệ Uyên chẳng nói gì cả. Nàng vốn không hòa thuận với Vệ Uyên, ở trong chợ Quỷ chẳng thèm làm ăn với Vệ Uyên, huống chi là rời khỏi chợ Quỷ đến địa bàn của hắn.
Lâm Tuyết Canh đứng trong căn phòng từng dùng để an trí Thương Thuật, giống như xưa cũ dựa vào khung giường, mắt cúi nhìn chiếc giường đã trống không.
Sau khi xem xong đoạn lưu ảnh mà Diệp Lộc Nguyên để lại, Diệp Mẫn Vi đã đến tìm nàng truyền đạt vài lời nhắn mà hắn để lại.
Người ấy bằng một cách kỳ lạ xuất hiện trong sinh mệnh nàng rồi lại biến mất, để lại cho nàng câu đầu tiên là —— hy vọng nàng quên ta đi.
Hắn hy vọng muội muội hắn nhớ đến mình, nhưng lại mong Lâm Tuyết Canh quên mình đi.
— Huynh ấy nói, ân oán của các người đã bắt đầu từ rất, rất lâu trước kia, trước khi ngươi luân hồi. Nhưng nợ tình ân nghĩa theo cái chết của huynh ấy đã tan biến tất cả, không ai nợ ai.
— Huynh ấy trước đây từng thích ngươi, bởi vì khi đó từng thiếu ngươi mà không thể nói ra, nay trả hết nợ mạng, cuối cùng có thể thẳng thắn thành thật. Nhưng chuyện này chẳng đáng gì, ngươi vốn là một cô nương tài hoa hơn người, sau này sẽ có vô số người mến mộ ngươi, huynh ấy chỉ là một trong những người nhỏ bé không đáng nhắc đến.
— Huynh ấy biết ngươi coi trọng tình nghĩa, để tâm đến mỗi liên hệ giữa mình và người khác. Huynh ấy không muốn khiến ngươi mãi nhớ mãi không quên huynh ấy, nên hy vọng ngươi đừng truy hỏi nữa.
— Huynh ấy là ai không quan trọng, quan trọng chính là hắn từng đặt cho một cô nương một cái tên rất đẹp. Sau này người đời sẽ nhớ đến cô nương ấy, nhớ đến cái tên huynh ấy đặt.
“Tuyết phủ nghìn núi, khói tan bụi sạch. Sao Trường Canh lặn về tây, ánh sao rọi đêm tối. Lâm Tuyết Cạn.”
Lâm Tuyết Canh thì thầm.
Người ta khi tự gọi tên mình thường cảm thấy kỳ lạ, nàng cũng vậy.
Lâm Tuyết Canh mở lòng bàn tay, trong tay nàng là năm đồng tiền cổ. Ba đồng là nàng tìm lại từ bảo khố của mình, hai đồng là nàng từ vạt áo đẫm máu của Diệp Lộc Nguyên, được nàng sửa lại. Hai đồng ấy từng chắn kiếm Điệp Minh trên bề mặt vẫn còn vết nứt mờ.
Nàng dừng dây đỏ một lần nữa xâu năm đồng tiền ấy lại, buộc vào chuôi kiếm Điệp Minh, như thuở ban đầu.
“Được thôi, ta sẽ quên cho tốt. Sẽ có ngày khi ta nhìn thấy chúng, sẽ chẳng còn nhớ nổi hình dáng của huynh.”
Lâm Tuyết Canh cầm lấy chuôi kiếm, đẩy cửa bước ra. Gió lùa tung rèm giường, lướt qua chiếc giường đã không còn ai nằm ngủ.
Ánh mặt trời khô nóng và hầm hập của mùa hè nơi sa mạc chiếu qua cửa sổ quán trọ. Trong đại sảnh đặt một khối băng trong vắt lóng lánh khí lạnh hôi hổi, ước chừng to bằng cái bàn, khiến không khí mát mẻ dễ chịu.
Vệ Uyên và Diệp Mẫn Vi không biết đã đi đâu, trong đại sảnh chỉ có Tạ Ngọc Châu và Ôn Từ. Họ ngồi cạnh khối băng ấy, một người sai khiến người giả Khiên Ti bưng trà rót nước, quạt mát, một người gục đầu trên bàn ngủ bù.
Vừa thấy Lâm Tuyết Canh xuống, Tạ Ngọc Châu liền nhiệt tình gọi: “Sư muội! Mau lại đây mát một chút!”
Lâm Tuyết Canh chẳng buồn liếc nhìn nàng đi ngang qua nàng và đám người giả, lạnh lùng để lại một câu: “Ai thèm làm sư muội của một con ngốc như ngươi.”
Tạ Ngọc Châu tức giận siết chặt nắm tay.
Mà Ôn Từ đang gục trên bàn ngủ bù bỗng nhiên đưa tay ra, chiếc tẩu thuốc trong tay chạm nhẹ vào vai Lâm Tuyết Canh, khiến nàng dừng bước.
“Cho cô, Diệp Mẫn Vi nhờ ta sửa đấy.”
Trong tay hắn cầm một chiếc tẩu thuốc bọc vàng thân làm từ gỗ tử đàn đỏ. Vật này cấu tạo phức tạp, lúc đó còn hư hỏng nghiêm trọng, nay nó lại không nhìn ra chút dấu vết hư hỏng nào, người sửa đúng là tay nghề tinh xảo.
Tẩu thuốc này trong mối duyên phận với Lâm Tuyết Canh từng vương đầy mưu tính, phản bội và máu tươi, đều không phải là một đoạn thiện duyên.
Ôn Từ lại nói: “Có những thứ không nhất thiết phải gỡ bỏ, cũng không cần phải buông xuống, sống chung với chúng cũng chẳng sao.”
Đầu hắn vẫn vùi trong khuỷu tay, trong giọng nói mang theo chút lười biếng buồn ngủ, tựa như đã thấm thía điều ấy.
Lâm Tuyết Canh im lặng một chút, nhận lấy tẩu thuốc từ tay hắn, chuông bạc trên thân kiếm khẽ vang lên.
“Cảm ơn.”
“Không cần cảm ơn, coi như ta tặng cho sư tỷ của đồ đệ ta thôi…”
Giọng Ôn Từ ngừng lại, dường như không muốn dính líu đến tranh chấp vai vế giữa các nàng, phất tay nói: “Bối phận các người tự luận đi, tóm lại đồ ta đã đưa rồi.”
“Xin lỗi, trước đây ta từng làm ngài bị thương.”
“Chuyện cũ bỏ qua.”
“Khi nào các ngài định rời đi?”
Vừa nghe câu hỏi của Lâm Tuyết Canh, Tạ Ngọc Châu hơi có chút kinh ngạc và mong chờ. Còn Ôn Từ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Hắn nhìn Lâm Tuyết Canh, vì ánh sáng quá gắt mà hơi nheo mắt lại, nói: “Giờ Tỵ ngày mai.”
“Ta sẽ đi cùng các ngài.”
Ôn Từ nhìn Lâm Tuyết Canh một lúc, cuối cùng lười nhác cười nói: “Hoan nghênh gia nhập, đồ đệ mới của Diệp Mẫn Vi.”