Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 101

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 101 :Thuyền lớn

Sáng hôm sau đúng giờ Tỵ, liền có một con “chim khổng lồ màu nâu” từ phương xa bay đến. Nó thuận gió lướt qua sa mạc bốc lên hơi nóng cuồn cuộn, cái bóng đổ dài trên cồn cát, thì ra là một con thuyền gỗ đang bay trên trời.

Chiếc thuyền khổng lồ đó từ từ hạ xuống biển cát, so với nó, quán trọ bên cạnh quả thực như hạt vừng so với trái dưa hấu. Người dưới đất ngẩng đầu lên, cho đến khi cổ và lưng gần như gập thành góc vuông như mép bàn mới có thể miễn cưỡng thu được đỉnh thuyền vào đáy mắt.

“Trời đất ơi… con thuyền to thế này sao có thể bay trên trời được? Đây là thuật pháp gì, linh khí gì vậy?” Tạ Ngọc Châu không thể tin nổi.

Nhưng mà chỉ có năm người chúng ta, dùng chiếc thuyền to thế này để đón, có phải lãng phí quá không…”

Lời Tạ Ngọc Châu còn chưa dứt, thuyền khổng lồ liền phát ra tiếng rầm rầm, một chiếc cầu thang từ boong tàu cao cao hạ xuống, nối thẳng xuống mặt cát.

Mà bên cạnh thuyền khổng lồ bỗng nhiên xuất hiện vô số cái đầu cao thấp khác nhau, vẻ mặt muôn hình vạn trạng, nhìn cách ăn mặc đều là bá tánh bình thường. Họ chen lấn nhau cúi người nhìn năm người dưới mặt đất, như thể đang ngắm nhìn kỳ trân dị thú. 

Tạ Ngọc Châu lập tức nuốt lại lời, kinh ngạc thốt lên: “Nhiều người thế à?”

Người trên thuyền và dưới thuyền đều ngơ ngác nhìn nhau, chẳng bên nào biết bên kia là ai, cả hai đều thấy đối phương kỳ lạ.

Vệ Uyên giơ tay ra hiệu về phía cầu thang, mỉm cười nói: “Gần đây trong thành khan hiếm thuyền bay, đành để mời các vị cùng các khách khác đi chung một thuyền, thật xin lỗi. Mời các vị.”

Vệ Uyên dẫn đầu bước lên cầu thang, Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ liếc nhìn nhau rồi theo sau hắn, Tạ Ngọc Châu và Lâm Tuyết Canh đi cuối cùng.

Tạ Ngọc Châu ngẩng đầu nhìn đám đông chật kín trên boong tàu, thắc mắc: “Nhiều người như vậy, thành Thiên Thượng lấy đâu ra lắm khách thế?”

“Dĩ nhiên là do Vệ Uyên mời tới.”

Lâm Tuyết Canh bên cạnh lên tiếng giải thích.

“Hôm đó tiên môn rút khỏi chợ Quỷ, vô số thuyền khổng lồ liền từ thành Thiên Thượng rời bến, chu du khắp cửu châu. Trên đường họ truyền tin vui về việc thành Thiên Thượng mở cổng thành, mời bá tánh lên thuyền, ba ngày sau có thể ngồi thuyền quay lại. Mấy ngày qua bá tánh đi đi về về thành Thiên Thượng đã hiểu rõ quy tắc.”

Tòa thành Thiên Thượng nổi tiếng mà lại thần bí trên thế gian này đúng như tên gọi, là một thành trì lơ lửng giữa bầu trời.

Nó bay theo gió không có vị trí cố định, mỗi lần bay qua đất liền đều che trời lấp đất, khiến bá tánh đông đúc dưới đất đều không khỏi ngẩng đầu nhìn lên, trầm trồ kinh ngạc không thôi.

Nghe đồn đây là nơi trú ngụ của đám linh phỉ, là một nơi chỉ vào không ra, được mây trôi bao phủ, đến tiên môn cũng không thể làm gì được.

Đã không có ai từ bên trong trở ra, tự nhiên cũng không có ai biết được tòa thành trì phía trên bầu trời xa xôi ấy, đến tột cùng là dáng vẻ to lớn thế nào.

Thành Thiên Thượng đã từng đề phòng nghiêm ngặt lại vén mây tan sương mù, mở rộng cổng lớn. Quý tộc hay bá tánh, bất kể là ai chỉ cần muốn đều có thể đến, thật sự là chuyện mới mẻ nhất được bàn tán khắp cửu châu dạo gần đây.

“Người trên thuyền này và trong thành Thiên Thượng, nói cho cùng đều là con tin của Vệ Uyên. Dáng vẻ linh phỉ và người thường chẳng khác gì nhau, một khi đám người tràn vào thành Thiên Thượng, không ai phân biệt được ai là linh phỉ ai là người thường. Nếu tiên môn lúc này muốn phá hủy thành Thiên Thượng, thì tất cả linh phỉ, bá tánh bình dân, quan viên quý tộc lẫn lộn tại đây đều phải chôn cùng nhau, vì vậy tạm thời không thể hành động thiếu suy nghĩ.”

Lâm Tuyết Canh giọng điệu bình thản.

“Thì ra là thế, Vệ Uyên quả là xảo quyệt…” Tạ Ngọc Châu vừa nói vừa ngẫm lại, chợt nhận ra điều gì.

Nàng quay đầu nhìn về phía Lâm Tuyết Canh: “Ê, mấy ngày nay cô vẫn luôn ở cùng chúng ta mà nhỉ? Sao cô lại biết rõ mấy chuyện này vậy?”

Lâm Tuyết Canh liếc Tạ Ngọc Châu, ánh mắt đó chính là ánh nhìn ẩn chứa ý “đồ ngốc” mà Tạ Ngọc Châu quá quen thuộc.

“Có vẻ như ta rời khỏi chợ Quỷ, ngươi liền quên mất ta làm nghề gì rồi.”

Tạ Ngọc Châu lúc này mới nhớ ra, Lâm Tuyết Canh – bà chủ Lâm, chính là thương nhân tình báo số một thiên hạ, chuyện gì cũng biết. Dù nàng rời khỏi chợ Quỷ, nhưng chỉ cần những châu tin tức của nàng vẫn rải rác trong thiên hạ, thì nàng vẫn là trung tâm của mọi tình báo.

Tạ Ngọc Châu tức khắc cảm thấy việc Lâm Tuyết Canh gia nhập, quả thật khiến cho họ nhặt được món hời lớn.

Lên đến boong tàu của thuyền khổng lồ, chỉ thấy đa phần bá tánh đều tụ tập ở trên boong, dòng người chen chúc xô đẩy mà quan sát bọn họ. Từng trong tiếng thì thầm khe khẽ mơ hồ có thể nghe được, họ đang thắc mắc vì sao phải vòng đường xa để đến đón năm người này.

Mà cuối boong tàu có một tòa lầu ba tầng, cửa lầu có người canh giữ, từ xa đã thấy vài người trông như quan viên đứng trong đó. Những quan viên đó từ trong lầu bước ra nghênh đón, thái độ cung kính với Vệ Uyên, càng khiến đám bá tánh kinh ngạc hơn.

Vệ Uyên nói với Diệp Mẫn Vi: “Sư tỷ, có một vị bằng hữu muốn gặp mặt, tỷ có thể theo ta lên lầu không?”

Diệp Mẫn Vi đồng ý, Ôn Từ quả nhiên nói: “Ta đi cùng nàng.”

Tất cả đều nằm trong dự liệu của Tạ Ngọc Châu.

Kể từ hôm đó đại sư phụ của nàng khóc lóc thảm thiết, tinh thần liền suy sụp, vì thế nhị sư phụ của nàng không còn ngủ bù ban ngày, ngáp dài cũng phải đi theo đại sư phụ, dính như hình với bóng.

Tạ Ngọc Châu không hiểu nổi, lén hỏi riêng nhị sư phụ đã xảy ra chuyện gì, nhị sư phụ của nàng lại chỉ lắc đầu bảo nàng đừng quản.

Tạ Ngọc Châu nhìn đám quan viên đón tiếp qua lại, lẩm bẩm nói: “Không biết ai muốn gặp đại sư phụ nữa.”

“Đương kim thiên tử.”

Tạ Ngọc Châu quay phắt đầu nhìn Lâm Tuyết Canh vừa mới cất lời, nói: “…… Sao cái gì cô cũng biết vậy hả?”

Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ và Vệ Uyên được quan viên nghênh tiếp lên lầu ba, Tạ Ngọc Châu và Lâm Tuyết Canh thì được sắp xếp ngồi nghỉ tạm nơi lầu hai trước.

Tạ Ngọc Châu ngồi ghế bên cửa sổ, khuỷu tay chống lên bàn, bàn tay nâng cằm, khẽ nói với Lâm Tuyết Canh: “Cô nói là… đương kim hoàng thượng? Hắn cũng ở trên con thuyền này, lại còn muốn đích thân giá lâm thành Thiên Thượng ư?”

“Hắn chỉ là cải trang vi hành, không muốn để lộ hành tung, nhưng kẻ nên biết thì ắt sẽ biết.”

Lâm Tuyết Canh cầm tẩu thuốc lên, nhả ra một làn khói mỏng, nhàn nhạt nói: “Xem ra thành Thiên Thượng quả thật có chỗ thần kỳ, đến cả thiên tử cũng nguyện mạo hiểm giá lâm, làm con tin cho Vệ Uyên.”

Tạ Ngọc Châu liếc mắt nhìn cầu thang bị canh giữ nghiêm ngặt, rồi quay đầu lại nhìn Lâm Tuyết Canh.

Tạ Ngọc Châu đã từng nghe qua thân thế của Lâm Tuyết Canh, trong lòng không khỏi có vài phần thương cảm với nàng. Song thương cảm lại có chút tò mò, không nhịn được bèn hỏi: “Ta thấy cô cũng chẳng mấy để tâm đến đại thế thiên hạ, càng không có dã tâm thay đổi thời cuộc, vậy cô thu thập nhiều tình báo như vậy là để làm gì?”

Lâm Tuyết Canh liếc Tạ Ngọc Châu một cái, lời ít mà ý nhiều nói: “Kiếm tiền.”

“Cô kiếm nhiều tiền như vậy để làm gì?”

“Đến lúc thì dùng để chết.”

Tạ Ngọc Châu chỉ cản thấy không thể tưởng tượng nổi: “Lại vẫn có kẻ vì cái chết mà tích góp tiền? Vậy cô tích góp vàng bạc tài bảo làm chi, chẳng bằng tích góp luôn tiền âm phủ không phải được rồi sao?”

Nàng lại phân biệt rõ một vài nghi hoặc: “Cô đã có ý quyên sinh thì sao lại vẫn chăm chỉ cần mẫn đến vậy? Cô sáng tạo ra châu tin tức mua bán tình báo khắp thiên hạ, còn khiến việc làm ăn của chợ Quỷ hưng thịnh, tận tâm tận lực như vậy, đoán chừng cũng không phải thật lòng muốn chết đâu nhỉ?”

Lâm Tuyết Canh chống trán, không chút để tâm nói: “Tận tâm tận lực? Ta nào có tận tâm tận lực? Chỉ là lúc ăn không ngồi rồi tiện tay mà làm, ai ngờ đâu lại thành công đến vậy.”

“…… Sư muội, lời này của cô tật khiến người nghe phải rợn lòng.”

“Vậy sao?”

Lâm Tuyết Canh chăm chú nhìn Tạ Ngọc Châu một lát, nói: “Chắc cũng không đến mức kinh hãi bằng việc có kẻ tay chân vụng về, chẳng biết gì về cuộc sống, đầu óc lại không lanh lợi, mà còn muốn là sư tỷ của ta đấy chứ?”

“……”

Tạ Ngọc Châu siết chặt nắm tay, lòng thương cảm lập tức tan thành mây khói.

Trên thuyền đột nhiên lại vang lên một tiếng ầm ầm, chính là chiếc thang vừa hạ xuống nay được thu lại. Trong khoảnh khắc, trên thuyền khổng lồ gió lớn nổi lên, thuyền khổng lồ lại một lần nữa cưỡi gió mà bay, bay lượn trong không trung.

Cát vàng lùi xa tít tắp, cồn cát như sóng biển, ốc đảo tự những con thuyền nhỏ, bên dướu thuyền bay là một biển vàng mênh mông vô tận.

Mọi người trên thuyền đều bị tiếng động ấy thốt ra trầm trồ kinh ngạc.

Tạ Ngọc Châu bị gió thổi khiến tóc và áo tung bay, cũng ghé sát khung cửa sổ tròn mắt ngắm nhìn cảnh tượng bên dưới.

Lâm Tuyết Canh gác tay lên khung cửa sổ, hơi thở thành làn khói mỏng nhanh chóng bị gió cuốn bay, lướt qua đôi mắt lộ vẻ mê mang của nàng, nàng lẩm bẩm nói: “Cứ cảm thấy con thuyền này thật quen mắt.”

Tạ Ngọc Châu nói: “Chẳng lẽ cô từng thấy qua thuyền này trong châu tin tức?”
“Châu tin tức của ta chưa từng xâm nhập được thành Thiên Thượng.”

Tạ Ngọc Châu chửi thầm, còn có chuyện gì mà bà chủ Lâm cô lại không biết được sao?

Bên này Tạ Ngọc Châu và Lâm Tuyết Canh kẻ đâm người chọc, câu được câu không mà chuyện trò rả rích, mà ngay trên đầu các nàng, nơi tầng ba của lầu các, có hai người đang đứng bên lan can.

Vệ Uyên khom người tựa tay lên lan can, ngắm nhìn cát vàng và ốc đảo lùi xa tít tắp, cười nói: “Vu tiên sinh đừng nóng vội, sư tỷ vừa mới vào không lâu, chỉ e một chốc một lát chưa ra đâu.”

Người đứng bên hắn, chính là một nam tử dung mạo yêu mị tuấn lệ, da trắng mày sắc không giống người Trung Nguyên. Chủ nhân Mộng Khư thần bí lại là một mỹ nam tử như vậy, thực khiến người ta không khỏi kinh ngạc.

Ôn Từ khoanh tay tựa lưng vào lan can, thần sắc lười biếng, thỉnh thoảng nhắm mắt lại xoa xoa giữa mày, hỏi: “Người kia vì sao lại muốn gặp nàng?”

“Sư tỷ thông tuệ gần thần, tất nhiên khiến người khác tò mò. Vu tiên sinh cứ yên tâm, thiên hạ không ai có thể làm khó được sư tỷ.”

Ôn Từ nghe vậy không đáp, chỉ là nhìn cánh cửa phòng đóng chặt kia, sâu trong vẻ lười biếng kia dường như che giấu một sợi dây đang căng chặt.

Vệ Uyên kín đáo quan sát Ôn Từ một lúc, cười nói: “Thật kỳ lạ, rõ ràng là Vu tiên sinh tuấn mỹ khiến người người không dám nhìn thẳng, cớ sao lại luôn tránh né ánh mắt của tại hạ?”

Ôn Từ ánh mắt khẽ động, nghe Vệ Uyên cười cợt nói tiếp: “Chủ nhân Mộng Khư danh chấn thiên hạ, chẳng lẽ lại e ngại một kẻ như tại hạ sao?”

Ôn Từ cuối cùng cũng chậm rãi xoay đầu, đôi mắt phượng dưới ánh mặt trời càng thêm nhạt màu, ánh mắt dừng lại nơi đôi mắt Vệ Uyên, trong mắt là muôn vàn phức tạp.

Đó đều không phải là địch ý, nhưng cũng không rõ là gì.

Vệ Uyên và Ôn Từ nhìn nhau một lúc lâu, rồi nói: “Vệ mỗ vẫn luôn rất hiếu kỳ về chủ nhân Mộng Khư.”

“Hiếu kỳ điều gì?”

“Chủ nhân Mộng Khư nắm giữ Mộng Khư, lại là người Vu tộc duy nhất trên đời này, chỉ dựa vào đó đã có thể chiêu mộ vạn người theo, khai tông lập phái, đối kháng cùng Thái Thanh Đàn Hội cũng chưa biết chừng. Cớ sao Vu tiên sinh bao năm nay vẫn ẩn tích không ra mặt?”

Ôn Từ vẫn nhìn vào mắt Vệ Uyên, hắn khẽ cười mỉa: “Ta yêu thích vũ nhạc tạp kỹ, chỉ muốn làm kẻ xướng hát rong ruổi bốn phương, không muốn làm chủ nhân Mộng Khư gì cả.”

Ôn Từ mỗi lần trông thấy trẻ sơ sinh trong tã lót, đều sẽ nhớ về quãng năm tháng chính mình chưa biết chuyện đời. Khi ấy để chăm lo cho hắn còn chưa thể tự sống, biết bao người đã bước vào cánh cửa ấy, bao người vì hắn mà chết, hắn mới có thể lớn lên.

Những người đó liệu có phải đều cam tâm tình nguyện?

Khi ấy hắn chưa phải người Vu tộc duy nhất, chỉ là con trai út của tộc trưởng, mà “tộc trưởng Vu tộc” tức là cái gọi là quyền lực.

Quyền lực chính là từng viên gạch chồng chất mà thành, chẳng biết viên nào bị gõ xuống sẽ lộ ra xương trắng. Leo càng cao càng chẳng kịp nhìn rõ, thậm chí không cần ai yêu cầu cũng có người tự nguyện hoặc dâng chính mình, hoặc dâng kẻ khác, chôn vào giữa từng viên gạch.

Hắn xưa nay luôn giữ khoảng cách với điều ấy.

“Vu tiên sinh, quyền lực đó ví như dã thú, rốt cuộc vẫn cần có người thuần phục nó, nếu không nó sẽ lộng hành khắp thế gian.” Vệ Uyên thản nhiên nói.

Ôn Từ uể oải đáp: “Con người ta sinh ra đã ích kỷ, lại mang nhiều món nợ, chẳng muốn làm kẻ thuần thú ấy.”

Hai người cách nhau một cánh tay, ánh mặt trời vừa vặn từ giữa hai người rọi xuống, Vệ Uyên đứng trong bóng râm, còn hắn tựa trong ánh mặt trời.

Người trong bóng râm thân hình cao lớn, khung xương rộng rãi, ngũ quan thâm sâu, nụ cười cũng sâu thăm thẳm, sâu không thấy đáy. Hắn giống hệt những gương mặt mà Ôn Từ từng gặp thuở nhỏ, những người dân Thương Châu dịch bệnh quấn thân, chết không nhắm mắt.

Vết hằn đỏ trên cổ của Vệ Uyên vô cùng chói mắt, hắn cười như không cười nói: “Thiếu nợ? Vu tiên sinh đây là thiếu nợ ai vậy?”

Ôn Từ im lặng một lúc, rồi nói lảng: “Ngươi và Diệp Mẫn Vi quan hệ rất tốt nhỉ.”

“Đó là đương nhiên. Trong môn, người qua lại nhiều nhất với ta chính là sư tỷ, ít nhiều nhờ sư tỷ hứng thú với bệnh trạng tẩu hỏa nhập ma của ta mà tận tâm nghiên cứu, ta mới có thể giữ được cái mạng này.”

“Diệp Mẫn Vi nghiên cứu ngươi?”

“Đúng vậy, thì sao?”

Ôn Từ trầm mặc một hồi, cười lạnh một tiếng rồi nói: “Cũng tốt, đúng là Diệp Mẫn Vi.”

Tốt lắm, ngay cả đối tượng nghiên cứu hắn cũng không phải là người đầu tiên.

“Nghe Ngọc Châu nói, ngươi là người Thương Châu.”

“Không sai.”

“Ngươi thường về quê nhà chứ?”

“Thật hổ thẹn, bận bịu chuyện vụn vặt, chỉ có tiết Thanh Minh mới về quê cúng tế. May mà phần mộ tổ tiên bình thường cũng có người chăm sóc dọn dẹp.”

Dừng một chút, Vệ Uyên quan sát thần sắc của Ôn Từ, hỏi: “Vu tiên sinh có hứng thú với Thương Châu?”

“Có cố nhân an táng ở đó, ta thường đến tế bái.”

Ôn Từ hỏi: “Nghe nói ngươi vẫn đang truy tìm dịch ma, nếu ngươi tìm được dịch ma, định làm thế nào?’”

“Đương nhiên nợ máu trả bằng máu.”

Ôn Từ cụp mắt xuống, trầm mặc thật lâu, rồi đứng dậy rời khỏi lan can, chỉ để lại một câu nhẹ tênh.

“Chúc ngươi sớm ngày được như nguyện.”