Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 102

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 102 :Thiên Thượng

Diệp Mẫn Vi ngồi trong một gian lầu các, đối diện nàng là một người khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, quần áo đẹp đẽ quý giá, dung mạo có vài phần giống Tần Gia Trạch. Hắn và Tần Gia Trạch đều mang khí chất kiêu ngạo và tao nhã của người lâu năm ở địa vị cao, nhưng hắn lại không có vẻ ngông cuồng như Tần Gia Trạch, trông trầm ổn và sâu xa hơn.

Đối phương vừa xuất hiện liền nói rõ thân phận của chính mình, dường như khá bất ngờ trước sự bình tĩnh của Diệp Mẫn Vi.

“Tôn thượng không hề ngạc nhiên, là Vệ khanh đã nói cho người biết thân phận của trẫm sao?”

Diệp Mẫn Vi lắc đầu.

“Tại sao ta phải kinh ngạc? Giữa người với người chẳng phải đều từ xa lạ đến quen biết sao, ngươi tự giới thiệu mình với ta, ta biết rồi, chỉ thế thôi.”

Người hầu bên cạnh người đó liền cao giọng mắng: “Vô lễ…”

Thiên tử lại phất tay ngăn người hầu kia lại, nhìn chăm chú Diệp Mẫn Vi mỉm cười nói: “Tôn thượng quả nhiên đúng như lời Vệ khanh nói, tâm tư sáng suốt, không câu nệ lễ nghi tục thế.”

Diệp Mẫn Vi nhìn thoáng qua người hầu, rồi quay lại nhìn vào vị thiên tử kia, nàng rõ ràng là khách nhưng lại là người lên tiếng trước: “Trước kia ngươi từng gặp vị thần tướng kia sao? Trên người có rất nhiều vết thương, quấn đầy băng vải trắng.”

Ánh mắt thiên tử khẽ động, hắn nói: “Tôn thượng nói đến là Nguyên Thương tiên sinh?

“Nguyên Thương… thì ra huynh ấy từng tên là Nguyên Thương.”

Lại là một cái tên mới. Huynh trưởng của nàng, Diệp Lộc Nguyên, đã từng có biết bao nhiêu cái tên, bao nhiêu thân phận đã qua tay.

Diệp Mẫn Vi hỏi thăm về chuyện xưa của thần tướng đại nhân, còn vị thiên tử kia thì lại hỏi nàng về nguyên lý của linh mạch và thuật pháo, hỏi về việc đắp đê, xây cầu, trồng trọt cứu tế, xem thuật pháp có thể giúp được gì cho dân sinh.

Những điều đó là điều mà Diệp Mẫn Vi chưa từng cân nhắc, nàng không hiểu về cuộc sống thường nhật của bá tánh, chỉ có thể trả lời bằng những nguyên lý khả thi mà mình biết.

Vị thiên tử kia luôn ánh mắt sáng quắc nhìn nàng, nghiêm túc lắng nghe từng lời nói của nàng.

Cuối cùng, vị thiên tử kia hỏi: “Vậy tôn thượng lại đối đãi với trẫm như thế nào?”

Diệp Mẫn Vi nghiêm túc suy nghĩ một hồi, thành thật trả lời: “Ngươi là trái quýt ở đỉnh cao nhất của ngọn núi quýt được người đời xếp chồng từng lớp lên nhau.”

Lần đầu gặp được Tạ Ngọc Châu, nàng cũng từng cùng Tạ Ngọc Châu nói về núi quýt mà nàng nhìn thấy.

Nàng vừa dứt lời, người hầu bên cạnh thực sự khó nịn, mặt đỏ gay: “Ngươi dám vô lễ như vậy! Được diện kiến thiên tử là ươc mơ cả đời của bao người…”

Vị thiên tử kia lại vỗ án cười lớn: “Quýt à? Vạn Vật Chi Tông quả nhiên không giống người bình thường.”

Diệp Mẫn Vi liếc nhìn tên người hầu đang tức tối mà câm lặng kia một cái, tiếp tục nói: “Rất nhiều người nói với ta, quýt trên đời này phải xếp chồng như thế nào, đều do ngươi quyết định.”

Thiên tử nhìn vào mắt Diệp Mẫn Vi, nói: “Tôn thượng thấy nên làm thế nào?”

Trái quýt trên đỉnh núi, đối với cả ngọn núi quýt, thực ra lại là thứ ít quan trọng nhất.

Trật tự thế gian này, cái gọi là sĩ nông công thương, vương hầu khanh tướng, thế gia hàn môn, thật sự là do hắn định đoạt sao?

Diệp Mẫn Vi im lặng không đáp.

“Thành Thiên Thượng! Thành Thiên Thượng đến rồi!” đúng lúc ấy ngoài cửa sổ vang lên tiếng hô kinh ngạc.

Trong khoảnh khắc tiếng trầm trồ kinh ngạc vang lên thủy triều hết đợt này đến đợt khác, tiếng bàn tán sôi nổi của bá tánh vọng từ boong tàu lên. Hoàng thượng đứng dậy, người hầu mở cửa sổ gỗ cho hắn.

Gió lạnh ngoài cửa sổ ùa vào trong phòng, hơi nóng trên ấm trà bốc lên liền bị thổi tan, sách vở xào xạc vang lên. Hoàng thượng chắp tay sau lưng, cúi đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: “Thành Thiên Thượng mà Vệ khanh nói đến, cuối cùng trẫm cũng thấy được rồi.”

Diệp Mẫn Vi cũng đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy giữa biển mây mênh mông, một mảnh lục địa khổng lồ lơ lửng dần hiện ra rõ ràng ngoài cửa sổ.

Giữa trời xanh mùa hạ, thành Thiên Thượng rõ ràng như thể với tay là chạm đến.

Trên mảnh đất rộng lớn bằng phẳng được những bông hoa bốn mùa rực rỡ muôn đỏ nghìn tía bao lấy, ruộng đồng xanh mướt xếp tầng như các lầu các, lúa, mì, kê và bông vải đều đang sinh trưởng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, trái chín trĩu nặng.

Cá xanh bơi lội tuần tra giữa các ruộng đồng, nuốt từng loại nông sản chín theo phân loại, rồi bơi tới các tửu lâu và chợ trong thành.

Nhà cửa trong thành đều cao trên mười tầng, hình dáng đa dạng, sắc màu rực rỡ, không thấy kẽ hở giữa gạch ngói, như thể tự mọc lên từ mặt đất. Giữa các ngôi nhà nối liền bằng những cây cầu dài lơ lửng giữa không trung.

Thuyền và xe ngựa chở bá tánh, giống như chim bay giữa trời.

Nhìn khắp nơi không thấy người lao động, nhưng tất cả lại vận hành đâu vào đó.

Trong thành Thiên Thượng ánh sáng lam lóe lên khắp nơi, đây là một tòa thành trì được duy trì bằng linh khí thuật pháp.

Diệp Mẫn Vi từ từ mở to mắt.

Ánh mắt nàng lóe lên ánh sáng lộng lẫy khác thường, thứ ánh sáng này đã xua tan hết những âm u mấy ngày qua, khiến nàng một lần nữa rực rỡ tỏa sáng.

Đế vương nhân gian đó chậm rãi nói: “Thần tướng từng nói: Vương đạo sẽ suy, tân thần xuất thế, ai được thần thông sẽ thống ngự thiên hạ.”

Hoàng thượng quay lại nhìn Diệp Mẫn Vi, lại hỏi lần nữa: “Người quyết định thế gian này xếp chồng lên nhau như thế nào, thật sự là trẫm sao?”

Dừng một chút, hắn lại nói: “Hoặc là các người thì sao?”

Vị đế vương này từ nhỏ đã thân thiết với Vệ Uyên, thường bị triều thần bàn tán, rằng thiên tử bị Vệ Uyên che mắt, nghe lời Vệ Uyên mọi điều, thực chất chẳng khác con rối trong tay Vệ Uyên. Thế nhưng, dưới sự giúp đỡ của Vệ Uyên, hoàng đế từng rong ruổi khắp thiên hạ khi còn trẻ, lúc này đang suy xét liệu có nên đưa ra một quyết định.

Là muốn làm quân chủ của thời cũ, hay thần dân của thời mới.

Hoàng thượng nhìn xuống thành Thiên Thượng, nói: “Như lời Vệ khanh nói, thế sự sẽ thay đổi, mọi điều đều sẽ khác xưa.”

Cửa phòng bị gõ vang, Vệ Uyên bước vào báo rằng thuyền bay đã hạ cánh, mời hoàng thượng khởi giá.

Diệp Mẫn Vi rốt cuộc cũng từ biệt vị đế vương ấy, khi lướt qua Vệ Uyên, nàng nghe được hắn nói một câu: “Sư tỷ, hoan nghênh đến thành Thiên Thượng.”

Diệp Mẫn Vi xoay người nhìn lại, qua khe cửa đang chầm chậm khép lại, Vệ Uyên đứng thẳng người, khóe miệng mang theo nụ cười.

Ôn Từ đang đợi ở ngoài cửa, thấy vẻ mặt Diệp Mẫn Vi thoải mái cũng liền nhẹ nhõm theo. Hắn cùng nàng bước xuống lầu, hỏi nàng về cuộc trò chuyện vừa rồi, hai người còn chưa nói được mấy câu thì thấy Tạ Ngọc Châu đang lo lắng đi đi lại lại ở đầu cầu thang tầng hai.

Tạ Ngọc Châu vừa thấy họ liền lộ ra biểu cảm như thấy cứu tinh, chỉ tay ra ngoài cửa sổ nói: “Đại sư phụ, nhị sư phụ, có chuyện lớn rồi! Nhảy nhảy xuống dưới rồi!”

Nàng nói năng không đầu không đuôi khiến người ta khó hiểu, Diệp Mẫn Vi hỏi: “Ai nhảy xuống cơ?”

Tạ Ngọc Châu gấp gáp trả lời: “Lâm Tuyết Canh đó!”

Vừa rồi khi dáng vẻ thành Thiên Thượng hiện lên rõ ràng có thể thấy được, sắc mặt Lâm Tuyết Canh liền trở nên cứng đờ.

Tạ Ngọc Châu vui vẻ nói một hồi mới phát hiện vẻ mặt của Lâm Tuyết Canh khác thường, còn chưa kịp hỏi nàng, đã thấy Lâm Tuyết Canh một bước nhảy lên bàn, bám vào khung cửa sổ rồi nhảy thẳng khỏi thuyền bay!

Chỉ trong chớp mắt, Lâm Tuyết Canh đã không thấy bóng dáng tăm hơi.

“Chẳng lẽ nàng ta lại muốn tìm chết à?” Tạ Ngọc Châu lo lắng sốt ruột nói.

Ôn Từ lắc đầu: “Nàng ta chỉ nhảy xuống thành Thiên Thượng thôi, với bản lĩnh của nàng ta thì không đến nỗi ngã chết.”

Hành động đột ngột này của Lâm Tuyết Canh khiến mọi người không hiểu nổi. Vì không tìm thấy nàng ngay, Vệ Uyên lại bận rộn chuẩn bị cho hoàng thượng xuống thuyền, nên thầy trò ba người liền đi dạo trong thành Thiên Thượng trước.

Để tránh choáng váng, Diệp Mẫn Vi tháo kính thạch xuống giữa đám đông. Thế giới thần kỳ nàng từng thấy trên thuyền tan chảy trong làn sương mờ, hòa cùng tiếng trầm trồ cảm thán không ngớt.

Giữa những tiếng trầm trồ ngưỡng mộ ấy, bất chợt vang lên tiếng cãi vã xung đột, tiếng ngày một gay gắt, dường như hai bên đang cãi nhau kịch liệt.

Mọi người không rõ nguyên do, sôi nổi vây quanh chỗ cãi vã, Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ và Tạ Ngọc Châu cũng theo đám đông tiến lại gần, lại thấy trước mặt là một nhóm đệ tử tiên môn mặc đạo bào đang xung đột với bá tánh bình thường.

Một đệ tử trẻ tuổi mặc đạo bào của Linh Tân Các đang giơ kiếm chỉ vào vài người, vài người đó có già có trẻ, thậm chí có một ông lão tóc dài bạc phơ chống gậy, phía sau những người đó là những thửa ruộng trông như lầu các chồng lên nhau.

Nhìn kỹ thấy giữa mỗi tầng ruộng đều được chống bằng một cột tròn, như những chiếc lá xanh xếp trên xiên tre, không hiểu sao có thể lơ lửng giữa không trung sừng sững không đổ. Có cả những con cá xanh lượn qua, gặt hái, gieo hạt, rất đỗi ung dung.

“Thuật Hỗn Thổ, thuật Sinh Cức, thuật Hóa Tinh, thuật Thôn Ngư.” Diệp Mẫn Vi nhìn thoáng qua, liền khẽ nói.

Đệ tử đó đầy tức giận, lớn tiếng nói: “Mau tránh ra cho ta! Các ngươi ra sức bảo vệ nơi này, là linh phỉ phải không!”

Tay Diệp Mẫn Vi thả lỏng trong tay áo, Vạn Tượng Sâm La tản ra, xoay chuyển chậm rãi.

Đám đông vây xem xì xào bàn tán, nói rằng không biết vì sao vị tu sĩ tiên môn này giận tím mặt, đòi phá hủy ruộng đất, kết quả liền có người chạy ra liều mạng ngăn cản.

“Tiên sư! Hoa màu đang tốt, lúa đang trổ bông, không thể phá, không thể phá được đâu!”

Một thanh niên mắt đầy lo lắng, cố sức ngăn cản, người xung quanh cũng đồng thanh phụ họa.

Đồng môn của tu sĩ kia cũng khuyên can, kéo hắn lại, tu sĩ lại càng tức giận hơn, mặt đỏ bừng: “Bọn họ cố tình! Cố tình hãm hại chúng ta mang tiếng xấu! Rõ ràng là bọn họ trộm thuật pháp của chúng ta, sử dụng đường hoàng như thế! Lại còn biến nó thành vinh quang của bản thân họ, như thế là công bằng à!”

Ông lão tóc bạc phơ dùng gậy gõ mạnh xuống đất, run giọng nói: “Vinh quang gì chứ? Tiếng xấu gì chứ? Đây đều là lương thực! Ta từ Thuận Châu tới. Thuận Châu đại hạn, chúng ta một ngày chẳng có lấy một chén cháo loãng để ăn, lương thực chính là mạng người đấy! Chỉ có các ngươi là người, còn chúng ta không phải người sao?”

Trong đám đông lại có người lớn tiếng: “Những tiên sư cao cao tại thượng kia, rõ ràng bản thân đang ăn sung mặc sướng, hoàn toàn không muốn chúng ta có cuộc sống tốt! Gán cho thành Thiên Thượng là ma quật, đủ điều ngăn cản chúng ta đến!”

“Chúng ta đều nghe nói, mọi thứ ở trong thành này đều do linh khí hoàn thành, nếu có linh khí sau này cả thiên hạ đều có thể biến thành dáng vẻ như thế! Mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, có lương thực ăn không hết, vải vóc mặc không xuể!”

“Gì mà linh phỉ với không linh phỉ, ông đây nguyện làm linh phỉ, có giỏi các ngươi giết hết người trong thiên hạ đi!”

Tiếng hô trong đám đông dâng lên không dứt, không ít người chạy tới giúp đỡ ông lão, thậm chí còn nhào lên ôm lấy tu sĩ không cho hắn động đậy.

Tu sĩ tiên môn từ nhỏ đã được dạy phải cứu dân giúp đời, không được ức h**p kẻ yếu, nên không thể ra tay với dân thường, nhất thời cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.

Đúng lúc ấy, có người lao ra từ đám đông, kéo từng người ra khỏi cuộc xung đột. Một tu sĩ Linh Tân Các mặc áo tím đầu đội mộc quan, đeo đai khắc hoa văn dây nho xuất hiện, quát lớn: “Các người làm gì vậy? Chê mất mặt chưa đủ sao?”

Những người lôi đám đông xung đột ra chính là người giả dây tơ, còn người vừa lên tiếng ngăn xung đột lại chính là vị đạo trưởng Trác Ý Lãng mà họ từng gặp ở Ninh Dụ.

Trác Ý Lãng dù bối phận không cao, nhưng tu vi hơn người, các đệ tử rõ ràng đều phải nể mặt hắn vài phần.

Vừa thấy hắn đến, vị tu sĩ trẻ vốn đang tức giận đến mức như sắp mất đi lý trí mới dần bình tĩnh lại, nghiến răng căm giận nhìn đám bá tánh đang bảo vệ ruộng lúa.

Trác Ý Lãng bước đến trước mặt hắn, giật lấy thanh kiếm trong tay tu sĩ thu vào vỏ, nói: “Rút kiếm với người tay không tấc sắt, còn ra thể thống gì?”

“Trác Ý Lãng, ngươi đừng có mà…” người kia phẫn nộ nói.

“Sư phụ đang đợi chúng ta, còn không đi?” Trác Ý Lãng lạnh lùng nói.

Người kia nuốt giận xuống, không cam lòng nói: “…… Biết rồi.”

Màn náo loạn này cuối cùng cũng kết thúc, các đệ tử của Linh Tân Các bước ra khỏi đám đông với vẻ mặt không vui, những người vây xem thì xì xào bàn tán, trong lời nói mang theo sự chỉ trích và nghi ngờ. Chỉ trong chớp mắt “tiên sư” liền biến thành kẻ ác.

Đám tu sĩ đó đi ngang qua trước mặt ba người Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ và Tạ Ngọc Châu.

Bước chân của Trác Ý Lãng khựng lại, hắn quay đầu nhìn về phía họ. Hắn rõ ràng là đã nhận ra họ, ánh mắt chạm nhau trong chốc lát, nhưng không nói gì mà lặng lẽ quay đầu lại. Bóng dáng cao ráo trong bộ quần áo tím nhạt, tay đặt lên chuôi kiếm, rồi cùng đồng môn của hắn khuất bóng trong làn mây mù.