Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 103

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 103 :Tỉnh ngộ

Kể từ khi thành Thiên Thượng mở cổng, chấn động đối với các tu sĩ tiên môn bước vào thành Thiên Thượng cũng không kém gì những bá tánh.

Họ như đã chuẩn bị tinh thần sẽ phải giao tranh với những tên liều mạng nắm giữ linh khí, nhưng khi đối mặt với một toàn thành vận hành ổn định nhờ linh khí mà lại hoàn toàn không có lực công kích, họ lại không thể nào xuống tay, lại hoang mang bối rối.

Tiên môn vẫn chưa đưa ra quyết định, nên tòa thành Thiên Thượng ấy cứ thế mà náo nhiệt tấp nập, phồn hoa như cũ.

Trái ngược hoàn toàn với “Tiền tài thắng cảnh” ở chợ Quỷ, trong thành này ăn mặc, ở, đi đi lại lại đều rẻ đến bất ngờ, tất cả giao dịch đều dùng một loại đồng tiền đặc chế, mà mỗi người sau khi bước vào thành đều sẽ được phát một xâu tiền công bằng như nhau.

Còn các hàng quán ven đường, tiểu nhị khách đ**m, đầu bếp trong bếp, phu xe, người tuần tra duy trì trật tự vậy mà tất cả đều là người giả khiên ti. Ngoài ra, nhìn khắp nơi cũng không thể phân biệt được đâu là bá tánh bình thường đâu là linh phỉ, khó trách tiên môn không tìm được ai để ra tay.

Diệp Mẫn Vi mua một xâu kẹo hồ lô từ một người giả khiên ti ở ven đường, ngắm nghía kẹo hồ lô ấy mà trầm ngâm suy nghĩ.

Ôn Từ đeo kính thạch trên sống mũi, thay Diệp Mẫn Vi không chịu nổi đám đông mà quan sát xung quanh, khẽ nói: “Nam nhân khoảng bốn mươi tuổi mặc áo vải xám đi về phía chúng ta bên trái, là linh phỉ điều khiển người giả.”

“Nữ nhân khoảng ba mươi tuổi mặc áo đỏ son đi về phía đông bên phải, cũng là linh phỉ, có nhìn có vẻ liên quan đến thuật Thôn Ngư.”

Dựa theo số lượng linh phỉ họ gặp dọc đường mà tính, thì trong thành Thiên Thượng bây giờ đã lẫn vào rất nhiều bá tánh, số linh phỉ nguyên bản sống ở đây chưa đến một phần mười.

Số lượng ít ỏi như vậy mà có thể chống đỡ tòa thành lớn như thế. Những thiết kế công trình nơi đây, dường như ngay từ đầu đã được chuẩn bị để có thể một ngày mở cửa đón khách.

Những linh phỉ bản xứ này hầu hết trông như nông dân, thợ thủ công bình thường, người nào cũng vẻ mặt hiền lành, một số còn mang theo nét e ngại, nhưng đa phần thì vui mừng.

Diệp Mẫn Vi theo chỉ dẫn của Ôn Từ mà nhìn, trầm ngâm nói: “Trước kia Vệ Uyên từng nói với ta, những người được yểm thú cho linh khí, phần lớn đều là người tâm tư đơn thuần lại cần được giúp đỡ trong cơn khốn khó.”

Trong số họ có người gặp triều cường, nước biển dâng cao ngập làng; có người gặp nạn châu chấu, khiến mùa màng mất trắng; có người sống gần núi rừng, hay có hổ dữ ăn thịt người; cũng có người như Tống Tiêu, quê hương bị núi lửa phun trào sắp bị hủy diệt.

Yểm thú cho họ linh khí phần lớn đều có thể giúp họ thoát khỏi tình cảnh đó.

Chỉ là những người quá lương thiện chất phác thì thường không giữ nổi pháp khí quý giá, thường thì sau khi họ thi triển thuật pháp một lần là đã bị kẻ khác để mắt đến, rất nhiều người chưa kịp bị tiên môn bắt giữ thì đã bị giết để đoạt khí.

Còn những linh phỉ hung hãn tàn ác hoành hành khắp thiên hạ, phàn lớn đều là người lấy lại linh khí qua nhiều lần chuyển tay. Còn những linh phỉ ban đầu này, nếu có thể giữ lại một mạng sống, phần nhiều đều chạy đến thành Thiên Thượng tìm sự che chở.

Khi họ lướt qua Diệp Mẫn Vi, nàng nhìn thấy trong mắt họ là sự bất an, nhưng lại ẩn chứa niềm vui và lương thiện.

Có lẽ yểm thú của nàng cũng không phải là hành động tùy tiện, nó đã thấy thế giới này, cũng nảy sinh mong muốn thay đổi thế giới ấy.

Xung quanh dường như thiếu thứ gì đó, Diệp Mẫn Vi bỗng nhiên nhận ra vấn đề nằm đâu, mở to mắt mơ màng nói: “Ngọc Châu sao lại lâu như thế chẳng nói chẳng rằng gì vậy?”

Ôn Từ lúc này mới hoảng hốt nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy xung quanh toàn là người lạ mặt, hắn nói: “Ể, Ngọc Châu chạy đi đâu mất rồi?”

Mới có hai canh giờ mà họ đã lần lượt lạc mất hai đồ đệ. 

Mà giờ này khắc này, Tạ Ngọc Châu đang đứng ở ngã ba cách bọn họ hai con phố, kiễng chân ngó nghiêng.

Giữa đám người qua lại tấp nập, tay nàng đặt lên trán cẩn thận nhìn một vòng, vẫn không thấy hai vị sư phụ của nàng, không khỏi thở dài một tiếng thật dài.

Lúc nãy nàng đi theo hai vị sư phụ của nàng đi dạo trên phố, từ xa trông thấy vị đạo trưởng râu trắng từng nhận nhầm nàng thành Sách Ngọc sư quân tại chợ Quỷ đêm đó.

Tạ Ngọc Châu sợ đến mức lập tức quay người giả vờ xem hàng ở quầy gần đó, nhỏ giọng bảo hai vị sư phụ của nàng chờ một chút đừng đi ngay.

Thế nhưng lúc nàng quay đầu lại, hai vị sư phụ của nàng đã biến mất không thấy bóng.

Thật ra, nàng đã quen với chuyện lạc mất sư phụ — hoặc là bị sư phụ bỏ rơi. Hai vị sư phụ của nàng khi nói chuyện với nhau thì trong mắt không nhìn thấy nàng nữa, đại sư phụ là thật sự không nhìn rõ, nhị sư phụ của nàng thì trong mắt cũng chỉ thấy đại sư phụ của nàng.

Hai vị sư phụ đúng là rất rộng lượng với nàng, thả cho nàng tự sinh tự diệt.

Tạ Ngọc Châu thở dài một tiếng, lại nghĩ tới Lâm Tuyết Canh, không khỏi nghĩ thầm: Bị thả còn đỡ hơn bị gửi.

Tạ Ngọc Châu vỗ vỗ xâu tiền bên hông của mình, lại sờ túi Càn Khôn cất giữ hộp Khiên Ti, vòng tròn Thôn Ngư, chiếc nhẫn thuật Hóa Tinh và yểm thú của nàng, chỉ cảm thấy bản thân chắc chắn sẽ không có chuyện gì. Nàng nhìn ba lối rẽ trước mặt, chọn con đường phía đông mà tiếp tục đi dạo.

Thật khéo, con đường này lại ngược hướng với con đường mà hai vị sư phụ của nàng chọn.

Sau một vòng tìm kiếm vẫn không thấy Tạ Ngọc Châu đâu, Diệp Mẫn Vi đưa xâu kẹo hồ lô cho Ôn Từ, nói: “Xem ra sau này ta cũng phải đặt một viên châu tin tức lên người Ngọc Châu.”

Ôn Từ nhận lấy kẹo hồ lô, nhướng mày nói: “Nàng đưa ta cái này làm gì?”

“Đây là mua cho huynh mà.”

“Tại sao lại mua cho ta?”

“Ta có thể sờ mặt huynh không?”

“……”

Câu trả lời của nàng hoàn toàn chẳng ăn nhập gì, Ôn Từ cảnh giác nói: “Nàng lại định làm gì nữa?”

Dù nói thế, nhưng khi Diệp Mẫn Vi đưa tay chạm lên má hắn, Ôn Từ cũng không né tránh. Nàng khẽ vuốt dưới mắt hắn, nói: “Quả thật là quầng thâm mắt thật, không phải vết bẩn.”

Ôn Từ cau mày đang định nổi giận, chỉ nghe Diệp Mẫn Vi nói tiếp: “Bởi vì cảm thấy huynh có vẻ rất mệt, nên muốn cho huynh ăn chút gì đó ngọt ngào.”

Ánh mắt Ôn Từ khẽ dao động, nhất thời sững người.

“Không cần lo cho ta. Ban ngày huynh hãy nghỉ ngơi cho tốt đi, đến lúc hoàng hôn ta sẽ đến bên cạnh huynh, huynh tỉnh dậy là có thể nhìn thấy ta rồi.” Diệp Mẫn Vi nói.

Từ miệng nàng nói ra những lời ấm áp như vậy, quả thật là điều trước đây Ôn Từ chưa từng dám nghĩ đến.

Ngay lúc Diệp Mẫn Vi nói ra câu ấy, tòa thành Thiên Thượng cũng vừa đón hoàng hôn, mặt trời to lớn giữa tầng mây dần dần khuất bóng, biển mây cam đỏ như lửa thiêu, thuyền xe trôi nổi giữa không trung lướt qua sắc cam đỏ ấy để lại những bóng mờ mờ.

Trong khoảnh khắc ánh sáng mờ đi, đèn đuốc toàn thành đều tự động lần lượt sáng lên.

Lồng đèn treo trước các ngôi nhà, trong các con ngõ lớn nhỏ mỏng như cánh ve, ánh sáng bên trong không giống như lửa nhưng lại sáng rực rỡ, xua tan bóng tối, khiến cả thành trì lập tức bừng sáng.

Thành Thiên Thượng lơ lửng giữa không trung tựa như một vì sao đang rực cháy, ánh sáng còn sáng hơn trăng rằm vài phần.

Những người đi lại trên đường được ánh đèn soi rọi đồng loạt kinh ngạc kêu lên đầy ngưỡng mộ. Họ phần lớn đều xuất thân từ thôn dã, cả đời chưa từng rời khỏi thôn trấn của mình, làm sao có thể ngờ sẽ có ngày đi xa ngàn dặm, thấy được một đêm rực rỡ đến vậy?

Dù là ban đêm ở kinh thành cũng chưa từng sáng đến thế.

Gương mặt của Ôn Từ cũng bị ánh đèn soi sáng, hắn vốn đã đẹp đến mức kinh người, đi dọc đường nhiều lần bị người ta tưởng là người giả điều khiển bằng dây. Lúc này càng được phủ thêm một tầng ánh sáng mờ ảo.

Bàn tay Diệp Mẫn Vi vẫn còn đặt bên má hắn, Ôn Từ nghiêng đầu về phía bàn tay nàng, hàng mày khẽ cong lên: “Không cần nàng nhắc ta cũng định nghỉ ngơi cho tốt, mấy ngày nay cố thức để theo nàng, đúng là chịu hết nổi rồi.”

Ngừng một chút, hắn chuyển mắt nhìn về phía thành trì ban đêm vẫn rực rỡ như ban ngày này, nói: “Vừa đến nơi này, ta liền biết nàng sẽ vực dậy tinh thần, đây đều là những thứ nàng yêu thích mà.”

Cá bơi xanh thẳm đang vận chuyển thứ gì đó trôi lững lờ qua quanh bọn họ, Diệp Mẫn Vi tò mò hỏi: “Ôn Từ, trước kia ta có từng nghĩ đến việc dùng linh khí và thương tinh theo cách này chưa?”

Nàng cố gắng chạm vào con cá bơi ấy, nó lập tức tránh đi và lượn mất.

Ôn Từ dứt khoát đáp: “Nàng chưa từng. Nàng chỉ chuyên chú vào việc nghiên cứu linh lực và thuật pháp, chứ chưa từng nghĩ sâu đến việc chúng nên được sử dụng như thế nào.”

Dừng một chút, hắn nói tiếp: “Nhưng ta thì đã nghĩ đến.”

Từ sau khi xuống núi thấy được nhân gian, hắn liền thường xuyên tưởng tượng đến cảnh những linh khí và thương tinh mà dốc hết tâm huyết cả đời chế tạo sẽ chảy vào nhân thế, được chúng sinh sử dụng, rồi sẽ thay đổi thế giới này như thế nào, sẽ tạo nên một nhân gian ra sao.

“Cho nên ta luôn muốn nàng xuống núi nhìn một lần, ta nghĩ nếu nàng giống như ta nhìn thấy nhân gian đầy khói lửa này, nhất định sẽ thấy vô cùng thú vị.”

“Ta luôn nói nàng đúng, không phải vì ta thiên vị. Ta đã từng nói rồi, thế giới này rồi sẽ rực rỡ huy hoàng bởi chính những thứ nàng yêu.”

Cơn gió cuốn theo hương hoa hồng mọc ra từ thuật Sinh Cức bên đường, lướt qua giữa Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, làm lay động tay áo và tóc của họ, làm những chiếc chuông nhỏ rung khẽ. Rồi dọc theo đường phố thổi đi, len lỏi giữa những lời trầm trồ thán phục của mọi người, thổi bay một con thuyền giấy trong tay một đứa trẻ ở một con phố khác.

Con thuyền giấy trong tay đứa trẻ bị gió thổi lên, cùng với cánh hoa rơi rụng xuống dòng suối bên đường.

“Thuyền của con!”

Nó lập tức buông tay người lớn ra, đuổi theo con thuyền giấy trôi trên mặt nước. Nhìn thấy con thuyền giấy ấy càng lúc càng trôi xa, đứa trẻ đó bật khóc nức nở, vừa chạy vừa lau nước mắt.

Cô nương mặc áo màu xanh đen đứng bên bờ suối ngoái đầu nhìn nó một cái, nàng lùi lại một bước quỳ một gối xuống đất, cúi người dùng tẩu thuốc vẽ vài nét lên mặt đất.

Ánh sáng lam lóe lên, dòng nước xa xa lại xoáy tròn một vòng, quay ngược trở lại, ngược dòng đưa con thuyền giấy ấy lững lờ trôi về.

Cậu bé lập tức mừng rỡ nín khóc, nó bò ra mép bờ vớt lấy con thuyền giấy, vui sướng nói với cô nương bên bờ suối: “Tỷ tỷ, là tỷ gọi nước sông chảy ngược lại sao?”

Cô nương ấy khẽ gật đầu, nước sông trong chớp mắt lại chảy xuôi như thường.

“Tỷ tỷ thật lợi hại, tỷ tỷ là thần tiên sao? Tỷ làm thế nào mà được vậy ạ!” cậu bé ôm con thuyền giấy reo hò vui sướng.

Người nhà của cậu bé từ xa chạy đến lo lắng ôm cậu bé, tỷ tỷ đó nhận lấy con thuyền giấy đã ướt một nửa từ tay cậu, lúc đưa trả lại thì thuyền giấy đã khô ráo như lúc ban đầu.

“Bời vì tòa thành Thiên Thượng này, là do ta thiết kế.”

Lâm Tuyết Canh chậm rãi nói.

Khi còn ở Bạch Vân Khuyết, thiếu niên Lâm Tuyết Canh không giỏi truy nguyên nghiên cứu nguyên lý thương tinh, nhưng lại vô cùng yêu thích thiết kế công trình.

Nàng đã đọc đủ loại sách xây dựng, thiết kế ra một hệ thống vận hành cả tòa thành trì dựa vào linh khí, từ ăn mặc, ở, đi lại đều đầy đủ hết. Nàng hứng khởi mà đem bản vẽ đưa cho các trưởng lão Bạch Vân Khuyết xem, lại chọc tức bọn họ giận tím mặt, bị mắng là không lo tu hành.

Khi nàng đứng giữa tầng mây nhìn thấy tòa thành Thiên Thượng này, liền hiểu ra: những bản thiết kế của nàng, sau khi rời khỏi Bạch Vân Khuyết, không ngờ lại rơi vào tay Vệ Uyên.

Bản thiết kế chỉ là bước khởi đầu, còn nhiều năm về sau, nàng thường nhận được những giao dịch kỳ quặc về việc cải tạo linh mạch. 

Giờ nhìn lại, thì ra là khi xây dựng tòa thành Thiên Thượng này, Vệ Uyên gặp khó khăn, bèn đóng gói vấn đề lại rồi nhờ người đưa đến chợ Quỷ nhờ nàng giải quyết.

— Khi nào bà chủ Lâm chịu bằng lòng nhận lời mời đến thăm thành Thiên Thượng đây? Vệ mỗ dám cam đoan, bà chủ Lâm sẽ rất bất ngờ.

— Chợ Quỷ đó là nơi không thấy ánh mặt trời, ở lâu quá rồi cũng ngột ngạt, cô nên đến xem trời đất mới. 

Lâm Tuyết Canh siết chặt nắm tay, lạnh lùng nói: “Vệ Uyên, ngươi dám giỡn mặt ta.”

Cậu bé vẫn cầm thuyền giấy líu lo hỏi đông hỏi tây với Lâm Tuyết Canh, mẫu thân cậu chạy đến lòng còn sợ hãi mà ôm lấy cậu, không ngừng cảm ơn Lâm Tuyết Canh.

Lâm Tuyết Canh chỉ nói không cần, rồi xoay người bước đi, chỉ nghe cậu bé ấy nói với mẫu thân mình: “Mẹ ơi mẹ nhìn kìa, có con thuyền bay trên trời!”

Bước chân nàng bỗng khựng lại, ngoái đầu nhìn lại.

Chỉ thấy trong ánh đèn sáng rực, cậu bé một tay nắm tay tay mẫu thân mình, một tay giơ cao con thuyền giấy, bắt chước con thuyền bay lượn giữa không trung.

— Phải có con thuyền giống như chim ưng, có thể bay tới bay lui trên trời cao mới được!

Một giọng nói vang lên trong ký ức nơi sâu thẳm của nàng, dường như vọng về từ thời thơ ấu của chính nàng, vào lúc nàng lần đầu tiên thấy bạch lộc giữa rừng hồ dương.

Khi ấy nàng còn nhỏ, dáng người gầy gò, ngồi khoanh chân trên bãi cát có lác đác cỏ dại mọc.

Nàng cầm lấy cái xẻng nhỏ, ngẩng đầu nói vói con bạch lộc kia: “Ngươi từ đâu tới vậy? Ngươi có từng thấy thuyền chưa? Thương nhân đến từ phương nam nói, quê hương bọn họ có biển rộng vô tận, có thứ gọi là thuyền dùng để chở người và hàng hóa chạy trên mặt nước.”

Dừng một chút, cô bé ấy chỉ vào những ngôi nhà nhỏ bằng cát mà mình vừa xây xong, nói: “Trong trấn của ta cũng phải có nước chảy mãi không cạn, có thuyền đi trên nước, còn phải có thuyền trôi giữa ngân hà nữa!”

Một chiếc thuyền bay vút qua trên đầu Lâm Tuyết Canh, cuốn vạt áo nàng tung bay, nàng ngơ ngác nhìn lại bản thân trong ký ức nơi sâu thẳm.

“Trấn của ta khắp nơi đều là bóng cây, trong đất tự mọc ra lương thực, bên đường trổ đầy hoa, xuân hạ thu đông đều không héo tàn.”

Hoa thủy tiên bên cạnh Lâm Tuyết Canh cùng hoa quế trên cây bị gió thổi dậy hương thơm nồng nàn, lá cây xào xạc vang lên.

“Rồi trước cửa mỗi nhà lại treo một mặt trời, ban đêm cũng sáng rực như ban ngày.”

Trong thành Thiên Thượng đèn lồng treo cao, soi sáng mọi ngóc ngách đầu đường cuối ngõ.

Cô bé ấy chỉ vào những ngôi nhà cát nhỏ của mình tiếp tục tưởng tượng phong phú mà chỉ huy giang sơn, nói: “Thế nào, trấn của ta lợi hại lắm đúng không?”

Nàng hứng thú bừng bừng vươn tay về phía bạch lộc.

“Ta làm lý trưởng nhé! Ngươi ở lại chơi với ta đi, chúng ta cùng nhau xây một cái trấn!”

Con bạch lộc ấy có hàng mi trắng muốt, chăm chú nhìn nàng một lát, rồi gập chân xuống quỳ gối trước mặt nàng, cúi đầu cọ nhẹ vào tay nàng.

Từ hôm đó, nó luôn ở bên nàng như hình với bóng.

Lâm Tuyết Canh mở to mắt đầy kinh ngạc, nàng nhìn cậu bé cùng mẫu thân mình biến mất giữa đám đông, còn cô bé trong ký ức cùng bạch lộc như dần khuất xa.

“Không thể nào… sao có thể như vậy…” Lâm Tuyết Canh lẩm bẩm.

Một ý nghĩ bỗng nhiên nảy ra trong đầu khiến nàng run rẩy, chỉ thấy hoang đường đến mức toàn phân phát lạnh.

Nàng chợt nhận ra, có lẽ suốt bao năm qua nàng vẫn luôn nghĩ sai về một chuyện. Vì hiểu lầm đó mà nàng phí hoài năm tháng, cố chấp mang theo oán hận đầy cõi lòng, đi tìm một câu trả lời vừa nực cười vừa đáng buồn.

Nàng quên mất rằng, không phải yểm thú chọn nàng trước.

Mà là nàng đã đưa tay ra trước.

Là nàng khi còn nhỏ, với giấc mơ hồn nhiên của mình mời yểm thú chơi cùng.