Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 104
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 104 :Đêm khuya thanh vắng
Lâm Tuyết Canh như thể chứng kiến tòa nhà cao sụp đổ, gạch ngói tung bay, bao ký ức xưa vỡ nát và tái kiến trong tâm trí nàng, từng điều bị che mờ bởi thù hận và phẫn nộ nay lần lượt hiện nguyên hình.
Khiến nàng nhìn thấy ánh mắt rực lửa của tuổi nhỏ và ánh mắt khiến nàng từng ghen tị nơi sư phụ của nàng.
Và cả những ước mơ viển vông mà không chút sợ hãi ấy.
Thì ra nàng lúc đầu lại là dáng vẻ như vậy sao?
Rồi sau đó nàng bị trói buộc bởi những tín điều đẹp đẽ, bị nhốt trong tham vọng và d*c v*ng của người khác, như một con ngựa hoang bị buộc dây cương — bị kéo lệch hướng rơi vào sai lầm, tay đầy máu tươi, vì yêu mà sinh hận, từ hận sinh tuyệt vọng.
Trước khi yểm thú rời bỏ nàng, nàng đã chấm dứt trò chơi giữa hai bên, quên mất ước định của hai người.
“Chẳng lẽ đây mới là lý do ngươi rời đi sao?” Lâm Tuyết Canh thì thào.
Không phải ngươi vứt bỏ ta, mà là ta vứt bỏ ngươi trước sao?
Lâm Tuyết Canh im lặng hồi lâu, rồi bắt đầu cười lớn.
Nàng không biết rốt cuộc phải cười nhạo ai, lại cười nhạo điều gì, chỉ là một nụ cười đầy cay đắng. Người qua đường đều bị kinh ngạc, đưa mắt nhìn nàng đang vịn vào cây liễu bên bờ sông, cúi người như thể cười đến mức không đứng nổi.
Nàng như thấy hoang đường, lại như thể trút được gánh nặng. Cười đến mắt đầy nước mắt lấp lánh, ngước mắt nhìn khung cảnh sáng rực như ban ngày khắp thành này, mọi vật đều mờ ảo trong đôi mắt nàng, mơ hồ như ánh nước lung linh gợn sóng.
Kể từ vụ huyết án mười lăm năm qua ở Bạch Vân Khuyết, mỗi lần Lâm Tuyết Canh chạm vào linh mạch thuật pháp, liền nhớ đến máu chảy thành sông, nhớ đến phản bội, lợi dụng và tội nghiệt.
Thế nhưng giờ phút này, trong đầu nàng lại chỉ toàn là nhiệt huyết và ảo tưởng thuần khiết từng ôm ấp khi còn niên thiếu.
Thời gian mười lăm năm, như một giấc mộng dài.
Tòa thành Thiên Thượng này, sao trời đèn đuốc sáng rực tựa như một mộng cảnh thật sự, gió lướt qua hang cùng ngõ hẻm, hoa thơm ngát khắp thành không dứt.
Ôn Từ vén rèm trúc bên cửa sổ khách đ**m lên, hỏi ông lão khiên ti bán rượu dưới lầu: “Ông chủ, ông bán rượu gì thế kia?”
Ông lão ngoái đầu trả lời: “Là rượu từ mơ xanh trong ruộng phía đông, quả mới chín hôm qua, đem ủ một đêm là thành.”
“Một đêm là ủ được rồi sao?”
“Ủ bằng thuật pháp, dĩ nhiên nhanh hơn nhiều.”
Ôn Từ ngồi trên bệ cửa sổ, tiện tay thả xuống một vò rượu kèm theo mấy đồng bạc, chiếc chuông khẽ kêu leng keng, lọt thỏm vào tay ông lão giữa những cánh hoa bay: “Cho ta một vò.”
Ông lão trầm trồ: “Ngài là một vị yểm sư rồi!”
Ông tay chân nhanh nhẹn rót rượu ngon cho Ôn Từ, ngăn lại một con cá nuốt đi ngang qua, thả vò rượu vào bụng nó. Con cá xanh liền chầm chậm bơi tới trước mặt Ôn Từ, phun vò rượu ra ném vào tay Ôn Từ.
Ôn Từ lắc nhẹ vò rượu trong tay, quay đầu nói với Diệp Mẫn Vi: “Thú vị thật đấy. Người giả dưới lầu nhìn còn giống sống hơn cả người giả của Ngọc Châu, Ngọc Châu còn phải luyện nhiều.”
“Gần đây Ngọc Châu muốn học thuật thổi khói hóa tro, nói rằng cảm thấy rất uy phong, ta mới dạy nàng nhập môn.”
Trong phòng khách đ**m, bàn ghế đều được dời sang bên, trên đất trải đầy giấy trắng, vẽ đầy đủ loại con số đồ án. Diệp Mẫn Vi đeo kính thạch ngồi dưới đất, cầm lấy một con chim giấy gấp ném ra ngoài cửa sổ.
“Đi tìm Ngọc Châu và Tuyết Canh.” nàng vừa dứt lời, con chim giấy liền phần phật hóa thành một con chim thật, vỗ cánh bay đi từ cửa sổ.
Chính là thuật Phụ Hồn dùng điều khiển vật vô tri.
Ôn Từ nhìn theo cánh chim bay xa, hắn mở nắp vò uống thử rượu mơ xanh, nói với Diệp Mẫn Vi: “Rượu này cũng không tệ.”
Ngay sau đó vò rượu cũng theo cánh hoa bay tới tay Diệp Mẫn Vi. Nàng không phân biệt được rượu ngon dở, chỉ thấy rượu này có hương mơ thanh nhẹ.
Diệp Mẫn Vi ôm vò rượu, nói: “Sư đệ ta thật lợi hại, tòa thành Thiên Thượng này tập hợp bao nhiêu loại thuật pháp, vậy mà vẫn vận hành ổn định, dưới đất không biết chôn bao nhiêu thương tinh?”
Diệp Mẫn Vi quen tay tính toán trên ngón tay, nói: “Dù ta dùng hết thương tinh trong túi Càn Khôn cũng chỉ có thể chống đỡ được một tháng, sao hắn lại có nhiều thương tinh như vậy?”
“Không phải thương tinh, là Phù Không Giới Bia.”
Ôn Từ tựa lưng vào khung cửa sổ, cánh tay đặt lên đầu gối co lại, vẫy tay vò rượu liền lại quay về tay hắn.
“Trong Tiêu Dao Môn từng có một tòa tháp cao, tên là Tập Minh, chín mươi chín tầng sừng sững không đổ, là nhờ vào bảo vật trấn môn — Phù Không Giới Bia chống đỡ. Tương truyền sau Đại Luận Đạo nàng rời khỏi Tiêu Dao Môn, Vệ Uyên liền phản giáo mà đi, đánh cắp bảo vật trấn môn Phù Không Giới Bia, mấy chục năm sau không rõ tung tích.”
“Lúc ta gặp nàng trên núi Côn Ngô, Phù Không Giới Bia lại nằm trong tay nàng.”
Lúc họ gặp nhau lần đầu, Diệp Mẫn Vi vẫn còn nhớ Vệ Uyên. Nàng kể lần cuối gặp mặt Vệ Uyên, là khi sư đệ ấy toàn thân đầy máu đưa Phù Không Giới Bia cho nàng, nói rằng vật này vốn thuộc về nàng.
Hắn còn nói ân tình nàng từng ban, hắn đã trả xong.
Nhưng nàng đã không còn nhớ nổi mình đã từng giúp hắn điều gì.
“Năm thứ hai mươi ba chúng ta ở núi Côn Ngô, Vệ Uyên xuất hiện dưới chân núi Côn Ngô dùng thuật truyền âm nói chuyện với nàng. Ta không biết hai người đã nói gì, cuối cùng nàng lại trao trả Phù Không Giới Bia cho hắn. Lúc ấy nàng đã cải tạo Phù Không Giới Bia, nó liền giống như một viên thương tinh khổng lồ.”
“Sau đó nàng hoàn toàn xóa bỏ ký ức liên quan đến hắn, quên mất Vệ Uyên là ai.”
Đôi mắt Diệp Mẫn Vi khẽ động, trong đó thoáng hiện một tia áy náy.
Ôn Từ nhìn thấy cảm xúc lay động trong mắt nàng, trầm mặc một lúc rồi chuyển chủ đề: “Thành Thiên Thượng sở dĩ có thể lơ lửng giữa không trung, vạn sự vạn vật nơi đây sở dĩ có thể dùng thuật pháp vận hành, có lẽ là nhờ Phù Không Giới Bia đang ở trong thành.”
“Vì sao huynh không nói tiếp?” Diệp Mẫn Vi lại hỏi.
“Nói gì?”
“Ta cũng từng làm điều y hệt với huynh, ta đã quên huynh.”
Đáy mắt Diệp Mẫn Vi phản chiếu ánh sáng lam của kính thạch, giọng nàng chậm rãi nhưng đầy chắc chắn.
Lời của nàng như phá vỡ sự ắng ngầm hiểu giữa nàng và Ôn Từ từ sau cái chết của Thương Thuật đến nay.
Những ngày qua họ không ai chủ động nhắc tới đêm ở chợ Quỷ kia. Họ dường như vẫn như trước kia, vì mục tiêu chung mà hành động cùng nhau, bàn về linh khí, thuật pháp, linh phỉ, thế cục, nhắc đến Tạ Ngọc Châu và Lâm Tuyết Canh.
Nhưng chưa từng nhắc lại việc nàng đã từ bỏ, cũng chưa nhắc đến nỗi đau tận xương và sự phẫn nộ của hắn.
Thế nhưng những chuyện đã qua đó rõ ràng chưa từng phai nhòa, nàng mới vừa hiểu ra, mà hắn cũng chưa từng buông bỏ.
Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi lặng lẽ nhìn nhau một lát, ánh mắt dần trầm xuống. Hắn khẽ cười một tiếng: “Vậy thì sao? Cuối cùng nàng cũng có được đáp án rồi, đáng mừng thật đấy. Nàng còn muốn nói gì nữa? Lại muốn hỏi ta phải làm sao mới chịu tha thứ cho nàng sao?”
Diệp Mẫn Vi cúi mắt, nói: “Xin lỗi.”
“Không cần phải nói lời xin lỗi, dù sao ta cũng sẽ không chấp nhận lời xin lỗi của nàng.”
“Huynh thích ta, ta lại khiến huynh đau lòng.”
“Vậy thì đừng hỏi thêm nữa, đừng khiến ta xấu hổ thêm.”
“Tại sao huynh lại xấu hổ?”
“Một người quá mức thích một người khác, mà đối phương lại không xem trọng hắn, chuyện đó vốn dĩ đã là điều đáng xấu hổ.”
“Không phải nên là người không thể trao đi tình cảm mới đáng xấu hổ sao?”
Diệp Mẫn Vi vẫn như trước, có lý lẽ kỳ quặc riêng của nàng.
Ôn Từ nhìn Diệp Mẫn Vi đang ngồi giữa đống giấy rải rác, ánh mắt áy náy. Trong đôi mắt hắn phản chiếu ánh đèn rực rỡ ngoài phố, thuyền bay vụt qua mang theo gió khiến rèm trúc lay động, chẳng biết đang nghĩ gì.
“Diệp Mẫn Vi, ta hỏi nàng.” cuối cùng hắn mở miệng.
“Khi ta giao mộng đẹp cho nàng, vì sao nàng không xoay chuyển ý chí của ta, khiến ta tha thứ cho nàng?”
Đây là điều Ôn Từ vẫn luôn không thốt ra khỏi miệng, khi hắn dâng hiến tâm thần cho nàng, thì chưa từng nghĩ nàng sẽ bỏ qua cơ hội ấy.
Thế mà nàng chẳng làm gì, chỉ mượn dùng yểm thuật, rồi trả lại mộng đẹp cho hắn.
Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu, nàng nghiêm túc đáp: “Lúc đó ta đột nhiên thấy sợ.”
“Sợ ư?”
“Ta nghĩ rằng Ôn Từ sẽ không tha thứ cho ta, nếu ta thay đổi huynh, vậy thì Ôn Từ tha thứ ta đó còn là huynh không? Hắn vẫn là huynh sao?”
Diệp Mẫn Vi vừa nói vừa lắc đầu, nàng nói: “Ta đã một lần ngạo mạn mà hủy hoại bản thân, không thể tiếp tục làm tổn thương huynh thêm nữa.”
Hắn từng nói, nàng là Diệp Mẫn Vi mà hắn không thể nào đắp nặn được, lúc ấy nàng chợt nhận ra, nàng cũng như vậy.
Có lẽ không ai có thể nhào nặn con người bằng ý chí, chỉ có thể đặt mình vào chúng sinh vạn vật trên thế gian, cùng nhau nhận lấy những điều tốt đẹp, mới có thể đạt được một dáng vẻ sống trọn vẹn một đời.
Diệp Mẫn Vi khoác lên mình một tầng ánh đèn ấm áp trên phố, sau lớp ánh sáng lam nhấp nháy của kính thạch, ánh mắt nàng chân thành tha thiết.
Nàng cùng Diệp Mẫn Vi trước kia giống hệt nhau, nhưng dường như có điều gì đó đã thay đổi.
Kể từ sau lần ra đi không từ mà biệt ấy, nàng vẫn luôn chậm rãi, rời rạc mà xảy ra thay đổi, từng chút một tích lũy. Khi Ôn Từ một lần nữa nghiêm túc ngắm nhìn nàng, nàng đã hoàn toàn khác trước.
Nàng có đồng bạn, có đồ đệ, đã thấy ấm lạnh nhân tình, đã trải qua sóng gió thế sự, từng nỗ lực yêu người, từng mất đi ca ca, hiểu được việc mình làm tổn thương người khác, biết hối hận, biết đau đớn.
Vì thế nàng trở nên dịu dàng, hoang mang, nghi hoặc, đau khổ, từng gào khóc, cắm rễ mới, mọc ra cành mới.
Ôn Từ chưa từng nghĩ Diệp Mẫn Vi sẽ thay đổi.
Suy nghĩ ấy gần như trở thành một loại tín niệm trong suốt mấy chục năm trải qua đủ loại chuyện — không ai có thể lay động Diệp Mẫn Vi. Trong lòng nàng ngoài linh mạch thuật pháp, các loại bài toán của nàng, thì không còn ai có thể tiến vào chiếm giữ.
Nàng chỉ biết tò mò và tìm tòi nghiên cứu, một khi mất hứng thú thì vứt bỏ, coi vết thương người khác như không.
Nàng không phù hợp để yêu người.
Diệp Mẫn Vi sẽ không yêu người.
Nếu có một ngày nàng học được… nàng thật sự có thể học được sao?
Ôn Từ trong khoảnh khắc bàng hoàng, vì bản thân dao động mà tim nhói lên.
Hắn chậm rãi nói: “Đã nói rõ chuyện quá khứ của chúng ta, thì không cần dây dưa thêm nữa.”
Giọng nói của hắn bình tĩnh, mạch lạc rõ ràng. Cứ như người từng đỏ mắt, đau thấu tim gan vì những chuyện cũ đó là người khác vậy.
“Giờ đây sư đệ nàng nắm trong tay tòa thành Thiên Thượng, khiến thế gian khiếp sợ, tiên môn dè chừng, danh tiếng linh khí có thể sẽ được lật lại. Vừa hay ta cũng cảm thấy rất hứng thú với biến cuộc sắp tới, ta sẽ đi cùng nàng đến cuối cùng, nhìn xem thế gian này sẽ thay đổi thành bộ dạng gì.”
Giọng điệu của Ôn Từ khiến Diệp Mẫn Vi hơi sững người, nàng hỏi: “Chỉ như vậy thôi sao?”
Ôn Từ im lặng một thoáng, chậm rãi nói: “Nàng còn muốn gì nữa từ ta đây?”
“Diệp Mẫn Vi, nếu sau này nàng cần, chỉ cần ta còn sống trên đời này, ta sẽ đến bên nàng, dù là nhảy vào nước sôi hay bước vào biển lửa ta cũng không từ. Như vậy vẫn chưa đủ sao?”
“Nếu cả đời ta đều cần huynh thì sao?”
Diệp Mẫn Vi truy hỏi không buông.
Ôn Từ bật cười khẽ, hắn uống một ngụm rượu rồi quay đầu nhìn ra con phố đầy các loại thuật pháp lấp lánh nối tiếp không ngừng.
“Cả đời… đời nàng dài lắm, có thương tinh, thuật pháp, linh mạch, linh tu, có cả tương lai của nhân gian này, còn ta là gì chứ?”
“Nàng đừng hiểu lầm, nàng chưa từng thực sự thích ta, cũng hoàn toàn không muốn nhớ đến ta. Hai mươi năm sau khi ta xuống núi, nàng chưa một lần chủ động đi tìm ta. Giá trị của ta với nàng, chỉ là huyết mạch Vu tộc cuối cùng trên đời, chỉ là lời hứa mà ta ép nàng phải giữ, ép nàng phải nhớ đến ta mà thôi.”
Ngừng một lúc, Ôn Từ nói từng chữ một: “Diệp Mẫn Vi, bây giờ nàng đã rất rõ mình là người như thế nào rồi, nàng sẽ không cần ta cả đời đâu.”
Ngoài cửa sổ, dòng người trên phố vẫn đông đúc tấp nập, âm thanh ồn ào hỗn loạn, những người giả khiên ti rao hàng buôn bán. Nhưng trong phòng lại yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng hít thở. Ôn Từ nhìn dòng người ngoài cửa sổ, tay lắc lư vò rượu một cách vô thức.
Giữa sự im lặng kéo dài, khi Ôn Từ nghĩ rằng cuộc trò chuyện đã kết thúc, lại đột nhiên nghe thấy giọng Diệp Mẫn Vi.
Giọng nàng vẫn bình thản như thường, nhưng lại ẩn chứa thứ gì đó đang âm ỉ cuộn trào.
“Ta có thể ôm huynh không?”
Ôn Từ kinh ngạc quay đầu lại, nhìn Diệp Mẫn Vi: “Cái gì?”
“Ta có thể hôn huynh không?”
“Ta có thể cùng huynh h**n ** không?”
“Huynh chẳng phải nói dù nước sôi lửa bỏng cũng không từ sao?”
Diệp Mẫn Vi nghiêng người về phía hắn, từng câu từng câu một, mỗi một câu nói ra là liền tiến gần hắn một tấc, cho đến khi mũi gần kề mũi, hơi thở quấn lấy nhau.
Ôn Từ chau mày, chỉ tay vào nàng cảnh cáo: “Diệp Mẫn Vi, nàng định làm gì đó! Bây giờ là ban đêm, là lúc yểm thuật…”
Diệp Mẫn Vi chỉ mím chặt môi, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào hắn, trong đôi mắt kia có thứ gì đó đang bùng cháy dữ dội.
Ôn Từ nhìn vào đôi mắt ấy, không khỏi sững người, nhất thời quên mất mình định nói gì.
“Diệp Mẫn Vi… chẳng lẽ… nàng tức giận sao?”
Quen biết năm mươi năm, Ôn Từ chưa từng thấy Diệp Mẫn Vi tức giận.
Ánh lửa trong mắt nàng dần yếu đi, vẻ hoang mang hiện rõ: “Ta đang giận sao?”
“Vì sao nàng lại giận?”
“Vì sao ta lại giận?”
“……”
Ôn Từ giận dữ nói với con vẹt học nói trước mặt: “…… Ta đang hỏi nàng đó!”
Diệp Mẫn Vi cúi đầu suy nghĩ một lát, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Ôn Từ, ánh giận và mông lung trong mắt đã lùi đi, thay vào đó là sự kiên định và sắc bén mà Ôn Từ đã quá quen thuộc.
Nàng nói: “Huynh có thể trách ta hoặc là oán ta, ta không có gì để nói, ta quả thực gieo gió gặt bão không thể yêu cầu huynh tha thứ.”
“Nhưng Ôn Từ, huynh đừng xem nhẹ tình cảm của ta.”