Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 105

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 105 :Thích

“Ta thật lòng thích huynh, ta không biết người đời định nghĩa thích ra sao, trước đây cách ta thích huynh dường như thế nào cũng khiến huynh không vừa ý. Nhưng ta biết rõ, ta là thích huynh.”

Ôn Từ sững người, Diệp Mẫn Vi thì dang tay ôm chặt lấy hắn. 

Mặt ngoài của kính thạch lạnh băng cọ qua má Ôn Từ, nàng vùi đầu vào bên cổ hắn, trái tim dán lên lồng ngực hắn, tiếng tim đập vừa dữ dội vừa gấp gáp, như một lời chứng minh.

“Ta muốn ôm huynh, muốn hôn huynh, muốn cùng huynh h**n **, nhưng với người khác thì ta không hề có cảm giác ấy. Huynh rất đẹp, nhưng ta không phải vừa gặp huynh đã nảy sinh những d*c v*ng đó, ta cũng chẳng rõ là từ khi nào, ta bắt đầu cảm thấy huynh là người tốt đẹp nhất thế gian.”

“Khi ta bối rối, đau khổ thì sẽ nhớ đến huynh. Không phải mong có được đáp án từ chỗ huynh, mà là chỉ cần nhìn thấy huynh, ta sẽ có sức mạnh để tự mình nghĩ ra đáp án.”

“Ta không muốn huynh buồn, không muốn huynh bị thương, chỉ muốn mãi ở bên huynh. Ta hy vọng mình có thể hàn gắn vết thương trong lòng huynh, khiến huynh vì thích ta mà cảm thấy hạnh phúc, để niềm vui lấn át nỗi đau.”

“Ta thích huynh, dù huynh không chịu nghe ta nói điều này, có thể là ta vẫn chưa học được cách yêu mà huynh muốn, nhưng ta có thể từ từ học.”

“Ôn Từ, ta có thể nói ngàn vạn lần, cả đời này ta đều cần huynh.”

Ôn Từ tựa như pho tượng tĩnh lặng, trầm mặt một lúc lâu, hắn bất ngờ giơ tay che miệng Diệp Mẫn Vi lại, thấp giọng nói: “Đừng nói nữa.”

Đôi môi ấm áp của Diệp Mẫn Vi khẽ lướt qua lòng bàn tay hắn: “Ta thật sự cả đời đều cần huynh.”

“Im miệng…”

“Ta thích huynh, Ôn Từ.”

Ôn Từ như thể không thể nghe thêm được nữa, bỗng nhiên ôm chầm lấy lưng Diệp Mẫn Vi, lật người một cái lăn từ trên bệ cửa sổ xuống.

Ầm một tiếng, giấy và cánh hoa rơi ra từ ác mộng tung bay hỗn loạn, Ôn Từ chống người dậy nhìn Diệp Mẫn Vi dưới thân.

Tóc nàng xõa tung, kính thạch lăn sang một bên, nằm ngửa trên đống giấy vẽ đầy linh mạch đồ và số phù, như đang nổi giữa thế giới thần kỳ mà nàng từng toàn tâm toàn ý đắm chìm.

Nàng nằm ngửa giữa những thứ nàng từng từ bỏ tất cả để theo đuổi, đối diện với Ôn Từ, người mà nàng từng từ bỏ hắn vì chúng.

Ôn Từ nghiến răng mắng: “Khốn kiếp! Khốn kiếp Diệp Mẫn Vi, nàng dám nói là nàng thích ta? Rằng cả đời nàng đều cần ta?”

Hắn đấm mạnh một quyền xuống bên mặt Diệp Mẫn Vi, giấy lạo xạo vang lên, cả người hắn run rẩy, nói: “Nàng nói những lời này với ta… nàng muốn ta tin…”

“Rằng nàng thích ta…”

“Rằng cả đời nàng đều cần ta…”

“Năm mươi năm… Năm mươi năm rồi lại hai mươi mốt năm nữa, nàng tưởng ta còn có thể tin sao…”

Từng giọt nước mắt nhỏ xuống gương mặt Diệp Mẫn Vi, rơi lên đám giấy dưới thân nàng, khiến mực loang ra, làm mờ hết mọi số phù và họa đồ.

Hắn cắn chặt môi dưới, như thể đang cố kìm nén để khỏi bật khóc đến mức toàn thân run rẩy, rốt cuộc không nói nên lời.

Cuối cùng Ôn Từ từ từ cúi người xuống, vùi đầu vào cổ Diệp Mẫn Vi mà bật khóc nức nở.

Hắn dường như có quá nhiều ấm ức và không cam lòng, chỉ là mọi chuyện đều đặt nàng lên trên hết, luôn nghĩ rằng nàng sẽ không hiểu, dù khi nàng ôm lấy hắn khóc nức nở, hắn cũng không nói gì.

Đến mức hôm nay, hắn đã không biết nếu không dựa vào cơn giận, thì hắn nên nói ra những điều ấy như thế nào.

Diệp Mẫn Vi ôm chặt lấy lưng Ôn Từ, nàng nói: “Xin lỗi, nhưng ta thật sự thích huynh, Ôn Từ, cả đời này ta đều cần huynh…”

Ôn Từ bật cười khẽ, bỗng cúi xuống hôn lên môi nàng, khiến giọng nói nàng lập tức tan biến.

Nụ hôn của hắn mang theo nước mắt, mằn mặn đắng chát, như dòng rượu khổ từ giữa răng môi họ chảy xuống yết hầu, không biết đã được ủ bao nhiêu năm, vốn định mang theo xuống mồ mà chôn cùng.

Diệp Mẫn Vi ngẩng cằm, vươn tay ôm lấy cổ Ôn Từ, da hắn đỏ lên vì kích động, thân thể ấm áp cùng hương thơm bốn phía, đặc biệt rung động lòng người.

Đây là Ôn Từ của nàng, Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, bạn thân, kẻ thù, cũng là người yêu của Vạn Vật Chi Tông.

Giữa hơi thở quấn quýt, cả hai bị những cánh hoa do yểm thuật triệu đến bao phủ, từ dưới đất xoay chuyển đổ lên giường.

Ôn Từ cúi đầu cắn rách khóe môi Diệp Mẫn Vi, nàng vì đau nhói mà hít vào một hơi, giọt máu nhỏ xuống giường loang ra, rèm lụa rủ xuống che mờ bóng dáng trên giường.

Ôn Từ cảm thấy mình như phát điên. Hắn bị thứ tình cảm lệch lạc và cuồng loạn chi phối, bị yêu hận mất thăng bằng nhấn chìm, tất cả hành động đều mất kiểm soát, đầu óc như có chuông báo động vang lên, nhưng tim thì lại thấy sảng khoái lạ thường.

Hắn cởi dây áo Diệp Mẫn Vi, đêm hè oi bức, từ đó không ai nói thêm một lời, chỉ có quần áo từng món rơi xuống phủ lên nền đất đã trải đầy giấy trắng và mực đen, che khuất những phù văn rối rắm khó hiểu đó.

Đã quá lâu rồi họ không gần gũi da thịt, ngón tay chỉ cần chạm vào làn da tr*n tr** mịn màng, d*c v*ng liền bùng cháy mãnh liệt như ngọn lửa.

Ôn Từ biết, Diệp Mẫn Vi luôn yêu thích cơ thể hắn, trước kia hắn luôn vô cùng dịu dàng với Diệp Mẫn Vi, nhưng hôm nay lại như bị ma nhập, chỉ muốn khiến nàng đau.

Hắn không còn dịu dàng nữa, giống như một con sói đang gặm xé nàng, khiến nàng th* d*c kêu đau, như thể không muốn nàng thoải mái, mà muốn nàng ghi nhớ mãi mãi.

Diệp Mẫn Vi lại như một học sinh khát cầu tri thức, cũng ôm chặt lấy hắn, móng tay vào rách da hắn, học theo cách của Ôn Từ mà cắn hắn chảy máu.

Họ giống như hai con thú hoang đang cắn xé nhau, làm tổn thương rồi lại l**m láp vết thương cho nhau.

Lại có người bật khóc, chẳng biết là ai khóc, cũng chẳng rõ vì sao khóc.

Rồi lại có người vừa khóc vừa bật cười, chẳng biết là ai cười, cũng chẳng rõ vì sao cười.

Rèm trúc bị gió hất tung, giấy theo gió tung bay, rèm giường khẽ lay động, khắp phòng ngập tràn hương hoa.

Mà giờ phút này, trên một con phố khác ở thành Thiên Thượng, lại là tiếng người ồn ã, người đông như hội.

Tạ Ngọc Châu bế một chú chim nhỏ màu trắng, ngó bên trái ngó bên phải.

Nàng nghi hoặc nói: “Đây chẳng phải là chim giấy của đại sư phụ sao? Sao ngươi không bay, lẽ ra ngươi phải dẫn ta đi tìm đại sư phụ chứ?”

Nàng vừa dứt lời, liền thấy con chim trắng soạt một cái, biến lại thành chim giấy.

Tạ Ngọc Châu im lặng một lúc rồi ngạc nhiên nói: “Rốt cuộc đại sư phụ đang làm gì vậy?”

Sao họ lại thả chim giấy đi tìm nàng, nhưng mới tìm nửa chừng lại thôi?

“Tạ tiểu thư.”

Tạ Ngọc Châu chỉ nghe sau lưng vang lên một giọng nói, nàng quay đầu lại, liền thấy giữa phố xá đông đúc có một bóng hình mặc áo đen cao ráo thẳng tắp đứng đó.

Hắn đeo mặt nạ sư tử hoa văn rực rỡ đứng chắp tay sau lưng, nụ cười sâu xa, ánh sáng đổ lên người sặc sỡ chớp nhoáng, giống hệt như khi lần đầu tiên Tạ Ngọc Châu gặp hắn trong tiết Kim Thần tại Ninh Dụ.

Tạ Ngọc Châu ngẩn người, rồi thấy Vệ Uyên bước đến gần nàng, hỏi: “Tạ tiểu thư sao lại đi một mình nơi đây? Sư tỷ ta và chủ nhân Mộng Khư đâu?”

“Ta… bị lạc với họ rồi.”

Vệ Uyên khẽ mỉm cười, trêu chọc: “Tạ tiểu thư sao cứ luôn lạc với người khác vậy?”

Theo lý lúc này gặp được Vệ Uyên, chính là gặp được cứu tinh —— không ai rành thành Thiên Thượng hơn hắn, nàng lẽ ra nên nhờ hắn dẫn đi tìm hai sư phụ.

Thế nhưng gần đây cứ gặp Vệ Uyên là Tạ Ngọc Châu lại thấy lòng chua xót, nên chẳng giữ được vẻ vui vẻ: “Ta thế nào liên quan gì đến ngươi? Ngài ấy, sao mỗi lần ta đi lạc đều vừa khéo gặp được ngươi?”

Vệ Uyên vừa định đáp, lại thấy Tạ Ngọc Châu giơ tay lên ngăn: “Ngươi chờ đã.”

Chỉ thấy nàng xoay người lấy từ túi Càn Khôn ra một cái lồng chim, lồng chim này làm từ nan gỗ mộc mạc nhưng không mất vẻ tinh xảo, bên trong nhốt một con chim đen nhánh.

Nàng cầm lồng chim trong tay, nói với Vệ Uyên: “Được rồi, giờ ngươi có thể nói.”

Con Trào Tước đột nhiên nhìn thấy ánh sáng, hoảng hốt đập cánh loạn xạ trong lồng.

Vệ Uyên liếc nhìn lồng chim kia một cái, cười như không cười nói: “Thật trùng hợp, mỗi lần Tạ tiểu thư đi lạc đều gặp được Vệ mỗ, có lẽ đây là duyên phận trong truyền thuyết?”

Con Trào Tước lập tức nhảy dựng lên, kêu: “Giả! Giả!”

Tạ Ngọc Châu nhướng mày, dùng ánh mắt cảnh cáo Vệ Uyên.

Vệ Uyên ngược lại không hề lúng túng hay tức giận, như thể đã xác nhận được điều mình suy đoán, thản nhiên nói: “Quả nhiên là một món pháp bảo thú vị.”

Ngừng một chút, hắn bổ sung thêm: “Vài lần trước gặp nhau thật là tình cờ, nhưng hôm nay ta là thấy Tạ tiểu thư hiếm khi đi một mình, nên cố ý tới tìm Tạ tiểu thư.”

Trào Tước rúc vào sát nan lồng, lần này thì im bặt.

Vệ Uyên nghiêng người giơ tay làm ra động tác mời, nói: “Không biết Vệ mỗ có vinh hạnh được cùng Tạ tiểu thư dạo chơi thành Thiên Thượng không?”

Tạ Ngọc Châu mím môi, xách lồng chim đáp: “Được rồi, đi thôi.”

Vệ Uyên cùng Tạ Ngọc Châu liền sóng vai đi, bước chậm trên con phố thành Thiên Thượng sáng sủa và nhộn nhịp.

“Nhớ lần đầu gặp nhau, Tạ tiểu thư còn gọi ta là công tử, Vệ đại nhân, mà giờ thì ngoài chữ ‘ngươi’ ra, Vệ mỗ lại chẳng nghe được gọi gì khác. Chẳng lẽ gần đây ta làm chuyện gì đó, đắc tội Tạ tiểu thư rồi?”

Tạ Ngọc Châu lạnh mặt: “Thành chủ đại nhân có gì thì nói mau, tiểu nữ tử đang vội.”

Vệ Uyên cũng không để tâm, chỉ quay đầu nhìn về phía những khách đ**m, cửa hàng và sạp hàng tấp nập, cười nói: “Hôm đó ta hứa với Tạ tiểu thư là chợ Quỷ sẽ bình an vô sự, dùng tòa thành Thiên Thượng này để đổi lấy chợ Quỷ. Hôm nay Tạ tiểu thư tận mắt thấy thành Thiên Thượng, cảm thấy thế nào?”

Tạ Ngọc Châu nghĩ thầm, Vệ uyên hẳn đã sớm muốn đưa thành Thiên Thượng ra mắt thiên hạ. Hắn chọn đúng thời điểm để làm điều kiện giao dịch, thuận nước đẩy thuyền, quả là buôn lời vô bản mà có lãi lớn.

“Nơi này đúng là kỳ tích điêu luyện sắc sảo, tương lai nó sẽ ra sao? Tiên môn sẽ không dễ dàng bỏ qua thành Thiên Thượng đâu, đúng không?”

Vệ Uyên đáp: “Hiện nay bên trong tiên môn có rất nhiều thái độ trái chiều về thành Thiên Thượng. Có người vô cùng chấn động, muốn tiếp nhận thành Thiên Thượng để thực hiện cải cách; có người thì muốn hủy diệt thành Thiên Thượng, để khôi phục vinh quang xưa của tiên môn; có người mưu tính độc chiếm thành Thiên Thượng, biến nó thành đất tiêng của tiên môn. Nay trăm lời khác biệt, không ai đồng thuận, e là Tiêu Dao Môn sẽ phải tái tổ chức Đại Luận Đạo vì chuyện này.”

“Nếu triều đình và tiên môn trở mặt giao tranh, lấy thuật pháp làm binh khí, thiên hạ e rằng sinh linh đồ thán, xác phơi trăm dặm, máu chảy thành sông, như ở Hoài Bắc vậy.”

“Vệ mỗ thật lòng hy vọng có một vị lãnh tụ đáng tin cậy có thể đứng ra, thay mặt phái cải cách thuyết phục các tiên môn khác, dẫn dắt tiên môn hợp tác với triều đình và thành Thiên Thượng. Xóa bỏ danh xưng linh phỉ, hợp nhất pháp lệnh của Thái Thanh Đàn Hội với luật pháp triều đình, từ đó chấp nhận linh khí lưu thông trong nhân gian, đưa thuật pháp phục vụ dân sinh, tái thiết thế gian.”

“Như vậy thiên hạ mới tránh khỏi chiến loạn, trở lại yên bình.”

Vệ Uyên nói ra những lời này một cách bình thản, tựa như đang cùng một người bạn cùng chung chí hướng tâm sự hoài bão bình thường.

Trào Tước không phát ra âm thanh nào, Tạ Ngọc Châu im lặng một lát rồi hỏi: “Những lời này ngươi nói với ta, hay nói với Sách Ngọc sư quân?”

Vệ Uyên cong khóe môi, nói: “Cả hai.”

“Ngươi muốn ta trở lại làm Sách Ngọc sư quân.”

“Đúng vậy.”

“Như thế thì sao ngươi còn khuyên giải cho ta ở thành Dự Quân, rồi lại cứu ta ở chợ Quỷ?”

“Vệ mỗ hy vọng Sách Ngọc sư quân chính là người đã lấy thân phận Tạ Ngọc Châu trải qua nhân tình thế thái, Sách Ngọc sư quân bằng đôi mắt Tạ Ngọc Châu từng chứng kiến thành Thiên Thượng.”

Hắn muốn tín niệm của Tạ Ngọc Châu tồn tại trong thân thể của Sách Ngọc sư quân.

Tạ Ngọc Châu khẽ hừ một tiếng: “Nói gì mà chỉ lo thiếu đốt sinh mệnh của mình, cần gì chiếu rọi thế nhân. Đó quả nhiên không phải lời thật lòng của ngươi.”

Vệ Uyên thản nhiên nói: “Lý lẽ vốn có thể nói theo cả hai chiều, ngôn ngữ chẳng qua chỉ là công cụ mà thôi.”

Tạ Ngọc Châu im lặng siết chặt nắm tay, con Trào Tước trong lồng chim như cảm nhận được áp lực nào đó, nhảy nhót bất an trong lồng.

Vệ Uyên xưa nay cũng chẳng bao giờ tự xưng quang mình lỗi lạc, hắn tự nhiên là một người không từ thủ đoạn để đạt mục đích, những việc đã làm cũng chẳng vẻ vang gì. Nhưng tòa thành Thiên Thượng này, cùng mục đích của hắn, lại hợp tình hợp lý đến mức gần như vô tư.

Tạ Ngọc Châu nhìn chằn chằm vào Vệ Uyên, ở nơi nào đó lặng yên trong ánh mắt ẩn chứa giận dữ ngấm ngầm và bất lực không nói thành lời, nàng đột nhiên chỉ vào Vệ Uyên nói: “Vậy tại sao ngươi còn đi quyến rũ ta!”

Nụ cười như thật như giả của Vệ Uyên vụt tắt, lộ ra vẻ ngạc nhiên chân thành.

Tạ Ngọc Châu như thể lòng tràn đầy u uất không chỗ nào phóng thích, dứt khoát phá nồi dìm thuyền nói: “Phải, chính là ngươi! Ta chẳng phải đã nói rồi sao? Ta chính là thích kiểu nam nhân như ngươi, diện mạo này, khí chất này! Từ nhỏ ta đã nghe kể chuyện, xem tranh vẽ, trong Tam Quốc thì thích Tào Tháo, trong Phong Thần thí thích Thân Công Báo! Ta chính là có sở thích như vậy, ta thấy sắc nảy lòng tham thì sao hả?”

Nàng biết người này rất nguy hiểm, vốn dĩ đã cố gắng đè nén cảm xúc rung động nông nổi này rất tốt. Kết quả là ở chợ Quỷ, giữa lúc nàng tuyệt vọng hoang mang, người này đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng, nói nàng cứ làm điều nàng muốn làm, hắn sẽ đứng ra gánh vác hậu quả.

Tên đáng chết này còn ra vẻ anh hùng làm gì?

Chính khoảnh khác đó, sự rung động nông nổi của nàng như lửa gặp gió, không thể kìm nén, biến thành cảm xúc sâu đậm không thể dứt ra được.

“Vậy nên mấy hôm nay ta mới cứ trốn ngươi, không nói lời hay còn đuổi ngươi đi, ngươi còn cứ ba chân bốn cẳng đến nói cái này cái kia làm gì? Muốn ta sớm biến lại thành Sách Ngọc sư quân, thì ngươi đừng có đến mà quyến rũ ta nữa! Ta chẳng lẽ không biết mình nhất định sẽ biến mất sao? Ngươi cứ xông đến thêm cho ta tiếc nuối là để làm gì!”

Tạ Ngọc Châu càng nói càng giận, càng nói càng tủi thân, đến mức bật khóc.

Giữa đường cái đông người, nàng không màng tất cả mà nói một tràng, nước mắt giàn giụa, người qua đường dần dừng lại xem, chỉ trỏ Vệ Uyên đang đứng trước mặt nàng.

Vệ thành chủ kinh ngạc mà sững sờ đứng tại chỗ, một lúc lâu mới hoàn hồn. Hắn đưa tay muốn cầm lấy lồng trong tay Tạ Ngọc Châu, nàng một tay lau nước mắt, một tay nắm chặt lồng chim không chịu buông.

“Ta giúp cô cầm, lát nữa trả lại.” Vệ Uyên dở khóc dở cười.

Tạ Ngọc Châu lúc này mới buông tay.

Hắn nắm lấy cổ tay Tạ Ngọc Châu kéo sang bên cạnh, Tạ Ngọc Châu lần này lại không chống cự, bước chân chậm rãi theo sau hắn.

Vệ Uyên chỉ cảm thấy cổ tay trong tay mình lạnh buốt, sau lưng cô nương kia vẫn còn đang nức nở, khẽ nói: “…… Chỉ tổ thêm tiếc nuối… Người ta khó quên nhất là tiếc nuối… Ta chỉ là chưa từng trải sự đời, chưa từng thích ai thôi… xui xẻo thật đấy, bị ma xui quỷ khiến…”

Vệ Uyên không nhịn được bật cười, lại không muốn tiếp tục chọc Tạ Ngọc Châu nổi giận, cố nín cười nói: “Tạ tiểu thư, cô là người từng trải sự đời rồi đấy chứ.”

Tạ Ngọc Châu bĩu môi, dường như lại một lần nữa vạn phần không cam lòng, nàng nói: “Phải rồi, ta thấy bao nhiêu sự đời, gặp bao nhiêu người, sao lại không thể rung động vì thêm vài người nữa? Chọn một người tốt, yêu mãnh liệt một trận rồi biến mất, vậy chẳng tốt sao!”

“Đối tượng cô vừa nói thích, chẳng ai là ‘người tốt’ cả.”

“Chính xác đấy! Ngay cả ngươi cũng là hạng người không an phận!”

Vệ Uyên im lặng một lúc, quay đầu lại nhìn cô nương sau lưng đang nước mắt giàn giụa, nói: “Vệ mỗ rõ ràng vừa được người ta thổ lộ tình cảm, sao lại có cảm giác như bị mắng một trận vậy?”

Tạ Ngọc Châu hất tay hắn ra, chỉ tay vào hắn nói: “Ngươi không đáng bị mắng chắc!”

“Sao ta lại đáng bị mắng?”

“Ngươi không đáng bị mắng chắc!?”

“…… Được rồi, Vệ mỗ đáng bị mắng.”