Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 106
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 106 :Đám đông
Tạ Ngọc Châu luôn tỏ ra chẳng mấy bận tâm đến lời tiên toán rằng sớm muộn gì nàng cũng sẽ trở lại làm Sách Ngọc sư quân, nhưng trong lòng thì vẫn luôn căng như dây đàn.
Dù sao lời tiên đoán đó cũng đến từ vị đạo trưởng Sách Nhân đại danh đỉnh đỉnh, nếu không phải hắn quá chắc chắn, thì ngày đó cũng đã chẳng để nàng rời khỏi Phù Quang Tông.
Từ sau đêm binh hoang mã loạn ở chợ Quỷ, Tạ Ngọc Châu lại càng cảm thấy thế sự sóng gió, thân bất do kỷ. Vận mệnh định sẵn nàng mơ hồ cảm nhận được, có lẽ thời gian nàng được sống dưới cái tên “Tạ Ngọc Châu” sẽ không còn bao lâu nữa.
Vì thế hành vi của Vệ Uyên, nhắc nhở một người sắp hết thời gian sống hãy chuẩn bị hậu sự này, đối với Tạ Ngọc Châu thì chẳng khác gì muốn bị mắng.
Sau khi bị mắng cho một trận xối xả ngay giữa đường cái, Vệ Uyên một tay xách lồng chim, tay kia kéo Tạ Ngọc Châu lên tầng cao nhất của một tòa lầu các mười tầng.
Hắn giơ tay chặn một cỗ xe phi hành, cùng Tạ Ngọc Châu ngồi xe lượn quanh giữa không trung của thành Thiên Thượng hai vòng, Tạ Ngọc Châu mới dần bình tĩnh lại.
Chiếc xe này trông giống như một đình gỗ nhỏ thông gió bốn phía đang bay giữa không trung, xung quanh buông rèm lụa, không có trâu ngựa kéo, chỉ có một người giả khiên ti điều khiển.
Phu xe vừa thấy hai người lên liền nhận ra Vệ Uyên, thấp giọng gọi một tiếng thành chủ đại nhân.
Vệ Uyên ra hiệu bảo hắn đừng nói gì, phu xe ấy rất nghe lời, không chỉ không hé miệng, mà còn vì mình là người rối nên thản nhiên xoay đầu ra sau, giả vờ như chẳng thấy gì.
Một bộ dáng thành kính mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Vệ Uyêm đẩy khay điểm tâm trên bàn về phía Tạ Ngọc Châu, an ủi: “Tạ tiểu thư mắt sưng đỏ như thế, sư tỷ thấy chắc sẽ tưởng là ta bắt nạt cô. Vệ mỗ có trăm cái miệng cũng không bào chữa được, đến lúc đó bị đánh một trận thì biết làm sao?”
Tạ Ngọc Châu đang còn sụt sịt, nghe vậy quay đầu trừng mắt lườm hắn: “Còn hỏi biết làm sao, tốt lắm ấy chứ! Để đại sư phụ ta đánh ngươi một trận thật đau!”
“Vệ mỗ chỉ là phân tích thiệt hơn, có đến mức đó đâu chứ?’
“Phân tích thiệt hơn cái đầu ngươi! Rõ ràng là ngươi có ý đồ xấu! Ngươi là… ngươi là đồ rùa đen không cha!”
Tạ Ngọc Châu tức quá bật ra cả lời th* t*c, cơn giận chưa tắt lại bùng lên, đến mức như có thể thấy lửa bốc ra từ mắt nàng.
Vệ Uyên mày mắt cong lên, cuối cùng không nhịn được mà ôm đầu gối cười lớn. Ngày thường hắn luôn che giấu cảm xúc rất kỹ, hiếm khi cười sảng khoái như vậy, dáng vẻ ấy khiến Tạ Ngọc Châu nhát thời sững người.
Vệ Uyên chống khuỷu tay lên bàn trà, che mặt nói: “Ha ha ha ha, Tạ tiểu thư thứ lỗi. Vệ mỗ ngày ngày qua lại gữa đám người bụng đầy toan tính, bè lũ xu nịnh, lâu lắm rồi không gặp ai có tính cách thẳng thắn như Tạ tiểu thư, thật là… tươi mới quá đỗi.”
Tạ Ngọc Châu im lặng một lát, nghi ngờ hỏi: “Ngươi đang châm chọc ta đấy à?”
“Tuyệt đối không có, Vệ mỗ nói thật lòng, vật đoán lời thật trong tay tiểu thư có thể làm chứng cho ta.”
Tạ Ngọc Châu cúi mắt nhìn con Trào Tước trong lòng, nàng chọc nhẹ vào con chim, cau mày thở dài một tiếng, vai rũ xuống ôm chặt lồng chim.
Một tiếng thở dài như trút hết toàn bộ sức lực, nàng mệt mỏi quay đầu đi, không nói thêm gì nữa.
Rõ ràng nàng thích khuôn mặt của Vệ Uyên, nhưng giờ chỉ chăm chú nhìn những ánh đèn lấp lánh của thành Thiên Thượng bên dưới xe bay, chẳng buồn liếc nhìn nam tử anh tuấn lại quyền cao chức trọng ngồi cạnh.
“Tạ tiểu thư thích khuôn mặt của Vệ mỗ sao?”
Trong khoảng lặng, giọng nói của Vệ Uyên vang lên bên cạnh nàng, Tạ Ngọc Châu yếu ớt trả lời: “Đúng vậy.”
“Tạ tiểu thư còn thích những chuyện nguy hiểm, trái với đạo lý thế gian.”
“Có lẽ thế.”
Nếu không thì nàng đã không từ bỏ thân phận lục tiểu thư Tạ gia, cố sống cố chết đòi bái hai vị sư phụ của nàng làm thầy, cùng họ trải qua bao phong ba đến tận ngày hôm nay.
Đã từng, ước mơ lớn nhất đời nàng chính là rời khỏi đại trạch Tạ gia, đi ngắm thế giới bao la, phiêu bạt chân trời.
Giờ thì trời đất rộng lớn, nhưng đường về của nàng lại chỉ còn một lối nhỏ hẹp.
“Từ trẻ sơ sinh sống lại một lần, cuối cùng vẫn là cùng một người, Tạ tiểu thư quả thật giống hệt Sách Ngọc năm xưa như lời đồn.”
Vệ Uyên nói như đùa.
Tạ Ngọc Châu lặng thinh một lúc, quay đầu lại nhìn Vệ Uyên.
Đèn lồng trên bàn lay động chiếu sáng, ánh sáng đến từ thành Thiên Thượng chiếu sáng bầu trời, các vì sao đều ẩn mình, chỉ còn màn đêm vô tận.
Rèm lụa xung quanh bay theo gió, nụ cười của Vệ Uyên mơ hồ thật giả khó phân.
“Xem ra ngươi vẫn nói chuyện về Sách Ngọc.” Tạ Ngọc Châu nói.
“Không bằng chúng ta trao đổi đi. Chúng ta nói về ngươi trước, tại sao ngươi lại phản bội Tiêu Dao Môn rồi vào triều làm quan? Ngươi nói khiến tavui, ta sẽ nói chuyện Sách Ngọc với ngươi.”
Ánh mắt Vệ Uyên sâu thẳm, ánh đèn phản chiếu trong mắt hắn, lông mày như kiếm ánh mắt như sao, một thân áo đen, trong vẻ lười nhác lại ẩn chứa áp lực khiến người ta khó đoán.
Tạ Ngọc Châu chẳng hề sợ hãi, nàng hừ một tiếng nói: “Sao, chỉ cho phép ngươi nói điều ta không thích nghe, mà không cho ta nói điều ngươi không muốn kể à?”
“Cũng không đến mức không muốn kể.”
Vệ Uyên bỗng bật cười, áp lực ban nãy để lộ ra được thu lại không chút dấu vết.
“Chỉ là chợt nhớ ra, Vệ mỗ phản bội rời khỏi Tiêu Dao Môn, cũng là nhờ ngài ban cho đấy, Sách Ngọc sư quân.”
Một tiếng “Sách Ngọc sư quân” ấy được Vệ Uyên nhấn rất nặng, như thể không phải đang gọi Tạ Ngọc Châu, mà là đang mỉa mai một người khác.
Vệ Uyên dù ngày ngày gọi Diệp Mẫn Vi là sư tỷ, nhưng hắn không phải sư đệ ruột của Diệp Mẫn Vi. Sư phụ của hắn không phải là lão môn chủ, mà là một vị sư huynh đồng mông không mấy tiếng tăm của lão môn chủ.
Sư phụ hắn từng gây họa, sớm đã bị trục xuất khỏi sư môn, lang bạt khắp dân gian. Năm ấy ôn dịch bùng phát ở Thương Châu, sư phụ hắn đến Thương Châu bắt dịch ma, vốn định mượn đó lập công chuộc tội, quay về sư môn.
Nhưng khi sư phụ hắn đến Thương Châu, dịch ma lại đột nhiên biến mất, phù chú tìm ma do sư phụ hắn làm ra dường như bị người khác cản trở, mất phương hướng.
Cũng chính khi ấy, sư phụ gặp được hắn, trở thành sư phụ của hắn.
Sau đó vòng vo mấy năm, sư phụ cuối cùng cũng được Tiêu Dao môn tiếp nhận lại, mang theo hắn trở về sư môn, rồi chẳng lâu sau thì qua đời.
“Sư phụ vốn đã bị chèn ép trong sư môn, sau khi ông ấy mấy, ta lại càng bị bắt nạt. Lúc ấy ta mang đầy thù mới hận cũ, lại nóng nảy nông nổi, rất nhanh đã tu hành lầm lối, suýt nữa tẩu hỏa nhập ma.”
Đồng môn coi như trò cười mà nhìn hắn sa vào tuyệt cảnh, khẳng định rằng hắn xuất thân thấp kém, tâm thuật bất chính, vốn không có linh căn. Vậy nên sự khinh thường và hành hạ của họ lại được gắn cho cái mác “tiên đoán sáng suốt”.
Đúng lúc ấy, vị thiên tài trên Tập Minh Tháp là Diệp Mẫn Vi muốn nghiên cứu vận hành linh mạch, hắn liền bị đưa vào trong tháp giao cho Diệp Mẫn Vi xử trí, như con ngựa chết đem ra chữa đại.
Vị thiên tài nhìn xuống chúng sinh trên đỉnh tháp ấy lại là người đầu tiên trong Tiêu Dao Môn chịu nhìn thẳng vào mắt hắn.
Vị sư tỷ ấy nhẹ nhàng nói với hắn rằng, căn nguyên chỉ là khi hắn vận hành linh khi không chú ý, sai vài chỗ mà thôi.
Cái gọi là tâm thuật bất chính, không có linh căn, tất cả đều là lời dối trá.
Tu hành vốn dĩ không cần “linh căn” gì cả, trong Huyền Môn tam kinh có vô số sai sót, tăng thêm vô số trở ngại cho tu hành. Tu sĩ chỉ cần sai một chút là không thể quay đầu, khiến người ta phải dựng nên thuyết “linh căn”.
Diệp Mẫn Vi thuận tay giúp hắn chỉnh lại linh mạch, lưu lại pháp ấn để điều khiển linh lực vận hành. Từ đó linh mạch của hắn thông suốt không trở ngại, tu vi tiến bộ vượt bậc, vượt xa đồng lứa, một mình dẫn đầu.
“Những lời đồn về sư tỷ đều nói rằng nàng thông minh tuyệt đỉnh, kiêu ngạo tự phụ, có thể thấy thiên hạ luôn thích suy bụng ta ra bụng người. Thông tuệ đến mức như sư tỷ, ắt thấy mọi chuyện trên đời đều đơn giản, rõ ràng, người người nhìn vào hẳn cũng nên hiểu. Nàng vốn chẳng biết điều gì đáng để kiêu ngạo.”
Vậy nên Diệp Mẫn Vi không thể nhìn rõ nhân thế này, cũng như con người chẳng thể hiểu được kiến.
Vị sư tỷ ngây thơ ấy vĩnh viễn không hiểu được, vì sao trong Đại Luận Đạo, nhưng tu sĩ tiên môn đó đều không nghe hiểu những điều nàng nói, vì sao ai nấy đều biến sắc giận dữ.
Nàng vì chóng mặt mà khóc không ra tiếng, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời từng câu hỏi của bọn họ. Nàng càng nói mọi người lại càng giận dữ, bị vạn người chất vấn, khiển trách, công kích, cuối cùng bị đuổi khỏi đạo trường của Đại Luận Đạo.
“Sư tỷ lần đầu tiên rời khỏi tháp cao, mới phát hiện thế gian này không có ai cùng loại với nàng.”
“Kẻ đáng giận nhất trong đó chính là ngươi, Sách Ngọc sư quân.”
Vệ Uyên chống cằm, khẽ bật cười giữa những rèm lụa tung bay.
“Ngươi trường thọ năm trăm năm, học thức uyên bác, tinh thông cổ thuật pháp, không ai trong tiên môn có thể sánh bằng. Thật ra khi sư tỷ nhắc đến phát hiện nàng trong Đại Luận Đạo, ta thấy vẻ mặt của ngươi, cảm giác chỉ có ngươi là hiểu được nàng.”
“Nhưng chính ngươi, kẻ duy nhất hiểu được sư tỷ, người có thể trở thành đồng loại của sư tỷ, lại là người ra lệnh trục xuất nàng khỏi đạo trường.”
Trào Tước yên lặng không tiếng động, Tạ Ngọc Châu ngơ ngác hỏi: “…… Tại sao?”
“Bởi vì năm tháng mài mòn, làm thay đổi lòng người. Tông chủ Phù Quang Tông, Sách Ngọc sư quân, đã không còn là thiếu niên Sách Ngọc của năm trăm năm trước, người từng khước từ trăm nhà mời gọi, lập chí tự mình khai tông lập phái, nghịch thiên mà đi.”
“Thành tựu và quang huy suốt năm trăm năm, đều gắn liền với cái tên Sách Ngọc sư quân, đều gắn liền với trật tự tiên môn do nàng tạo dựng. Nàng không cho phép bất cứ điều gì lay động được nó.”
Ở góc phố xá rực rỡ ánh đèn, có một gian khách đ**m cao đến mười bốn tầng, trên tầng sáu, một tấm rèm trúc bên cửa sổ đung đưa theo gió.
Dưới lầu đám người qua lại cười nói bàn tán, tiếng người như gió lướt qua rừng, nước chảy đá rơi, xào xạc không ngừng.
Nhân vật chính còn lại trong câu chuyện trăm năm trước đang gối đầu lên cánh tay ai đó, trong rèm giường tung bay, lặng lẽ mở mắt lắng nghe tiếng người ngoài cửa sổ vọng lên.
Dù ở trên tầng sáu của khách đ**m cao tầng, tiếng đám người dưới lầu vẫn rõ ràng đến thế.
Diệp Mẫn Vi thầm nghĩ, nàng từng ở trên tháp cao chín mươi chín tầng ấy, liệu có thể nghe thấy tiếng mọi người chăng? Có lẽ là không thể.
Vậy sau khi nàng rời khỏi tháp, rốt cuộc đã nghe thấy những gì, gặp phải những gì, mà khiến nàng không còn muốn bước vào nhân thế nữa?
Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn người bên cạnh, người đang nhắm mắt không nói một lời.
Dưới bóng rèm lay động, mái tóc đen của Ôn Từ che khuất nửa khuôn mặt, trên vai và xương quai xanh trắng nõn lấm tấm vài dấu răng. Những vệt đỏ ấy nổi bật trên làn da trắng tuyết, như đốm lửa vương trên nền tuyết trắng.
Hơi thở của hắn đều đều ấm áp.
Đây là âm thanh duy nhất đến từ nhân gian nàng có được suốt bao lâu nay. Hắn mang thế gian mà hắn yêu đến cho nàng, làm sao nàng lại nhẫn tâm quên đi hắn?
Diệp Mẫn Vi đưa tay nhẹ nhàng v**t v* những dấu vết kia, làn da Ôn Từ nóng rực, như thể chỉ cần một chút ma sát là có thể bốc cháy.
Nhưng cổ tay nàng lại đột nhiên bị nắm lấy, Ôn Từ chợt mở mắt, đôi mắt phượng sắc bén mà xinh đẹp kia tràn ngập cảm xúc phức tạp khó phân.
Diệp Mẫn Vi nhìn vào đôi mắt ấy, nàng gọi khẽ: “Ôn Từ, huynh…”
“Đừng hỏi ta, đừng nói gì cả.” Ôn Từ thấp giọng nói.
Thế là Diệp Mẫn Vi không nói nữa, chỉ chăm chú nhìn hắn, lại thấy mắt Ôn Từ khẽ run lên.
“Đừng nhìn ta.”
Diệp Mẫn Vi bị đẩy nghiêng người, bị Ôn Từ ôm chặt lấy từ eo, lưng nàng áp sát vào ngực hắn, da chạm vào nhau nóng bỏng, nhịp tim vang như trống.
Nàng chỉ thấy được cánh tay mà mình đang gối đầu, còn cả vòng tay “‘mộng đẹp” hắn đang đeo kia, cánh tay trắng ngần và thon dài.
Sau lưng nàng, Ôn Từ chậm rãi nói: “Nàng biết mà, ta vẫn chưa tha thứ cho nàng.”
Diệp Mẫn Vi khẽ gật đầu.
“Ta cũng chưa tin nàng.”
Diệp Mẫn Vi lại gật đầu.
“Đừng hỏi bao giờ ta mới tha thứ, bao giờ mới tin, cũng đừng hỏi ta nàng phải làm gì. Đừng hỏi gì cả, đừng làm gì cả, chờ ta suy nghĩ thông suốt, tự nhiên sẽ nói cho nàng.”
“Nếu trước lúc đó ta mà chết, hoặc tiến vào thức hải chúng sinh, thì hãy quên ta đi. Tốt nhất nàng hãy thích người khác, nhưng đừng mang theo ký ức về ta để thích người khác, ta ghét bị so sánh.”
Diệp Mẫn Vi nghe vậy liền nắm chặt lấy tay Ôn Từ, nàng nói: “Ta có điều muốn nói.”
“Đừng nói rằng nàng sẽ không để ta chết, không để ta vào thức hải chúng sinh, cũng sẽ không quên ta.”
“……”
Ôn Từ rõ ràng rất hiểu Diệp Mẫn Vi, từng lời nàng định nói hắn đều đoán được trước.
Diệp Mẫn Vi thở dài một tiếng, hiếm khi không truy hỏi đến cùng.
“Ôn Từ, ta muốn nói về Thương Thuật.”
Những chuyện nàng mới biết gần đây, cùng bao cảm xúc xa lạ chất chứa trong lòng, khiến nàng lần đầu sinh ra ý muốn giãi bày.
Ôn Từ buông lỏng tay, Diệp Mẫn Vi liền xoay người lại đối mặt với hắn, nhìn vào đôi mắt hắn.
“Huynh có biết tên gốc của ta không? Ta vốn tên là Diệp Vân Xuyên, còn huynh ấy là Diệp Lộc Nguyên…”
Nàng chậm rãi kể, ghép lại từng mảnh ký ức của mình, từng lời từ biệt của Thương Thuật, cùng lời kể của thiên tử, như thể ghép nên một Diệp Lộc Nguyên sống động.
Ôn Từ vỗ vỗ vai nàng.
Hắn vốn không giỏi an ủi hay dịu dàng, nhưng lúc này lại thu hết vẻ giễu cợt thường ngày, nghiêm túc nói: “Huynh ấy luôn ghi nhớ nàng, có một người huynh trưởng như vậy, là điều rất may mắn.”
“Vậy còn huynh? Ôn Từ, huynh có huynh đệ tỷ muội không?” Diệp Mẫn Vi hỏi.
Ôn Từ trầm mặc không nói gì, trong mắt thoáng chút do dự, hắn chậm rãi nói: “Nghe nói là có, nhưng ta chưa từng gặp họ.”
Câu chuyện này một khi được mở ra thì như không thể dừng lại. Ôn Từ cứ thế từng câu từng câu kể về bệnh tình thời thơ ấu của mình, kể về cánh cửa cao khóa chặt hắn lại, kể về ôn dịch và xác chết đầy đường.
Hắn lại một lần nữa mở toang cánh cửa, để gió tuyết quá khứ không ngừng ập vào. Hắn cũng biết, người đứng trước mặt mình nhất định sẽ lại cầm chổi lên, không sợ hãi, không hấp tấp, từ tốn quét sạch lớp tuyết dày, mở lối đi mới, rồi hỏi hắn có muốn đắp một người tuyết không?
Diệp Mẫn Vi luôn có cách biến ác mộng thành giấc mơ đẹp.
Chỉ là lần này, Ôn Từ không hề hay biết, thật ra từ sớm trên vách nói dối, Diệp Mẫn Vi đã nghe thấy hắn nói mớ, từ đó đoán ra mối liên hệ giữa hắn và dịch ma.
Thế nhưng nàng vẫn kiên nhẫn đóng vai một kẻ không hay biết gì, lần đầu tiên trong đời vận dụng sự nhẫn nại và khả năng diễn xuất chưa từng có. Khi ấy giữ im lặng, mà giờ đây lại giả vờ như lần đầu nghe kể, nghe Ôn Từ kể lại toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối.
Chuyện kể đến đoạn kết, Diệp Mẫn Vi trầm ngâm nói: “Thì ra là lúc ta hỏi về tuổi thơ của huynh, huynh mới không muốn kể cho ta nghe.”
“Tuổi thơ à?” Ôn Từ lặp lại.
Rồi sau đó hắn khẽ cười, cúi đầu lười nhác nói: “Cái gì là tuổi thơ? Nếu theo như lời Trung Nguyên các nàng, thời thơ ấu là khoảng thời gian vô ưu vô lo, thoải mái vui chơi. Vậy thì tuổi thơ của ta, là bắt đầu từ lúc gặp được nàng.”
May mắn thay, người Vu tộc thọ lâu, thế nên tuổi thơ của hắn dài đằng đẵng, để mộng đẹp có thể chia đều với ác mộng.
Diệp Mẫn Vi đưa tay ra, bắt chước dáng vẻ Ôn Từ an ủi mình, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn.
Vạn Vật Chi Tông xưa nay vẫn lạc lõng giữa nhân gian, sự phức tạp và đơn thuần của nàng như luôn lệch khỏi thế giới này, lúc thì như người nhìn đàn kiến, lúc lại như kiến ngước nhìn người.
Thế nhưng dường như cuối cùng nàng đã dần bù đắp phần phức tạp ấy của bản thân, vào khoảnh khắc này, bóng dáng nàng dần lớn dậy từ hình dáng con kiến, hóa thành hình người.
Hương hoa thơm ngào ngạt lan khắp căn phòng, đêm buông xuống trên thành Thiên Thượng, âm thanh nhân thế dần lặng lẽ, gió đêm nhẹ nhàng.
Cơn gió ấy cũng thổi qua chiếc xe lơ lửng giữa không trung của thành Thiên Thượng, rèm lụa tung bay, Tạ Ngọc Châu ôm chiếc lồng chim Trào Tước, thất thần suy nghĩ.
Trào Tước đêm nay yên tĩnh đến lạ, không còn phản bác bất kỳ câu nào của Vệ Uyên nữa.
Nó không hề phủ nhận cái tên Sách Ngọc sư quân mà Vệ Uyên nhắc đến, một Sách Ngọc sư quân hoàn toàn khác biệt với người trong ký ức của Tạ Ngọc Châu.
Trước kia Tạ Ngọc Châu cảm thấy bản thân bị ánh sách của Sách Ngọc sư quân chiếu rọi đến mức không thể mở mắt, nhưng giờ phút này, nàng như thể cuối cùng cũng mở mắt ra, nhìn thấy bóng tối ẩn sau thứ hào quang ấy.
Năm trăm năm sau khi sống trên thế gian này, chẳng lẽ nàng cũng sẽ trở thành một người như thế?
Tạ Ngọc Châu hồn bay phách lạc lặng người thật lâu, mới cất tiếng hỏi Vệ Uyên: “Nếu đã như vậy, ngươi cần gì phải tìm Sách Ngọc để hợp tác?”
Lời vừa dứt, bóng tối cuối cùng cũng dần tan đi, nơi tận cùng biển mây dần hiện lên sắc lam nhạt. Một tia ánh sáng mỏng manh từ phương đông xa xăm lan tỏa đến, chiếu lên vạn dặm mây trời, hiện ra một vùng ánh sáng mênh mông dát vàng.
Bình minh trên biển mây rực rỡ chói mắt, không giống nhân gian.
“Thế này gian, mọi chuyện vốn đều vì lợi ích mà khởi đầu.”
Trong đôi mắt Vệ Uyên phản chiếu ánh mặt trời, hắn nhàn nhạt nói: “Ta vẫn thường nhớ lại, trên Tập Minh Tháp, sư tỷ từng kể với ta về bộ dạng linh mạch căn nguyên.”
Điều đáng sợ nhất trên đời này chính là cái chưa biết, thứ quái vật khổng lồ ấy từng mang dáng vẻ nghiền nát tất cả mà xông về phía hắn.
Mà khi đó, sư tỷ lại đứng chắn giữa hắn và cái chưa biết đó.
Khi điều chưa biết ấy xuyên qua nàng để đến trước mặt hắn, chỉ còn lại vẻ mềm mại và diễm lệ, hắn mới hiểu rằng điều đáng sợ không phải là cái chưa biết. Đáng sợ chính là nỗi sợ trong chính bản thân hắn.
“Khi cái chưa biết được phơi bày dưới ánh mặt trời, thì nỗi sợ cũng theo đó mà an giấc ngàn thu.”
“Loạn linh khí cũng là như thế. Nếu có một ngày tất cả mọi người đều có thể nhìn rõ cái chưa biết này, khi nỗi sợ yên giấc ngàn thu, một nhân gian mới từ đó sinh ra, chẳng phải cũng rất thú vị sao?”
Ánh mặt trời ngày càng rực rỡ, lan rộng từ trên tầng mây, bầu trời vàng óng lóa mắt, chiếu rọi đường nét Vệ Uyên như tỏa ánh sáng. Tạ Ngọc Châu nhìn chăm chú vào gương mặt hắn, đột nhiên cảm thấy hình như hắn còn đẹp hơn những gì nàng từng thấy trước đây.
Vệ Uyên quay đầu lại đối mặt với nàng một lát, trong đôi mắt đen nhánh thoáng hiện ý cười, hắn nói: “Ta không lại đang quyến rũ Tạ tiểu thư đấy chứ?”
“……”
Tạ Ngọc Châu cảm thấy Vệ Uyên chỉ cần lộ ra vẻ mặt nhàn nhã này, lập tức liền trở nên cực kỳ đáng ghét.
Chỉ thấy Vệ Uyên đứng dậy chỉnh lại quần áo, thong thả nói: “Vệ mỗ đối với việc Tạ tiểu thư cuối cùng sẽ trở lại thành Sách Ngọc sư quân, kỳ thực cũng cảm thấy tiếc nuối sâu sắc, nguyện trước đó hết sức mình thỏa mãn mọi nguyện vọng của Tạ tiểu thư. Nếu Tạ tiểu thư có đôi chút ý với Vệ mỗ, Vệ mỗ tất nhiên sẽ phối hợp thật tốt.”
Tạ Ngọc Châu nghi hoặc hỏi: “Hả? Ngươi muốn phối hợp thế nào?”
Vệ Uyên quay đầu gọi phu xe đang im như tượng gỗ, rành rọt nói: “Từ hôm nay trở đi, Tạ tiểu thư chính là thành chủ phu nhân của thành Thiên Thượng, các ngươi thấy nàng cũng như thấy ta, mệnh lệnh của nàng cũng chính là mệnh lệnh của ta, nghe rõ chưa?”
Người giả khiên ti ấy run rẩy vặn vẹo cổ, cuối cùng cũng xoay được cái đầu từ sau lưng ra trước. Hắn nhìn Tạ Ngọc Châu rồi lại nhìn Vệ Uyên, lắp ba lắp bắp đáp nghe rõ rồi.
Tạ Ngọc Châu phốc một tiếng bật dậy, kinh ngạc kêu lên: “Vệ Uyên! Ngươi đang làm gì thế hả! Nói thật đấy à?”
Lời Tạ Ngọc Châu còn chưa dứt, đã nghe cách đó không xa vang lên một giọng nói, chính là giọng nói nàng quen thuộc và giọng điệu lạnh băng.
“Vệ Uyên, cuối cùng cũng tìm được ngươi.”
Tạ Ngọc Châu quay đầu nhìn lại, cô nương đang đứng trên biển mây, tắm trong ánh bình minh vàng rực, đằng đằng sát khí kia không phải sư muội Lâm Tuyết Canh của nàng thì là ai được?