A Lê - Chương 47
topicA Lê - Chương 47 :
Hồ An Hòa chậm chạp đứng thẳng lưng, “ừm” một tiếng.
Vi Thúy Nương nhướng mày, cam chịu nói “Vậy được được”, sau đó liền lấy túi tiền to từ trong tay áo, “Cộp” một cái ném lên bàn làm việc. Hồ An Hòa cúi đầu nhìn chằm chằm vào túi tiền màu san hô có thêu hình những con bướm, trong lòng thì thầm “Có tiền thật tốt”.
Hắn vươn tay nhẹ nhàng bóp bóp, cảm giác no nê bên trong khiến tim hắn lỡ nhịp, Hồ An Hòa nuốt một ngụm nước bọt, hỏi, “Sao cái này lại có giá ba lượng bạc?”
“Ba lượng sáu đồng.” Vi Thúy Nương hơi mất hứng, nhíu mày lạnh lùng nói, “Ngươi đừng nhớ tới tiền của ta trước, viết xong lá thư mới là chuyện chính đáng, bằng không, ngươi một văn cũng không có đâu.”
Hồ An Hòa “Ồ” một tiếng, ngơ ngác như khúc gỗ ngồi xuống, lấy giấy gấp trong túi ra, trải trên mặt bàn.
Trong lòng hắn lẩm bẩm, sao khoảng cách giữa nữ nhân này và nữ nhân khác lại lớn như vậy?
Tính tình A Lê thì dịu dàng êm dịu, nói chuyện nhẹ nhàng, trong mắt luôn mang theo ý cười, khiến người ta vừa nhìn liền cảm thấy thoải mái trong lòng. Còn vị trước mặt này, không nói đến chuyện khác, cây trâm vàng trên đầu có thể làm mù mắt người ta, gương mặt thì không có biểu cảm, mà giọng nói thì châm chọc khiêu khích, trên mặt tràn đầy băng lạnh.
Hồ An Hòa cảm thấy lạnh, hắn khép cổ áo của mình lại, thở vào lòng bàn tay của mình, và hỏi, “Cô nương, ngươi muốn viết những gì?”
Vi Thúy Nương ngồi đối diện hắn, nhìn các động tác lưu loát sinh động của Hồ An Hòa, nàng ta mím môi, yên lặng đáng giá hắn ở trong lòng —— một tên thư sinh cổ hủ.
Nàng rủ mắt xuống, lạnh lẽo nói, “Ta muốn viết thư hòa ly.”
Bút của Hồ An Hòa rơi trên bàn, trên trang giấy trắng có một vết mực lớn, Vi Thúy Nương ghét bỏ nhìn hắn một cái, sợ kế tiếp hắn hỏi này hỏi nọ, nên dứt khoát nói ngắn gọn tất cả sự việc mà mình đã trải qua.
Mỹ nhân lạnh lùng không nói nhiều, chỉ vài từ, nhưng Hồ An Hòa có thể đoán được sương sương, cũng hiểu được.
Nàng là tân nương, nhà chồng họ Lưu, ở Ninh An. Nhà nàng được xem là phú thương, phụ thân có tiền nhưng không có học thức, ông vẫn rất hâm mộ những nho sĩ khéo ăn khéo nói kia, sau khi cân nhắc nhiều lần, chọn cho con gái duy nhất mình một người đọc sách, mười ngày trước còn vui vẻ gả cho họ, hy vọng nữ nhi và con rể có thể sống tốt.
Nhưng không ai nghĩ rằng mỹ nhân lạnh lùng này vừa bái đường xong vào động phòng, mẹ chồng liền nói cho nàng biết, “Phu quân ngươi tối nay không thể ngủ ở đây, bởi vì đường ca hắn đã rời đi nửa tháng trước, tân nương tử còn chưa vào cửa, theo quy củ trong tộc, hôm nay sẽ thành thân, phu quân ngươi muốn kiêm kỳ[1] hai phòng.”
[1] Kiêm kỳ: người đàn ông thừa tự hai nhà (dưới chế độ tông pháp)
Kiêm kỳ hai phòng, ý này chính là người thừa tự hai phòng đều là y, y phải dựa vào thực lực của mình mà truyền hương khói cho cả hai phòng, khai chi tán diệp[2], phát dương quang đại.
[2] Khai chi tán diệp = Tương tự như “Đâm chồi nảy lộc”, ý chỉ việc con đàn cháu đống, nối dõi tông tường.
Cho nên nói là mỹ nhân lạnh lùng này vừa mới vào cửa, mà phía trên đã có thêm một tỷ tỷ, trên danh nghĩa gọi là tẩu tử, nhưng lại muốn hầu hạ cùng chồng với nàng.
Mẹ chồng đang nhắm nàng lấy chồng xa, chẳng có người thân trong nhà ở gần, bản thân nữ tử thì nhu nhược mang theo hai nha hoàn, lại càng không thể tùy tiện bắt nạt, lên tiếng thì nói là vô lễ. Từ trong lời nói đã nói cho nàng biết, gạo sống đã nấu thành cơm, ngươi cứ ngoan ngoãn ăn cái buồn bực này đi!
Nói đến đây, Hồ An Hòa ngón tay nắm chặt tay áo, ánh mắt nhìn Vi Thúy Nương có chút đồng tình. Dù sao cùng cảnh ngộ thì thông cảm nhau, không khỏi thương tiếc lẫn nhau.
Vi Thúy Nương híp mắt, hỏi, “Sao ngươi lại nhìn ta như vậy?”
Hồ An Hòa xấu hổ cười cười, nói, “Không có gì, ngươi nói tiếp đi.”
Vi Thúy Nương lười để ý tới hắn, để tay vào áo, tiếp tục nói, “Ta có thể nuốt cái cục tức này sao? Không đời nào! Ta là một người giảng đạo lý, nhưng đôi khi đạo lý không thể được giảng dạy, đừng đổ lỗi cho ta. Ta đập nhà hắn, làm ầm cái đêm động phòng của hắn và tân tẩu tử, sau đó thu dọn hành lý, mang theo hai nha hoàn liền cưỡi ngựa trở về nhà.”
Nỗi buồn trong mắt Hồ An Hòa dần dần tan đi, sau đó biến thành hoảng sợ, “Một nữ nhi ngươi, đập như thế nào?”
Vi Thúy Nương nói, “Khi còn bé ta cơ thể rất yếu, cha ta đã mời sư phụ dạy ta tập võ, về sau cơ thể mới dần dần tốt lên.”
Cổ họng Hồ An Hòa có chút chua xót, “Ngươi tập võ gì mà có thể lợi hại như vậy?”
“Đơn giản là đao thương côn bổng, nhưng ta sử dụng không được tốt lắm, hổ thẹn với thầy quá.” Vi Thúy Nương đột nhiên nở nụ cười, “Nhưng cũng chẳng liên quan gì, sức ta tương đối lớn, hạ một tay là có thể đập gãy hai phiến đá xanh.”
Hồ An Hòa bắt đầu hối hận vì sao lại nhận việc làm ăn này của nàng, nếu biết sớm như thế, nên ở nhà thì tốt hơn.
Tiết Duyên dù có tức giận đến đâu thì ít nhất A Lê cũng đang nhìn nên không thể hạ thủ quá mạnh với hắn, hiện tại nhìn mỹ nhân lạnh lùng đối diện này, trong lòng Hồ An Hòa không khỏi tuyệt vọng suy nghĩ, sợ là cho dù hắn chết ở đây, cũng chẳng có ai đến dọn xác cho hắn đâu.
Vi Thúy Nương nói, “Ngươi đừng nhìn ta như vậy.”
Hồ An Hòa hít sâu một hơi, ánh mắt đảo qua trái lại, nhưng không dám lại rơi vào người Vi Thúy Nương nữa.
Thấy hắn cuối cùng cũng thành thật, Vi Thúy Nương hơi hài lòng, mới nói, “Ta lần này trở về là mượn danh nghĩa lai mặt ba ngày, nhưng sẽ không quay về nữa, chỉ gửi một phong thư hòa ly cho bọn họ, từ nay về sau từ biệt hai lối, không thấy giang hồ. Chỉ là sợ cha ta sẽ không đồng ý, cho nên tiền trảm hậu tấu, ngươi có hiểu không?”
Hồ An Hòa vẫn ngây thơ như cũ, ngửa mặt “À” một tiếng.
Vi Thúy Nương nhìn biểu cảm của hắn một lúc lâu mà không thể bình tĩnh lại, “Shhh” một hơi, vỗ mạnh xuống bàn nói, “Rốt cuộc ngươi có viết không? Không viết thì để ta đi tìm người khác.”
Hồ An Hòa nói, “Ta, ta lúc trước không có viết mấy chuyện này, ta không giỏi lắm.” Hắn l**m l**m môi, hỏi, “Loại thư này, nên do mình tự viết sẽ thuận tiện hơn, sao ngươi lại đi tìm người khác viết thay?”
Vi Thúy Nương bị tức giận cười, nàng hỏi, “Ngươi bị ngu à? Nếu ta bị nhận ra chữ, thì còn cần phải ở đây líu lo lòng vòng với ngươi à?”
Hồ An Hòa chớp mắt mấy cái, cũng nhận ra mình đã nói bậy, giẫm vào vùng cấm của người ta, hắn muốn xin lỗi, nhưng ánh mắt của Vi Thúy Nương giống như con dao, g**t ch*t Hồ An không còn chỗ che giấu, hai môi hắn vừa mở ra vừa khép lại một lúc lâu, cuối cùng giống như một con cừu non, nói một câu, “Nữ tử không có tài chính là đức, ngươi cũng không cần quá đau khổ…”
Vi Thúy Nương đưa tay kéo một tờ giấy, sau khi xoa thành một quả bóng thì ném mạnh vào mặt Hồ An Hòa, mắng, “Cút!”
Hồ An Hòa ngơ ngác, trong lúc nhất thời hắn không nhận ra lần này mình lại nói sai.
Nhưng một chữ “Cút” kia quả thực giống như thánh chỉ, Hồ An Hòa như được đại xá, vội vàng đứng lên, luống cuống tay chân thu dọn đồ đạc. Vi Thúy Nương ngồi ở một bên nhìn, tức giận ngực đau, nàng nghiến răng nghiến lợi mắng, “Đồ mọt sách, thư sinh nghèo, vừa nghèo vừa ngu…”
Hồ An Hòa không biết trong lòng nàng đang nghĩ gì, chỉ lo nhét cả bút giấy mực vào trong túi, nhưng trong lúc cuộn giấy thì động tác quá mạnh, không cẩn thận ném cái túi tiền của Vi Thúy Nương đang đặt trên bàn xuống đất.
Bạc va chạm với mặt đất, một tiếng loảng xoảng vang lên, Vi Thúy Nương cho rằng hắn đang khiêu khích mình, hừ lạnh một tiếng đứng lên. Hồ An Hòa nghe thấy thì muốn chết tim.
Hắn nghĩ trái nghĩ phải, vẫn không dám trực tiếp xách đồ đi, hắn nhìn sắc mặt của Vi Thúy Nương không tốt, lấy thêm dũng khí, khom lưng đi nhặt cho nàng.
Vị trí túi tiền rơi không được ổn lắm, ngay trước mũi chân Vi Thúy Nương khoảng ba tấc, Hồ An Hòa nơm nớp lo sợ, hắn như đi trên băng mỏng, sợ lại xảy ra sai lầm gì. Tuy nhiên, khi căn phòng bị dột trong mưa suốt đêm, đột nhiên một cơn gió lớn thổi qua, Hồ An Hòa cúi người về phía trước, mất trọng tâm và ngã về phía trước, hắn vội vàng muốn đỡ mặt đất để ổn định, nhưng thật trùng hợp, sờ đến chân Vi Thúy Nương.
Đôi giày thêu đế đỏ có hình hoa sen sống động như thật, Hồ An Hòa nhắm mắt lại, trong lòng nghĩ, đây không phải là hoa sen, mà là mạng sống của hắn.
Quả nhiên, Vi Thúy Nương giận dữ, nàng lui về phía sau một bước, sau đó giẫm thật mạnh một cái, Hồ An Hòa đau đớn kêu lên, hắn rút tay ra đứng lên, nhưng lại đụng đầu vào ngực Vi Thúy Nương. Vi Thúy Nương tức giận đến mức ngực phập phồng, trở tay tát một cái, tất cả móng tay như lưỡi đao xẹt qua cằm và cổ Hồ An Hòa.
Nữ nhân lớn tuổi quả thật không thể trêu chọc, trong nháy mắt Hồ An Hòa sưng nửa mặt, hắn sờ sờ cổ, trên đầu ngón tay đỏ ấy đều là máu.
Vi Thúy Nương “phụt” một ngụm trên mặt đất, nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn, “Đăng Đồ Tử, đừng để ta gặp lại ngươi!”
Dọc đường đi, Hồ An Hòa trở về trong nước mắt.
Bộ dạng này của hắn cũng không dám trở về Hồ gia, hắn trực tiếp đến Tiết gia, nghĩ chỉ ở phòng bếp một đêm thôi.
Cơ thể Tiểu Cà Lăm đã ổn định, cuối cùng A Lê cũng có thể yên lòng, sau khi nàng nấu cơm tối cho Tiểu Cà Lăm xong, liền cùng Tiết Duyên trở về nhà. Mấy ngày không gặp, Phùng thị rất lo lắng, nhưng nhìn bọn họ đều rất tốt, bà lại cảm thấy vui mừng, người một nhà quây quần ăn cơm, rồi nói chuyện, sau đó đều trở về phòng nghỉ ngơi.
Khi Hồ An Hòa đáng thương gõ cửa, A Lê đang tắm cho thỏ cùng với Tiết Duyên.
Bên ngoài trời lạnh, nhưng trong phòng đốt giường đất nên rất ấm, chỉ cần mặc một chiếc áo mỏng là được. A Lê lấy chậu nước nóng, cùng Tiết Duyên ấn A Hoàng vào trong chậu, chà đám lông dài từ trong ra ngoài, sau đó vội vàng dùng khăn vải lau khô, rồi nhét nó vào trong chăn.
A Hoàng cả người lười biếng, ngày thường không thích động đậy, vừa tắm xong thì trở nên vui vẻ, tung tăng và cố gắng vượt khỏi tầm kiểm soát. Tiết Duyên ấn hai chân sau của nó, tốn rất nhiều sức lực nhưng vẫn bị tạt nước, chàng cởi xiêm y ướt ra, oán giận với A Lê, “Sau này không làm chuyện này cho nó nữa, bẩn chết đi được.”
“Vậy thì không được.” A Lê cười chỉ chỉ ấm trà trên bàn, “Không có nước trà, trong phòng bếp còn có nước nóng, chàng đi pha ấm trà, sau đó chúng ta có thể về ngủ.”
Tiết Duyên đáp một tiếng, khoác một bộ áo ngoài, xách ấm trà đi ra ngoài, tầm mắt đảo qua cửa lớn, bị hù dọa nhảy dựng lên.
Chàng thuận tay lấy một cây gậy từ góc tường, híp mắt đi qua, khẽ quát, “Ai?”
Hồ An Hòa than thở, “Là ta mà.”
Tiết Duyên nhận ra giọng của hắn, thở phào nhẹ nhõm, chàng ném gậy sang một bên, đi qua mở cửa, bất mãn nói, “Buổi tối đến nhà ta làm gì? Còn không gõ cửa, đứng đó giả chết à? May mắn cho ngươi là ta nhìn thấy ngươi đấy, nếu dọa A Lê, ta sẽ vặn đầu ngươi.”
“Ta thấy trong phòng nội tắt đèn, không dám kêu.” Cửa mở ra một khe hở, Hồ An Hòa oan ức chen vào, khóc nói, “Tiết Duyên, ta bị người ta đánh.”