A Lê - Chương 46

topic

A Lê - Chương 46 :

Vi chưởng quỹ đang đứng ở trước bàn tính sổ sách, đánh bàn tính cạch cạch, ông không nghĩ rằng Tiết Duyên đến sớm như vậy, bị tiểu nhị gọi vài tiếng thì mới nhìn về phía cửa, sửng sốt ngay lập tức, sau đó liền chất lên vẻ mặt tươi cười, nghênh đón nói, “Ôi, thật sự là khách quý, không từ xa nghênh đón, mong rằng không trách.”

Tiết Duyên phủi góc áo, vuốt cằm nói, “Ngài khách khí rồi.”

Vi chưởng quỹ cười ha ha một tiếng, sau đó ra hiệu “Mời”, “Tiết chưởng quỹ, chúng ta lên lầu nói chuyện.”

Lần trước Tiết Duyên dẫn theo A Lê đến Yến Xuân lâu bán giỏ liễu, thiếu chút nữa bị tiểu nhị đuổi ra ngoài, lần này ngược lại được đãi ngộ cao quý. Vi chưởng quỹ phân phó người mở phòng tốt nhất, ngồi bắc hướng nam, ánh sáng cực tốt, ánh sáng buổi sáng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, mặt đất gỗ nam đều tỏa sáng.

Trà Long Tỉnh mới được ngâm xong, mùi trà nồng đậm, Vi chưởng quỹ một tay nâng tay áo, tự tay rót cho Tiết Duyên một chén, cười hỏi, “Qua một đêm, Tiết chưởng quỹ suy nghĩ như thế nào?”

Tiết Duyên cười nhạt nói cảm ơn, sau đó nói, “Suy nghĩ kỹ rồi.”

Nghe vậy, Vi chưởng quỹ vui mừng, “Tiết chưởng quỹ quả thật là thiếu niên tài tuấn, làm việc lưu loát thẳng thắn!” Ông nhấp một ngụm trà, hào sảng nói, “Ngươi cứ ra giá, chỉ cần không quá đáng, Vi mỗ ta tuyệt đối không cãi lại.”

“Ngài hiểu lầm rồi.” Tiết Duyên dừng một chút, “Ta không bán.”

Nghe giọng điệu lạnh nhạt của chàng, Vi chưởng quỹ suýt nữa phun ngụm trà đặc từ trong mũi, ông trừng mắt, vất vả lắm mới nuốt được thứ trong miệng, mặt có vẻ tức giận nói, “Ngươi đang giỡn với ta à?”

“Không dám.” Tiết Duyên thay đổi tư thế ngồi, chống khuỷu tay lên bàn, khoanh tay chống môi dưới, “Ý ta là, chúng ta có thể đổi một cách thức giao dịch khác.”

Vi chưởng quỹ vẫn còn tức giận, ông hừ lạnh một tiếng, ngay cả cười cũng lười cười, nhìn chằm chằm vào Tiết Duyên nói, “Ngươi nói xem một chút đi.”

Tiết Duyên nói, “Ta không bán công thức nấu ăn cho ngươi, nhưng chúng ta có thể cung cấp, bánh cuốn quan trọng nhất chính là nước sốt, bột thì ai cũng có thể làm được, nhưng nước sốt là tinh túy. Chúng ta làm nước sốt ngon, cung cấp cho Yến Xuân Lâu của ngươi, yêu cầu là từ đó được chia hai phần lợi nhuận.”

Hai thành (20%) lợi nhuận không phải là một con số nhỏ, trong mười văn có thể chia được hai văn, một lượng bạc chính là chia được hai đồng, một trăm lượng bạc liền có thể kiếm được hai mươi lượng.

Tiết Duyên có tầm nhìn dài hạn, tập trung vào thu nhập trong tương lai của Yến Xuân lâu, muốn được chia một phần trong đó.

Vi chưởng quỹ “Rầm” một cái đứng lên, bị tức giận cười, “Quả thật là có đầu óc đấy, lại tính kế lên đầu ta, ta thật sự là xem thường ngươi.” Ông híp mắt, nghiêng người nhìn Tiết Duyên, nhẹ giọng nói, “Người trẻ, ngươi có từng nghe qua một câu, gọi là lòng tham không đủ rắn nuốt voi chưa?”

Tiết Duyên thả lỏng người, dựa lưng vào ghế sau, gật gật đầu, “Nhưng ta còn nghe qua một câu, gọi là không buôn bán không gian dối.”

Chàng mỉm cười nói, “Thương nhân không có lợi thì không dậy sớm, tính toán kiếm tiền, không có gì đáng xấu hổ, Vi chưởng quỹ không phải cũng như thế sao?”

“Tiết Duyên, ngươi tốt nhất nên hiểu một chút.” Vi chưởng quỹ đứng chắp tay, sắc mặt không tốt, dường như ngay lập tức sẽ vẫy tay đuổi người, “Công thức nấu ăn này không chỉ có một mình ngươi có, nếu ta thật sự bất chấp bạc mà muốn mua, cũng không phải không chiếm được. Chúng ta cứ cho nói ràng, ta quyết tâm bỏ ra một số tiền lớn để lấy công thức nấu ăn từ chỗ ngươi, cũng chỉ là nhìn trúng tốc độ, ta sắp khai trương tửu lâu ở Lâm huyện, muốn nhanh chóng có món mới, chỉ thế thôi. Và nếu ngươi cố tình nâng giá, ta cũng có thể từ chối, mua bán lỗ vốn, ta không làm!”

Tiết Duyên hỏi, “Sao lại là mua bán lỗ vốn?”

Vi chưởng quỹ cười lạnh, “Như thế nào, đến bây giờ rồi, mà còn muốn đem ta làm kẻ ngốc để dỗ dành à? Ngươi muốn chia hai phần lợi nhuận từ trong cửa hàng của ta, ta trông có vẻ như vẫn kiếm được tám phần, nhưng quyền chủ động ở trong tay ngươi, ta chỉ là con rối bị ngươi bày bố, lỡ như ngày nào đó ngươi không muốn làm nữa, cuốn gói cả nhà chạy đi, ta đi đâu kêu oan đây. Hơn nữa, ngươi thật sự cảm thấy, món này có đáng cái giá đó à?”

Tiết Duyên nở nụ cười, “Vi chưởng quỹ hôm nay lại nóng giận a.” Chàng đưa tay mở cửa sổ ra, cơn gió sớm sau cơn mưa thổi vào, nước trà trong chén khẽ gợn sóng, “Gió thổi đi, bình tĩnh lại, nghe ta nói.”

Dừng một chút, Tiết Duyên lại nói, “Bánh cuốn được sản xuất tại La Định, Quảng Đông, cách nhau hai con sông lớn ở Lũng huyện, khoảng mấy ngàn dặm đường. Cho dù ngươi có cưỡi ngựa đi chăng nữa, cũng phải ba tháng mới đến, đi qua đi lại cũng tính là nửa năm, cái giá này cũng không lớn chứ? Lùi lại một bước rồi nói sau, ngươi muốn mua công thức nấu ăn từ chỗ ta, giả sử ta thật sự bán cho ngươi, ngươi có thể làm ra vị đó chứ?”

Vi chưởng quỹ ánh mắt không xác định, trầm giọng hỏi: “Ngươi có ý gì?”

Tiết Duyên nói, “Lấy một ví dụ đơn giản, công thức nấu ăn của thịt viên sốt tương đỏ khắp đường phố, nhưng không ai có thể bắt chước hương vị của Đằng Vân Các ở kinh thành.”

“À.” Vi chưởng quỹ cười như không cười nhìn Tiết Duyên, hơi gật đầu, có chút hứng thú, “Ngươi nói tiếp đi, ta ngược lại muốn nhìn xem, ngươi có thể nói việc này thành trò gì.”

“Chúng ta nói đạo lý là có lý có căn cứ nên mới có thể thuyết phục mọi người.” Ngón tay Tiết Duyên gõ gõ lên bàn, lại nói, “Lại lui một bước nói, cho dù đầu bếp nhà ngươi có khiếu thông minh, năng lực hơn người, thật sự có thể làm thức ăn, vậy ngươi cũng không sợ bị người ta bắt chước ăn cắp sao? Lũng huyện ba đại tửu lâu, Yến Xuân lâu, Toàn Tụ danh và Phúc Hương lâu, chưởng quỹ của Toàn Tụ danh ban đầu chính là đầu bếp của Phúc Hương lâu, đây không phải là bí mật gì. Mà đem giá cao để vét công thức nấu ăn cho đầu bếp, ngươi thật sự không lo lắng gì à?”

Vi chưởng quỹ l**m l**m môi dưới, hỏi, “Nhưng Đằng Vân Các khai trương đến nay đã được hai mươi năm, đầu bếp bên trong vẫn thành thành thật thật không làm loạn, ngươi giải thích như thế nào.”

Tiết Duyên cười khẽ, “Chưởng quỹ phía sau Đằng Vân Các là Cung thân vương, ngươi là ai.”

Cổ họng Vi chưởng quỹ bị nhồi nhét, một lúc lâu sau không nói ra lời.

Tiết Duyên nhấp một ngụm nước trà, lại nói, “Thật ra nếu ngươi suy nghĩ kỹ, nếu ta đem nước sốt cung cấp cho ngươi, chi phí ngươi gánh cũng giảm đi rất nhiều, công đoạn cũng đơn giản hơn. Ta chia hai thành (20%) lợi nhuận, ngươi tiết kiệm được tám phần phiền phức, điều này cũng không lỗ. Về phần ngươi lo ta sẽ cuốn gói chạy lấy người, chúng ta có thể lập khế ước, đến quan phủ đi lập hồ sơ. Cứ như vậy, hai người ngươi và ta đều có bảo đảm.”

Dứt lời, Tiết Duyên mắt cười nhìn Vi chưởng quỹ đang giật mình, nhẹ giọng hỏi, “Ngài cảm thấy thế nào?”

Chàng ngồi dưới ánh mặt trời, ngón trỏ cầm chén trà, tự tin thong thả, mặc dù mặc áo vải thô, nhưng chàng đang ở tuổi thiếu niên, khí chất cao quý bức người này trong lúc nói cười đã hiện rõ một cách sắc bén, từng câu từng chữ đâm vào yếu điểm, khiến Vi chưởng quỹ đều tự thẹn không bằng.

Im lặng hồi lâu, Vi chưởng quỹ chợt nở nụ cười, ông chậm rãi nói, “Ngươi còn nhớ rõ nửa năm trước, ngươi mang theo một đống cây liễu tới tìm ta bán, tuổi trẻ không biết sự đời, dựa vào một đôi miệng lưỡi cùng một thân can đảm, ta lúc ấy đã nghĩ, tương lai này sẽ là một nhân vật nào đó. Trước khi ngươi đi, ta từng nói với ngươi, ‘Nếu sau này ngươi bước vào con đường buôn bán, nói không chừng ta còn phải cam bái hạ phong, ngưỡng mộ ơn trạch của ngươi’, hiện giờ xem ra, thật sự không có chuyện sai nào.”

Tiết Duyên cong mắt, ngày thường chàng trắng nõn, đôi mắt hẹp dài có thần, cười rộ lên giống như từ trong bức tranh đi ra, cúi đầu nói, “Mượn lời tốt lành của ngài.”

“Đây không phải là chuyện nhỏ, ta không có khả năng cho ngươi kết luận ngay bây giờ.” Vi chưởng quỹ giương mắt nhìn chàng, “Ngươi cho ta hai ngày suy nghĩ, sáng sớm hôm sau, ta sẽ trả lời cho ngươi.”

“Được!” Tiết Duyên đứng dậy, chắp tay nói, “Vậy, Tiết mỗ chờ tin lành.”

Ở Yến Xuân lâu giao thiệp với Vi chưởng quỹ hồi lâu, đợi Tiết Duyên trở lại Hồ gia thì đã là giờ cơm.

Tiểu Cà Lăm đã tỉnh từ lâu, Khương đại phu kê đơn thuốc giảm đau, cơn đau trên đùi đã giảm đi rất nhiều, cậu cũng có sức ngồi dậy, nghe Hồ An Hòa ở một bên nói về Tam Tự Kinh.

Cháo sườn heo đã chuẩn bị từ lâu, trong nồi còn đang hâm nóng, A Lê nhàn rỗi, cầm giấy bút lên bàn, vẽ hoa văn thêu trên chăn.

Mùa thu đã đến, qua vài trận mưa nữa là sẽ vào đông, mùa đông ở phía bắc không thể so với Giang Nam, không có áo bông nặng và chăn là không thể ở lại, mấy món đồ này vẫn nên làm xong từ sớm, đỡ phải lúc đó lại sốt ruột.

Tiểu Cà Lăm không biết chữ, đọc rất vất vả, cũng may Hồ An Hòa là một người kiên nhẫn, hắn dùng ngón tay chỉ vào những chữ kia, chậm rãi dạy từng chữ. Tiểu Cà Lăm rất nghiêm túc, lắp bắp đọc theo, chưa tới hai lần đã đọc thuộc lòng.

Đệ tử có thành quả, tiên sinh cũng cùng có vinh quang, Hồ An Hòa vui vẻ cười ha ha, sờ sờ cái đầu của Tiểu Cà Lăm, tán thưởng nói, “Ngươi nhìn xem, ngươi thật sự là một người có khiếu học tốt đấy, không giống tên Tiết Duyên kia. Ngươi không biết đâu, lúc trước hắn đọc thuộc lòng Tam Tự Kinh này, rồi đọc thuộc lòng sao mà ba tiên sinh Quốc Tử Giám đều bị hói đầu luôn, tiên sinh nhìn hắn là thấy phiền, cả đám đều đi đường vòng. Ôi, Tiết Duyên quả thực giống như con chuột ấy, ta cũng không muốn nhắc tới.”

Tiểu Cà Lăm cắn cắn môi, nhỏ giọng nói, “Ca ca rất tốt, nhị chưởng quỹ huynh đừng nói lung tung.”

“Sao ta nói lung tung được, nhân nghĩa lễ trí tín, người đọc sách chúng ta đều không nói dối.” Hồ An Hòa nhíu mày, “Không tin thì ngươi đi hỏi A Lê tỷ tỷ đi, Tiết Duyên hắn có phải rất ngu xuẩn ở phương diện này hay không, thật sự, để cho hắn đọc sách khó như ép heo ăn thịt chuột ấy, ta không phải cố ý hắt nước bẩn lên người hắn đâu, đây chỉ là sự thật thôi.”

Tiểu Cà Lăm lặng lẽ véo đùi Hồ An Hòa, liều mạng lắc đầu nháy mắt.

Hồ An Hòa làm sao có thể hiểu được, hắn đưa tay sờ sờ trán Tiểu Cà Lăm, thân thiết hỏi, “Ngươi khó chịu ở đâu vậy?”

Tiểu Cà Lăm không nói gì, nhưng phía cửa lại truyền đến giọng âm trầm của Tiết Duyên trả lời, “Thằng bé rất khỏe, nhưng hình như ngươi không được khỏe lắm.”

Sắc mặt Hồ An Hòa trắng bệch, suýt nữa nhảy dựng lên, quay đầu lắp bắp nói, “Ngươi trở về từ khi nào vậy?”

Tiết Duyên mỉm cười đáp, “Cái câu mà trước khi ngươi nói ta là chuột.”

Hồ An Hòa nhớ lại, hỏi, “Làm cho tiên sinh bị hói đầu?” 

…… Bữa cơm trưa này Hồ An Hòa ăn mà không có vị gì, Tiết Duyên xách hắn ra ngoài chặn ở góc tường đánh một trận, Hồ An Hòa đầu váng mắt hoa, rồi lại ngửi thấy mùi thịt trong cháo suýt chút nữa phun ra.

Nguyên nhân hậu quả quá mất mặt, cả hai không ai dám nói cho A Lê, đều coi như không có chuyện gì xảy ra. Trên bàn cơm, A Lê nhìn bộ dạng không nuốt trôi của Hồ An Hòa, do dự hỏi, “Có phải không ngon không?”

Hồ An Hòa lắc đầu, cố gắng cười nói, “Ngon lắm.”

“Sắc mặt ngươi không tốt lắm.” A Lê có chút lo lắng, “Buổi chiều Khương đại phu có thể sẽ đến, có thể chẩn đoán mạch cho ngươi được, ăn cơm xong ngươi liền đi nghỉ một lát, tĩnh dưỡng một chút.”

Hồ An Hòa nhìn Tiết Duyên một cái, tim đập thình thịch, lắc đầu thật mạnh, “Không được, buổi chiều ta không có ở nhà, ta đi ra ngoài dạo một vòng.” Lại ở chung một phòng với Tiết Duyên, hắn sợ là mình sẽ điên mất.

A Lê cũng không hỏi nhiều, cười cười không nói gì.

Hồ An Hòa gặm đầu đũa, lại nói, “Mỗi ngày ngẩn ngơ ở nhà, ta cũng rất áy náy, chi bằng đi ra ngoài viết thư cho người ta, ít nhiều gì cũng có thể kiếm được chút tiền.”

Tiết Duyên liếc hắn một cái, “Ừ” một tiếng, “Suy nghĩ này của ngươi rất hay, nếu chỉ ăn mà không làm, không phải là đã thành chuột rồi sao, ngươi nói có đúng không?”

Hồ An Hòa cầm đũa trong tay, xấu hổ ha ha hai tiếng, nhanh chóng húp cháo trong chén vào miệng, kẹp đuôi chuồn mất.

Sau buổi trưa, mặt trời chói chang nhất, mặc dù không quá nóng nhưng ánh sáng trắng chói lóa vẫn khiến người ta hoa mắt. Hồ An Hòa chọn một nơi hẻo lánh để dựng sạp, một cây liễu già che khuất phần lớn ánh sáng, rất thoải mái, nhưng ngã tư này quá hẻo lánh, hắn đợi cả buổi chiều cũng không có nhiều người qua lại, cũng không làm kinh doanh gì vượt trội.

Hồ An Hòa an ủi mình nói, ban đầu là để trốn Tiết Duyên, nhưng thật ra có thể kiếm tiền hay không cũng không sao cả, an toàn là quan trọng nhất.

Nghĩ vậy, trong lòng quả thật thoải mái hơn rất nhiều.

Nhìn thấy đã đến giờ Dậu, mặt trời sắp rơi xuống núi, gió mát buổi chiều thổi qua, Hồ An Hòa xoa xoa cánh tay, chuẩn bị thu sạp về nhà. Nhưng vừa mới gấp giấy lại, trong ngõ đối diện có một nữ tử xinh đẹp đi ra, mặc một bộ váy dài buộc eo, ăn mặc rất quý phái, môi bóng bẩy ướt át, bộ dạng rất xinh đẹp, nhưng liếc mắt một cái liền biết không phải là người thiện lương gì.

Nàng giật giật mí mắt, nhìn chằm chằm vào Hồ An Hòa đang cúi xuống thu dọn túi xách.

Hồ An Hòa rùng mình quay lại, run rẩy một cái, trong lòng hắn sợ hãi, cảm giác này giống hệt như bị bắt quả tang nói xấu Tiết Duyên vào buổi trưa hôm nay.

Nữ tử đi tới, từ trên xuống dưới đánh giá Hồ An Hòa một phen, nhíu nhíu mày, dường như có chút không hài lòng, “Ngươi thật sự biết viết thư?”

——————–

Tác giả muốn nói:

Mấy thiếu nữ ảo tưởng Tiểu Cà Lăm là con gái hơn nữa còn ghép cặp với Tiểu Hồ, nên tỉnh mộng đi.

Vi chưởng quỹ đang đứng ở trước bàn tính sổ sách, đánh bàn tính cạch cạch, ông không nghĩ rằng Tiết Duyên đến sớm như vậy, bị tiểu nhị gọi vài tiếng thì mới nhìn về phía cửa, sửng sốt ngay lập tức, sau đó liền chất lên vẻ mặt tươi cười, nghênh đón nói, “Ôi, thật sự là khách quý, không từ xa nghênh đón, mong rằng không trách.”

Tiết Duyên phủi góc áo, vuốt cằm nói, “Ngài khách khí rồi.”

Vi chưởng quỹ cười ha ha một tiếng, sau đó ra hiệu “Mời”, “Tiết chưởng quỹ, chúng ta lên lầu nói chuyện.”

Lần trước Tiết Duyên dẫn theo A Lê đến Yến Xuân lâu bán giỏ liễu, thiếu chút nữa bị tiểu nhị đuổi ra ngoài, lần này ngược lại được đãi ngộ cao quý. Vi chưởng quỹ phân phó người mở phòng tốt nhất, ngồi bắc hướng nam, ánh sáng cực tốt, ánh sáng buổi sáng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, mặt đất gỗ nam đều tỏa sáng.

Trà Long Tỉnh mới được ngâm xong, mùi trà nồng đậm, Vi chưởng quỹ một tay nâng tay áo, tự tay rót cho Tiết Duyên một chén, cười hỏi, “Qua một đêm, Tiết chưởng quỹ suy nghĩ như thế nào?”

Tiết Duyên cười nhạt nói cảm ơn, sau đó nói, “Suy nghĩ kỹ rồi.”

Nghe vậy, Vi chưởng quỹ vui mừng, “Tiết chưởng quỹ quả thật là thiếu niên tài tuấn, làm việc lưu loát thẳng thắn!” Ông nhấp một ngụm trà, hào sảng nói, “Ngươi cứ ra giá, chỉ cần không quá đáng, Vi mỗ ta tuyệt đối không cãi lại.”

“Ngài hiểu lầm rồi.” Tiết Duyên dừng một chút, “Ta không bán.”

Nghe giọng điệu lạnh nhạt của chàng, Vi chưởng quỹ suýt nữa phun ngụm trà đặc từ trong mũi, ông trừng mắt, vất vả lắm mới nuốt được thứ trong miệng, mặt có vẻ tức giận nói, “Ngươi đang giỡn với ta à?”

“Không dám.” Tiết Duyên thay đổi tư thế ngồi, chống khuỷu tay lên bàn, khoanh tay chống môi dưới, “Ý ta là, chúng ta có thể đổi một cách thức giao dịch khác.”

Vi chưởng quỹ vẫn còn tức giận, ông hừ lạnh một tiếng, ngay cả cười cũng lười cười, nhìn chằm chằm vào Tiết Duyên nói, “Ngươi nói xem một chút đi.”

Tiết Duyên nói, “Ta không bán công thức nấu ăn cho ngươi, nhưng chúng ta có thể cung cấp, bánh cuốn quan trọng nhất chính là nước sốt, bột thì ai cũng có thể làm được, nhưng nước sốt là tinh túy. Chúng ta làm nước sốt ngon, cung cấp cho Yến Xuân Lâu của ngươi, yêu cầu là từ đó được chia hai phần lợi nhuận.”

Hai thành (20%) lợi nhuận không phải là một con số nhỏ, trong mười văn có thể chia được hai văn, một lượng bạc chính là chia được hai đồng, một trăm lượng bạc liền có thể kiếm được hai mươi lượng.

Tiết Duyên có tầm nhìn dài hạn, tập trung vào thu nhập trong tương lai của Yến Xuân lâu, muốn được chia một phần trong đó.

Vi chưởng quỹ “Rầm” một cái đứng lên, bị tức giận cười, “Quả thật là có đầu óc đấy, lại tính kế lên đầu ta, ta thật sự là xem thường ngươi.” Ông híp mắt, nghiêng người nhìn Tiết Duyên, nhẹ giọng nói, “Người trẻ, ngươi có từng nghe qua một câu, gọi là lòng tham không đủ rắn nuốt voi chưa?”

Tiết Duyên thả lỏng người, dựa lưng vào ghế sau, gật gật đầu, “Nhưng ta còn nghe qua một câu, gọi là không buôn bán không gian dối.”

Chàng mỉm cười nói, “Thương nhân không có lợi thì không dậy sớm, tính toán kiếm tiền, không có gì đáng xấu hổ, Vi chưởng quỹ không phải cũng như thế sao?”

“Tiết Duyên, ngươi tốt nhất nên hiểu một chút.” Vi chưởng quỹ đứng chắp tay, sắc mặt không tốt, dường như ngay lập tức sẽ vẫy tay đuổi người, “Công thức nấu ăn này không chỉ có một mình ngươi có, nếu ta thật sự bất chấp bạc mà muốn mua, cũng không phải không chiếm được. Chúng ta cứ cho nói ràng, ta quyết tâm bỏ ra một số tiền lớn để lấy công thức nấu ăn từ chỗ ngươi, cũng chỉ là nhìn trúng tốc độ, ta sắp khai trương tửu lâu ở Lâm huyện, muốn nhanh chóng có món mới, chỉ thế thôi. Và nếu ngươi cố tình nâng giá, ta cũng có thể từ chối, mua bán lỗ vốn, ta không làm!”

Tiết Duyên hỏi, “Sao lại là mua bán lỗ vốn?”

Vi chưởng quỹ cười lạnh, “Như thế nào, đến bây giờ rồi, mà còn muốn đem ta làm kẻ ngốc để dỗ dành à? Ngươi muốn chia hai phần lợi nhuận từ trong cửa hàng của ta, ta trông có vẻ như vẫn kiếm được tám phần, nhưng quyền chủ động ở trong tay ngươi, ta chỉ là con rối bị ngươi bày bố, lỡ như ngày nào đó ngươi không muốn làm nữa, cuốn gói cả nhà chạy đi, ta đi đâu kêu oan đây. Hơn nữa, ngươi thật sự cảm thấy, món này có đáng cái giá đó à?”

Tiết Duyên nở nụ cười, “Vi chưởng quỹ hôm nay lại nóng giận a.” Chàng đưa tay mở cửa sổ ra, cơn gió sớm sau cơn mưa thổi vào, nước trà trong chén khẽ gợn sóng, “Gió thổi đi, bình tĩnh lại, nghe ta nói.”

Dừng một chút, Tiết Duyên lại nói, “Bánh cuốn được sản xuất tại La Định, Quảng Đông, cách nhau hai con sông lớn ở Lũng huyện, khoảng mấy ngàn dặm đường. Cho dù ngươi có cưỡi ngựa đi chăng nữa, cũng phải ba tháng mới đến, đi qua đi lại cũng tính là nửa năm, cái giá này cũng không lớn chứ? Lùi lại một bước rồi nói sau, ngươi muốn mua công thức nấu ăn từ chỗ ta, giả sử ta thật sự bán cho ngươi, ngươi có thể làm ra vị đó chứ?”

Vi chưởng quỹ ánh mắt không xác định, trầm giọng hỏi: “Ngươi có ý gì?”

Tiết Duyên nói, “Lấy một ví dụ đơn giản, công thức nấu ăn của thịt viên sốt tương đỏ khắp đường phố, nhưng không ai có thể bắt chước hương vị của Đằng Vân Các ở kinh thành.”

“À.” Vi chưởng quỹ cười như không cười nhìn Tiết Duyên, hơi gật đầu, có chút hứng thú, “Ngươi nói tiếp đi, ta ngược lại muốn nhìn xem, ngươi có thể nói việc này thành trò gì.”

“Chúng ta nói đạo lý là có lý có căn cứ nên mới có thể thuyết phục mọi người.” Ngón tay Tiết Duyên gõ gõ lên bàn, lại nói, “Lại lui một bước nói, cho dù đầu bếp nhà ngươi có khiếu thông minh, năng lực hơn người, thật sự có thể làm thức ăn, vậy ngươi cũng không sợ bị người ta bắt chước ăn cắp sao? Lũng huyện ba đại tửu lâu, Yến Xuân lâu, Toàn Tụ danh và Phúc Hương lâu, chưởng quỹ của Toàn Tụ danh ban đầu chính là đầu bếp của Phúc Hương lâu, đây không phải là bí mật gì. Mà đem giá cao để vét công thức nấu ăn cho đầu bếp, ngươi thật sự không lo lắng gì à?”

Vi chưởng quỹ l**m l**m môi dưới, hỏi, “Nhưng Đằng Vân Các khai trương đến nay đã được hai mươi năm, đầu bếp bên trong vẫn thành thành thật thật không làm loạn, ngươi giải thích như thế nào.”

Tiết Duyên cười khẽ, “Chưởng quỹ phía sau Đằng Vân Các là Cung thân vương, ngươi là ai.”

Cổ họng Vi chưởng quỹ bị nhồi nhét, một lúc lâu sau không nói ra lời.

Tiết Duyên nhấp một ngụm nước trà, lại nói, “Thật ra nếu ngươi suy nghĩ kỹ, nếu ta đem nước sốt cung cấp cho ngươi, chi phí ngươi gánh cũng giảm đi rất nhiều, công đoạn cũng đơn giản hơn. Ta chia hai thành (20%) lợi nhuận, ngươi tiết kiệm được tám phần phiền phức, điều này cũng không lỗ. Về phần ngươi lo ta sẽ cuốn gói chạy lấy người, chúng ta có thể lập khế ước, đến quan phủ đi lập hồ sơ. Cứ như vậy, hai người ngươi và ta đều có bảo đảm.”

Dứt lời, Tiết Duyên mắt cười nhìn Vi chưởng quỹ đang giật mình, nhẹ giọng hỏi, “Ngài cảm thấy thế nào?”

Chàng ngồi dưới ánh mặt trời, ngón trỏ cầm chén trà, tự tin thong thả, mặc dù mặc áo vải thô, nhưng chàng đang ở tuổi thiếu niên, khí chất cao quý bức người này trong lúc nói cười đã hiện rõ một cách sắc bén, từng câu từng chữ đâm vào yếu điểm, khiến Vi chưởng quỹ đều tự thẹn không bằng.

Im lặng hồi lâu, Vi chưởng quỹ chợt nở nụ cười, ông chậm rãi nói, “Ngươi còn nhớ rõ nửa năm trước, ngươi mang theo một đống cây liễu tới tìm ta bán, tuổi trẻ không biết sự đời, dựa vào một đôi miệng lưỡi cùng một thân can đảm, ta lúc ấy đã nghĩ, tương lai này sẽ là một nhân vật nào đó. Trước khi ngươi đi, ta từng nói với ngươi, ‘Nếu sau này ngươi bước vào con đường buôn bán, nói không chừng ta còn phải cam bái hạ phong, ngưỡng mộ ơn trạch của ngươi’, hiện giờ xem ra, thật sự không có chuyện sai nào.”

Tiết Duyên cong mắt, ngày thường chàng trắng nõn, đôi mắt hẹp dài có thần, cười rộ lên giống như từ trong bức tranh đi ra, cúi đầu nói, “Mượn lời tốt lành của ngài.”

“Đây không phải là chuyện nhỏ, ta không có khả năng cho ngươi kết luận ngay bây giờ.” Vi chưởng quỹ giương mắt nhìn chàng, “Ngươi cho ta hai ngày suy nghĩ, sáng sớm hôm sau, ta sẽ trả lời cho ngươi.”

“Được!” Tiết Duyên đứng dậy, chắp tay nói, “Vậy, Tiết mỗ chờ tin lành.”

Ở Yến Xuân lâu giao thiệp với Vi chưởng quỹ hồi lâu, đợi Tiết Duyên trở lại Hồ gia thì đã là giờ cơm.

Tiểu Cà Lăm đã tỉnh từ lâu, Khương đại phu kê đơn thuốc giảm đau, cơn đau trên đùi đã giảm đi rất nhiều, cậu cũng có sức ngồi dậy, nghe Hồ An Hòa ở một bên nói về Tam Tự Kinh.

Cháo sườn heo đã chuẩn bị từ lâu, trong nồi còn đang hâm nóng, A Lê nhàn rỗi, cầm giấy bút lên bàn, vẽ hoa văn thêu trên chăn.

Mùa thu đã đến, qua vài trận mưa nữa là sẽ vào đông, mùa đông ở phía bắc không thể so với Giang Nam, không có áo bông nặng và chăn là không thể ở lại, mấy món đồ này vẫn nên làm xong từ sớm, đỡ phải lúc đó lại sốt ruột.

Tiểu Cà Lăm không biết chữ, đọc rất vất vả, cũng may Hồ An Hòa là một người kiên nhẫn, hắn dùng ngón tay chỉ vào những chữ kia, chậm rãi dạy từng chữ. Tiểu Cà Lăm rất nghiêm túc, lắp bắp đọc theo, chưa tới hai lần đã đọc thuộc lòng.

Đệ tử có thành quả, tiên sinh cũng cùng có vinh quang, Hồ An Hòa vui vẻ cười ha ha, sờ sờ cái đầu của Tiểu Cà Lăm, tán thưởng nói, “Ngươi nhìn xem, ngươi thật sự là một người có khiếu học tốt đấy, không giống tên Tiết Duyên kia. Ngươi không biết đâu, lúc trước hắn đọc thuộc lòng Tam Tự Kinh này, rồi đọc thuộc lòng sao mà ba tiên sinh Quốc Tử Giám đều bị hói đầu luôn, tiên sinh nhìn hắn là thấy phiền, cả đám đều đi đường vòng. Ôi, Tiết Duyên quả thực giống như con chuột ấy, ta cũng không muốn nhắc tới.”

Tiểu Cà Lăm cắn cắn môi, nhỏ giọng nói, “Ca ca rất tốt, nhị chưởng quỹ huynh đừng nói lung tung.”

“Sao ta nói lung tung được, nhân nghĩa lễ trí tín, người đọc sách chúng ta đều không nói dối.” Hồ An Hòa nhíu mày, “Không tin thì ngươi đi hỏi A Lê tỷ tỷ đi, Tiết Duyên hắn có phải rất ngu xuẩn ở phương diện này hay không, thật sự, để cho hắn đọc sách khó như ép heo ăn thịt chuột ấy, ta không phải cố ý hắt nước bẩn lên người hắn đâu, đây chỉ là sự thật thôi.”

Tiểu Cà Lăm lặng lẽ véo đùi Hồ An Hòa, liều mạng lắc đầu nháy mắt.

Hồ An Hòa làm sao có thể hiểu được, hắn đưa tay sờ sờ trán Tiểu Cà Lăm, thân thiết hỏi, “Ngươi khó chịu ở đâu vậy?”

Tiểu Cà Lăm không nói gì, nhưng phía cửa lại truyền đến giọng âm trầm của Tiết Duyên trả lời, “Thằng bé rất khỏe, nhưng hình như ngươi không được khỏe lắm.”

Sắc mặt Hồ An Hòa trắng bệch, suýt nữa nhảy dựng lên, quay đầu lắp bắp nói, “Ngươi trở về từ khi nào vậy?”

Tiết Duyên mỉm cười đáp, “Cái câu mà trước khi ngươi nói ta là chuột.”

Hồ An Hòa nhớ lại, hỏi, “Làm cho tiên sinh bị hói đầu?” 

…… Bữa cơm trưa này Hồ An Hòa ăn mà không có vị gì, Tiết Duyên xách hắn ra ngoài chặn ở góc tường đánh một trận, Hồ An Hòa đầu váng mắt hoa, rồi lại ngửi thấy mùi thịt trong cháo suýt chút nữa phun ra.

Nguyên nhân hậu quả quá mất mặt, cả hai không ai dám nói cho A Lê, đều coi như không có chuyện gì xảy ra. Trên bàn cơm, A Lê nhìn bộ dạng không nuốt trôi của Hồ An Hòa, do dự hỏi, “Có phải không ngon không?”

Hồ An Hòa lắc đầu, cố gắng cười nói, “Ngon lắm.”

“Sắc mặt ngươi không tốt lắm.” A Lê có chút lo lắng, “Buổi chiều Khương đại phu có thể sẽ đến, có thể chẩn đoán mạch cho ngươi được, ăn cơm xong ngươi liền đi nghỉ một lát, tĩnh dưỡng một chút.”

Hồ An Hòa nhìn Tiết Duyên một cái, tim đập thình thịch, lắc đầu thật mạnh, “Không được, buổi chiều ta không có ở nhà, ta đi ra ngoài dạo một vòng.” Lại ở chung một phòng với Tiết Duyên, hắn sợ là mình sẽ điên mất.

A Lê cũng không hỏi nhiều, cười cười không nói gì.

Hồ An Hòa gặm đầu đũa, lại nói, “Mỗi ngày ngẩn ngơ ở nhà, ta cũng rất áy náy, chi bằng đi ra ngoài viết thư cho người ta, ít nhiều gì cũng có thể kiếm được chút tiền.”

Tiết Duyên liếc hắn một cái, “Ừ” một tiếng, “Suy nghĩ này của ngươi rất hay, nếu chỉ ăn mà không làm, không phải là đã thành chuột rồi sao, ngươi nói có đúng không?”

Hồ An Hòa cầm đũa trong tay, xấu hổ ha ha hai tiếng, nhanh chóng húp cháo trong chén vào miệng, kẹp đuôi chuồn mất.

Sau buổi trưa, mặt trời chói chang nhất, mặc dù không quá nóng nhưng ánh sáng trắng chói lóa vẫn khiến người ta hoa mắt. Hồ An Hòa chọn một nơi hẻo lánh để dựng sạp, một cây liễu già che khuất phần lớn ánh sáng, rất thoải mái, nhưng ngã tư này quá hẻo lánh, hắn đợi cả buổi chiều cũng không có nhiều người qua lại, cũng không làm kinh doanh gì vượt trội.

Hồ An Hòa an ủi mình nói, ban đầu là để trốn Tiết Duyên, nhưng thật ra có thể kiếm tiền hay không cũng không sao cả, an toàn là quan trọng nhất.

Nghĩ vậy, trong lòng quả thật thoải mái hơn rất nhiều.

Nhìn thấy đã đến giờ Dậu, mặt trời sắp rơi xuống núi, gió mát buổi chiều thổi qua, Hồ An Hòa xoa xoa cánh tay, chuẩn bị thu sạp về nhà. Nhưng vừa mới gấp giấy lại, trong ngõ đối diện có một nữ tử xinh đẹp đi ra, mặc một bộ váy dài buộc eo, ăn mặc rất quý phái, môi bóng bẩy ướt át, bộ dạng rất xinh đẹp, nhưng liếc mắt một cái liền biết không phải là người thiện lương gì.

Nàng giật giật mí mắt, nhìn chằm chằm vào Hồ An Hòa đang cúi xuống thu dọn túi xách.

Hồ An Hòa rùng mình quay lại, run rẩy một cái, trong lòng hắn sợ hãi, cảm giác này giống hệt như bị bắt quả tang nói xấu Tiết Duyên vào buổi trưa hôm nay.

Nữ tử đi tới, từ trên xuống dưới đánh giá Hồ An Hòa một phen, nhíu nhíu mày, dường như có chút không hài lòng, “Ngươi thật sự biết viết thư?”

——————–

Tác giả muốn nói:

Mấy thiếu nữ ảo tưởng Tiểu Cà Lăm là con gái hơn nữa còn ghép cặp với Tiểu Hồ, nên tỉnh mộng đi.