Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 143

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 143 :Gần quá rồi!

Trans và edit: Little Jasmine

Sáng sớm hôm sau. Tiểu Quả dậy rất sớm, vừa chỉnh lại chăn giường xong thì có người gõ cửa.

Không cần đoán cũng biết được người bên ngoài là ai. Là Giang Đan Hà.

Vừa mở cửa, Giang Đan Hà đã bưng theo một chậu nước ấm bước vào.

“Nàng rửa mặt trước đi. Nước vừa mới đun xong, còn ấm lắm.”

Hắn quen tay đặt chậu xuống, rồi để một chiếc khăn sạch lên thành chậu.

“Rửa mặt xong thì ăn sáng.”

Tiểu Quả gật đầu. Tuy có chút không quen khi có người chăm sóc tận tình như này, nhưng nàng vẫn bước tới rửa mặt, súc miệng.

Nàng nghĩ Giang Đan Hà sẽ rời đi, nhưng không ngờ hắn lại ngồi xuống bên cạnh, chờ nàng.

Tiểu Quả cũng không còn tâm trạng để ngượng nữa. Ăn sáng xong nàng còn phải đón Tráng Tráng, rồi tới từ đường nhà họ Giang để an táng hai vị trưởng bối.

Có Giang Đan Hà ở đây, nàng cũng yên tâm hơn. 

Xong xuôi, nàng theo hắn tới đại sảnh.

Trên bàn đã bày sẵn cháo hạt kê, trứng luộc và dưa muối. Đã có một người ngồi ở đó.

Vừa thấy hai người, người kia lập tức đứng dậy, mỉm cười với Tiểu Quả.

Giang Đan Hà nắm tay Tiểu Quả, vòng qua người kia rồi ngồi xuống.

“Chào tẩu tử, ta là Lý Thủ Cát.”

Lý Thủ Cát da mặt dày, hoàn toàn không ngại. Hắn xoay người ngồi xuống phía bên kia Giang Đan Hà.

Ban đầu hắn định ngồi cạnh tẩu tử để làm quen. Để sau này khi cùng Giang Đan Hà hồi hương, tẩu tử nhìn thấy hắn cũng sẽ yên tâm hơn. Nhưng nghĩ tới nam nữ thụ thụ bất thân, hắn liền bỏ ý định đó, ngoan ngoãn ngồi cạnh Giang Đan Hà.

Giang Đan Hà liếc hắn một cái, rồi quay sang giới thiệu với Tiểu Quả:

“Đây là Lý Thủ Cát, năm nay hai mươi tuổi, hiện là phó tướng. Đây là thê tử của ta, Tiểu Quả. Con trai của ta đang chơi cùng tiểu Thái tử trong cung, lát nữa ngươi đi đón nó về.”

Giang Đan Hà không nói thêm gì, chỉ giới thiệu sơ lược để hai bên làm quen, đồng thời cố ý nhấn mạnh hai chữ con trai với Lý Thủ Cát.

Hắn liếc nhìn Lý Thủ Cát, thấy đối phương không phản ứng gì, trong lòng không khỏi bực bội. Tên này đúng là không đáng tin. Tin tức hắn nhận được rõ ràng không đầy đủ.

Lý Thủ Cát lại cực kỳ vô tư, hoàn toàn không hiểu hàm ý của Giang Đan Hà. Lúc này hắn chỉ chăm chăm muốn tạo quan hệ tốt với Tiểu Quả.

“Tẩu tử, ăn trứng đi, bổ dưỡng lắm.”

“Tẩu tử, tối qua tỷ ngủ có ngon không? Ban đêm kinh thành lạnh lắm, nhớ đắp chăn dày vào.”

“Tẩu tử, cháo còn nóng, tỷ mau ăn đi.”

“Tẩu tử, ăn nhiều một chút. Mấy món này hợp ăn với cháo, không mặn đâu.”

“Tẩu tử… tẩu tử…”

Tiểu Quả thật sự không nỡ từ chối hảo ý của hắn. Nàng cũng không hiểu vì sao người này lại nhiều lời đến vậy.

Nàng vừa mỉm cười đáp lại, vừa cảm thấy cái tên Lý Thủ Cát nghe rất quen tai…

Giang Đan Hà ngồi bên cạnh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa. Hắn “cạch” một tiếng, đặt mạnh đũa xuống bàn.

“Mau ăn xong đi! Ăn xong thì đi đón con trai ta về!”

“Thê tử của ta, tự ta sẽ chăm sóc. Không cần một tên độc thân như ngươi lo lắng!”

Không chỉ Lý Thủ Cát bị dọa, mà Tiểu Quả cũng giật mình.

Giang Đan Hà không ngờ mình lại làm Tiểu Quả sợ. Hắn quen nói chuyện lớn tiếng khi luyện binh, thói quen này vẫn chưa sửa được.

‘Xong rồi… nàng ấy có nghĩ ta thô lỗ không đây?’

Sau tiếng quát của Giang Đan Hà, trong phòng nhất thời yên lặng.

Mọi người cúi đầu ăn cháo trong im lặng. Giang Đan Hà lén quan sát Tiểu Quả, rồi lại múc thêm cháo cho nàng.

Trong lúc đó, hắn không quên trừng mắt với Lý Thủ Cát. 

Tất cả đều tại tên này. Nếu không phải hắn, Giang Đan Hà đã không lớn tiếng làm Tiểu Quả giật mình. Nếu vì chuyện này mà nàng xa cách hắn, thì Lý Thủ Cát chắc chắn sẽ không yên thân.

Lý Thủ Cát cảm nhận được sát khí nặng nề kia, thấy tình hình không ổn liền lập tức rút lui.

“Ta ăn xong rồi.”

Nói xong, hắn đặt đũa xuống rồi chạy thẳng ra ngoài.

Giang Đan Hà đứng dậy theo sau.

“Nàng ăn trước đi, ta quay lại ngay.”

“Được.”

Tiểu Quả gật đầu. Nhìn dáng vẻ của Giang Đan Hà, nàng âm thầm mặc niệm cho Lý Thủ Cát ba phút.

.......................

“Đứng lại!”

Lý Thủ Cát khựng bước, cười gượng quay đầu.

“Tướng quân, ngài có gì phân phó?”

Giang Đan Hà túm cổ áo hắn, kéo ra xa cửa.

“Ngươi định đi đâu?”

Nhìn nụ cười u ám đầy ẩn ý của Giang Đan Hà, Lý Thủ Cát nuốt nước bọt.

“Ta… ta đi… đi đón người.”

“Đón ai?”

“Con… con trai của ngài.”

Lý Thủ Cát vừa nói xong liền tự mình giật mình.

“Con trai?!”

Đúng vậy! Ban nãy Giang Đan Hà rõ ràng nói là con trai. Vậy đứa con này từ đâu ra vậy?!

Lý Thủ Cát chớp mắt liên tục để chứng minh mình vô tội. Hắn thật sự không biết chuyện này. Đừng hỏi hắn, hắn cũng không biết. Chuyện này phải về hỏi thuộc hạ mới được.

“Đám nhóc đó! Ta mua rượu cho chúng uống vô ích rồi. Dám đưa tin sai cho ta. Để xem ta xử chúng thế nào!”

“Đại ca, đừng giận, ta…”

Mấy ngày nay, việc Giang Đan Hà hào hứng mua đồ cho con gái đã khiến Lý Thủ Cát sợ hãi. Giờ lại phát hiện còn có con trai, không chừng trong đầu còn đang tính luôn cách xử hắn.

Ngay lúc Lý Thủ Cát đang vắt óc nghĩ cách xin lỗi, lời nói tiếp theo của Giang Đan Hà khiến hắn chết lặng.

“Các ngươi làm việc kiểu gì vậy? Ngay cả chuyện song sinh cũng không biết. Khiến ta chỉ mua đồ cho Tiểu Quả và con gái, bỏ quên hoàn toàn con trai ta!”

Giang Đan Hà cau mày, vô cùng bất mãn.

“…?? Song sinh?”

Lý Thủ Cát trợn tròn mắt.

Song sinh? Tin này từ đâu ra vậy?!

“Thôi bỏ đi. Nhìn ngươi ngốc như vậy, mắng cũng chả có ích gì. Mau đưa con trai ta tới từ đường nhà họ Giang, đừng để lỡ giờ lành.”

Lý Thủ Cát hiểu chuyện này là quan trọng nhất. Những chuyện khác có thể nói sau. Việc cấp bách bây giờ là đón tiểu Thiếu gia. Hắn gật đầu, lập tức sai người chuẩn bị xe ngựa.

Giang Đan Hà hài lòng nhìn hắn rời đi. Hắn vốn có thể tự đi, nhưng còn rất nhiều việc cần chuẩn bị cho lễ an táng, thật sự không rảnh.

Giang Đan Hà đã chuẩn bị sẵn tiền vàng mã cho phụ mẫu. Hắn vốn định mua nhiều hơn, nhưng khi biết Tiểu Quả vẫn còn, liền chỉ mua thêm một bộ.

Trên xe ngựa, Tiểu Quả không nói nhiều. Từ lúc lên xe, Giang Đan Hà đã không giữ khoảng cách, ngồi sát bên nàng, hoàn toàn xâm phạm không gian riêng tư của nàng.

Ở khoảng cách gần như vậy, nàng có thể nghe rõ tiếng hô hấp trầm ổn của hắn, thậm chí còn cảm nhận được lồng ngực rắn chắc của hắn thỉnh thoảng va vào lưng nàng theo nhịp xóc của xe. Điều này khiến Tiểu Quả vô cùng khó chịu.

“À… chàng còn chưa có đồ tang. Còn phải làm hai linh vị cho phụ thân và mẫu thân nữa.”

Tiểu Quả không chịu nổi bầu không khí gượng gạo, liền chủ động tìm đề tài.

Giang Đan Hà gật đầu trấn an nàng, nói rằng tối qua sau khi rời nhà hắn đã sai người chuẩn bị sẵn, bây giờ chỉ cần ghé lấy trên đường là được.

Thấy hắn chuẩn bị chu toàn như vậy, Tiểu Quả đành kết thúc cuộc trò chuyện.

Xe ngựa dừng lại, Giang Đan Hà lưu luyến rời khỏi Tiểu Quả, bước xuống xe.

Ngay khi hắn ra ngoài, Tiểu Quả lập tức thở phào nhẹ nhõm. Nãy giờ nàng không dám nhúc nhích, sợ đụng phải hắn.

‘Sao Giang Đan Hà lại ngồi sát như vậy chứ?’

Tiểu Quả không kìm được đỏ mặt.

Thật ra, nàng chưa từng tiếp xúc gần như vậy với đàn ông bao giờ. Thời còn đi học, nàng không thích tụ tập, luôn quen ở một mình. Vì thế bạn bè đều cho rằng nàng hơi khép kín, không ai chủ động lại gần. Ban nãy, những tiếp xúc thân thể vô tình với Giang Đan Hà thật sự khiến nàng bối rối.

Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, Tiểu Quả nhanh chóng chỉnh lại cảm xúc, giả vờ bình tĩnh, chờ hắn quay lại.