Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 142

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 142 :Bí mật lớn

Trans và edit: Little Jasmine

Sau một lúc rất lâu, Giang Đan Hà mới dần bình tĩnh lại. Khi nước mắt cuối cùng cũng ngừng rơi, hắn chậm rãi buông Tiểu Quả ra.

Vì phải duy trì một tư thế quá lâu nên cả chân lẫn eo của Tiểu Quả đều trở nên tê rần, nàng cảm tưởng như cơ thể bị chia làm hai nửa vậy.

Nàng vịn bàn ngồi xuống. Giang Đan Hà thấy vậy thì có chút xấu hổ.

Hắn đưa tay lau nước mắt trên mặt.

“Thê tử, khi đó nàng… vì sao không dùng số bạc nhận được để mua lương thực trong lúc gặp nạn?”

Giang Đan Hà biết rõ tình cảnh gian nan lúc ấy. Theo những gì hắn biết, dù có nơi thiếu lương thực, nhưng ở một số huyện thành vẫn có người bán, chỉ là giá cả thường tăng gấp đôi. Có thể không đủ no, nhưng ít nhất cũng có thể cầm cự qua ngày.

“Khi đó… chúng ta không có bạc.”

“Sau khi ta giả chết, chẳng lẽ không còn ai tiếp tục gửi bạc về sao?”

Giang Đan Hà nhíu mày. Chuyện này không hợp lý. Khi đó, Thiệu Chiến đã sai người mỗi tháng đều đặn đưa tiền, hơn nữa hắn còn đích thân xin quân doanh gửi hai phần ba bổng lộc hằng tháng về cho gia đình. Chẳng lẽ ở đâu đó đã xảy ra sai sót?

Giang Đan Hà không hề nghi ngờ lời Tiểu Quả. Nếu tiền không được đưa tới đúng hạn, chắc chắn là có vấn đề. Quan trọng nhất là chuyện này có thể tra rõ ở kho bạc. Dù sao thì việc cấp bạc cho gia quyến binh sĩ đều do bọn họ phụ trách. Nhất định có người đứng sau chuyện này…

Hắn không định để Tiểu Quả phiền lòng vì những chuyện rắc rối ấy. Tốt nhất là tự mình giải quyết.

Bởi vì sự việc nhỏ này, cả hai tạm thời không nhắc tới chuyện của con gái.

Hai người lại trò chuyện thêm một lúc. Phần lớn là Giang Đan Hà nói, Tiểu Quả lặng lẽ nghe. Nàng cũng kể lại tình hình trong nhà cho hắn biết.

Cuối cùng, nàng hiểu vì sao mình lại đến đây.

“Vậy… vì sao chàng không ở lại nơi này? Vì sao nhất định phải về quê? Chàng thật sự cam lòng rời bỏ cuộc sống ở đây sao? Ở đây có tiền bạc, có địa vị. Chàng thật sự nguyện ý về nhà làm ruộng sao?”

Tiểu Quả dò hỏi. Nếu Giang Đan Hà thực sự nghĩ như vậy, thì thật đáng để khâm phục.

Giang Đan Hà gật đầu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, mang theo một thứ cảm xúc khó diễn tả.

Tiểu Quả cũng gật đầu, trong lòng thực sự kính trọng hắn. Phải có ý chí rất lớn mới có thể không bị quyền thế và phú quý mê hoặc.

Nhưng mà...

Nếu hắn thật sự về quê… chẳng phải sẽ sống cùng nàng sao?!

Ý nghĩ này đột nhiên lóe lên trong đầu Tiểu Quả.

Không ổn chút nào…

“Thê tử.”

Tiểu Quả theo phản xạ đáp lại:

“Hả?”

Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Giang Đan Hà, Tiểu Quả mới nhận ra mình vừa nói gì. Nếu dưới đất có khe nứt, nàng nhất định sẽ chui xuống ngay lập tức. Quá mất mặt rồi! Nàng bị suy nghĩ của mình dọa đến nỗi lạc giọng?!

“Thê tử, trời cũng khuya rồi. Nàng nghỉ ngơi sớm đi.”

Giang Đan Hà đỏ mặt nói. Rõ ràng hắn cũng có chút ngượng ngùng khi phải ngủ chung với thê tử sau nhiều năm xa cách.

“Hả? Cái gì?! Chàng muốn ngủ cùng ta sao?!”

Tiểu Quả suýt nữa thì sặc nước bọt.

Không được! Không được!

“……”

Giang Đan Hà có chút tổn thương.

Phản ứng của thê tử… sao lại như vậy?

Bọn họ là phu thê mà. Ngủ chung chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?

Nhưng… hắn cũng thật sự có chút xấu hổ.

Cuối cùng, Tiểu Quả đẩy thẳng hắn ra khỏi phòng.

“Chàng đùa ta à? Dù chàng có đẹp đến mấy cũng không được! Không được! Không được! Giữa ban ngày… à không, nửa đêm rồi mà còn giở trò lưu manh. Ra ngoài!”

Tiểu Quả “rầm” một tiếng đóng sầm cửa, rồi nhanh chóng khóa lại.

Bỏ mặc Giang Đan Hà đứng ngoài cửa với dáng vẻ đáng thương, nàng thản nhiên tận hưởng phòng ngủ và chiếc giường của hắn.

Tiểu Quả nằm thoải mái trên giường. Phải nói rằng Giang Đan Hà là người rất gọn gàng, sạch sẽ. Chăn gối của hắn hoàn toàn không có mùi khó chịu.

Ban đầu, nàng nghĩ mình sẽ khó ngủ. Nhưng khi nghĩ tới Tráng Tráng, lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên chăn gối, nàng dần dần chìm vào giấc ngủ…

Giang Đan Hà nhìn ngọn nến trong phòng tắt hẳn, cuối cùng chỉ có thể thở dài, thắt chặt lại đai lưng đã nới lỏng…

Hắn quay người đi về hướng khác.

“Lý Thủ Cát, mở cửa!”

...............................

Trong cung.

“Tráng Tráng, Giang tướng quân là phụ thân của ngươi sao?”

Tiểu Nghị nằm trên giường, vừa đá chăn vừa hỏi Tráng Tráng, người vừa tắm xong.

“Ừ.”

Tráng Tráng khẽ gật đầu, kéo lại chăn mà Tiểu Nghị đã đá ra, đắp cho cậu.

“Mẫu thân ta nói, buổi tối phải đắp chăn, nếu không sẽ bị cảm lạnh.”

Tiểu Nghị ngoan ngoãn nằm yên, để Tráng Tráng đắp chăn cho mình.

“Mẫu thân của ngươi thật tốt…”

Tráng Tráng nằm cạnh Tiểu Nghị. Nghe câu này, cậu bé xoay người nhìn bạn.

“Mẫu thân ta tốt. Mẫu thân của ngươi cũng tốt.”

Giọng nói của Tráng Tráng rất dịu dàng. Nhưng Tiểu Nghị vừa nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi. Cậu ấp úng nhìn Tráng Tráng, gương mặt nhăn nhó lại.

“Tráng Tráng… ta có một bí mật rất lớn muốn nói với ngươi, nhưng ngươi nhất định không được nói cho ai biết!”

Tiểu Nghị rất tin tưởng Tráng Tráng. Cậu bé cảm thấy giữa bạn bè thì không nên có bí mật.

Nhìn vẻ nghiêm túc của Tiểu Nghị, Tráng Tráng cũng bất giác nghiêm túc theo.

“Yên tâm, ta sẽ không nói cho ai biết!”

“Thật ra… ta không có mẫu thân…”

Tráng Tráng nghe xong, miệng há hốc không khép lại được. Đây quả thực là một bí mật quá lớn.

Nói xong, Tiểu Nghị lo lắng nhìn Tráng Tráng. Cậu đã giấu một bí mật lớn như vậy. Không biết Tráng Tráng có trách cậu không.

Không ngờ vừa ngẩng đầu lên, cậu đã được bạn mình ôm vào lòng.

“Tráng Tráng?”

Tiểu Nghị vừa mờ mịt, vừa vui sướng. Được Tráng Tráng ôm khiến cậu rất hạnh phúc, nhưng cũng không khỏi khó hiểu.

“Tiểu Nghị, ta rất vui vì ngươi đã nói cho ta bí mật lớn này. Ta sẽ giữ kín. Ngươi cũng đừng buồn. Ngươi có thể coi mẫu thân ta như mẫu thân của mình. Sau này chúng ta cùng gọi nàng là mẫu thân, được không?”

Tráng Tráng buông Tiểu Nghị ra.

Cậu cảm thấy Tiểu Nghị thật đáng thương. Nếu là cậu, không có mẫu thân, cậu chắc chắn không thể sống nổi. Chỉ cần nghĩ đến một ngày nào đó, nếu Tiểu Quả không còn bên cạnh, Tráng Tráng đã thấy mình không thể tiếp tục sống được nữa.

Nghe vậy, Tiểu Nghị gật đầu lia lịa, vô cùng phấn khích.

“Tuyệt quá! Tráng Tráng, ngươi là tốt nhất!”

Từ nhỏ, cậu đã biết cha mẹ nuôi không phải là cha mẹ ruột. Phụ thân vì một vài nguyên nhân cá nhân không thể chăm sóc cậu, còn mẫu thân thì đã qua đời. Vì thế, cậu chỉ có thể nhận thúc phụ và thẩm mẫu làm cha mẹ. Những chuyện này, cậu đã biết từ rất sớm.

Giờ đây Tráng Tráng lại nguyện ý chia sẻ một người mẫu thân tốt như vậy với cậu, cậu thật sự thích người bạn này vô cùng!

Tráng Tráng cũng rất vui vì có thể khiến Tiểu Nghị hạnh phúc. Nhưng khi nghĩ tới bí mật kia, cậu bé khẽ nghiêng người, ghé sát tai Tiểu Nghị thì thầm:

“Tiểu Nghị, sau này nếu còn bí mật gì nữa, đừng nói cho người khác. Mẫu thân ta nói, bí mật tốt nhất nên giữ trong lòng.”

Tráng Tráng cảm thấy Tiểu Nghị có chút ngốc nghếch, đơn thuần. Nếu sau này có kẻ xấu tiếp cận, moi được bí mật của cậu, e rằng sẽ dễ dàng đạt được mọi thứ mình muốn.

May mà cậu bé không phải người xấu. Nếu không, Tiểu Nghị có lẽ đã bị bán từ lâu rồi.

Tráng Tráng nhớ lại những lời mẫu thân thường dạy mình, quả thật rất thích hợp để dạy Tiểu Nghị.

Nghe Tráng Tráng nói vậy, Tiểu Nghị nghiêm túc gật đầu, tỏ ý đồng tình.

“Vì ngươi là bạn thân nhất của ta, nên ta chỉ nói bí mật với ngươi thôi. Ta sẽ không nói với ai khác.”

Tiểu Nghị cũng rất thông minh. Cậu biết Tráng Tráng không phải người xấu. Hơn nữa, cậu thật sự rất thích Tráng Tráng, nên mới nguyện ý nói cho cậu bé tất cả bí mật của mình.

Hai đứa trẻ tiếp tục thì thầm, cười khúc khích cho tới tận nửa đêm. Cuối cùng, chúng không cưỡng nổi cơn buồn ngủ, chậm rãi thiếp đi.

.................................

J: Vì bây giờ câu chuyện đã đi vào nội dung chính rồi, nên mình sẽ chuyển mọi xưng hô sang bối cảnh cổ đại nhé. Vì mình nghĩ đây cũng là cột mốc cho thấy Tiểu Quả dần trở thành người ở nơi này, nên chuyển luôn. >