Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 141
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 141 :Khóc
Trans và edit: Little Jasmine
“Chàng…”
“Nàng…”
Hai người đồng thời mở miệng, rồi lại cùng lúc dừng lại.
Không khí lại một lần nữa rơi vào im lặng.
Ngay lúc cả hai còn đang do dự không biết nên nói gì, phu xe dừng xe. Đã tới phủ của Giang Đan Hà.
Giang Đan Hà xuống xe trước. Tiểu Quả thở phào nhẹ nhõm, xách túi hành lý chuẩn bị xuống theo.
Vừa đứng dậy, nàng thấy rèm xe được vén lên. Tiểu Quả cúi người bước xuống, trước mắt là một bàn tay to đang lặng lẽ chờ sẵn.
Tiểu Quả mím môi, do dự một chút rồi mới đặt tay mình vào tay hắn.
Giang Đan Hà mừng rỡ, khẽ siết tay lại, đỡ nàng xuống xe thật vững vàng.
Tiểu Quả vừa định rút tay về thì Giang Đan Hà lại không buông, còn nắm chặt hơn, khiến nàng không thể rút ra.
Tiểu Quả cảm thấy tay mình sắp bị bóp hỏng rồi. Người này sao lại khỏe đến vậy?!
Không chịu nổi nữa, nàng ngẩng đầu nhìn Giang Đan Hà đang đỏ mặt:
“Tay ta đau.”
“Hả?”
Giang Đan Hà ngẩn ra, không hiểu. Dưới ánh mắt của nàng, hắn mới nhận ra mình dùng lực quá mạnh, vội vàng buông tay.
“À… xin lỗi nàng.”
Tiểu Quả cuối cùng cũng thu lại được tay trái, cúi đầu nhìn xuống, trời ạ, máu trong tay nàng chắc đã ngừng chảy luôn rồi.
Giang Đan Hà cũng nhận ra điều đó, xấu hổ đến mức chỉ biết cười ngây ngô.
Sau khi cả hai xuống xe, phu xe đánh xe vào trong sân. Tiểu Quả không quen đường, đành đứng chờ Giang Đan Hà dẫn đi.
Nhưng nàng không biết Giang Đan Hà đang nghĩ gì. Sau khi xuống xe, hắn lại đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích.
Thế là hai người ngốc nghếch đứng ngay trước cổng, cùng nhau hứng gió đêm.
Một cơn gió nữa thổi qua, Tiểu Quả đành cam chịu kéo chặt áo khoác lại. Chẳng lẽ tối nay nàng sẽ đứng suốt ở cửa sao?
Cơn gió làm Giang Đan Hà tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ. Thấy Tiểu Quả kéo áo, hắn lại đỏ mặt hơn trước.
“Vào… vào trong nhanh đi.”
Vừa nghe câu này, Tiểu Quả suýt trợn mắt. Nói nghe như thể nàng không muốn vào vậy.
Giang Đan Hà cũng nhận ra lời mình vừa nói có chút không ổn, liền ngượng nghịu xin lỗi.
“Xin lỗi…”
Tiểu Quả mỉm cười lịch sự:
“Không sao đâu. Mau vào trong đi.”
Đêm khuya gió lạnh.
Giang Đan Hà vui mừng khôn xiết.
‘Nàng ấy cười rồi. Nàng cười với ta rồi!’
‘Nàng cười đẹp ghê… hì hì.’
Tiểu Quả nhìn Giang Đan Hà đang cười ngốc nghếch từ tai này sang tai kia, không nói nên lời. Người này rốt cuộc là bị sao vậy?
“Đi thôi.”
Giang Đan Hà vui vẻ dẫn Tiểu Quả vào trong.
Binh lính gác cổng thấy Giang Đan Hà liền hành lễ, nhưng khi thấy Tiểu Quả thì không khỏi tò mò. Sau khi hai người đi xa, hai binh sĩ tụ lại thì thầm. Nhìn vẻ mong mỏi trên mặt vị tướng quân, bọn họ đại khái đoán được thân phận của Tiểu Quả.
Tiểu Quả nhìn Giang Đan Hà suốt dọc đường, thấy hắn cứ cười ngây ngô không ngớt, không khỏi nghi ngờ trí thông minh cao của Tráng Tráng chắc không phải di truyền từ hắn.
Đúng lúc này, Lý Thủ Cát vừa mua đồ ăn về thì trông thấy bóng lưng hai người.
Vừa nhìn thấy mỹ nhân, tim hắn lập tức lỡ một nhịp. Từ khi nào trong phủ lại có mỹ nhân như vậy?
Hắn không tiến lên chào hỏi. Thấy Giang Đan Hà đưa nàng về phòng, hắn đoán được thân phận của nàng.
Hẳn là thê tử của Giang Đan Hà.
Lý Thủ Cát không quấy rầy hai người. Hắn ợ một tiếng, xách hộp đồ ăn quay về phòng mình. Phần đồ ăn mang về cho Giang Đan Hà, thôi thì để mai hẵng ăn vậy.
Lý Thủ Cát vừa quay người vừa ngân nga một khúc hát quen thuộc, trở về phòng.
Tiểu Quả theo Giang Đan Hà vào phòng ngủ. Hắn quen tay thắp vài cây nến, trong nháy mắt căn phòng sáng bừng.
Giang Đan Hà đặt túi hành lý của Tiểu Quả lên giường. Ban đầu nàng có chút không quen, nhưng cũng không có lý do để từ chối. Dù sao, bọn họ vẫn là phu thê.
Tiểu Quả ngồi xuống ghế, Giang Đan Hà cũng ngồi xuống. Hai người ngồi đối diện nhau.
“Chàng…”
Tiểu Quả đang nghĩ xem nên mở lời thế nào thì Giang Đan Hà đã chủ động kể hết mọi chuyện.
Tiểu Quả lặng lẽ lắng nghe. Giang Đan Hà kể lại tất cả những gì đã xảy ra, từ lúc bị bắt đi tòng quân, đến khi gặp Thiệu Chiến lúc còn là Vương gia, rồi chuyện giả chết và kế hoạch phía sau.
“Vậy… vì sao chàng không liên lạc về nhà?”
Điều Tiểu Quả quan tâm nhất chính là điều này.
Nếu hắn chưa chết, vì sao không báo tin về? Nếu hắn từng liên lạc, Giang mẫu có lẽ đã không chết…
“Chúng ta giả chết để che giấu thân phận. Khi đó tình hình rất phức tạp. Nếu ta liên lạc với nàng, e rằng kẻ địch sẽ lần theo manh mối mà tìm tới. Dù Tiên đế hồ đồ, nhưng vẫn còn vài đội tinh binh trong tay. Khi ấy bọn họ đang truy lùng chúng ta ráo riết. Không ai trong chúng ta dám lộ diện hay liên hệ với gia đình. Một khi bị phát hiện, không chỉ chúng ta mà cả người nhà cũng sẽ bị diệt khẩu.”
Giang Đan Hà thở dài sau khi nói xong. Những lời này hắn đã muốn giải thích với gia đình từ rất lâu. Nay cuối cùng nói ra được, trong lòng cũng nhẹ đi phần nào.
Hắn lại tiếp tục:
“Sau đó ta không liên lạc nữa vì Bệ hạ chưa chuẩn bị để ta hồi hương. Dù hiện giờ đã an toàn hơn, nhưng tàn dư của chế độ cũ vẫn còn. Các nàng không có năng lực tự vệ, nếu bọn họ tìm tới thì sao? Ta không dám mạo hiểm. Chỉ cần ta thu dọn xong mọi chuyện ở đây, có thể cáo lão hồi hương, là sẽ được đoàn tụ cùng cả nhà.”
Tiểu Quả lặng lẽ nghe. Thì ra là vậy…
“À phải rồi, thê tử… mẫu thân và con gái ta đâu?”
Giang Đan Hà xưng hô “thê tử” khiến Tiểu Quả sững lại.
“Thê tử?”
“Ừ, mẫu thân không đi cùng nàng sao?”
À… hắn đâu biết Giang mẫu đã…
“Mẫu thân… đã qua đời được một năm rưỡi rồi.”
Tiểu Quả nhẹ giọng nói, ánh mắt mang theo sự thương cảm.
Nụ cười trên mặt Giang Đan Hà lập tức biến mất. Hắn nhìn nàng với vẻ không dám tin. Qua đời? Không thể nào… chắc hắn nghe nhầm. Hắn run rẩy hỏi lại.
Tiểu Quả nhìn toàn thân hắn đang run rẩy, không nỡ nhìn tiếp. Nhưng đó là sự thật.
“Năm đó có nạn đói… chúng ta lại nhận được tin chàng…”
Tiểu Quả bỗng dừng lại. Nàng không thể nói tiếp được, như thế là quá tàn nhẫn với hắn.
Mẫu thân hắn… chết sau khi nghe tin hắn tử trận. Điều đó đau đớn đến mức nào?
“Có phải… vì nghe tin ta chết không…?”
Tuy Tiểu Quả không nói hẳn ra nhưng dựa vào giọng điệu của nàng, Giang Đan Hà đã phần nào đoán được. Cả người hắn run bắn lên, đầu óc choáng váng.
“Sao có thể… sao có thể như vậy…”
“Thật ra không chỉ vì thế. Khi đó còn có nạn đói, trong thôn có rất nhiều người chết…”
Giọng Tiểu Quả càng lúc càng nhỏ, bởi vì Giang Đan Hà đã bật khóc trước mặt nàng.
Tiểu Quả không biết phải làm sao. Nhìn người đàn ông nước mắt ròng ròng, nàng không biết nên an ủi hay không. Cuối cùng, nàng quyết định để hắn khóc cho thỏa.
Nàng định đứng dậy rời đi, để hắn tự ổn định cảm xúc. Nhưng chưa kịp nhúc nhích, một bàn tay to đã kéo nàng vào lòng.
Giang Đan Hà vùi mặt vào ngực Tiểu Quả, khóc không tiếng động.
Ban đầu Tiểu Quả hơi cứng người, muốn giãy ra vì không quen. Nhưng khi nhìn gương mặt giống Tráng Tráng, nàng lại không nỡ đẩy hắn ra.
Theo bản năng, nàng giơ tay vỗ nhẹ lên đầu hắn, giống như vẫn thường làm với Tráng Tráng.
Thân thể Giang Đan Hà khựng lại trong chốc lát, rồi bắt đầu nức nở. Hắn ôm chặt người phụ nữ mang lại hơi ấm cho mình.
Hắn siết lấy vòng eo mềm mại ấy, hít vào mùi hương nhàn nhạt trên người nàng, trút hết nỗi bi thương mà hắn đã kìm nén suốt bấy lâu nay…
Tiểu Quả khẽ thở dài.
Dù sao… hắn cũng chỉ là một đứa trẻ mới ngoài hai mươi tuổi mà thôi.