Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 140

topic

Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 140 :Cuối cùng cũng gặp nhau

Trans và edit: Little Jasmine

Cuối cùng cảm giác tê cứng cũng qua đi, hắn lập tức bước về phía bọn họ.

Vừa đi, trong lòng hắn vừa gào thét:

‘Tiểu Quả, con trai ta, ta về rồi đây!’

“Á..!”

Vừa thấy hắn tiến lại, Tráng Tráng bỗng kêu lên một tiếng kinh hãi, chui tọt vào lòng Tiểu Quả, hai tay che chặt đầu.

Lần này Tiểu Quả không buồn cúi đầu nữa. Nàng ôm chặt Tráng Tráng, ngẩng lên xem rốt cuộc là thứ gì đã dọa con sợ đến vậy.

Tiểu Quả đã chuẩn bị tinh thần xấu nhất, nàng còn lo rằng mình sẽ mọc lẹo mắt, sợ vừa ngẩng đầu lên sẽ thấy cảnh tượng không nên nhìn.

Nhưng không.

Thứ đập vào mắt nàng chỉ là một vạt trường bào màu xanh nhạt, rõ ràng là y phục nam nhân.

Chỉ là người nọ đứng quá gần.

Tiểu Quả cau mày, lùi lại mấy bước, rồi mới ngẩng lên nhìn khuôn mặt đối phương.

!!!

Cú sốc của Tiểu Quả chẳng kém gì Tráng Tráng. Vì quá kinh ngạc, nàng suýt thì nghẹn thở.

“Ngươi… là người hay là quỷ…”

Câu nói run rẩy bật ra từ miệng Tiểu Quả.

Giang Đan Hà không được chứng kiến cảnh tượng cảm động mà hắn hằng tưởng tượng, trong lòng không khỏi tủi thân. Vì sao lại hoàn toàn khác với những gì hắn đã nghĩ?

Đã bốn năm rồi hắn chưa từng nghe lại giọng nói ngọt ngào ấy. Cảm giác như đã trôi qua cả một đời. 

Nhưng… nàng vừa nói gì? Người hay quỷ?

Giang Đan Hà ngơ ngác. Hắn thật sự đã quên mất, trong mắt họ, hắn vốn là người đã chết.

Tiểu Quả lại vô thức lùi thêm mấy bước. Nhìn gương mặt quen mà lạ trước mắt, nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.

Tráng Tráng thường xuyên nhìn chân dung Giang Đan Hà, nàng cũng từng xem qua. Khuôn mặt này rất giống trong tranh, chỉ là trẻ trung hơn trong ký ức. Người trước mắt trông rắn rỏi hơn, đường nét khuôn mặt góc cạnh hơn, ánh mắt nhìn nàng mang theo cảm giác áp bức.

Tiểu Quả ôm chặt Tráng Tráng vào lòng, cảnh giác nhìn người đàn ông trước mặt.

Thiệu Chiến đứng phía sau lặng lẽ quan sát, rồi phất tay gọi Tiểu Nghị đang đứng không xa. Dù sao thì, ngồi xem kịch vẫn thoải mái hơn.

Tiểu Nghị thấy ám hiệu, vốn định mặc kệ, nhưng đứng lâu cũng mỏi chân. Nghĩ vậy, cậu vẫn đi qua ngồi xuống. Dù vậy, cậu không phải vì nghe lời, chỉ là muốn ngồi mà thôi. Tiểu Nghị ngồi bên cạnh Thiệu Chiến với vẻ lạnh nhạt, còn cố ý quay mặt đi chỗ khác.

“Đừng lại gần!”

Tiểu Quả lên tiếng ngăn Giang Đan Hà đang định tiến thêm.

“Tiểu Quả, sao vậy?”

Giang Đan Hà cảm thấy vô cùng tủi thân. Hắn đứng sững tại chỗ, bất lực nhìn hai mẹ con đang tránh xa mình. Hắn không hiểu mình đã làm sai điều gì. Lẽ ra lúc này họ phải khóc lóc ôm chầm lấy nhau mới đúng chứ?

Tiểu Quả rùng mình. ‘Hắn biết tên mình… vậy chẳng lẽ hắn thật sự là Giang Đan Hà? Giang Đan Hà đã chết đó sao?’

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Tiểu Quả hỏi. Tráng Tráng nghe vậy liền lén ngẩng đầu, nhìn chằm chằm người đàn ông kia, chờ đợi câu trả lời. Trong mắt cậu bé ánh lên vẻ mong chờ.

“Ta là Giang Đan Hà.”

Giang Đan Hà phản ứng rất nhanh. Sau cơn kích động ban đầu, hắn cố gắng bình tĩnh suy nghĩ. Chỉ trong chốc lát, hắn đã hiểu ra, trong mắt bọn họ, hắn vẫn là người chết.

Thảo nào họ phản ứng như vậy.

“Tiểu Quả, là ta. Ta chưa chết.”

Giang Đan Hà hạ thấp giọng, ánh mắt tràn đầy ấm áp và nhung nhớ.

“……”

Tiểu Quả không biết nên nói gì. Đầu óc nàng rối tung. Suy nghĩ rối, cảm xúc cũng rối, tóm lại, tất cả đều rối loạn!

Lúc này, Tráng Tráng cũng đang can đảm nhìn Giang Đan Hà. Cậu quan sát thật kỹ. Nhìn y phục, cậu đoán người mình gặp ở hòn non bộ hẳn chính là hắn.

Nhưng… vì sao lúc đó hắn không nhận cậu?

Mọi người đều nói cậu rất giống phụ thân, vậy vì sao khi gặp mặt, hắn lại không nhận ra cậu?

Cảm nhận được ánh nhìn của Tráng Tráng, Giang Đan Hà cúi đầu nhìn lại. Gương mặt dung hòa ưu điểm của cả hai người kia, càng nhìn, hắn càng thích.

Xem ra Tráng Tráng thật sự giống cả cha lẫn mẹ. Ban đầu hắn chỉ thấy cậu hơi giống Tiểu Quả, giờ nhìn kỹ mới phát hiện, cũng rất giống hắn.

Càng nhìn con trai, Giang Đan Hà càng vui vẻ. Con trai đã tuấn tú như vậy, vậy con gái chắc chắn còn đáng yêu hơn nữa.

Thấy Tiểu Quả vẫn đề phòng, Giang Đan Hà cũng không biết nên nói gì. Hơn nữa, nơi này vốn không thích hợp để nói chuyện.

Thiệu Chiến xem kịch cũng đủ rồi, cảm thấy đã đến lúc mình lên tiếng. Ông đặt đĩa mứt xuống, phủi vụn bánh trên tay.

“Đừng đứng đó nữa. Ngồi xuống ăn cơm đi.”

Thiệu Chiến lên tiếng với giọng uy nghi.

Tiểu Quả liếc nhìn Giang Đan Hà, ôm Tráng Tráng vòng qua hắn rồi đi tới bàn.

Giang Đan Hà khựng lại một chút, rồi nhanh chóng theo sau. Ba người ngồi thành một hàng.

Tiểu Quả đặt Tráng Tráng ngồi cạnh mình. Giang Đan Hà sờ sờ mũi, miễn cưỡng ngồi xuống bên cạnh Tráng Tráng. Thế là Tráng Tráng ngồi chính giữa cha mẹ.

Nhờ có đoạn chen ngang này, Tiểu Quả cũng không cần hành lễ.

Trên bàn ăn, chỉ có mỗi Tiểu Nghị là ăn uống nghiêm túc. Những người còn lại đều đang âm thầm quan sát.

Thiệu Chiến hoàn toàn đứng ngoài cuộc, vừa ăn vừa kín đáo quan sát Tiểu Quả và Giang Đan Hà, như đang xem một vở kịch.

Giang Đan Hà vẫn luôn chú ý tới Tiểu Quả. Thấy nàng ăn chẳng được bao nhiêu, hắn lập tức gắp thức ăn cho nàng.

Còn Tiểu Quả thì mải nghĩ đến chuyện khác: Vì sao Giang Đan Hà còn sống? Vì sao hắn ở đây? Vì sao khi còn sống lại không gửi thư về nhà? Sau này nàng phải làm sao?

Nàng gượng cười lịch sự với món ăn Giang Đan Hà gắp cho, nhưng lại không hề động đũa.

Tráng Tráng lặng lẽ quan sát Giang Đan Hà, nhưng hễ bị nhìn lại là lập tức cúi đầu né tránh.

Trong bầu không khí kỳ lạ ấy, chỉ có Tiểu Nghị là ăn rất ngon lành. Cá ngon, củ cải ngon, thịt viên thơm, bánh ngọt cũng ngon, thịt gà mềm, canh thì ngọt … Những suy nghĩ ấy lấp đầy đầu cậu, hoàn toàn không để ý tới bầu không khí xung quanh.

Khi Thiệu Chiến đặt đũa xuống, Tiểu Quả cũng thở phào, đặt đũa theo.

Ánh mắt Giang Đan Hà trầm xuống. Thấy đồ ăn trên đĩa nàng vẫn còn nguyên, hắn không giấu được thất vọng.

Tráng Tráng cũng đặt đũa xuống. Thấy vậy, Tiểu Nghị vui mừng vỗ tay:

“Tốt quá rồi! Tráng Tráng, về ngủ thôi!”

Cậu đã ăn no từ lâu, chỉ chờ Tráng Tráng. Hai người đã hẹn tối nay ngủ cùng nhau, cậu còn nôn nóng dẫn Tráng Tráng đi gặp đám động vật nhỏ của mình.

“Đi thôi, đi thôi…”

Tiểu Nghị thúc giục. Nhưng Tráng Tráng nhìn Tiểu Quả, do dự:

“Mẹ?”

Tiểu Quả gật đầu, vừa định đi theo thì Thiệu Chiến lên tiếng.

“Cứ để bọn trẻ ngủ cùng nhau. Hai người đã lâu không gặp, hẳn có rất nhiều chuyện muốn hỏi. Phu nhân có thể theo Đan Hà về phủ.”

Lời nói của Thiệu Chiến rất rõ ràng.

Trong lòng Tiểu Quả thật ra không hề muốn ở riêng với Giang Đan Hà. Với nàng, hắn gần như là người xa lạ. Hơn nữa, nàng cũng không yên tâm để Tráng Tráng một mình.

Nhưng nàng không biết phải từ chối sao cho khéo. Dù sao người trước mặt cũng là Hoàng đế.

Ngay lúc Tiểu Quả còn do dự, Giang Đan Hà đã đáp ứng.

Tiểu Quả quay sang nhìn hắn. Sau một hồi giằng co, nàng dặn Tráng Tráng ngoan ngoãn ở cùng Tiểu Nghị, nói rằng ngày mai sẽ tới đón con.

Tráng Tráng lưu luyến nhìn Tiểu Quả, rồi lại liếc nhanh Giang Đan Hà. Cuối cùng, cậu gật đầu. Mẹ hẳn có rất nhiều điều muốn nói với người đàn ông ấy, cậu quyết định không làm phiền họ lúc này.

Thấy Tráng Tráng ngoan ngoãn rời đi cùng Tiểu Nghị, Giang Đan Hà vội vàng cáo từ Thiệu Chiến, rồi rời đi cùng Tiểu Quả.

Tiểu Quả quay về điện bên cạnh lấy hành lý, sau đó lên xe.

Giang Đan Hà bỏ ngựa, theo sát phía sau.

Trong xe, hai người nhìn nhau, không ai nói một lời.

Không khí tràn ngập sự ngượng ngùng đến nghẹt thở.