Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 139
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 139 :Song sinh
Vì sao gia quyến của thần lại tới kinh thành, và hiện giờ họ đang ở đâu?
” Dù trong lòng đã rõ, nhưng Giang Đan Hà không thể nói thẳng rằng mình biết.
Dẫu sao nơi này cũng là địa bàn của Hoàng đế, hắn không thể để lộ việc mình đã sớm dò hỏi.
Vẫn phải hỏi cho có lệ.
“Họ tới để cải táng phần mộ, hiện đang nghỉ ngơi tại điện bên cạnh Dưỡng Tâm Điện.
” “Nhìn bộ dạng của ngươi kia, trẫm không tin là ngươi không biết họ ở đâu.
” Thiệu Chiến mỉm cười nhìn Giang Đan Hà.
Nghe đến đây, Giang Đan Hà liền hiểu ra.
Thì ra đây chính là lý do họ vào kinh… thì ra tất cả đều nằm trong kế hoạch của Hoàng đế.
Ánh mắt Giang Đan Hà trở nên khó đoán.
Hóa ra mục đích của Bệ hạ là giữ gia quyến hắn lại đây, để buộc hắn cũng phải lưu lại kinh thành.
Thảo nào… Giang Đan Hà lắc đầu.
Hắn biết bây giờ không phải lúc nghĩ tới chuyện đó.
Quan trọng nhất lúc này là được đoàn tụ với gia đình.
Đã gần đến giờ, Thiệu Chiến cũng không trêu chọc hắn nữa, liền sai Tô công công truyền thiện.
Tô công công lui ra lo liệu.
Thiệu Chiến dẫn Giang Đan Hà, người đã không thể ngồi yên, tới Dưỡng Tâm Điện.
“Ôi chao, nhìn con kìa, mồ hôi đầy đầu rồi.
” Tiểu Quả đang ngồi nói chuyện với Trí Hạ thì Tráng Tráng chạy tới, lao thẳng vào lòng nàng.
Thời tiết đã se lạnh, vậy mà hai đứa trẻ sau khi chơi đùa vẫn toát đầy mồ hôi.
Tiểu Quả đẩy Tráng Tráng ra, lấy khăn tay lau mồ hôi cho con.
Trời lạnh thế này, nếu không lau khô kịp thời, rất dễ bị cảm.
Tiểu Nghị theo sát phía sau, cũng mồ hôi đầm đìa.
Trí Hạ thấy vậy liền lấy khăn lau cho cậu.
Tiểu Nghị ngoan ngoãn ngẩng đầu để Trí Hạ lau mồ hôi.
Tuy cả hai đều được người lớn chăm sóc, nhưng cảm giác vẫn có chút khác biệt.
Nhìn không khí bên phía Tráng Tráng, Tiểu Nghị có chút ghen tỵ.
Cậu ghen tị vì Tráng Tráng có thể làm nũng, có thể hôn mẹ… còn cậu thì… Tiểu Nghị nhìn Trí Hạ đang cúi đầu lau mồ hôi cho mình, trong lòng không khỏi nghĩ: Giá mà mẹ ta còn sống, hẳn cũng sẽ giống như mẹ của Tráng Tráng.
Không lâu sau, giọng Tô công công vang lên ngoài cửa.
“Tần phu nhân, xin mời sang chính điện dùng bữa.
” Trí Hạ đứng dậy trước, hẹn gặp lại sau, rồi dẫn Tiểu Nghị rời đi.
Tiểu Quả dắt Tráng Tráng ra ngoài.
Thấy Trí Hạ định rời đi, Tô công công vội gọi lại: “Trí Hạ cô cô xin dừng bước.
Bệ hạ muốn ngài dẫn Thái tử cùng tới dùng bữa.
” Nghe vậy, người có phản ứng lớn nhất chính là Tiểu Nghị.
Cậu siết chặt tay Trí Hạ, ngẩng đầu nhìn nàng bằng ánh mắt đáng thương, mong nàng hiểu.
Cậu hoàn toàn không muốn cùng người đó ăn cơm.
Trí Hạ khẽ thở dài.
Sao nàng có thể không hiểu?
Dù thế nào đi nữa, đó vẫn là cha ruột của Tiểu Nghị.
Hai người đã xa cách quá lâu, không thể cứ tiếp tục như vậy.
Bọn họ cần phải gần gũi hơn.
“Tiểu Quả, phu quân ta sắp về tới rồi, ta không tiện đưa Thái tử qua.
Hay muội giúp ta, dẫn Thái tử tới dùng bữa được không?
” Nếu đi cùng nhau, Tiểu Nghị nhất định sẽ trốn bên cạnh nàng.
Vì muốn tạo cơ hội cho cậu gần gũi với Hoàng đế hơn, Trí Hạ quyết định không đi.
Tiểu Quả do dự.
Thật ra, nàng cũng chẳng muốn gặp Hoàng đế chút nào.
Đó là thiên tử, là người nắm quyền sinh sát trong thiên hạ.
Ở cạnh người như vậy, sao nàng có thể yên tâm?
Lỡ nói sai một câu, hậu quả khó lường.
“… Được.
” Cuối cùng, Tiểu Quả vẫn đồng ý.
Dường như nàng không còn lựa chọn nào khác.
Bên trái là Tiểu Nghị, bên phải là Tráng Tráng, ba người theo Tô công công đi tới chính điện.
Trong lòng Tiểu Quả rối bời: Lát nữa quỳ thế nào đây?
Nói gì?
“Hoàng thượng vạn tuế” giống trên phim sao?
Nhưng nghĩ thôi đã muốn bật cười.
Phải quỳ trước hay dập đầu trước?
Nàng suy đi tính lại cả quá trình, càng nghĩ càng rối.
Nếu trốn được, có lẽ nàng đã trốn từ lâu rồi.
Vì giữ thể diện, Tiểu Quả cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
Ngay cả Tô công công cũng bị dáng vẻ trấn tĩnh ấy đánh lừa, trong lòng thầm khen nàng điềm nhiên.
Nhưng nào ai biết, nội tâm người phụ nữ trông bình thản ấy đã sớm cuộn trào sóng gió.
Tráng Tráng và Tiểu Nghị lặng lẽ đi bên cạnh Tiểu Quả.
Tiểu Nghị im lặng vì không muốn gặp người kia.
Tráng Tráng im lặng vì cảm nhận được sự bất an của mẹ, bàn tay vốn luôn khô ráo giờ lại ướt mồ hôi.
Tráng Tráng ngẩng đầu nhìn Tiểu Quả.
‘Mẹ đang lo lắng vì sắp gặp Hoàng đế sao?
’ Cậu nắm tay nàng chặt hơn một chút, như muốn tiếp thêm dũng khí cho mẹ.
Cảm nhận được sự quan tâm của con, Tiểu Quả cúi xuống mỉm cười trấn an, rồi nắm chặt tay Tráng Tráng.
Đúng lúc Tiểu Quả còn đang băn khoăn không biết nên quỳ thế nào, Tô công công đã dẫn họ tới trước cửa điện.
Trên tấm biển xanh chữ vàng, ba chữ “Dưỡng Tâm Điện” được viết ngang.
Tiểu Quả nhanh chóng liếc nhìn xung quanh.
Quả nhiên là trung tâm hậu cung, số lượng thị vệ xung quanh cũng nhiều gấp đôi.
Sau khi Tô công công thông báo, trong điện truyền ra tiếng cho phép.
Ông liền lui sang một bên, cúi người mời ba người vào trong.
Tiểu Quả dẫn Tráng Tráng và Tiểu Nghị bước vào điện.
Nàng đã chuẩn bị tâm lý vô số lần.
Vừa định quỳ xuống hành lễ, Tráng Tráng bỗng kêu lên một tiếng lớn, khiến nàng chưa kịp cử động.
Tiểu Quả vội nhìn Tráng Tráng, không biết con trai bị làm sao.
Tráng Tráng nhìn chằm chằm về một hướng nào đó, miệng há to, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Tiểu Nghị cũng tò mò nhìn theo.
Trong điện chỉ có một chiếc bàn lớn, cùng người đàn ông kia và Giang tướng quân.
Có gì kỳ lạ đâu?
Vì sao Tráng Tráng lại phản ứng như vậy?
Tiểu Nghị gãi đầu, ngơ ngác nhìn Tráng Tráng.
Ngay từ khi bước vào điện, Tiểu Quả đã cúi đầu, nên không nhìn rõ tình hình bên trong.
Thấy vẻ mặt kinh hãi của Tráng Tráng, nàng còn tưởng con nhìn thấy thứ gì không nên thấy, dù sao đây cũng là hậu cung, Hoàng đế có thể ở cùng nữ nhân… Lẽ nào Tráng Tráng đã thấy gì đó?
Ngoài lý do ấy, Tiểu Quả không nghĩ ra khả năng nào khác.
Khi nghe Tô công công thông báo, Giang Đan Hà đã bắt đầu bất an, ánh mắt liên tục dõi về phía cửa.
Thiệu Chiến còn nhân cơ hội trêu chọc hắn.
Hôm nay Giang Đan Hà mặc bộ y phục này đã đủ buồn cười rồi, nay lại thêm bộ dạng mất tự nhiên ấy, càng khiến người ta muốn cười.
Đây còn là vị Giang Đan Hà gan dạ, quả quyết ngày xưa sao?
Rồi hắn thấy một người lớn cùng hai đứa trẻ bước vào.
Khi nhận ra một trong hai đứa là con mình, Giang Đan Hà lập tức thở phào.
Tâm trạng của hắn lúc này hẳn giống hệt Thiệu Chiến khi lần đầu nhìn thấy Tiểu Nghị, vừa kích động, vừa hồi hộp, vừa sợ hãi, đủ mọi cảm xúc đan xen.
Giang Đan Hà lập tức đứng dậy.
Người phụ nữ cúi đầu nên hắn không thấy rõ dung mạo, nhưng đứa bé bên cạnh nàng… chẳng phải chính là thằng nhóc mập mạp hắn gặp ở hòn non bộ sao?
‘Chẳng lẽ… đây là con trai mình?
’ Giang Đan Hà kích động đến tột độ, nhưng trong lòng vẫn có chút do dự.
Lẽ nào tin tức có sai sót?
Hay là hắn không có con gái… hoặc là… Một ý nghĩ khác chợt lóe lên trong đầu hắn.
Song sinh!
Càng nghĩ, hắn càng tin đó là thật.
Hắn bỗng cảm thấy nôn nóng không yên.
Đừng hỏi vì sao hắn không chạy tới ngay, bởi vì chân hắn vì quá kích động nên cứng đơ rồi…