Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 40

topic

Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 40 :Chuyện Tình Tay Ba Cẩu Huyết Giới Hào Môn

Minh Di uyển chuyển từ chối đề nghị điên rồ của Lục Nghệ Phong, nhưng Lục Nghệ Phong như thể không hiểu tiếng người, cứ nhất quyết bám theo cậu rời khỏi phòng riêng.

 

Minh Di cảm thấy phiền không chịu nổi, có cảm giác như mình bị thứ bẩn thỉu gì đó bám lấy vậy, chỉ hận không thể quay lại đạp mạnh vào cái chân què từng bị thương do đạn bắn của Lục Nghệ Phong.


 

Cậu lấy điện thoại ra, nén lại sự mất kiên nhẫn giữa hai hàng chân mày, chuẩn bị liên lạc với tài xế ở nhà.

 

Khi Minh Di dừng bước xem điện thoại, Lục Nghệ Phong đứng sau lưng cậu, lặng lẽ quan sát Minh Di.

 

Trong ấn tượng của Lục Nghệ Phong, Minh Di luôn u uất, khí chất và ngoại hình có vẻ cũng bình thường, thường mặc quần áo tối màu, trông rất quê mùa.


 

Nhưng hôm nay lại rất khác, Minh Di vừa tham gia sự kiện xong, tạo hình được thiết kế riêng đã tôn lên vẻ ngoài bóng bẩy sáng sủa của cậu, bộ trang phục có chất liệu tốt làm nổi bật tỉ lệ cơ thể đẹp đẽ, cảm giác u ám nặng nề đó bỗng chốc tan biến, khiến người ta có cảm giác hoàn toàn khác hẳn.

 

Sao trước đây hắn không phát hiện ra, người anh trai này của Yến An cũng có vài phần nhan sắc chứ?

 

Nhưng nghĩ lại cũng phải, nếu không có chút nhan sắc, sao Tạ Vân Hiết có thể giữ lại chơi lâu như thế?

 

Vừa nghĩ đến việc Minh Di bây giờ là món đồ chơi của Tạ Vân Hiết, từng bị Tạ Vân Hiết vấy bẩn, Lục Nghệ Phong lại cảm thấy nhạt nhẽo.

 

Hắn không thích loại người đã bị người khác vấy bẩn này.

 

Nhạc chuông điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng giữa hai người, Minh Di bắt máy của tài xế.


 

Tài xế nói đã đến cổng rồi, Minh Di vội vàng muốn tránh xa Lục Nghệ Phong, liền cất bước đi ra ngoài.

 

Dù trong lòng Lục Nghệ Phong có chút khinh thường Minh Di, nhưng vì một lý do nào đó không nói rõ được, hắn vẫn nhìn theo bóng lưng Minh Di, bước chân cũng đi theo.

 

Xe của nhà họ Tạ đang đậu ở bên ngoài, muốn qua đó phải đi xuống mấy bậc thang.

 

Gần đây Minh Di đã hình thành ý thức rất tốt, thấy những bậc thang trống trải, cậu liền đi chậm lại, bước đi vô cùng thận trọng, đồng thời tai nghe sáu hướng, mắt nhìn tám phương, luôn để ý tình hình xung quanh để tránh bị tình tiết truyện hãm hại.

 

Quả nhiên chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra, một vị khách vội vã lao ra, đột nhiên vấp ngã, tựa như một quả đạn pháo hình người, lao thẳng về phía Minh Di. May mà Minh Di đã có chuẩn bị từ trước, liền nhanh chân né sang một bên, thuận lợi tránh được người này.


 

Thế nhưng cùng lúc đó, Lục Nghệ Phong thấy tình hình bên này, vội bước tới định đỡ Minh Di, ngược lại đã chặn mất đường đi của cậu, khiến Minh Di đâm sầm vào người Lục Nghệ Phong, bước chân loạng choạng —

 

Thế là Minh Di bị trật chân.

 

Minh Di: “…” Gặp phải sao chổi rồi!

 

“Cậu không sao chứ?” Lục Nghệ Phong đỡ lấy eo Minh Di, chỉ cảm thấy cảm giác dưới tay rất mảnh mai. Hắn còn định cảm nhận kỹ hơn thì bỗng nghe được một tiếng đóng sầm cửa xe, ngẩng đầu lên liền thấy Tạ Vân Hiết đã xuống xe, mặt mày sa sầm đi về phía bọn họ.

 

Không đợi Lục Nghệ Phong lên tiếng, Tạ Vân Hiết đã trực tiếp giành lấy Minh Di từ tay hắn. Bàn tay bỗng nhiên trống rỗng, Lục Nghệ Phong nhất thời có chút không vui, lên tiếng nói: “Mong Tạ tổng đừng hiểu lầm, tôi chỉ muốn đỡ Minh tiên sinh một chút thôi.”

 

“Vậy sao?” Tạ Vân Hiết thấy Minh Di cau mày, cơn giận lập tức bùng lên. Ánh mắt sắc bén của anh rơi trên mặt Lục Nghệ Phong, giây tiếp theo, anh đột ngột nhấc chân, một cước đạp thẳng vào chân phải của Lục Nghệ Phong. Hắn hoàn toàn không ngờ Tạ Vân Hiết lại dùng chiêu hiểm như vậy, vẻ mặt kinh ngạc bị Tạ Vân Hiết đạp lăn xuống bậc thang.

 

Tạ Vân Hiết thì bế bổng Minh Di lên, phớt lờ Lục Nghệ Phong đang lăn lóc dưới bậc thang, không thèm nói một lời, mặt lạnh tanh đi thẳng về phía xe.


 

Thấy pha xử lý vừa nhanh vừa chuẩn vừa hiểm của Tạ Vân Hiết, Minh Di mở to mắt. Sau khi lên xe, cậu không nhịn được mà nhoài người ra cửa sổ, tiếp tục chiêm ngưỡng bộ dạng thảm hại của Lục Nghệ Phong.

 

Tạ Vân Hiết lên xe từ phía bên kia, thấy cậu chú ý đến Lục Nghệ Phong như vậy thì cảm thấy không vui, giọng nói u ám khó chịu: “Còn nhìn? Hắn có gì đáng để em nhìn chứ?”

 

Cuối cùng Minh Di cũng quay đầu nhìn anh, mắt sáng rực: “Sao anh biết em muốn đạp vào cái chân đó của hắn thế? Đây có được coi là tâm linh tương thông không?”

 

Minh Di biết trong vụ bắt cóc, Lục Nghệ Phong bị trúng hai phát đạn, một phát ở cánh tay, một phát ở chân phải. Dù chuyện đã qua gần bốn tháng, nhưng hễ nhìn thấy Lục Nghệ Phong, Minh Di vẫn nhớ lại chuyện này, còn luôn nảy sinh ý nghĩ tà ác là đạp mạnh vào cái chân què đó của hắn.

 

Kết quả là vừa rồi Tạ Vân Hiết lại làm thật, Minh Di lập tức cảm thấy sảng khoái tinh thần!

 

“Hắn hèn hạ như vậy, muốn đạp hắn không phải là chuyện thường tình sao?” Tạ Vân Hiết cau mày kiểm tra mắt cá chân của Minh Di: “Có đau không?”

 

Minh Di lắc đầu: “Chỉ đau lúc nãy thôi, bây giờ không đau nhiều nữa.”

 

“Thứ của nợ đó đúng là sao chổi,” Tạ Vân Hiết không chút khách khí mà mắng Lục Nghệ Phong một câu, bực bội nói: “Sau này em tránh xa hắn ra, hễ tên này đến gần ai là người đó xui xẻo, ngay cả Yến An cũng vậy, hễ gặp hắn là tự dưng ngã sõng soài, bị người khác bắt nạt.”


 

Thấy Minh Di chăm chú nhìn mình, Tạ Vân Hiết dịu giọng lại, giải thích thêm cho cậu: “Hào quang nhân vật chính của Lục Nghệ Phong còn lớn hơn của Yến An. Để tạo ra những tình tiết thỏa mãn và tô điểm cho hắn, tất cả mọi người đều phải nhường đường, nên không thể lại gần hắn được. Sự thỏa mãn của hắn được xây dựng trên sự xui xẻo của người khác.”

 

Minh Di gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu: “Nhưng em thấy hắn thật tầm thường, thật kém cỏi.”

 

Tạ Vân Hiết vừa rồi còn rất tức giận, nghe đánh giá không chút nể nang gì của Minh Di, lại thấy hơi buồn cười: “Kém cỏi chỗ nào?”

 

Minh Di khinh bỉ nói: “Hắn bảo em đi trộm tài liệu dự thầu của công ty anh.”

 

“Ồ, tài liệu dự thầu à, gần đây đúng là có một buổi đấu thầu lớn.” Tạ Vân Hiết cũng nhớ ra, kết hợp với vài lời của Minh Di, anh nhanh chóng suy ra được động cơ và mục đích của Lục Nghệ Phong.

 

Minh Di hăm hở đề xuất kế hoạch đen tối: “Chúng ta đưa cho hắn bản giả thì sao? Dạy cho hắn một bài học nhớ đời!”

 

Tạ Vân Hiết cảm thấy Minh Di lúc đưa ra ý tưởng xấu xa này trông rất sống động, tâm trạng tồi tệ cũng theo gió bay đi, không nhịn được cười: “Hắn là nhân vật chính, dù nhân vật phụ có làm gì đi nữa, người thắng cuộc trong buổi đấu thầu này thế nào cũng sẽ là hắn.”

 

“Vậy sao?” Minh Di cảm thấy có chút tiếc nuối.

 

“Để đối phó với nhân vật chính, em không bao giờ được tấn công trực diện, rất khó thành công.” Tạ Vân Hiết có kinh nghiệm phong phú đang dốc lòng truyền thụ cho Minh Di: “Chỉ có thể đi đường vòng.”

 

Minh Di tiêu hóa kiến thức thầy Tạ truyền dạy, bỗng hiểu ra điều gì đó: “Vậy nên anh mới đi mở công ty dược phẩm?”

 

Tạ Vân Hiết ngạc nhiên vì Minh Di thông suốt nhanh như vậy, không nhịn được xoa đầu cậu: “Đúng vậy, là nhân vật phụ, chúng ta không bao giờ có thể đánh bại nhân vật chính trong lĩnh vực hiện có. Nhưng chúng ta có thể mở ra một đường đua mới thuộc về mình, tự tay tạo ra một lĩnh vực mới.”

 

Minh Di đăm chiêu nói: “Nói vậy, trước đây em cứ chạy cùng đường đua với Yến An, còn muốn thắng cậu ta trên đường đua đó, thảo nào lại thất bại.”

 

Để đuổi kịp thành tựu của Yến An, Minh Di đã từng nỗ lực học vẽ, học nhạc cụ, học nhảy, học diễn xuất — nhưng không có ngoại lệ, lúc nào cũng bị Yến An đè đầu.

 

Minh Di từng vì thế mà oán hận sự tầm thường của mình, nhưng sau khi nghe những lời này của Tạ Vân Hiết, Minh Di mới nhận ra, hóa ra vấn đề trước giờ không nằm ở bản thân mình.

 

“Đúng vậy, nên em đã rất giỏi rồi.” Tạ Vân Hiết thấy cậu đã nghĩ thông, lập tức khen ngợi: “Học muộn hơn Yến An nhiều năm như vậy mà vẫn có thể đuổi kịp tiến độ của cậu ta, thậm chí còn đánh bại các thí sinh khác, em siêu lợi hại đó!”

 

Minh Di tựa vào ghế, chỉ cảm thấy sự u uất từng quấn lấy lòng mình đã bị những lời này quét sạch.

 

Lúc này Minh Di mới nhận ra, hóa ra điều cậu muốn không phải là hơn được Yến An, mà chỉ đơn giản là nhận được một lời khen ngợi và khẳng định của người khác.

 

Thế là Minh Di đồng tình gật đầu: “Anh nói rất đúng, vậy em cũng phải đổi một đường đua khác mới được.”

 

Hệ thống ngồi nghe bọn họ bàn luận: 【…】

 

Tại sao Tạ Vân Hiết có thể phân tích thấu đáo như vậy, đây chính là thực lực của một kẻ chuyên khởi động lại sao?

 

Vấn đề là người này còn dạy hư Minh Di nữa, thế giới này thật sự sắp tiêu rồi sao!

 

Gần đây Hệ thống đã từ bỏ việc báo cáo độ lệch của cốt truyện và độ thỏa mãn của nhân vật chính cho Tạ Vân Hiết rồi, dù sao thì cốt truyện cũng đã sụp đổ đến mức ngay cả mẹ đẻ cũng không nhận ra, cộng thêm hệ thống chủ cũng không cho quản, nên hệ thống nó cũng dứt khoát mặc kệ luôn.

 

*****

 

Dù Minh Di nói chân cậu không còn đau nữa, nhưng sau khi về nhà, Tạ Vân Hiết vẫn không yên tâm mà gọi bác sĩ gia đình đến một chuyến.

 

Bác sĩ xác nhận tình hình không nghiêm trọng, để lại một chai thuốc xịt rồi rời đi. Tạ Vân Hiết bảo Minh Di ngồi ở mép giường, còn mình thì kéo mắt cá chân của Minh Di lại, xịt đều thuốc lên vết thương.

 

Lúc này Minh Di mới nhớ ra một vấn đề đã bị lơ đi từ lâu: “Chưa đến giờ tan làm mà, sao anh lại ở trên xe?”

 

Tạ Vân Hiết nghe vậy, yết hầu khẽ trượt, mãi một lúc sau mới nói nhỏ: “Anh có việc phải về nhà một chuyến, tiện đường thôi.”

 

“Thật sự là tiện đường à?” Hai tay Minh Di chống lên giường, tư thế nhàn nhã cúi đầu nhìn Tạ Vân Hiết, thong thả nói: “Chứ không phải nghe tin tối nay em không về nhà, nên không nhịn được muốn đến xem em hẹn ai à?”

 

Lúc này Tạ Vân Hiết mới phát hiện mình bị Minh Di thả câu, anh vừa tức vừa buồn cười: “Em cố ý phải không?”

 

“Em cũng không ngờ, có người ngay cả một ngày cũng không nhịn được.” Minh Di vô tội nói: “Chỉ thuận tay thả câu một chút đã cắn câu rồi.”

 

Tạ Vân Hiết cúi đầu một lúc, bỗng nhiên “chậc” một tiếng.

 

Minh Di nhìn anh đặt chai thuốc xịt sang một bên, nhìn mình thật sâu, đôi mắt màu xám tro hiếm khi lộ ra vẻ trầm tĩnh vô cùng nghiêm túc: “Được rồi, anh thừa nhận, ngay cả một ngày anh cũng không nhịn được, muốn biết em đang ở đâu, đang làm gì mọi lúc mọi nơi.”

 

Dường như Minh Di mơ hồ cảm nhận được điều gì đó, cậu không nói gì, lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt Tạ Vân Hiết.

 

Một giây, hai giây… Bầu không khí mập mờ, không rõ ràng lan tỏa trong không gian, khoảng cách giữa hai người không ngừng được kéo lại gần.

 

Hơi thở của Tạ Vân Hiết phả vào mặt Minh Di, vùng eo đang thả lỏng của cậu chợt căng lên. Tạ Vân Hiết tìm đến đôi tay đang chống trên giường của Minh Di, nắm chặt lấy, rồi thăm dò chạm nhẹ lên cánh môi của Minh Di.

 

Minh Di không né tránh, đôi mắt trong veo vẫn thẳng thắn nhìn Tạ Vân Hiết, lộ ra một chút khích lệ.

 

Thế là Tạ Vân Hiết không còn e dè nữa, lại một lần nữa áp lên đôi môi mềm mại ấm áp kia.

 

Nói một cách nghiêm túc thì, đây không phải lần đầu tiên Tạ Vân Hiết hôn Minh Di, lúc hô hấp nhân tạo cho Minh Di trên biển mới là nụ hôn đầu tiên của họ.

 

Nhưng lúc đó Tạ Vân Hiết lòng như lửa đốt, chỉ nghĩ đến cứu người, hoàn toàn không có tâm trí nghĩ nhiều.

 

Cho đến hôm nay — Cuối cùng Tạ Vân Hiết cũng có được cảm nhận chân thực.

 

Tạ Vân Hiết như một con chó hoang đói khát được cho một khúc xương, nếm được chút ngọt ngào liền khó mà kiềm chế. Anh đè mạnh lên người Minh Di, vô sư tự thông mà mạnh mẽ nếm trải, muốn chiếm lấy nhiều hơn. Minh Di dần cảm thấy khó thở, muốn đẩy Tạ Vân Hiết ra một chút, nhưng hai tay đã bị hắn nắm chặt, không thể động đậy được.

 

Cậu đành ngửa đầu ra sau, đồng thời di chuyển cơ thể, cố gắng dịch vào phía trong giường để kéo giãn khoảng cách với Tạ Vân Hiết. Tạ Vân Hiết đuổi theo môi cậu, đầu gối đã tì lên chăn nệm.

 

Hơi thở của cả hai dần trở nên dồn dập, đầu óc Minh Di gần như biến thành một mớ hồ dán, cậu mơ màng hôn Tạ Vân Hiết một lúc. Tạ Vân Hiết vẫn chưa thấy đủ, bỗng nhiên đẩy cậu ngã xuống giường, dùng tư thế hoàn toàn khống chế cậu mà đè xuống hôn.

 

Minh Di thở hổn hển, bị hôn đến mức phát ra tiếng r*n r* đứt quãng. Vốn dĩ cậu muốn Tạ Vân Hiết dừng lại một chút, không ngờ Tạ Vân Hiết lại càng hưng phấn hơn.

 

Mãi đến khi Tiểu Tùng Hùng cũng nhảy lên giường hóng chuyện, Minh Di mới đột ngột tỉnh lại, thở hổn hển đẩy mạnh Tạ Vân Hiết ra.

 

Lúc này Minh Di mới phát hiện, quần áo trên người mình không biết đã bị Tạ Vân Hiết làm cho xộc xệch tự lúc nào. Tạ Vân Hiết chống tay bên người cậu, nhìn cậu chằm chằm như hổ rình mồi, ánh mắt hung dữ như một con thú hoang đói khát.

 

Minh Di bị nhìn đến mức tim đập thình thịch, cậu bất giác mím môi. Ánh mắt Tạ Vân Hiết chợt lóe lên, lập tức cúi đầu, còn muốn hôn nữa, Minh Di vội vàng chặn mặt anh lại, cố nén xấu hổ, hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta là quan hệ gì?”

 

Tạ Vân Hiết hôn lên mu bàn tay cậu, rất trịnh trọng nói: “Anh muốn trở thành người chồng chân chính của em.”

 

Minh Di không khỏi nhếch môi mỉm cười: “Không cứng miệng nữa à? Không phải còn nói sẽ luôn chăm sóc em, cho đến khi em gặp được người mình thích sao?”

 

Tạ Vân Hiết khẽ thở dài: “Bởi vì anh đột nhiên nhận ra, anh hoàn toàn không chắc, những người khác có yêu em như anh không.”

 

Tạ Vân Hiết vẫn luôn nghĩ rằng chỉ cần Minh Di sống tốt, anh có thể chấp nhận Minh Di ở bên người khác, nhưng Tạ Vân Hiết nhanh chóng nhận ra, anh hoàn toàn không độ lượng được như mình tưởng.

 

Minh Di nhận được câu trả lời hài lòng, khẽ v**t v* gò má Tạ Vân Hiết, trong mắt ngập tràn ý cười.

 

Tạ Vân Hiết nhìn nụ cười trên mặt Minh Di, bất giác cúi đầu, hôn lên mắt cậu.

 

Tiểu Tùng Hùng bị ngó lơ nãy giờ ở bên cạnh nghiêng đầu thắc mắc, cũng hùa theo cho vui, hai chân hoạt động, phấn khích cào ga giường bên cạnh hai người.

 

Minh Di nghiêng mặt đi, cũng ngại không dám hôn tiếp nữa: “Dậy đi.”

 

Tạ Vân Hiết chống người ngồi dậy, còn kéo Minh Di một cái.

 

Hai người vừa hôn xong, không khí vẫn còn mập mờ. Tạ Vân Hiết thấy môi Minh Di hơi sưng, chu đáo lấy một ly nước đến. Minh Di cầm trong tay, nhấp từng ngụm nhỏ, vệt hồng trên mặt vẫn chưa tan hết.

 

Tạ Vân Hiết chăm chú nhìn cậu: “Vậy chúng ta cứ thử trước, nếu em có chỗ nào không thoải mái hay không thích, nhất định phải nói ra ngay đấy, được không?”

 

Đầu Minh Di nóng bừng, cầm ly nước không nói gì, chỉ gật đầu lia lịa.

 

Sau bữa tối, vì sự ngượng ngùng khó tả sau khi vừa xác định quan hệ (?), hai người tạm thời tách nhau ra, ai về phòng nấy.

 

Tạ Vân Hiết vừa vào cửa, không nói hai lời, liền bắt đầu thu dọn chăn nệm.

 

Hệ thống u ám lên tiếng:【Làm gì đấy, vừa xác định quan hệ mà đã muốn ngủ chung rồi à?】

 

Tạ Vân Hiết không thể tin nổi: “Cái hệ thống dơ bẩn nhà mi đang nói gì đấy! Tao chỉ muốn đổi chăn của tao với của Minh Di, như vậy là có thể ngửi mùi của em ấy mà ngủ rồi — à, quên mất, mi là hệ thống độc thân, đương nhiên là mi không hiểu được niềm vui này rồi.”

 

Rốt cuộc ai mới là kẻ b**n th** chứ, anh còn không bằng trực tiếp ngủ chung với Minh Di luôn đi, hệ thống thầm mắng, nó cười lạnh, nói: 【Vậy thì chúc mừng anh nhé, ký chủ.】

 

Ở bên kia, Minh Di bổ nhào lên giường, thuận tay bắt lấy Tiểu Tùng Hùng bên cạnh mà x** n*n một trận!

 

Minh Di nằm ngửa trên giường, hai tay giơ Tiểu Tùng Hùng lên, vui vẻ nói: “Tiểu Tùng Hùng, hôm nay tao vui thật đấy.”

 

Tiểu Tùng Hùng rất phối hợp mà “gâu” một tiếng.

 

Minh Di nóng lòng muốn tìm người chia sẻ niềm vui của mình, đúng lúc này, điện thoại của cậu reo lên.

 

Minh Di ôm Tiểu Tùng Hùng ngồi dậy xem, liền bật cười, không ngờ lại là Yến An gọi tới.

 

Thật là kỳ lạ, dạo này sao Yến An cứ nhằm lúc cậu gặp chuyện vui mà gọi điện tới vậy?

 

Hơn nữa, Minh Di lờ mờ nhớ ra, hình như trước đây Yến An đã chặn số của cậu rồi mà, sao giờ lại chủ động gọi cho cậu vậy?

 

Minh Di bắt máy, ngay giây sau, giọng điệu chất vấn vô cùng tức giận của Yến An liền truyền đến: “Minh Di, anh thích cướp đồ của tôi đến thế à!”

 

Minh Di khó hiểu: “Tôi cướp gì của cậu?”

 

“Đừng có giả ngốc! Tôi đã thấy hết rồi!” Yến An tủi thân, uất ức nói: “Anh đi tìm Lục Nghệ Phong đúng không, anh tìm anh ấy làm gì, anh có Tạ Vân Hiết rồi còn chưa đủ sao?”

 

Sao Yến An biết Lục Nghệ Phong tìm cậu? Minh Di khẽ nhướng mày, nhận ra có gì đó không đúng, cậu lên Weibo xem thử, quả nhiên thấy ảnh chụp lén của mình và Lục Nghệ Phong trên hot search.

 

#Sốc! Tam giác tình yêu cẩu huyết phiên bản đời thực?#

 

Bức ảnh chụp đúng khoảnh khắc Lục Nghệ Phong đỡ cậu, các tài khoản marketing dùng bức ảnh này để tùy tiện bịa đặt, quả quyết rằng Lục Nghệ Phong chính là người chồng liên hôn với Minh Di, còn than thở rằng thiếu gia thật và thiếu gia giả lại cùng yêu một người đàn ông, là sự thiếu hụt nhân tính hay là sự suy đồi đạo đức…

 

Minh Di xem xong: “…”

 

Một quả dưa cẩu huyết to đùng, thế mà mấy tài khoản marketing cũng dám bịa ra được.

 

Minh Di nói với Yến An ở đầu dây bên kia, giọng điệu vô cùng thương hại: “Cậu thích ăn đồ bẩn thì cứ ăn, đừng có lôi tôi vào, tôi không có hứng thú với thứ bẩn thỉu nhà cậu đâu.”

 

Yến An nổi giận: “Anh—”

 

“Nhưng mà, tôi đúng là phải cảm ơn thứ bẩn thỉu nhà cậu đấy.” Minh Di vui vẻ nói: “Nhờ hắn mà người tôi thích đã đồng ý lời tỏ tình của tôi rồi.”

 

Yến An: “…”

 

“Cậu cũng thấy tiến độ chậm quá đúng không, đã lâu như vậy rồi chúng tôi mới đến được với nhau,” Minh Di thở dài: “Thật ra tôi rất ngưỡng mộ tốc độ yêu đương của cậu và Lục Nghệ Phong, nhanh như vậy đã ở bên nhau rồi — những ngày hạnh phúc như vậy, các cậu đã trải qua mấy tháng rồi, thật đáng ghen tị.”

 

Sao chủ đề lại vòng về chuyện yêu đương của Minh Di rồi! Ai mà thèm nghe!

 

Yến An thật sự sắp bị Minh Di làm cho tức chết rồi, rõ ràng cậu ta nhớ trước đây Minh Di hoàn toàn không phải kiểu này, rốt cuộc thì Minh Di đã bị cái gì k*ch th*ch mà lại biến thành bộ dạng như bây giờ!?

 

Yến An: “Anh đừng có đánh trống lảng, mau nói, anh tìm Lục Nghệ Phong rốt cuộc là có mục đích gì!”

 

“Đừng có phòng tôi như phòng trộm thế, tôi đã nói rồi, tôi không có hứng thú với thứ bẩn thỉu nhà cậu, ngược lại là cậu đó—” Minh Di ngừng một chút: “Tôi khuyên cậu xích kỹ con chó nhà cậu lại, đừng để nó đi khắp nơi đ*ng d*c, cảm giác đó thật sự rất kinh tởm.”

 

Yến An tức tối: “Anh nói bậy! Nghệ Phong không phải loại người đó!”

 

“Hắn thật sự không phải sao? Thật ra trong lòng cậu cũng không tin, đúng không?” Giọng Minh Di điềm tĩnh: “Nếu không cậu cũng đã không gọi điện cho tôi ngay lập tức, nghi ngờ giữa tôi và anh ta có chuyện gì đó.”

 

Bên Yến An im lặng một lúc, khi mở miệng lại, giọng rõ ràng không còn cứng rắn như trước nữa: “Tôi tin Nghệ Phong, anh đừng hòng chia rẽ quan hệ giữa tôi và anh ấy!”

 

Minh Di ngạc nhiên: “Quan hệ của các người còn cần tôi chia rẽ sao?”

 

“Các người có quan hệ gì à? Hắn có công khai thừa nhận cậu là vị hôn phu của hắn không? Hắn có nói sẽ cho cậu danh phận không?”

 

Minh Di tung ra ba câu hỏi xoáy sâu vào tâm can cậu ta, trực tiếp khiến Yến An suy sụp.

 

Minh Di thương hại nói: “Tôi đột nhiên nhận ra, thật ra cậu cũng chẳng có gì đáng để tôi ghen tị cả.”

 

Minh Di cúp máy, tâm trạng bình yên chưa từng có.

 

Tạ Vân Hiết gõ cửa bước vào, thấy Minh Di đang ngẩn người nhìn điện thoại, anh tò mò hỏi: “Vừa gọi điện cho ai thế?”

 

“Là Yến An,” Minh Di hoàn hồn: “Cậu ta thấy ảnh em với Lục Nghệ Phong hồi chiều, chạy đến chất vấn em, bị em mắng cho một trận rồi.”

 

Tạ Vân Hiết: “Hai người bị chụp rồi à?”

 

Minh Di gật đầu: “Tài khoản marketing chắc là cố ý, không hề đăng ảnh của anh lên.”

 

Tạ Vân Hiết đặt chăn của mình lên giường Minh Di, tự nhiên ngồi xuống: “Lục Nghệ Phong cho phép tin đồn của hắn và Yến An lan truyền trên mạng, dĩ nhiên là đám truyền thông cũng to gan hơn, nhưng nhà họ Tạ thì khác, nhà họ Tạ không cho phép lan truyền ảnh của anh trên mạng.”

 

Minh Di thấy phân tích của Tạ Vân Hiết có lý có lẽ, gật đầu đồng tình.

 

Cậu cũng thấy chiếc chăn Tạ Vân Hiết ôm tới, thắc mắc: “Anh ôm chăn sang đây làm gì?”

 

“Đổi với em,” Tạ Vân Hiết thành thật nói: “Anh muốn đắp chăn em đã đắp để đi vào giấc ngủ.”

 

Minh Di không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy, nhất thời á khẩu.

 

Sau khi xác định quan hệ, Tạ Vân Hiết cậy được Minh Di cưng chiều, rõ ràng đã hoàn toàn không còn kiêng dè gì nữa.

 

Minh Di buồn cười nói: “Anh có thể ngủ cùng em luôn mà.”

 

Dường như Tạ Vân Hiết rất khó xử: “Như vậy không hay lắm đâu?”

 

Minh Di lặng lẽ nói: “Nhưng lúc anh cắn cổ em, cũng có thấy anh thấy không hay đâu.”

 

“…”

 

Tạ Vân Hiết nhìn Minh Di vài giây, rồi thử nằm xuống giường cậu.

 

Minh Di không vạch trần mánh khóe vụng về của Tạ Vân Hiết, đứng dậy cất chiếc chăn Tạ Vân Hiết mang đến vào tủ, quay người lại đã thấy Tạ Vân Hiết nhanh như chớp chui vào trong chăn của mình, còn vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh, ra hiệu cho cậu cùng nằm vào.

 

Minh Di phối hợp nằm vào, gối đầu lên vai Tạ Vân Hiết, cậu lấy điện thoại ra cho anh xem bài viết cẩu huyết của mấy tài khoản marketing: “Làm sao đây, có cần đính chính không?”

 

Dường như Tạ Vân Hiết rất có kinh nghiệm trong những việc thế này: “Bên Lục Nghệ Phong chắc sẽ chủ động đính chính, nhưng theo thông lệ của truyện ngọt sủng, chắc chắn sẽ dìm em một phen.”

 

Minh Di quay đầu nhìn anh: “Vậy có phải em nên đính chính nhanh hơn bọn họ không?”

 

“Không đúng, còn nhớ thầy Tạ đã dạy gì không? Đừng bao giờ cạnh tranh cùng lĩnh vực với nhân vật chính, như vậy không thắng được đâu,” Tạ Vân Hiết chuyển sang lấy điện thoại của mình: “Xem thầy biểu diễn đây, làm thế nào để tạo ra một lĩnh vực mới.”

 

Minh Di tò mò nhìn Tạ Vân Hiết gọi một cuộc điện thoại đi, chỉ dặn dò thư ký một việc rồi cúp máy.

 

Thế là nửa giờ sau, một hot search mới đã vọt lên.

 

#Sốc! Tam giác tình yêu cẩu huyết hóa ra còn có người thứ tư?#

 

Người đăng bài là một tài khoản marketing khác, chỉ là trong ảnh chụp lén có thêm một người đàn ông mới.

 

Bức ảnh đầu tiên chụp khoảnh khắc Tạ Vân Hiết ôm Minh Di, một cước đạp về phía Lục Nghệ Phong.

 

Bức ảnh thứ hai là cảnh Lục Nghệ Phong thảm hại lăn xuống bậc thang.

 

Tài khoản marketing này hùng hồn bình luận trong bài viết “Bạn trai tin đồn của Yến An tỏ tình với một minh tinh bất thành, ngược lại còn bị người chồng chính thức của cậu ấy đạp một cước lăn xuống bậc thang, là sự thiếu hụt nhân tính hay sự suy đồi đạo đức…”

 

Đúng lúc này, đội ngũ quan hệ công chúng của Lục Nghệ Phong cũng bắt đầu hành động, bọn họ vốn định chiếm thế thượng phong về dư luận trước, vừa đính chính tin đồn vừa trực tiếp bêu rếu Minh Di là kẻ thứ ba chen chân vào tình cảm của người khác.

 

Nhưng vừa ngoảnh lại đã thấy sếp nhà mình bị biến thành tiểu tam trước một bước.

 

Và vì Lục Nghệ Phong làm quan hệ công chúng chậm hơn Tạ Vân Hiết một bước, nên tuyên bố bọn họ đưa ra trông đặc biệt giống như đang cố gỡ gạc thể diện cho Lục tổng…

 

Đội ngũ quan hệ công chúng của Lục thị: “…”

 

Minh Di từ từ nói: “Đây là ‘tạo ra lĩnh vực mới’ mà anh nói đó à?”

 

Tạ Vân Hiết thản nhiên đáp: “Đúng vậy, hắn dám nói em chen chân vào tình cảm của người khác, thì anh cũng dám nói hắn là tiểu tam.”

 

Minh Di nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc, như có điều giác ngộ, quay đầu hôn lên má Tạ Vân Hiết một cái, cười nói: “Thầy ơi, em học được rồi.”