Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 39
topicLàm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả - Chương 39 :Thương Lượng
Minh Di vừa tỉnh dậy, chỉ cảm thấy cổ đau, đầu đau, mông đau, chân đau… Tóm lại là cả người chỗ nào cũng đều không ổn.
Cũng may là Minh Di vẫn chưa uống đến mức say quên trời đất, cậu ấn trán, dần dần nhớ lại một loạt chuyện hoang đường đã xảy ra tối qua, từng chuyện từng chuyện, rõ ràng đến lạ.
Tạ Vân Hiết xé bỏ lớp ngụy trang, hoàn toàn không diễn nữa. Mãi đến lúc đó Minh Di mới biết, hóa ra anh cũng biết nói lời tục tĩu, lại còn không thầy tự thông mà dùng những thủ đoạn khiến cậu thấy xấu hổ vô cùng.
Tư tưởng của Minh Di khá bảo thủ, vốn dĩ cậu chỉ muốn có được câu trả lời từ Tạ Vân Hiết. Trong tưởng tượng của cậu, nếu tiến triển nhanh lắm thì có thể hôn một cái đã là tốt lắm rồi.
Kết quả… Tạ Vân Hiết vừa vào trận đã chơi một vố lớn.
Mặt trong đùi của Minh Di bây giờ vẫn còn đỏ, chạm vào là đau âm ỉ. Minh Di mặt không cảm xúc đi vệ sinh cá nhân, giữa chừng không biết nghĩ đến điều gì, bèn quay người về phía gương, không ngoài dự đoán, quả nhiên nhìn thấy dấu răng vẫn chưa biến mất.
“…” Thế này thì cậu ra ngoài gặp người khác thế nào đây?
Minh Di trầm tư đứng trước gương một lúc, rồi vẫn thay quần áo rồi ra khỏi phòng.
Tạ Vân Hiết đang giả vờ giả vịt uống trà xem điện thoại trong phòng khách, liếc thấy Minh Di đi ra, ánh mắt liền lập tức lặng lẽ rơi trên người cậu.
Minh Di không để lộ cảm xúc gì trên mặt, lờ Tạ Vân Hiết trong phòng khách đi, bước thẳng đến phòng ăn để dùng bữa sáng.
Tiểu Tùng Hùng thấy cậu ra ngoài, liền vẫy đuôi nhảy lon ton theo sát chân Minh Di, vô cùng ân cần.
Thấy Minh Di thật sự không thèm để ý đến mình nữa, Tạ Vân Hiết nhất thời vô cùng hoảng loạn, bắt đầu hối hận về hành vi bốc đồng của mình hôm qua.
Rõ ràng là anh có thể nói chuyện đàng hoàng với Minh Di, lại cứ phải dùng thủ đoạn quyết liệt như vậy để ép cậu lùi bước. Giờ thì hay rồi, Minh Di đã biết bộ mặt xấu xí của anh rồi, lỡ như ngay cả làm bạn bè với anh mà cậu cũng không muốn nữa thì phải làm sao?
Vừa nghĩ đến ánh mắt chán ghét của Minh Di, lồng ngực Tạ Vân Hiết lại đau nhói từng cơn. Anh đợi trái đợi phải, thấy Minh Di vẫn không có ý định để ý đến mình, tâm trạng lại càng thêm sa sút.
Cuối cùng, Tạ Vân Hiết cũng không ngồi yên được nữa, anh bỏ tách trà và điện thoại dùng để ngụy trang xuống, tiến về phía Minh Di, cẩn thận ngồi xuống vị trí bên cạnh cậu.
“Chuyện tối qua… xin lỗi em,” Tạ Vân Hiết cố gắng kiểm soát tầm mắt mình, cố gắng không nhìn vào vết cắn trên cổ Minh Di: “Anh không nên mạo phạm em như vậy, nếu em còn bằng lòng tha thứ cho anh, chúng ta vẫn có thể tiếp tục làm bạn.”
Minh Di đặt thìa xuống, cuối cùng cũng nhìn về phía Tạ Vân Hiết. Thấy anh ủ rũ buồn bã, dáng vẻ vô cùng chột dạ, trong mắt Minh Di, Tạ Vân Hiết bây giờ trông giống hệt Tiểu Tùng Hùng khi biết mình phạm lỗi.
“Bạn bè?” Giọng Minh Di vẫn còn khàn, ngữ khí âm u nói: “Tối qua anh cọ chân em, cắn cổ em, mà giờ vẫn muốn tiếp tục làm bạn với em à?”
Tạ Vân Hiết thấy da đầu tê dại, hoàn toàn không ngờ Minh Di lại nhắc lại chuyện tối qua. Thái độ thản nhiên này hoàn toàn khác với những gì anh tưởng tượng.
Dáng vẻ đáng thương của Minh Di khi khóc lóc đảm bảo sẽ không trêu chọc anh nữa vẫn còn hiện rõ trước mắt, nhưng hôm nay, cậu ngồi trước mặt anh, dường như đã quên mất sự thất thố khi bị khống chế tối qua, giọng điệu thậm chí còn khiêu khích hơn cả hôm qua?
Sao lại thế này?
Hệ thống đang chuẩn bị hóng chuyện cũng ngây người, chẳng phải Minh Di nên cãi nhau một trận thật to với Tạ Vân Hiết, rồi từ đó hai người đường ai nấy đi sao?
Tạ Vân Hiết cũng không ngờ Minh Di vừa xuống giường đã nuốt lời, cả người ngây ra, tai nhất thời đỏ bừng, không biết nên đáp lại thế nào.
“Em đã nói rồi, chuyện này có thể thương lượng mà.” Minh Di liếc Tạ Vân Hiết một cái, người này tối qua trên giường nói bao nhiêu lời tục tĩu, sao giờ lại trở nên ngây thơ thế?
Minh Di không thấy Tạ Vân Hiết làm gì quá đáng vào tối qua, dù sao thì cũng là cậu khơi mào trước.
Lúc đó có hơi xấu hổ, nhưng sau khi tỉnh dậy, Minh Di lại thấy cũng không có gì to tát. Đối với người mình thích, tiêu chuẩn của cậu có thể nới lỏng một chút.
Giống như cậu đã từng vì muốn có được sự yêu thương của gia đình mà bỏ ra sáu năm nỗ lực để chạy theo bước chân Yến An, nhưng sau khi phát hiện cái gọi là tình thân đó chỉ là ảo ảnh không bao giờ chạm tới được, cậu lại có thể không chút do dự mà từ bỏ việc tiếp tục lấy lòng nhà họ Yến.
“Nếu em thấy anh không đủ tốt, hoặc làm quá đáng, tất nhiên em sẽ tự động rời đi.” Minh Di chậm rãi nói: “Anh đừng nghĩ em ngốc quá.”
Tạ Vân Hiết lí nhí nói: “Đây không phải là vấn đề em có thể lý trí rời đi hay không, mà vấn đề là, lúc đó anh có chịu để em đi hay không…”
Đã nói thẳng ra rồi thì Tạ Vân Hiết cũng dứt khoát nói rõ hơn một chút: “Anh có h*m m**n chiếm hữu rất mạnh, sau khi em ở bên anh, anh sẽ luôn chú ý đến động tĩnh của em, sẽ giống như một kẻ b**n th** tìm hiểu xem mỗi ngày em tiếp xúc với ai, làm những gì. Em sẽ không còn không gian riêng tư, hơn nữa, anh còn rất cố chấp, nếu anh yêu em, anh sẽ không nỡ buông tay, đến lúc đó em muốn đi cũng khó.”
Minh Di nghiêm túc hỏi: “Vậy anh sẽ xích em trên giường, hoặc nhốt em trong tầng hầm à?”
“Cái, cái gì?” Suýt chút nữa thì Tạ Vân Hiết đã bị câu nói kinh người của Minh Di làm cho sặc, anh lắp bắp nói: “Sẽ không, anh vẫn chưa b**n th** đến mức đó.”
Minh Di kiên nhẫn hỏi: “Vậy biểu hiện cụ thể của việc không nỡ buông tay là cái gì?”
Tạ Vân Hiết ngơ ngác: “Chính là không ngừng níu kéo em, cầu xin em ở lại… có lẽ là làm vài lần trên giường, khiến em không xuống giường được nữa?”
“Chẳng lẽ bây giờ anh không hỏi lịch trình của em mỗi ngày, lén xem định vị của em mỗi ngày à?” Minh Di hít sâu một hơi: “Em có nói gì anh không?”
Tạ Vân Hiết đột nhiên bị Minh Di vạch trần hành vi xấu của mình, khiến anh càng thêm chột dạ.
“Nếu chỉ ở mức độ đó, em không cảm thấy có gì khó chịu cả.”
Minh Di thừa nhận mình là một người rất thiếu thốn tình cảm, Tạ Vân Hiết luôn chú ý đến cậu, ngược lại từ đó cậu lại có được cảm giác an toàn, xác định rằng mình luôn được người mình thích quan tâm. Nếu xét trên một phương diện nào đó thì bọn họ quả thực rất hợp nhau.
Tạ Vân Hiết tiếp tục đưa ra lo ngại của mình: “Trong kỳ mẫn cảm, anh sẽ giống như một con chó điên, có thể sẽ làm em bị thương.”
“Chẳng phải anh đã chuẩn bị tiếp nhận điều trị rồi sao?” Minh Di nhìn đôi mắt xám xanh rũ xuống của Tạ Vân Hiết, đột nhiên vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay anh: “Anh đã cứu em nhiều lần như vậy, em cũng muốn chăm sóc anh, cùng anh chữa khỏi chứng rối loạn tin tức tố đó.”
Thật dịu dàng, trái tim Tạ Vân Hiết lập tức bị khuấy động, đồng thời đầu lưỡi cũng mềm nhũn, không nói ra được bất kỳ lời từ chối đanh thép nào.
Cuối cùng, Tạ Vân Hiết đành thảm bại rút lui, lí nhí nói: “Em để anh suy nghĩ kỹ lại đã…”
Minh Di thản nhiên nói: “Dĩ nhiên là được.”
Hôm nay Minh Di không có lịch trình gì, ăn xong bữa sáng, cậu hiếm có được lúc thảnh thơi đeo dây dắt và yếm ngực cho Tiểu Tùng Hùng rồi ra ngoài dắt chó đi dạo, chỉ để lại một mình Tạ Vân Hiết nằm bẹp dí trên sofa, lòng hồ bị Minh Di khuấy động thành một ao xuân sắc.
“Em ấy yêu tao quá đi,” Tạ Vân Hiết lâng lâng nói với hệ thống: “Mi nghe thấy không? Em ấy không trách tao về chuyện tối qua, còn nói sau này sẽ cùng tao chữa bệnh.”
Hệ thống lạnh lùng nói: 【Không! Tôi không nghe thấy gì cả, chỉ nghe thấy cậu ấy muốn chia tay với anh.】
Tạ Vân Hiết: “Phân vân thật đó, rốt cuộc thì tao có nên đồng ý với em ấy không nhỉ, nhưng hình như dù tao có đồng ý hay không thì Minh Di vẫn sẽ thích tao.”
Hệ thống: 【…】
Mịa nó! Cái thứ cẩu lương chết tiệt này!
Hệ thống sắp tức đến nhảy dựng lên rồi! Tại sao hai người này vẫn chưa trở mặt! Tại sao!
Minh Di đã từng trải qua bạo hành gia đình như vậy trong tay Tạ Vân Hiết bản gốc, sao lại không có phản ứng gì với hành vi ép buộc của Tạ Vân Hiết hàng nhái này!
Minh Di đúng là tiêu chuẩn kép! Đối mặt với Tạ Vân Hiết cậu không thích thì đâm một nhát cho đi bán muối luôn, còn đối mặt với Tạ Vân Hiết mình thích thì cậu lại dịu dàng đối đãi.
Thật là đáng ghét mà!
Sau khi Minh Di ra ngoài, Tạ Vân Hiết một mình dài trên ghế sofa ngẫm nghĩ một lúc, cảm thấy mình quả thật có chút xem thường Minh Di rồi.
Anh luôn mang theo một bộ lọc khi nhìn Minh Di, đến nỗi quên mất lý do mình có thể đến thế giới này là hoàn toàn nhờ vào nhát dao mà Minh Di đâm tên cặn bã kia.
Từ đó có thể suy ra, nếu anh cũng biến thành một tên cặn bã, chắc Minh Di cũng sẽ không dung túng cho anh đâu nhỉ?
Có lẽ, anh nên nghĩ Minh Di trưởng thành hơn một chút?
Từ nhỏ Minh Di đã phải vật lộn mưu sinh trong môi trường tồi tệ, sau này trở về nhà họ Yến cũng đã nếm trải đủ thói đời nóng lạnh, do đó, không thể đơn giản đánh đồng cậu với một thanh niên 21 tuổi bình thường được.
Nghĩ đến đây, nội tâm Tạ Vân Hiết bắt đầu dao động, nhất thời phân vân không biết có nên đồng ý với Minh Di hay không.
Cho đến một khoảnh khắc nào đó, Tạ Vân Hiết đột nhiên giật mình, bỗng nhiên tỉnh ngộ!
Khoan đã! Tối qua chẳng phải Minh Di còn đảm bảo sẽ không trêu chọc anh nữa à? Sao hôm nay lại nói với anh chuyện yêu đương rồi?
Hơn nữa còn khéo léo tung ra một loạt lời lẽ, suýt nữa thì lừa anh vào tròng lần nữa…
Hay lắm, tối qua khóc lóc đáng thương như vậy, thế mà lại nói không giữ lời!?
Tạ Vân Hiết thật sự không biết phải nói gì, thấy Minh Di trở về, không khỏi oán trách nhìn chằm chằm đối phương.
Minh Di tháo dây dắt và yếm ngực cho Tiểu Tùng Hùng đang hưng phấn, nhận ra ánh mắt của Tạ Vân Hiết nhìn mình, bèn đi đến bên sofa cúi người xuống, thản nhiên hỏi như đang trò chuyện phiếm: “À đúng rồi, anh chắc không chơi BDSM chứ?”
BD… Suýt chút nữa thì Tạ Vân Hiết hộc máu, mãi một lúc lâu sau mới phát ra giọng nói vô cùng bi phẫn và đau đớn: “Em đã đọc những cuốn sách kỳ quái gì vậy hả!”
Minh Di nghiêm túc nhìn anh: “Vậy anh có chơi không?”
“…Không chơi.”
Minh Di gật đầu, quay người đi thêm thức ăn cho Tiểu Tùng Hùng, chỉ để lại Tạ Vân Hiết một mình rối bời trên sofa.
Tạ Vân Hiết đột nhiên phát hiện, thực ra mình cũng không hiểu rõ Minh Di lắm.
Tiếp theo, Minh Di quả thật đã cho Tạ Vân Hiết thời gian suy nghĩ, nhưng cậu vẫn thích thỉnh thoảng đến hỏi anh vài câu, cậy Tạ Vân Hiết sẽ không làm gì mình mà cố ý trêu chọc anh.
Trêu đến mức buổi tối Tạ Vân Hiết trằn trọc mãi không ngủ được.
Những chuyện xảy ra trên chiếc giường này đêm đó, Tạ Vân Hiết nhớ rất rõ. Chính vì nhớ rõ nên anh mới ngày càng dao động dữ dội.
Anh vẫn không nhịn được mà nghĩ, nếu bây giờ anh đồng ý với Minh Di, có phải sẽ có thể quang minh chính đại nắm tay Minh Di, cùng Minh Di chung giường chung gối không?
Thêm vào đó, thời gian này tuyến thể càng lúc càng dao động dữ dội, mỗi buổi sáng Tạ Vân Hiết tỉnh dậy đều phải đối mặt với tình huống sinh lý khá xấu hổ, càng khiến anh thêm phiền muộn.
Hệ thống buông xuôi nói: 【Đã đến nước này rồi, anh còn nhịn cái gì nữa hả ký chủ, đồng ý với cậu ấy luôn đi.】
Tạ Vân Hiết mơ hồ nói: “Tao cần phải suy nghĩ thêm một chút…”
Nhưng Tạ Vân Hiết đã nhanh chóng không thể suy nghĩ được nữa, bởi vì Minh Di cho biết cậu phải tham gia một sự kiện, vì lý do tạo hình nên cần dấu vân tay của anh để mở khóa chiếc vòng định vị ở mắt cá chân.
Tạ Vân Hiết chỉ có thể giúp Minh Di mở khóa chiếc vòng, và sau đó, anh cũng mất luôn quyền kiểm soát hành tung của Minh Di.
Cả ngày hôm sau ở công ty, Tạ Vân Hiết có chút mất tập trung. Anh liên tục mở phần mềm định vị, nhìn vào bản đồ trống không, dần dần cảm thấy lo lắng.
Minh Di bây giờ đang ở đâu? Em ấy có gặp nguy hiểm không?
Tạ Vân Hiết thở ra một hơi, nói với hệ thống: “Với tư cách là bạn của Minh Di, vì sự an toàn của em ấy, tao nên làm cho em ấy một chiếc đồng hồ định vị nữa.”
Hệ thống lạnh lùng vạch trần anh: 【Anh làm thế vì sự an toàn của Minh Di à? Anh làm thế vì h*m m**n kiểm soát của bản thân mình thì có.】
Tạ Vân Hiết cau mày, không muốn thừa nhận mình b**n th** đến mức này.
Hệ thống lạnh lùng nói: 【Vậy nếu sau này Minh Di trở thành nhân vật chính, không bao giờ gặp nguy hiểm nữa, anh sẽ không muốn biết vị trí hiện tại của cậu ấy nữa à?】
Tạ Vân Hiết tưởng tượng ra cảnh đó, rộng lượng nói: “Đương nhiên.”
Hệ thống thấy ký chủ của mình còn giả vờ, liền đổi cách nói khác: 【Rộng lượng thế cơ à? Tốt thôi, đến lúc đó Minh Di thích người khác, anh cũng không có tư cách tiếp tục theo dõi cậu ấy nữa.】
Tạ Vân Hiết vừa nghe đã cau mày, hệ thống thấy vậy, lập tức đổ thêm dầu vào lửa, chọc vào chỗ đau của Tạ Vân Hiết: 【Còn nói gì mà bằng lòng làm bạn với Minh Di, chăm sóc cậu ấy đến khi cậu ấy tìm được người mình thích… Tôi nói này, anh lừa người khác thì cũng thôi đi, đừng tự lừa mình nữa chứ.】
【Không thể nào, không thể nào, ký chủ, anh sẽ không thật sự chấp nhận được việc Minh Di hôn người khác chứ?】
Tạ Vân Hiết: “…”
Chỉ cần tưởng tượng ra cảnh đó thôi, Tạ Vân Hiết đã nhíu chặt mày, cảm thấy vô cùng khó chịu.
【Anh chẳng qua là cậy Minh Di thích mình nên mới ra sức làm mình làm mẩy thôi.】 Hệ thống nhận xét vô cùng sắc bén: 【Đợi đến khi người ta hết kiên nhẫn rồi, thật sự không thích anh nữa, lúc đó anh chỉ có thể khóc thôi.】
Tạ Vân Hiết gượng cười, nói: “Sao có thể chứ, tao thật tâm thật lòng muốn Minh Di sống tốt mà, người đó có phải là tao hay không thì có quan hệ gì đâu?”
Nhưng mà, anh vừa nói xong câu đó không lâu, tài xế ở nhà đã gọi điện tới: “Tạ tiên sinh, Minh tiên sinh nói cậu ấy có một lịch trình cá nhân, tối nay sẽ không về nhà ăn cơm, tôi xác nhận lại với ngài.”
Tạ Vân Hiết vô thức hỏi: “Lịch trình cá nhân gì?”
Tài xế khó xử nói: “Minh tiên sinh không nói, nhưng có lẽ cậu ấy có hẹn với ai đó.”
Tạ Vân Hiết mở danh bạ, phát hiện Minh Di không hề báo cho anh bất kỳ thay đổi lịch trình nào.
Tạ Vân Hiết nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Cậu ấy đi đâu?”
“Một câu lạc bộ tư nhân.”
*****
Minh Di bước vào cửa phòng riêng, không chút khách khí ngồi xuống chiếc ghế trống, vẻ mặt không cảm xúc nhìn người đối diện.
“Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì mà khiến Lục tổng bận trăm công nghìn việc lại dành thời gian hẹn tôi gặp mặt?”
Người ngồi đối diện Minh Di chính là Lục Nghệ Phong, người gần đây vẫn luôn dây dưa không dứt với Yến An.
Việc Minh Di nhận được tin nhắn của Lục Nghệ Phong là hoàn toàn bất ngờ. Cậu vốn không muốn để ý đến Lục Nghệ Phong, nhưng do hắn tự xưng là muốn nói chuyện với cậu về Tạ Vân Hiết, vậy nên Minh Di mới đồng ý đến gặp.
Ngoại hình của Lục Nghệ Phong rất tuấn tú, ánh mắt hắn dò xét nhìn Minh Di cũng rất sắc bén, mang lại cảm giác như của kẻ bề trên nhìn xuống kẻ dưới.
Lục Nghệ Phong ung dung điềm tĩnh nhấp một ngụm trà, sau đó mới nói: “Theo tôi được biết, Tạ Vân Hiết trước nay vẫn luôn là một tên điên, cậu ở trong tay tên đó, chắc chắn sống rất khổ sở phải không?”
Sắc mặt Minh Di không đổi: “Vậy thì sao? Lục tổng muốn nói gì?”
“Tôi có thể giúp cậu,” Lục Nghệ Phong cao ngạo nói: “Điều kiện tiên quyết là, cậu có thể hoàn thành một nhiệm vụ mà tôi giao cho cậu.”
Minh Di nhìn Lục Nghệ Phong từ trên xuống dưới, trong mắt hiện lên vẻ kỳ quái, đây chính là cái thứ mà Yến An thích sao? Cậu ta đúng là giỏi chịu đựng thật.
Minh Di có chút tò mò về nhiệm vụ mà Lục Nghệ Phong nói, nên tiếp tục diễn cùng hắn: “Nhiệm vụ gì? Chỉ mình tôi là có thể hoàn thành được à?”
Lục Nghệ Phong khẽ nhướng mày, ánh mắt dừng trên người Minh Di. Hiển nhiên là hắn rất am hiểu nghệ thuật đàm phán, người khơi mào câu chuyện rõ ràng là hắn, nhưng hắn lại không vội nói tiếp, mà với tư thế thong thả gọi phục vụ, ra hiệu cho phục vụ lên món.
“Không cần phải giả vờ vô tội trước mặt tôi,” Lục Nghệ Phong vô cùng hứng thú đánh giá Minh Di: “Tôi biết cậu là người như thế nào.”
Minh Di nói không nặng không nhẹ: “Vậy sao?”
Lục Nghệ Phong: “Có lẽ cậu đã quên rồi, vài năm trước, chúng ta đã từng gặp nhau.”
Minh Di giọng điệu nhàn nhạt: “Lục tổng trí nhớ tốt thật, tôi đã không còn nhớ rõ chuyện trước kia nữa rồi.”
Thấy Minh Di không tiếp lời, Lục Nghệ Phong đổi chủ đề: “Người ép An An phải rút khỏi đoàn làm phim chính là cậu đúng không?”
Sắc mặt Minh Di lãnh đạm: “Nếu Lục tổng muốn nói về Yến An, vậy thì xin lỗi, tôi không tiếp.”
“Đừng vội, biết cậu và An An có mâu thuẫn, hôm nay chúng ta không nói về cậu ta.” Lục Nghệ Phong ung dung nói: “Vậy thì nói về Tạ Vân Hiết đi… Cậu có muốn tống tên đó vào tù không?”
Ánh mắt Minh Di khẽ tối đi, rũ mắt xuống, mím chặt môi, tuy không nói gì, nhưng tất cả ngôn ngữ cơ thể đều toát lên vẻ bài xích và chán ghét.
Dù vậy, Minh Di vẫn cười khẽ một tiếng, dường như không quan tâm lắm đến điều này: “Người cứu tôi từ dưới biển trở về là anh ấy, cho dù trước đây anh ấy đã làm gì với tôi cũng không thay đổi được sự thật này, anh dựa vào đâu mà nghĩ rằng tôi vẫn muốn anh ấy vào tù?”
Lục Nghệ Phong thấy biểu hiện này của cậu, vẻ mặt càng thêm chắc chắn, dường như mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn: “Tến đó cứu cậu, chỉ vì tên đó không muốn mất đi một con thú cưng thú vị mà thôi.”
“Cơ hội đã cho cậu rồi, có nắm bắt hay không, đó là chuyện của cậu.”
Lục Nghệ Phong nâng tách trà, ung dung nhấp thêm một ngụm.
Minh Di im lặng một lúc, nhìn hắn, rồi đột nhiên nhếch mép: “Nghe một chút cũng không sao.”
Minh Di nhanh chóng biết được mục đích Lục Nghệ Phong tìm mình. Hóa ra công ty của Tạ Vân Hiết sắp tham gia một cuộc đấu thầu lớn, Lục Nghệ Phong định mượn tay cậu để đánh cắp bí mật của công ty Tạ Vân Hiết, từ đó giành được gói thầu.
Minh Di: “…”
Lục Nghệ Phong đường đường là nam chính mà phẩm chất thật kém cỏi.
Minh Di bắt đầu nhớ con husky nhà mình rồi, tuy Tạ Vân Hiết trước đây cũng từng nói những lời thoại xấu hổ, nhưng nhìn thế nào cũng thuận mắt hơn Lục Nghệ Phong.
Trước tiên Minh Di đồng ý, định bụng về nhà sẽ bàn bạc thêm với Tạ Vân Hiết, xem có thể tương kế tựu kế, khiến Lục Nghệ Phong ngã một cú đau hay không.
Trong lúc Minh Di cúi đầu suy tính âm mưu quỷ kế, ánh mắt của Lục Nghệ Phong lại dần dần dừng trên cổ cậu. Vết răng rõ mồn một in trên làn da trắng nõn như một sự lăng nhục, trông vô cùng mờ ám. Lục Nghệ Phong không kiềm chế được mà tưởng tượng, người trông có vẻ lạnh lùng trước mắt này, sẽ có biểu cảm gì khi ở trên giường.
Minh Di cảm thấy khó chịu với ánh mắt của hắn, liền tùy tiện viện một cái cớ rằng Tạ Vân Hiết không cho phép ra ngoài lâu, rồi trực tiếp rời đi.
Lục Nghệ Phong bị vết tích khiến người ta suy nghĩ miên man kia thu hút, vậy mà lại đề nghị tiễn Minh Di một đoạn.
Thái dương Minh Di giật giật, cảm thấy phát súng của bọn bắt cóc trên thuyền lúc đó không phải bắn vào chân Lục Nghệ Phong, mà là bắn vào não hắn.
Lúc đó sao không bắn chết luôn Lục Nghệ Phong luôn đi?