Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 111

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 111 :Lời nói thật

Vệ Uyên vừa bước ra khỏi tửu lâu đã bị tro bụi cuốn đi, rơi xuống rừng đào dưới chân núi thành Thiên Thượng.

Người bị quấn trong rèm cửa sổ cuối cùng cũng vùng vẫy tháo được mảnh vải trên đầu, tóc tai rối bù, mắt mơ màng nói: “Hửm? Đây là đâu vậy?”

Vệ Uyên đứng dưới gốc đào, đánh giá Tạ Ngọc Châu từ đầu đến chân một phen, hỏi: “Tạ tiểu thư, cô uống rượu?”

Tạ Ngọc Châu đột nhiên quay đầu lại nhìn thấy Vệ Uyên, nàng cười hì hì: “A ha là Vệ Uyên! Ha ha ha ha… cơm chém đầu!”

“……”

“Nhưng ta không… ta không uống rượu mà…”

“Không uống rượu thì sao cô lại say?”

“Đúng vậy… ta chỉ ăn một viên kẹo thôi…”

Dừng một chút, Tạ Ngọc Châu như tìm được bằng chứng biện minh, nghiêm túc nói: “Cho nên ta không say, ta tỉnh táo lắm!”

Vừa nói nàng suýt nữa ngã quỵ xuống đất, được Vệ Uyên kịp đỡ lấy, nàng trở tay thuần thục nắm chặt lấy tay Vệ Uyên, ngẩng đầu nhìn hắn.

Tạ Ngọc Châu bất chợ chỉ vào hắn hỏi: “Mặt nạ của ngươi đâu rồi? Đeo mặt nạ vào đi!”

Tạ Ngọc Châu nhìn trái nhìn phải, xem trên xem dưới, giơ tay sờ tới sờ lui, như thể muốn tìm chiếc mặt nạ như lời nàng trên người Vệ Uyên. Vệ Uyên suy nghĩ một chút, rồi từ tay áo lấy ra mặt nạ hình sư tử.

“Cô nói cái này?”

“À, đúng rồi!”

Tạ Ngọc Châu không khách sáo giật lấy mặt nạ, rồi đeo lên mặt Vệ Uyên, nói: “Ngươi đeo cho đàng hoàng.”

Vệ Uyên để mặc nàng gắn mặt nạ lên mặt mình, buồn cười hỏi: “Tạ tiểu thư không phải rất thích gương mặt này của ta sao? Sao còn bắt ta đeo mặt nạ?”

Tạ Ngọc Châu mắt mơ màng nhìn hắn một lát, rồi khe khẽ nói: “Như vậy giống hơn…”

“Giống cái gì?”

“Giống lần đầu tiên ta gặp ngươi, lúc đó tốt biết bao, ta còn chưa biết ngươi là Vệ Uyên.”

Giọng Tạ Ngọc Châu yếu dần, nàng buông tay, chiếc mặt nạ ấy liền rơi xuống bụi cỏ. Nàng đầu tiên là ngồi xổm xuống, rồi mặc kệ ngồi luôn trong bụi cỏ, ngả người tựa vào gốc đào bên cạnh, làm hoa rụng lả tả.

Vệ Uyên im lặng một lúc, hắn cũng ngồi xổm xuống, nhặt lại chiếc mặt nạ từ trong bụi cỏ. Hắn nhàn nhạt hỏi: “Nếu ta không phải là Vệ Uyên, Tạ tiểu thư định thế nào?”

“Thì ta có thể thích ngươi thỏa thích chứ sao.” Tạ Ngọc Châu nói khẽ.

Nàng lại như nhớ ra gì đó, ngẩng đầu giơ tay chỉ trỏ như đang nói chuyện quốc gia đại sự: “Vệ Uyên? Tại sao lại phải làm Vệ Uyên, làm Vệ Uyên thì có gì tốt? Hắn đáng thương lắm!”

“Ồ, đáng thương?”

“Đúng vậy… ngươi xem, lúc nhỏ hắn có người thân bên cạnh, nhưng người thân đều chết vì ôn dịch… sau lại có sư phụ thì sư phụ cũng mau chóng qua đời… rồi lại gặp được sư tỷ, nhưng sư tỷ cũng bị đuổi khỏi sư môn… chẳng có ai ở lại bên hắn cả.”

Tạ Ngọc Châu bẻ đầu ngón tay đếm từng ngón, thở dài một tiếng: “Cho nên người này có quá nhiều oán hận, làm gì cũng vì hận…”

Ánh mắt Vệ Uyên dần sâu thẳm.

Lại nghe Tạ Ngọc Châu gào khóc một tiếng, uất ức muôn phần mà chỉ vào chính mình nói: “Đáng thương nhất chính là, phu nhân của hắn cũng nhất định sẽ biến mất, phu nhân của hắn cũng sẽ rời xa hắn! Thật đáng thương!”

“……”

Tạ Ngọc Châu ôm ngực khóc rống nức nở: “Hắn không thể thích ta được, hắn mà thích ta sẽ đau lòng, ta nhìn thì là ta, nhưng thật ra không phải ta! Ta sớm muộn gì cũng sẽ trở thành một người khác!”

“Giữa hai người, là cô thích hắn…”

“Tất nhiên là ta thích hắn hơn rồi, ta đã nói cả ngàn lần, ngươi… ngươi không nghe thấy sao!”

Dưới gốc đào, hoa rơi từng cánh, Tạ Ngọc Châu tay chân múa loạn, nhớ cái gì là nói ra, nói năng lộn xộn, không hiểu tại sao mỗi câu đều có thể nói được vừa vô lý vừa hợp lý đến lạ.

Vệ Uyên quỳ một gối trước mặt nàng, khuỷu tay đặt lên đầu gối, người hơi nghiêng về phía trước.

Trong lúc nàng thần trí mơ màng, ánh mắt tràn ngập ý cười nửa thật nửa giả của hắn đã biết mất. Vệ Uyên im lặng ngắm nhìn nàng, trầm giọng nói: “Rõ ràng rất nhạy cảm, sao lại có thể thản nhiên như vậy?”

Tạ Ngọc Châu mắt say lờ đờ nhìn hắn.

Một lúc sau, nàng bật cười, giơ tay chỉ vào mình, quả quyết nói: “Vì ta dũng cảm…”

Rồi nàng xoay tay, chỉ vào Vệ Uyên: “Còn ngươi thì nhút nhát.”

“…… Cha mẹ ta, các ca ca tỷ tỷ đều thương ta, đại sư phụ và nhị sư phụ của ta cũng yêu ta, ngươi đừng thấy… Lâm Tuyết Canh lúc nào cũng ghét bỏ ta, thật ra nàng cũng bảo vệ ta… Dù thế nào đi nữa, trên đời này vẫn luôn có rất nhiều người yêu ta… Cho nên ta không sợ…”

Tạ Ngọc Châu bỗng tiến gần Vệ Uyên, nàng cười khanh khách, chỉ vào hắn nói: “Sao nào, ngươi có phải vô cùng ngưỡng mộ ta không?”

Đôi mắt nàng kề sát mắt hắn, hơi thở mang theo mùi rượu nồng đậm như nụ cười của nàng, rực rỡ và rõ ràng. Vệ Uyên không né tránh, nhìn thấy trong đôi mắt ấy là nụ cười rạng ngời, tươi đẹp sống động.

Tạ Ngọc Châu nói: “Nhưng ta thích ngươi đấy, người mà ngươi ngưỡng mộ, nàng thích ngươi đấy.”

Đồng tử Vệ Uyên khẽ mở to, hoa đào rơi trên tóc Tạ Ngọc Châu. Nàng không ngượng ngùng cũng không sợ hãi, như vừa thoát khỏi một trói buộc nào đó, thể hiện ra dáng vẻ thật sự khi thích một người.

“Sao hả, nghĩ vậy có thấy đắc ý không, có vui không?”

Nàng đưa tay, đầu ngón tay ấn vào khóe môi hắn, kéo lên: “Sao lại không cười? Ngươi cười lên đi, chẳng phải ngày thường ngươi… rất thích cười sao?”

Vệ Uyên im lặng rất lâu, mới nói: “Vậy sao, chẳng phải cô không thích ta cười sao?”

Hắn nắm lấy tay Tạ Ngọc Châu, nhẹ nhàng gỡ tay nàng khỏi mặt mình, nói với cô nương đang say bí tỉ: “Ta đưa cô về.”

Tạ Ngọc Châu giống như một quả pháo, bỗng bật dậy tránh xa Vệ Uyên, nàng chỉ vào Vệ Uyên hỏi: “Ngươi là ai? Vì sao ta phải theo ngươi về!”

Vệ Uyên đứng dậy, Tạ Ngọc Châu cảnh giác trừng mắt hắn rồi vùi về sau, vừa lùi vừa lôi hết đồ trong túi Càn Khôn ra ném về phía đầu Vệ Uyên. Những món linh khí có uy lực kinh người cứ thế bị coi như cục sắt, ném về phía Vệ Uyên.

Vệ Uyên tránh từng món một, tro bụi gom từng món linh khí bay tán loạn lại. Hắn xoay cổ tay, nói: “Nếu cô dám ra đường làm loạn, hậu quả thực sự sẽ khó lường lắm đấy.”

Tạ Ngọc Châu nhanh chóng lấy hết sạch đồ trong túi Càn Khôn của mình ra, cuối cùng nâng lên một con yểm thú thỏ trắng, giơ cao trong ánh trăng.

Tình thế đột nhiên trở nên có chút vi hiệu, Vệ Uyên dường bước, bốn mắt nhìn nhau với một người một thỏ.

Yểm thú của Tạ Ngọc Châu thì hoàn toàn trái ngược với của Diệp Mẫn Vi, từ ngày gặp Tạ Ngọc Châu đến nay nó vẫn luôn rất ngoan ngoãn, chưa bao giờ có ý định chạy trốn. Lúc này bị nàng nâng trên tay cũng chỉ khẽ vểnh tai, không hề nhúc nhích một chút nào.

Tạ Ngọc Châu quay đầu lại nhìn con yểm thú trong tay, nghi hoặc hỏi: “Ngươi sao lại ở trong tay ta vậy?”

Sau đó nàng bỗng quay phắt đầu, nhìn chằm chằm vào Vệ Uyên: “Có phải ngươi làm không! Ngươi muốn ta biến lại thành Sách Ngọc sư quân!”

Vệ Uyên khoanh tay đứng đó, thản nhiên đáp: “Không liên quan gì đến ta.”

Tạ Ngọc Châu đưa con thỏ trắng lên trước mặt, rồi chỉ vào nó nói: “Yểm thú của ta là con thỏ dễ thương nhất cả thiên hạ.”

“……”

“Ngươi không đồng ý à?”

“Cô nói đúng.”

Tạ Ngọc Châu ôm lấy con thỏ của mình lảo đảo bước đến gần Vệ Uyên. Khi nàng chỉ còn cách Vệ Uyên một bước, nàng dứt khoát ngả người về phía trước, trán đập vào lồng ngực hắn, dựa vào hắn không nhúc nhích.

“Ta chỉ là vẫn chưa sẵn sàng thôi.” Tạ Ngọc Châu lẩm bẩm.

Vệ Uyên hỏi: “Sẵn sàng cái gì?”

“Sẵn sàng cho một… một trải nghiệm nguy hiểm xưa nay chưa từng có, để chính mình biến thành một người khác, đem năm trăm năm hòa vào mười bảy năm… Xem thử ta sẽ biến thành bộ dạng gì. Rất lợi hại đúng không, so với bất kỳ hiểm nguy ta từng trải thì đều phải kinh tâm động phách…”

Tạ Ngọc Châu ngẩng đầu nhìn Vệ Uyên, ánh mắt nàng mơ màng, lại có một loại tự tin chân thành: “Nếu một ngày nào đó ta thật sự trở lại làm Sách Ngọc sư quân… chắc chắn là vì ta đã chuẩn bị sẵn sàng.”

Vệ Uyên cúi đầu nhìn vào mắt nàng, Tạ Ngọc Châu áp sát hắn hỏi: “Đến lúc đó ngươi sẽ nhớ ta không?”

Vệ Uyên bình thường luôn là dáng vẻ cười cợt, mọi tâm tư đều giấu sau nụ cười ấy. Tạ Ngọc Châu là người duy nhất có thể khiến hắn cười to, chỉ có khi nàng tức giận hắn mới cố nhịn không cười.

Nhưng tối nay hắn lại chẳng cười, chỉ chăm chú nhìn Tạ Ngọc Châu.

Tạ Ngọc Châu trừng mắt, nàng túm lấy cổ áo Vệ Uyên, uy h**p: “Mau nói! Nói ngươi sẽ nhớ ta, nói ngươi đã rung động với ta! Không thì ta không về với ngươi đâu!”

Vệ Uyên bị nàng lắc tới lắc lui, hắn đỡ lấy vai nàng, thuận theo cơn say của nàng nhàn nhạt nói: “Được rồi, ta đã rung động vì cô rồi, ta sẽ nhớ cô.”

Lúc này Tạ Ngọc Châu mới thấy hài lòng mà ngoan ngoãn dựa vào người hắn.

Cơn say của nàng rốt cuộc cũng đến lúc không còn sức, mềm mại nằm trong lòng Vệ Uyên, không nói gì. Vệ Uyên bế nàng lên, nàng cũng thuận tay ôm lấy cổ hắn, bắt đầu mơ màng buồn ngủ.

Vệ Uyên phất tay, những linh khí và thương tinh bị nàng ném ra khi nãy, cùng cả yểm thú đều bay trở lại túi Càn Khôn của Tạ Ngọc Châu.

Trong vô số cánh hoa rơi lả tả, và những vật bay về phía trước, lại vụt qua một thứ quen mắt — một con chim đen nhỏ bị nhốt trong lồng dây mây.

Ánh mắt Vệ Uyên khẽ động, lồng chim này liền lơ lửng giữa không trung, con chim trong lồng không hiểu gì, vỗ cánh nhảy tới nhảy lui.

Hắn lầm bầm: “Con chim có thể phân biệt nói thật và nói dối.”

Tạ Ngọc Châu đã ném nó ra từ sớm, nhưng từ đầu đến giờ vẫn chưa nghe thấy nó phát ra âm thanh nào.

Vì sao nó không hót?

Vệ Uyên trầm mặc hồi lâu, hắn lặp lại: “Ta đã rung động với Tạ Ngọc Châu.”

Trong rừng đào vắng lặng không một tiếng động, ngoài hắn ra không còn giọng của ai khác. Con chim đen mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào Vệ Uyên, nó vẫn lặng im không tiếng động như ban nãy, không có lấy một tiếng nghi vấn.

Nó dường như đang nói, lời hắn vừa nói không phải là nói dối.

Vệ Uyên dần dần mở to đôi mắt. Hắn im lặng một thoáng, dường như cảm thấy hoang đường, bật cười khẽ: “Sao có thể? Ta khi nào…”

Vừa nói, hắn vừa cúi xuống nhìn cô nương trong lòng, Tạ Ngọc Châu khép hờ mắt, sắc mặt ửng đỏ. Đầu nàng tựa lên vai hắn, ấm áp lại nặng nề, như một đóa hoa lựu nhào vào lòng hắn nở rộ.

Mùi rượu nồng nàn ấy lan tỏa theo từng hơi thở của nàng.

Dòng suối róc rách, rừng đào hoa rụng khắp nơi, Vệ Uyên cứ thế lặng lẽ mà nhìn Tạ Ngọc Châu. Không biết bao lâu đã trôi qua, hắn dường như cuối cùng cũng tỉnh táo lại, quay đầu nhìn về phía lồng chim lơ lửng giữa không trung.

“Thứ này thật là nguy hiểm.” Vệ Uyên nhàn nhạt nói.

Cửa lồng kêu cạch một tiếng mở ra, con Trào Tước không thuộc về thế giới này liền nhảy ra khỏi lồng, thoắt cái đã hóa thành hư vô, chiếc lồng trống trơn rơi xuống đất.

Vệ Uyên xoay người, ôm Tạ Ngọc Châu biến mất vào làn tro tàn cuồn xoáy.

Diệp Mẫn Vi đứng trước cửa khách đ**m, chỉ thấy Vệ Uyên từ trên trời đáp xuống, ôm Tạ Ngọc Châu đi về phía nàng. Vệ Uyên hiếm khi để lộ vẻ lạnh lùng, giao Tạ Ngọc Châu cho nàng, nói ngắn gọn là nàng uống say đến tìm hắn gây náo loạn một trận.

Diệp Mẫn Vi ôm lấy Tạ Ngọc Châu, Tạ Ngọc Châu lập tức vùi đầu vào vai đại sư phụ của mình.

Diệp Mẫn Vi vỗ nhẹ lưng nàng, lo lắng hỏi: “Nàng không bị thương chứ?”

Vệ Uyên lắc đầu. Hắn nhìn tay Diệp Mẫn Vi đang vỗ nhẹ sau lưng Tạ Ngọc Châu, nói: “Sư tỷ, tỷ thật sự thay đổi nhiều lắm.”

Diệp Mẫn Vi gật đầu, nói: “Gần đây dường như ai cũng nói với ta như vậy.”

“Giờ đây sư tỷ trở nên ngày càng có vị tình người.”

Ngừng một chút, Vệ Uyên nói: “Nhưng mà cũng vì thế, sư tỷ sẽ càng lúc càng gánh nặng, chẳng được tự do.”

“Thì sao chứ, ta nguyện không được tự do.”

Ánh mắt Vệ Uyên sâu thẳm, dưới ánh trăng sáng tỏ, cảm xúc của hắn chẳng rõ ràng.

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi dừng lại ở pháp ấn đỏ trên cổ Vệ Uyên.

Nàng chớp chớp mắt, đột nhiên hỏi: “Vệ Uyên, nếu có chuyện gì ngươi muốn làm, nhưng ta lại không muốn ngươi làm, ta có thể ngăn cản ngươi không?”

Câu hỏi này có chút kỳ quái, lấy năng lực của Diệp Mẫn Vi, nếu thật sự muốn ngăn cản chuyện gì, làm sao lại có lý không làm được.

Vệ Uyên im lặng một lát, trong mắt cuối cùng cũng lộ ra nụ cười thường thấy, hắn nói: “Xem ra sư tỷ cảm thấy đó không phải chuyện nên cản, mới hỏi ta như vậy.”

“Sư tỷ cũng đừng khó xử, nếu tỷ có thể đưa ra điều kiện đủ để khiến ta rung động, tự nhiên mọi chuyện đều có thể thương lượng, vạn sự đều có thể trao đổi.”

Diệp Mẫn Vi nghe vậy cụp mắt xuống, như có điều suy nghĩ.

Sau khi Vệ Uyên rời đi, Diệp Mẫn liền đưa Tạ Ngọc Châu trở về phòng. Nhưng nàng không biết rằng, nàng vừa rời khỏi thì Tạ Ngọc Châu ở phía sau đã cá chép bật dậy từ trên giường.

Túy Hoàn chỉ có hiệu lực hai canh giờ, lúc thuốc hết tác dụng thì người uống sẽ lập tức tỉnh táo.

Vệ Uyên tưởng rằng Tạ Ngọc Châu chỉ là say rượu mệt lả nên ngủ mê man, nhưng thực ra thì hoàn toàn ngược lại, Tạ Ngọc Châu kỳ thật là đột nhiên tỉnh táo lại.

Khoảnh khắc tỉnh lại, toàn bộ lời nói và hành động lúc say lập tức ùa về trong đầu. Tạ Ngọc Châu chỉ cảm thấy xấu hổ vô cùng, cái khó ló cái khôn, bèn vội vàng nằm xuống giả vờ ngủ tiếp.

Từ đầu đến cuối nàng đều tỉnh táo, mọi lời nói đều nghe rõ mồn một.

Tạ Ngọc Châu ôm chăn, sững sờ một hồi, lẩm bẩm như không thể tin nổi.

“Ừm… chuyện này là thật sao?”

Đêm đó Tạ Ngọc Châu trằn trọc không ngủ, tâm trạng rối bối, cứ mở mắt đến tận hừng đông.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Mẫn Vi liền chân thành xin lỗi hai vị đồ đệ của mình. Còn Ôn Từ thì dặn dò các nàng: “Hai người các ngươi nếu còn muốn giữ thể diện, thì sau này đừng bao giờ đụng vào rượu nữa.”

Đúng lúc này, việc thương lượng giữa Vệ Uyên và tiên môn về chuyện Thiên Liệt cũng đã đi đến hồi kết. Diệp Mẫn Vi đồng ý đến Thiên Liệt gặp mặt các bậc tiên hiền đã sống lại trước, rồi thu hồi lại Thời Luân, đưa các đệ tử đã mất tích trở về nhân gian.

Còn tiên môn thì chấp thuận, rằng trong Đại Luận Đạo sắp mở lại không lâu nữa, Diệp Mẫn Vi sẽ có một trí nhỏ tại Thái Thanh Đàn Hội.

Thế là vào ngày thứ hai sau sự kiện say rượu, cũng là một ngày trước lễ khánh thành thành Thiên Thượng, Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ và Vệ Uyên lên đường đến Thiên Liệt.

Còn Tạ Ngọc Châu và Lâm Tuyết cah thì ở lại thành Thiên Thượng, chờ họ trở về.

Nắng trong xanh rạng rỡ, Lâm Tuyết Canh và Tạ Ngọc Châu cùng bước đi trên con phố chính của thành Thiên Thượng. Khách đến thành đã thay không biết bao nhiêu lượt, mỗi một thuyền khác chỉ được lưu lại ba ngày rồi phải quay về cố hương. Ở bến thuyền gió, người lên kẻ xuống luôn vui vẻ rạng rỡ, còn người rời đi thì luyến tiếc không thôi.

Huống chi hôm nay là ngày lễ hội, không ít người phải rời đi đều tiếc nuối khôn nguôi, bật khóc nức nở.

“Giờ đây bên ngoài đều ca ngợi thành Thiên Thượng là tiên cảnh thật sự, nghi ngờ về tiên môn ngày càng lớn. Một nơi như thế bày ra ngay trước mắt, tiên môn dù thế nào…”

Lâm Tuyết Canh đang nói dở, thì phát hiện Tạ Ngọc Châu phía sau vẫn im lặng, nàng quay đầu lại nhìn Tạ Ngọc Châu hỏi: “Cô sao thế? Cứ thất thần mãi.”

Tạ Ngọc Châu ngẩng lên với gương mặt u ám, thần sắc nghiêm túc, nói: “Ta đang suy nghĩ, cô không hiểu đâu.”

Lâm Tuyết Canh nhìn nàng một lượt từ đầu đến chân, lắc đầu không lời gì để nói, lập tức quay người bước về trước.

Ngay lúc hai người sắp bước qua ranh giới của con phố, mặt đất bỗng xuất hiện mấy vết nứt khổng lồ, kéo dài đến tận địa tâm, sâu không thấy đáy.

Cả tòa thành Thiên Thượng, khẽ rung chuyển gần như không thể phát hiện.