Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 110

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 110 :Bàn luận

Người chết từ ngàn năm trước sống lại, việc này thật sự trái với thiên lý, xưa nay chưa từng nghe, cũng chưa từng thấy. Sợ rằng lúc mấy vị tiên hiền ấy mở nắp quan tài còn phải thốt lên sao có thể thế được?

Mà các đệ tử tiên môn bên ngoài Thiên Liệt thì càng là trố mắt không thể tin nổi. Tuy có thể nghe được tiếng động của các vị tiên hiền từ dưới Thiên Liệt, nhưng những người xuống Thiên Liệt dò xét đều không trở lại, không ai biết rõ thực hư.

Tạ Ngọc Châu nghi hoặc nói: “Chưa từng nghe nói có thuật pháp nào có thể khiến người chết sống lại, Tuyết Canh cũng chưa từng gặp qua. Đại sư phụ, nhị sư phụ, hai người có biết chuyện này là thế nào không?”

“Đó không phải là người chết sống lại.”

Ôn Từ thần sắc ngưng trọng, nắp tách trà lại xoay giữa các ngón tay, hắn nói: “Đó hẳn là Thời Luân, một loại thuật pháp trộm thời gian do Diệp Mẫn Vi sáng tạo ra.”

Đây là linh khí mà Ôn Từ cho rằng nguy hiểm nhất trong tất cả những thứ mà Diệp Mẫn Vi từng chế tạo.

Sau khi xuống núi, Ôn Từ từng tìm về một khối thiên thạch cho Diệp Mẫn Vi, Diệp Mẫn Vi đã mất mười năm để từ đó tạo ra một loại thuật pháp hoàn toàn mới, đặt tên là “Thuật trộm thời gian”, còn linh khí gọi là Thời Luân.

Có thể dời non lấp biển, thay trời đổi đất thì linh khí như thế nhiều không đếm xuể, nhưng Thời Luân lại hoàn toàn khác biệt, và càng đáng sợ gấp bội. Nó có thể can thiệp vào thứ gần như không ai có thể lay chuyển được —— Thời gian.

“Nó có thể hấp thụ thời gian của một vật thể nào đó, khiến vật ấy quay ngược lại quá khứ, trở về trạng thái ban đầu.”

Ôn Từ giơ tay chỉ vào cây chân đèn trên bàn, nói: “Ví dụ như cây nến này, thuật trộm thời gian có thể khiến cây nến sắp tàn này quay về thời điểm còn mới. Ngươi lại có thể thắp nó lên một lần nữa, mượn lấy ánh sáng lẽ ra không còn tồn tại.”

“Thời Luân là thứ trộm cắp thời gian, nó có lẽ đã hấp thụ thời gian còn sót lại trên xương cốt trong các ngôi mộ, khiến khiến những chết đó hồi sinh. Một khi Thời Luân cạn kiệt thương tinh, ngừng hoạt động, những người được sống lại ấy sẽ lại trở thành xương trắng.”

Linh khí này quá mức quỷ dị, Ôn Từ từng khuyên Diệp Mẫn Vi nên tiêu hủy nó từ sớm, không ngờ nàng vẫn giữ lại, về sau còn bị yểm thú cuốn đi.

Nếu yểm thú sớm đã tung Thời Luân ra, e rằng thiên hạ đã sớm đại loạn, không thể thu dọn nổi nữa.

Diệp Mẫn Vi nghe xong lời giải thích của Ôn Từ, người cả đời chẳng hề kinh sợ thiên lý luân thường như nàng, lại rất tự nhiên mà cảm thán: “Ta lại sáng tạo thuật pháp như vậy, thật thú vị.”

Vệ Uyên, Tạ Ngọc Châu và Lâm Tuyết Canh không hẹn mà cùng nhìn về phía Diệp Mẫn Vi.

Diệp Mẫn Vi trầm mặc chốc lát, nghiêm túc nói: “Nhưng chưa được sự đồng ý của họ mà đã tự ý khiến họ sống lại, đúng là không nên. Bảo sao gần đây họ cứ đến giấc mơ của ta gây sự.”

Lời này vừa dứt, cả bàn đều kinh hãi.

Vệ Uyên hỏi: “Họ đến giấc mơ của sư tỷ gây sự?”

Diệp Mẫn Vi gật đầu, nói: “Ta dường như đã gặp được mấy vị cao nhân mà các người nhắc tới trong mộng, họ nói muốn mời ta đến gặp mặt một lần.”

Người chết sống lại vốn đã đủ khiến người chấn động, không ngờ họ còn chủ động xuất hiện trong mộng của Diệp Mẫn Vi, quả nhiên những cao nhân ấy thâm sâu khó lường.

Ôn Từ nói rằng các tu sĩ tiên môn trước đây từng xuống Thiên Liệt đều chưa từng quay về, rất có thể trong lúc hành động đã vô tình chịu ảnh hưởng của Thời Luân, bị hút đi thời gian.

Thời Luân đã hồi sinh người chết từ ngàn năm trước, những tu sĩ đời nay làm sao sống lâu đến thế, bị quay ngược thời gian quá mức liền lâph tức hóa thành hư ảo.

Chỉ cần Thời Luân ngừng lại, họ sẽ lập tức khôi phục nguyên trạng.

Họ thảo luận xong việc này, Vệ Uyên liền hỏi Diệp Mẫn Vi: “Sư tỷ, tỷ định đến Thiên Liệt sao?”

Diệp Mẫn Vi gật đầu, nàng nói: “Nếu là vấn đề do yểm thú của ta gây ra, ta nên đi giải quyết nó.”

Vệ Uyên gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, mỉm cười.

“Không cần vội, tiên môn tổn thất biết bao đệ tử trong Thiên Liệt, mà tổ sư khai sơn lập phái của họ lại đích danh muốn gặp sư tỷ, e rằng chẳng mấy chốc họ sẽ tự hạ mình tới cầu sư tỷ. Đây là lúc để chúng ta ra giá, sư tỷ chớ vội đáp ứng, để ta đi thương lượng với họ, xem họ có thể trả cái giá gì.”

Quả nhiên, không lâu sau Thái Thanh Đàn Hội đã phái người đến liên hệ. Vệ Uyên ôm lấy trách nhiệm đàm phán, người bận rộn vốn đã nhiều việc lại thêm một nhiệm vụ nữa.

Dù vậy, Vệ Uyên vẫn mỗi ngày dành thời gian đến gặp Tạ Ngọc Châu, chỉ trong mấy ngày đã dần nàng đi gần như khắp mọi ngóc ngách của thành Thiên Thượng.

Vị Vệ thái sư, thành chủ Thiên Thượng này không hiểu sao lại hoàn toàn nghe theo lời Tạ Ngọc Châu, không hề cãi lại nửa câu, thậm chí bị đánh không đánh trả, bị mắng không mắng lại, cư xử đặc biệt chu đáo.

Mà Tạ Ngọc Châu dường như nổi hứng, không khỉ không từ chối mà mỗi ngày còn thử dò hỏi xem giới hạn của Vệ Uyên ở đâu.

Kết quả đám người giả khiên ti khắp tòa thành Thiên Thượng này, đối với nhóm người Diệp Mẫn Vi từ thái độ ân cần dần trở nên nịnh nọt. Dường như ngay lập tức Tạ Ngọc Châu sẽ vượt mặt Vệ Uyên, trở thành vị thành chủ thứ hai của họ vậy.

Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi đều nhìn không hiểu nổi, Lâm Tuyết Canh thì càng lấy làm lạ, không biết hai người kia đã bỏ loại cổ độc gì cho nhau.

Ôn Từ hỏi Diệp Mẫn Vi: “Vệ Uyên có nói gì về mối quan hệ giữa hắn và Ngọc Châu không?”

“Hắn nói Ngọc Châu có chút thích hắn, nên hắn muốn trong lúc Ngọc Châu chưa biến thành Sách Ngọc, thực hiện tất cả nguyện vọng của Ngọc Châu.”

Diệp Mẫn Vi nghiêm túc đáp, rồi hỏi lại: “Ngọc Châu thì nói với huynh thế nào?”

Ôn Từ nói: “Nàng nói muốn ăn một bữa cơm chém đầu no nê, quyết tâm chơi đùa Vệ Uyên một phen.”

“……”

Hai người kia cách nói nghe ra đúng là kỳ quặc mà lại trùng khớp một cách đáng sợ.

Diệp Mẫn Vu nghĩ mãi không ra, lại cúi đầu nhìn đống bản vẽ trước mặt. Ôn Từ nhìn xấp giất dày cộp trải trên bàn, hỏi: “Sao vậy, gần đây nàng và Lâm Tuyết Canh nghiên cứu cấu trúc của thành Thiên Thượng, gặp vấn đề sao?”

“Cũng không hẳn là vấn đề.”

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi quét qua những bức họa, đáp: “Chỉ là cảm thấy trong thiết kế thuật pháp vận hành này có gì đó không đúng…. dường như chúng chưa từng cân nhắc tới vấn đề tiêu hao linh lực. Có lẽ đợi ta và Tuyết Canh gặp được Phù Không Giới Bia, là có thể hiểu rõ nguyên nhân nằm đâu.”

“Vệ Uyên chưa dẫn các nàng đi xem sao?”

“Hiện giờ trong bọn ta chỉ có Ngọc Châu từng thấy qua Phù Không Giới Bia, lần trước nàng định dẫn chúng ta đi, nhưng bị người canh giữ ngăn lại.”

Diệp Mẫn Vi như có điều suy nghĩ, gõ nhẹ lên bản vẽ, đột nhiên nhớ ra gì đó, nàng ngẩng đầu nhìn Ôn Từ: “Đúng rồi, huynh có thấy mấy viên Túy Hoàn của ta đâu không?”

“Túy Hoàn?”

“Ta mới mới mua mười vò rượu mấy hôm trước, từ rượu tinh luyện được bốn viên. Chỉ cần ăn một viên là lập tức say mê man, hai canh giờ sau sẽ tỉnh lại.” Diệp Mẫn Vi giải thích.

Ôn Từ nhướng mày, kinh ngạc hỏi: “Nàng luyện mấy thứ đó làm gì?”

Lần trước khi say rượu, Diệp Mẫn Vi cảm thấy bản thân như bắt được một điều rất quan trọng trong mơ, nhưng chưa kịp làm rõ thì mộng cảnh bị quấy nhiễu.

Nàng đối với một tia cảm giác vi diệu đó trước sau nhớ mãi không quên, muốn tìm cách say lại vài lần nữa để mơ lại, xem có thể hiểu ra đầu mối hay không. Thế nhưng chưa kịp thử thì phát hiện Túy Hoàn đã biến mất.

Ôn Từ  bỗng có một dự cảm không lành, hắn hỏi: “Mấy viên Túy Hoàn đó, có phải nàng đã để trong cái hộp đựng kẹo màu vàng gừng không?”

Diệp Mẫn vi gật đầu.

“…… Nàng sao lại để thứ đó trong hộp kẹo bình thường như vậy chứ!”

Ôn Từ lập tức bật dậy khỏi ghế, như một cơn gió lao ra khỏi phòng, chạy thẳng ra hành lang.

Gần đây Diệp Mẫn Vi thường xuyên mua cho hắn các loại bánh ngọt và đồ ăn vạt, hắn chỉ nghĩ đó là mấy món kẹo bình thường Diệp Mẫn Vi mua cho mình, đến chiều tối Tạ Ngọc Châu kêu than nhạt miệng, thế là hắn liền đưa kẹo cho Tạ Ngọc Châu ăn.

Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ vội vã chạy đến phòng của Tạ Ngọc Châu, vừa vào đã thấy bàn ghế ngổn ngang khắp phòng như có trận cuồng phong quét qua.

Tạ Ngọc Châu đang tựa vào bên giường, quả nhiên đã say bí tỉ. Nhưng đống hỗn loạn này rõ ràng không chỉ do một mình nàng gây ra, chỉ thấy Lâm Tuyết Canh cũng đang ôm một chiếc ghế tròn, ngồi bệt trên đất trong trạng thái mơ mơ màng màng.

Xem ra Tạ Ngọc Châu đã hào phòng chia sẻ “kẹo” cho cả Lâm Tuyết Canh.

Chỉ thấy Tạ Ngọc Châu ngồi dưới đất, mặt đỏ bừng, mắt long lanh mơ hồ, đang nắm tay Lâm Tuyết Canh nói: “Bà chủ Lâm! Ta… ta từ nhỏ đã là con út… ai cũng gọi ta muội muội… ta chưa từng được làm tỷ tỷ… cô không thể… không thể gọi ta là sư tỷ sao!”

Lâm Tuyết Canh bị nàng kéo ngả nghiêng lắc lư. Nàng uống rượu không đỏ mặt, khuôn mặt trắng như tuyết, nhưng ánh mắt cũng đã lạc thần, trông chẳng khác nào Diệp Mẫn Vi lúc không đeo kính thạch.

“Không gọi! Cô chưa từng làm tỷ tỷ… ta cũng thế… tại sao ta phải gọi cô… cô ngốc như vậy…”

“Chỉ mình cô thông minh… chỉ mình cô thông minh! Cô tự sống còn chẳng rõ… trốn ở chợ Quỷ mười mấy năm…”

Hai người vừa nói vừa bêu xấu nhau, lời qua tiếng lại không dứt. Đúng lúc này, Tạ Ngọc Châu vừa ngẩng đầu nhìn thấy Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi đamg đứng chết trân trong phòng, bỗng nhiêm mắt sáng rỡ, chỉ tay vào họ vui mừng nói: “Cha! Mẹ!”

Tiếng gọi này dường như k*ch th*ch đến Lâm Tuyết Canh. Ánh mắt nàng sửng sốt, rồi bất ngờ nước mắt như mưa, kêu lớn với Tạ Ngọc Châu: “Mẹ! Mẹ ơi!”

Lâm Tuyết Canh vừa khóc Tạ Ngọc Châu cũng bắt đầu khóc rống theo. Hai người vừa rồi còn đang đôi co, nay lại kẻ gọi cha, người gọi mẹ, ngồi bệt xuống đất ôm nhau khóc rống, cơn say này quả thật quá hỗn loạn.

Ôn Từ im lặng một lúc, ngạc nhiên nói: “Hai người họ đang gọi là cái quan hệ gì vậy?”

Hai người này nếu sau khi tỉnh rượu mà còn nhớ những chuyện mình đã làm, e là sẽ đào hố chôn mình mất.

Đống hỗn loạn trước mắt, tuy không lớn nhưng cũng chẳng nhỏ. Dù chỉ là say rượu, nhưng cả hai đều nắm giữ linh khí, nếu chạy ra ngoài làm loạn thì chẳng biết sẽ gây ra chuyện gì, tốt nhất là đưa họ lên giường đợi tỉnh rượu rồi tính tiếp.

Sợ cái gì là đến cái đó, Ôn Từ vừa nói dứt lời với Diệp Mẫn Vi, thì Tạ Ngọc Châu như thể thấy nóng, bỗng nhiên cầm lấy một miếng thẻ gỗ tự quạt cho mình, quạt được hai cái thì nàng lập tức biến mất không thấy tăm hơi.

Trong phòng này, con ma men lập tức chỉ còn lại Lâm Tuyết Canh đáng thương bị liên lụy.

Diệp Mẫn Vi và Ôn từ lặng lẽ nhìn nhau một lúc, rồi nàng nói: “Miếng địa lệnh thu nhỏ trong tay Ngọc Châu kia, gần đây ta dùng để luyện tay vài cái, chắc nàng vẫn còn trong thành Thiên Thượng.”

Đêm vừa buông xuống, Vệ Uyên đang ngồi cạnh cửa sổ tầng trên của một tửu lâu tại thành Thiên Thượng. Hắn rũ mắt ngắm nhìn dòng người tấp nập bên dưới và những cỗ xe bay lượn lơ lửng giữa không trung, khung cảnh đêm trời thành đúng là hiếm thấy.

“Về việc Thiên Liệt thì quyết vậy đi, ngươi còn yêu cầu gì khác không?”

Người đối diện chậm rãi lên tiếng. Chỉ thấy hắn mặc áo xanh mũ gỗ, chính là môn chủ Tiêu Dao Môn, cũng là người chủ trì Thái Thanh Đàn Hội, Tưởng Chước.

Vệ Uyên chuyển ánh mắt nhìn Tưởng Chước, mỉm cười: “Tưởng môn chủ đã chịu nhượng bộ về chuyện Đại Luận Đạo, Vệ mỗ đã thấy mãn nguyện rồi.”

“Ngươi vốn có thể đạt được nhiều hơn.” Tưởng Chước nâng chén trà, hàm ý không rõ.

“Ồ? Đạt được nhiều hơn?”

Vệ Uyên đánh giá hắn, cười như không cười: “Trước đây Thái Thanh Đàn Hội còn muốn đuổi tận giết tuyệt tất cả linh phỉ trên đời và cả Vệ mỗ, thái độ kiên quyết, quyết tâm đến mức suýt khơi mào khơi sự. Sao hiện giờ lại muốn ngồi xuống nhắc đến giao dịch với Vệ mỗ? Xem ra thành Thiên Thượng này, đúng là tiên cảnh mê hoặc lòng người.”

“Thành Thiên Thượng có thể lơ lửng giữa không trung, tất nhiên là nhờ vào Phù Không Giới Bia, thứ đó vốn là đồ của Tiêu Dao Môn. Nếu ngươi chịu giao lại thành Thiên Thượng cho Tiêu Dao Môn, ta cũng có thể xóa tội năm xưa ngươi trộm Phù Không Giới Bia, cho ngươi trở về sư môn. Sau khi ta trăm tuổi quy tiên, vị trí môn chủ này cũng có thể cho ngươi kế thừa.”

“Ha ha ha ha…”

Vệ Uyên lại bật cười, hắn tựa vào lan can nói: “Lạ thật đấy, ngài dường như đã quên hết những chuyện ngài đã làm với ta và sư tỷ trong Tiêu Dao Môn năm xưa. Giờ lại muốn thứ do sư tỷ sáng tạo ra, còn định giao cả chức môn chủ Tiêu Dao Môn cho kẻ tiện dân không xứng tu hành như ta?”

Ánh mắt Tưởng Chước chợt lạnh, nhưng Vệ Uyên đã lười biếng nói tiếp: “Ngài không phải thật sự tưởng, ta không biết những kẻ từng khinh rẻ ta lại bức sư tỷ phải rời khỏi tông môn năm đó là ai đứng sau? Tưởng đạo trưởng xuất thân danh môn, thiên tư thông minh, khinh thường những đồng môn tiện dân giống như ta, lại bị danh vọng của sư tỷ đè ép đến mức nghẹt thở. Thật vất vả nắm lấy cơ hội trong Đại Luận Đạo, phủ nhận tất cả thành tựu của sư tỷ, ép nàng đưa ra chứng cứ. Ngài biết rõ ngài làm như vậy, với tính cách của sư tỷ khi chưa có chứng cứ thì quyết không quay lại Tiêu Dao Môn.”

“Vì thế chức chưởng môn Tiêu Dao Môn, liền có thể thuận lý thành chương mà rơi vào tay ngài, Tưởng môn chủ. Ta trộm Phù Không Giới Bia, còn ngài đã trộm cái gì?”

Không khí trong phòng này lập tức trở nên căng thẳng, sắc mặt Tưởng Chước trầm xuống, định nói gì đó thì, chỉ nghe ngoài cửa vang lên tiếng gọi to lanh lảnh.

“Vệ Uyên! Vệ Uyên, ngươi đâu rồi?”

Giọng nói này thật sự quen thuộc đến cực điểm, vừa nãy Vệ Uyên còn cười đầy châm chọc không khỏi biến sắc.

Cửa phòng rầm một tiếng bị mở toang, cùng lúc đó rèm cửa sổ bay lên che kín đầu người tới, tro tàn ngập tràn quanh người Vệ Uyên, vội vàng lao đi ôm lấy người bị phủ vải kia vào lòng.

Vệ Uyên chau mày, trừng mắt với người giả khiên ti đang đứng ngơ ngác ngoài cửa: “Tại sao các ngươi lại để nàng vào?”

Người giả kia lí nhí nói: “Ngài bảo mệnh lệnh của phu nhân chính là mệnh lệnh của ngài, phu nhân nói muốn gặp ngài… bọn thuộc hạ nào dám ngăn cản.”

Người bị phủ vải kia vùng vẫy không ngừng, trong đó còn tràn ngập một mùi rượu nhè nhẹ. 

Vệ Uyên tỏ ra kinh ngạc, rồi nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, quay đầu nhìn Tưởng môn chủ vẫn đang nhìn người trong lòng hắn.

Hắn ung dung nói: “Lời đã nói hết, Vệ mỗ xin cáo từ.”

Tưởng môn chủ lạnh lùng nói: “Vệ Uyên, ngươi nên suy nghĩ kỹ hậu quả những việc mình làm.

Vệ Uyên quay lưng bước đi, ôm chặt người trong lòng, cất bước ra cửa, mỉm cười: “Giờ đây xung quanh thành Thiên Thượng, lòng người lay động. Người đời đều thấy linh khí có thể thành, hiện giờ ta đứng về phía ai, thì người đó chiếm ưu thế. Ai mới là người cần suy nghĩ kỹ đây? Tưởng môn chủ.”