Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 109
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 109 :Sống lại
Trận hỗn loạn trên mặt đất thành Thiên Thương cuối cùng cũng lắng xuống, nhưng dưới lòng đất vẫn còn náo nhiệt.
Trước ánh sáng Phù Không Giới Bia vận hành, Tạ Ngọc Châu đang đối diện với trưởng tỷ của nàng. Trưởng tỷ chỉ để lộ đôi mắt, ánh mắt ấy mang theo ý cười, như thể đang chờ Tạ Ngọc Châu tự mình thú nhận.
Tạ Ngọc Châu cười gượng nói: “Đại tỷ, từ khi nào tỷ đã bắt đầu làm việc cho thành Thiên Thượng vậy?”
Trưởng tỷ nàng chỉ mỉm cười không đáp.
“Vậy tỷ biết hôm nay muội sẽ đến à?” Tạ Ngọc Châu lại hỏi.
Tạ Ngọc Tưởng lắc đầu, cuối cùng lên tiếng: “Thật đúng là một bất ngờ lớn, ta chưa từng thấy ai dám túm chặt áo thành chủ mà mắng hắn là đồ khốn.”
Dừng một chút, nàng lại quay đầu chỉ vào Phù Không Giới Bia cao vút kia: “Nơi này là trung tâm vận hành vạn sự vạn vật thành Thiên Thượng, chỉ cần một sơ suất nhỏ là cả thành Thiên Thượng sẽ bị ảnh hưởng, chỉ có tâm phúc của thành chủ mới có ra vào. Một năm không gặp, quan hệ của muội với thành chủ đã thân tới mức này rồi sao?”
“…… Nói thật, muội cũng không biết quan hệ giữa muội và hắn sao lại thân tới mức này nữa.” Tạ Ngọc Châu thành thật nói.
Tạ Ngọc Tưởng chăm chú nhìn nàng một lát, khẽ cười, cúi người xoa đầu đứa em gái nhỏ của mình.
“Tiếc thật, ta còn giấu diếm thân phận của muội trước thành chủ suốt gần mười năm, kết quả cũng là uổng công.”
Tạ Ngọc Châu sững người, kinh ngạc hỏi: “Mười năm, đại tỷ, tỷ làm nội gián mười năm rồi sao? Không phải… Tỷ đã sớm biết muội là Sách Ngọc sư quân rồi sao?”
“Tất nhiên rồi. Ta đâu có như Tạ Ngọc Ninh đi Phù Quang Tông chỉ để ăn không ngồi rồi, ta đã sớm được cho phép ra vào nội thất, từng gặp qua tranh vẽ của Sách Ngọc sư quân.”
Tạ Ngọc Châu nhìn bộ dáng bình thản của trưởng tỷ nàng, không khỏi nhớ tới cuộc đối luận giữa đại sư phụ và Lâm Tuyết Canh ban ngày.
Họ nói cấu tạo nội bộ thành Thiên Thượng vô cùng phức tạp, rất nhiều chỗ đã vượt khỏi thiết kế của Lâm Tuyết Canh, thế nên Lâm Tuyết Canh cũng không thể hiểu nổi. Chỉ dựa vào bản thảo của Lâm Tuyết Canh và một đám linh phỉ thì không thể dựng nên một tòa thành như vậy.
Khi xây dựng tòa thành Thiên Thượng này, nhất định đã có rất nhiều người tinh thông thuật pháp tham gia. Mà trong thế giới này, người tinh thông thuật pháp chỉ có thể là tu sĩ tiên môn.
Lúc đó Tạ Ngọc Châu từng cảm thán, hóa ra tiên môn ngoài mặt thì nghiêm cấm linh khí, tiêu diệt linh phỉ, nhưng sau lưng lại sinh ra không ít kẻ phản bội âm thầm giúp đỡ.
Nói gì trúng đó, chưa đến mấy canh giờ, nàng đã trực tiếp gặp được một kẻ “phản đồ”.
Tạ Ngọc Châu khó hiểu hỏi: “Đại tỷ, tỷ vì sao lại giúp thành Thiên Thượng? Tỷ thiên phú xuất chúng, Tạ gia lại có quan hệ sâu với Phù Quang Tông, tỷ được đại trưởng lão Phù Quang Tông đích thân truyền dạy, chỉ cần chuyên tâm tu hành, tiền đồ rộng mở kia mà.”
Tạ Ngọc Tưởng kinh ngạc nhướng mày, rồi bật cười: “Muội đã gặp được Vạn Vật Chi Tông và chủ nhân Mộng Khư, lại thấy được tòa thành Thiên Thượng này, vẫn chưa hiểu sao?”
Dừng một chút, Tạ Ngọc Tưởng nói: “Ta chọn chính là tiền đồ của nhân gian này, ta nguyện trong nhân gian ta lựa chọn, tìm kiếm tiền đồ của riêng ta.”
Tạ Ngọc Châu sững sờ.
Tạ Ngọc Tưởng chỉ l*n đ*nh đầu nói: “Nơi đây còn rất nhiều đệ tử tiên môn như ta, âm thầm giúp đỡ thành Thiên Thượng. Chúng ta đều là nhân tài kiệt xuất trong tông môn của mình, ai chẳng có tiền đồ rộng mở, tương lai xán lạn? Nếu không vì ánh sáng lớn hơn, làm sao chúng ta tụ hội tại nơi này?”
“Vật có thể thay trời đổi đất thì nên dùng vào trời đất, chứ không phải sợ như cọp dữ.”
Giọng Tạ Ngọc Tưởng vang dội kiên cường, Tạ Ngọc Châu ngơ ngác nhìn trưởng tỷ trước mặt, bỗng nhớ lại rất nhiều chuyện thời thơ ấu.
Từ nhỏ trưởng tỷ Tạ gia đã là quân sư trong đám trẻ Tạ gia, xưa nay có chủ kiến nhất. Nàng sai khiến bọn họ làm đủ chuyện, thành công thì mọi người cùng nhau hưởng, thất bại thì đẩy người ra gánh tội thay. Mà gánh tội nhiều nhất chính là Tạ Ngọc Ninh, người đó lần nào cũng lòng đầy phẫn nộ mắng mỏ, nhưng lần sau vẫn tìm Tạ Ngọc Tưởng xin kế.
Nhưng nếu là việc lớn nguy hiểm thật sự, trưởng tỷ của nàng luôn tự mình làm, tự mình chịu phạt, tuyệt đối không nói một lời với bọn họ.
Cho nên đám con cháu Tạ gia luôn vừa sợ trưởng tỷ nhất, lại tin phục trưởng tỷ nhất.
Đến tận bây giờ, trưởng tỷ của nàng vẫn là đứa trẻ có chủ kiến nhất Tạ gia.
Tạ Ngọc Châu khẽ hỏi: “Tỷ, nếu một ngày nào đó muội trở thành Sách Ngọc sư quân, tỷ vẫn còn là tỷ tỷ của muội chứ?”
Tạ Ngọc Tưởng vì tiểu muội đáng thương của mình hỏi chuyện thoáng ngẩn người, rồi bật cười, gõ nhẹ vào trán nàng.
“Ta biết muội là Sách Ngọc sư quân bao năm rồi, nhưng có lần nào mắng muội ít hơn đâu? Nếu muội thật sự trở lại ngôi vị tông chủ Phù Quang Tông, có lẽ ta sẽ thu lại lời nói hành động hơn, nhưng trong lòng ta, muội vẫn là muội muội hư hỏng không sợ trời không sợ đất của ta.”
“Đến lúc đó còn phải nhờ Sách Ngọc sư quân khoan dung bỏ qua cho ta nữa đấy.”
Tạ Ngọc Châu hốc mắt có chút phiếm đỏ, lại không nhịn được cười nói: “Đại tỷ, tỷ thật là rộng lượng.”
“Chúng ta làm nội gián thì phải rộng lượng chứ sao.”
Tạ Ngọc Tượng giọng điệu nhẹ nhàng: “Ta thấy mối quan hệ giữa muội và thành chủ nửa thật nửa giả. Việc đã đến nước này rồi, mong muội hãy lấy ra khí phách của con cháu Tạ gia chúng ta, chơi đùa thành chủ một trận cho ra trò, nhưng đừng để mình chịu thiệt.”
“……”
Tạ Ngọc Châu thầm nghĩ, từ bao giờ con cháu Tạ gia lại có cái khí phác này?
Nàng nghi ngờ hỏi: “Muội có thể chơi đùa được Vệ Uyên sao?”
“Vừa nãy lúc muội túm áo mắng hắn là đồ khốn, nhìn rất khí phách đấy!”
Tạ Ngọc Tưởng cười hớn hở, trêu chọc xong liền lấy ra một mảnh giấy từ tay áo đưa cho Tạ Ngọc Châu: “Thôi, ta cũng nên về rồi. Giúp ta giao tin tức này cho thành chủ, e là sau này hai vị sư phụ của muội, và cả thành chủ đại nhân sẽ có việc bận rộn đấy.”
Đêm rất dài, trong khách đ**m ở thành Thiên Thượng, Diệp Mẫn Vi đang gối đầu trên gối, toàn thân nồng nặc mùi rượu say khướt trong mộng đẹp.
Bình thường nàng không ăn ngũ cốc cũng không cần ngủ, từ sau khi xuống núi đã hơn một năm tới nay, ngoài vài lần bị thương chưa từng thiếp đi, đây là lần đầu tiên nàng ngủ yên lành, và có một giấc mơ.
Trong mộng cảnh, ký ức hơn một năm qua như từng trang sách lật giở, hiện lên từng cảnh, Diệp Mẫn Vi chợt nhận ra hình như đã lâu rồi nàng không có khoảng thời gian nhàn hạ như vậy.
Lúc đầu nàng muốn biết rõ mình là ai, thế nên đã bước vào cục diện hỗn loạn của thế gian. Nàng đi khắp các thế lực, gặp đủ muôn hình muôn vẻ người và việc, mãi đến khi vào thành Thiên Thượng mới tạm có chút bình yên vụn vặt.
Ban đầu nàng muốn tìm lại yểm thú là để tìm lại chính mình, nhưng hôm nay, dù chưa tìm thấy yểm thú, nàng lại dường như đã hiểu ra bản thân là ai.
Và những người có liên hệ với nàng trong quá khứ lại tụ họp quanh nàng, Ôn Từ, Thương Thuật, Tạ Ngọc Châu, Lâm Tuyết Canh và Vệ Uyên, khiến nàng trở thành một Diệp Mẫn Vi mới.
Ký ức ngắn ngủi hơn một năm ấy rất nhanh đã lật đến trang cuối, không còn gì để hồi tưởng nữa.
Nhưng trong mộng cảnh lại bất chợt hiện lên bóng dáng của một cô nương áo lam. Cô nương ấy tóc dài bạc trắng đeo kính thạch, đứng trước căn nhà gỗ trên núi Côn Ngô. Tiếng chuông gió reo khẽ, vẻ mặt nàng an yên.
Diệp Mẫn Vi dường như thấy chính mình đã ẩn cư trên núi Côn Ngô suốt năm mươi năm.
“Cô tại sao lại muốn quên Ôn Từ?” nàng nhẹ giọng hỏi.
Nữ tử đứng dưới ánh mặt trời, mái tóc dài tung bay trong gió, như cành cây cô đơn phủ đầy sương tuyết, ánh mắt bình tĩnh mà chăm chú nhìn nàng.
Ngay khi Diệp Mẫn Vi nghĩ rằng nàng sẽ không trả lời, thì nàng lại lắc đầu, quả quyết nói: “Ta chưa từng muốn quên Ôn Từ.”
Thần sắc của nữ tử tóc bạc nghiêm túc, thậm chí có một chút bi thương mơ hồ, như thể xuyên qua hai mươi năm thời gian và ký ức đã mất, mang đến cho nàng một câu trả lời.
Trong lòng Diệp Mẫn Vi chợt lay động.
Nàng đột nhiên có cảm giác rằng dường như mình đã bỏ sót điều gì đó quan trọng.
Thế nhưng cô nương tóc trắng dưới nhà gỗ lại đột ngột biến mất, vạn vật chìm vào bóng tối, mộng cảnh như bị ai đó ngắt đoạn.
Từ trong bóng tối dần hiện lên một nhóm người tỏa ánh sáng trắng mờ, ánh sáng phía sau họ chói lòa đến mức Diệp Mẫn Vi không thể thấy rõ dung mạo của từng người.
Nhưng dường như họ cũng đang tò mò nhìn nàng.
“Chính là nàng ta, tuổi trẻ tài cao, tuổi trẻ tài cao đấy.” Một giọng nói trầm ổn cảm khái.
Một giọng khác cao hơn tiếp lời: “Không ngờ chúng ta lại có thể trở về nhân thế. Nếu ai cũng làm được như vậy thì còn ra thể thống gì nữa? Năm đó ta đã nói với ngươi rồi, chúng ta là đào một cái lỗ lên trời mà.”
“Chết cũng đã chết, sao ngươi vẫn thích nhiều lời như vậy? Muốn ta nói ngươi lúc còn sống phải tích cốc nhịn ăn hơn một chút, năm đó vì chôn ngươi mà ta mệt chết đi được.”
Mấy người đó lời qua tiếng lại, càng lúc càng ầm ĩ, như thể sắp cãi nhau trong giấc mộng của Diệp Mẫn Vi.
Trước đây Diệp Mẫn Vi chưa từng mộng mị, lại càng chưa từng gặp giấc mộng quái dị đến vậy, đối mặt với nhóm người đột nhiên xuất hiện phá rối mộng cảnh của nàng, nàng không rõ nguyên nhân ra sao. Mãi đến khi người đầu tiên lên tiếng khuyên can được đám còn lại, rồi lại quay sang với nàng.
“Yểm thú của ngươi đã làm ra chuyện kinh thiên động địa, chắc chắn sẽ có người sớm tìm đến ngươi. Đáng tiếc bọn ta không thể rời khỏi nơi này, có lẽ phải làm phiền ngươi đến gặp bọn ta một chuyến. Ngươi tên là… ngươi tên là Diệp Mẫn Vi, đúng không?”
Diệp Mẫn Vi chợt mở bừng mắt, những bóng người ánh sáng trắng kia và tiếng nói đều biến mất không còn, chỉ còn ánh trăng chiếu vào đáy mắt.
Người phía sau vòng tay ôm lấy vai nàng, khẽ hỏi: “Tỉnh rượu rồi à? Trời sắp sáng rồi.”
Diệp Mẫn Vi ngơ ngác một lúc, lờ mờ nhớ lại vài đoạn khi mình say, nàng vỗ vỗ cánh tay Ôn Từ, nói: “Ta hình như nằm mơ.”
“Nghe thấy rồi, âm thanh trong cơ thể nàng rất ồn.”
“Huynh thấy được giấc mơ của ta sao?”
“Dường như là một giấc mơ đẹp, ta không để ý lắm.”
“Nhưng giấc mơ đó rất kỳ lạ…”
Diệp Mẫn Vi còn chưa nói hết thì đã nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập, “cốc cốc cốc” vô cùng gấp gáp. Ôn Từ nhíu mày, trở mình xuống giường.
Hắn mở cửa ra, liền thấy Vệ Uyên, Tạ Ngọc Châu và Lâm Tuyết Canh đều đứng ngoài cửa, khí thế áp đảo.
Lúc này phương đông đã hửng sáng, không biết nên nói là thời gian này ngủ quá muộn hay dậy quá sớm nữa, mọi người lại tụ tập nơi đây như thể có chuyện lớn xảy ra.
Vẻ mặt lười biếng của Ôn Từ lập tức trở nên nghiêm túc.
Vệ Uyên hỏi: “Vu tiên sinh, có tiện vào trong nói chuyện không?”
Ôn Từ liếc nhìn Diệp Mẫn Vi đang ngồi dậy trên giường, nói: “Nàng vừa tỉnh rượu, e là thần trí vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.”
“Chuyện này e rằng sư tỷ chưa biết nhiều, nhưng Vu tiên sinh có lẽ có chút manh mối.” Vệ Uyên nói.
Ba người nối đuôi nhau bước vào phòng, Tạ Ngọc Châu vừa ngồi xuống đã vội hỏi: “Đại sư phụ, nhị sư phụ, hai người từng nghe nói đến Thiên Liệt chưa?”
Diệp Mẫn Vi khó hiểu lắc đầu, nàng rất xa lạ với các địa danh, càng không biết Thiên Liệt là gì.
Nhưng Ôn Từ từng đi khắp cửu châu sông núi thì rõ ràng biết, hắn ngồi xuống bên bàn, đáp: “Thiên Liệt là một khe nứt sâu trong dãy núi Tây Châu, sâu ngàn trượng, hẹp như sợi chỉ. Địa thế nơi đó hiểm trở, người thường khó có thể tiến vào, nhưng lại là một toà đàn mộ, chôn cất bảy vị cao nhân khai sáng thuật pháp thời xưa, được tôn sùng là thánh địa của tiên gia.”
Tu đạo ban đầu vốn chỉ là tu tâm dưỡng tính, ngàn năm trước bảy vị tu sĩ thông tuệ cùng chung chí hướng đã sáng tạo ra linh mạch thuật pháp. Họ soạn nên Huyền Môn tam kinh, sáng lập tiên môn, khiến thuật pháp lưu truyền hậu thế.
Bảy vị tiên hiền này thân thiết vô cùng, khi mất đi đã ước địng cùng chôn một nơi, nên cùng an giấc dước vực sâu Thiên Liệt.
Vệ Uyên gõ gõ mặt bàn, ánh mắt hắn chuyển sang Diệp Mẫn Vi: “Mật thám của ta truyền về tin tức, yểm thú của sư tỷ rốt cuộc đã lộ dấu vết, nó vừa thoát ra từ Thiên Liệt, đang đi về hướng đông nam. Mà sau khi nó rời đi, Thiên Liệt lập tức bị bao phủ bởi một loại thuật pháp cổ quái, dẫn đến một chuyện kinh thiên động địa.”
“Bảy vị tiên hiền đã chết ngàn năm nay dưới Thiên Liệt, thế nhưng lại sống lại trong Thiên Liệt.”