Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 108

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 108 :Say rượu

Tạ Ngọc Châu không ngờ rằng, ngay tại chốn này nàng lại gặp lại trưởng tỷ đã lâu không gặp của mình.

Điều khiến nàng càng không ngờ là, đại tỷ vốn tu hành nhiều năm ở Phù Quang Tông, lý ra phải đối địch với linh phỉ, lại trở thành một trong mười hai sứ giả của thành Thiên Thượng, Chu Tước Sứ.

Bởi vậy Tạ Ngọc Châu không khỏi như được dội một gáo nước lạnh, chẳng trách khi nàng bị nhốt trong Thiên Kính Trận, trưởng tỷ nàng sẽ liệu sự như thần, để lại đá giải phược cho nhị ca nàng tới giải vây cho nàng.

Tạ Ngọc Châu đã chịu cú đả kích quá mức mãnh liệt, thế nên nàng đứng trước bảo vật truyền lưu ngàn năm — Phù Không Giới Bia, mà vẫn chưa thể hoàn toàn phục hồi tinh thần lại.

Nàng nói muốn đến nơi cơ mật, Vệ Uyên lại dẫn nàng đi thẳng đến trung tâm, đi tới nơi đặt Phù Không Giới Bia.

Chỉ thấy giữa lòng đất mở ra một tòa đại điện, bên trong là tấm bia đá khổng lồ cao vút xuyên từ đỉnh trời xuống nền đất, vuông vức giống như ngọc chất, thân bia nửa trong suốt, bên trên khắc tầng tầng lớp lớp phù văn phức tạp chồng chất. Ánh sáng xanh lưu chuyển xuyên qua thân bia, tựa như trong đó có huyết mạch vận hành.

Tấm bia sừng sững uy nghiêm, người phản chiếu dưới bia nhỏ bé như hạt bụi, từ đáy bia tỏa ra vô số pháp trận linh mạch, men theo mặt đất trải dài tới bốn vách tường, như rễ cây đan xen nối tiếp nhau, cắm sâu vào trong lòng đất và đá tảng.

Tòa thành Thiên Thượng nguy nga hùng tráng khiến người trầm trồ cảm thán ấy đều dựa vào nó, nó là cội nguồn của mọi thần kỳ, là trái tim của tòa “tiên cảnh” này.

Tạ Ngọc Châu ngửa đầu ngạc nhiên nhìn thánh khí linh lực hùng hậu cuồn cuộn ấy, không khỏi kinh tâm động phách, buột miệng cảm thán. Nhưng nàng vừa mới cảm thán hai câu, đã thấy lưng như châm nhọn chĩa vào, lạnh hết cả sống lưng.

Nàng quay đầu nhìn lại — trưởng tỷ nàng quả nhiên một thân áo đen, khoanh tay đứng cách đó không xa ánh mắt cong cong mỉm cười nhìn nàng.

Tạ Ngọc Châu không khỏi rùng mình một cái.

Vệ Uyên thấy rõ biểu cảm của nàng, kẻ đầu sỏ này lại bật cười, trêu chọc: “Không ngờ, thật không ngờ, lục tiểu thư Tạ gia không sợ trời không sợ đất, lại sợ trưởng tỷ đến vậy?”

“…… Ngươi còn dám nói.”

Tạ Ngọc Châu tức đến nghẹn họng, nàng hạ giọng quát: “Vệ Uyên, ngươi thành thật nói đi, có phải ngươi cố ý không?”

“Nơi cơ mật là do Tạ tiểu thư muốn xem, mà tay này, ta nhớ rõ cũng là Tạ tiểu thư muốn nắm.”

Vệ Uyên giơ bàn tay sạch sẽ không còn đeo nhẫn ngọc, thong dong lắc lắc.

Tạ Ngọc Châu bị nghẹn lời, rồi trừng mắt nhìn hắn: “…… Ta dùng bao nhiêu sức chứ? Ngươi một người đàn ông khỏe như vậy, chẳng lẽ còn không có sức gỡ ra ư?”

“Vệ mỗ đã nói rồi, nguyện đáp ứng mọi nguyện vọng của Tạ tiểu thư, chỉ là nắm tay thôi mà, ta tự nhiên không thể từ chối.”

“…… Nói tới nói lui, tên miệng lưỡi trơn tru như ngươi rõ ràng là cố tình muốn nhìn ta bẽ mặt!”

Tạ Ngọc Châu nhìn vẻ mặt ung dung đắc ý của Vệ Uyên, lửa giận bốc cao, tức thì túm lấy vạt áo hắn, lắc qua lắc lại mấy lượt.

Trong sảnh ngoài Tạ Ngọc Tưởng, người áo đen trông giữ khác thấy thế đều ngạc nhiên cảnh giác, Vệ Uyên một tay để sau lưng, ra hiệu bọn họ không cần khẩn trương.

Vệ Uyên cười ha ha trong lúc bị Tạ Ngọc Châu lắc tới lắc lui, đưa tay lấy ra một cái túi Càn Khôn từ tay áo, treo trước mặt Tạ Ngọc Châu.

“Đây là tặng cho Tạ tiểu thư.”

Tạ Ngọc Châu ngừng lại, nghi hoặc nhìn cái túi Càn Khôn ấy: “Đây là cái gì?”

“Gần đây hoàng thượng ban thưởng cho ta một đợt cống phẩm từ các nơi cống nạp, ta chọn lựa vài món, không rõ Tạ tiểu thư thích gì, nên liền lấy nhiều món chút. Thí dụ như mật quả Tây Vực, bánh sữa phương Bắc, ngó sen Kinh Đường, quýt hồng Lĩnh Nam.”

“…… Sao toàn là đồ ăn vậy? Ngươi muốn làm gì, định hối lộ Sách Ngọc sư quân tương lai sao?”

Vệ Uyên kéo tay nàng, đặt túi Càn Khôn ấy vào tay nàng, mỉm cười: “Là bồi tội vì ta đã cười chê Tạ tiểu thư, Tạ tiểu thư không thích, thì sau này Vệ mỗ sẽ cố gắng không cười nữa.”

Tạ Ngọc Châu nghi ngờ mà nhìn chằm chằm hắn, chỉ thấy Vệ Uyên nghiêng đầu, nói với người sau lưng nàng: “Tạ tiểu thư không còn hứng du ngoạn, đoạn sau liền giao cho ngươi tiếp đón khách quý này vậy, Chu Tước.”

“……”

Trưởng tỷ nàng nói: “Rõ, thành chủ.”

Bên này, Tạ Ngọc Châu cuối cùng cũng rơi vào tay người mà từ bé đến lớn nàng sợ nhất, trưởng tỷ. Bên kia, phía trên mặt đất thành Thiên Thượng, Lâm Tuyết Canh cùng nhị sư phụ của nàng lại đang tìm kiếm đại sư phụ của nàng khắp nơi trong đèn đuốc rực rỡ của thành Thiên Thượng.

Trên tay Ôn Từ cầm chặt một vò rượu chỉ còn lại một nửa, tiếng rượu lắc lư kèm theo tiếng chuông kêu leng keng.

Hắn nghiến răng nói: “Diệp Mẫn Vi! Rốt cuộc nàng chạy đi đâu phát rồ vì say rượu rồi!?”

Trước đó Tạ Ngọc Châu từng nói rằng khách đ**m này không có ai, không biết mọi người đi đâu, nhưng đó chỉ là vì nàng vô tình bỏ lỡ cảnh loạn trước đó của sư muội và nhị sư phụ của nàng.

Chuyện này phải kể từ lúc hoàng hôn, khi Ôn Từ tỉnh dậy.

Những ngày gần đây Diệp Mẫn Vi luôn ở cạnh giường hắn, Ôn Từ mỗi lần mở mắt đều thấy được nàng cong cong đôi mắt, mỉm cười nói với hắn: “Ôn Từ, huynh tỉnh rồi à, ngủ ngon không?”

Nhưng hôm nay khi Ôn Từ mở mắt, bên giường lại trống trơn.

Phản ứng đầu tiên của Ôn Từ là nghi ngờ Diệp Mẫn Vi lại lạnh nhạt, có lẽ đã sắp xếp lại ký ức, sau đó hắn lại thấy mình nghĩ đến quá mức nghiêm trọng rồi.

Nàng chắc chỉ là tìm được thứ gì đó thú vị trong ngày, nên mải mê đến quên trời quên đất.

Khi ấy Ôn Từ khẽ cười: Ta liền biết nàng đến canh ta mấy ngày chỉ là hứng thú nhất thời.

Rồi hắn chẳng bận tâm, vận động gân cốt rồi xuống giường thay quần áo. Khi hắn ra cửa thì vừa khéo đụng phải Lâm Tuyết Canh, từ miệng nàng mới biết được Diệp Mẫn Vi đã sớm về khách đ**m chờ hắn tỉnh.

Lúc này Ôn Từ mới thấy chuyện kỳ quái, hắn hỏi Lâm Tuyết Canh: “Nàng có hành động gì khác thường không?”

Lâm Tuyết Canh lắc đầu, lại như nhớ ra gì đó nói: “Nàng mua cho ngài rất nhiều đồ ăn, còn có một vò rượu.”

Ôn Từ nhướng mày: “Một vò rượu?”

Hiện giờ vò rượu ấy phát hiện đặt trên bàn trong phòng — chính là hung thủ gây ra mọi chuyện đang bị Ôn Từ nắm chặt trong tay.

Loại rượu gạo này mùi thơm dịu, uống vào thanh ngọt không thấy nặng nhưng rượu ngấm vào cực mạnh, ai không có tửu lượng mà uống nửa vò một hơi, nhất định sẽ say bí tỉ.

“Nàng mua rượu cho ta, lại uống nhiều đến thế để làm gì? Không biết tửu lượng của mình sao!” Ôn Từ giận dữ mắng.

Tình hình lúc này xem ra, tám phần là Diệp Mẫn Vi uống phải rượu do chính mình mua, say khướt rồi đi lạc không rõ nơi nào.

Nhưng từ trước tới nay Diệp Mẫn Vi chưa từng say rượu, Ôn Từ cũng không biết nàng lúc say sẽ như thế nào, liệu có gây ra chuyện gì hay không, trong lòng càng thêm nôn nóng lo lắng.

Giữa ánh đèn rực rỡ như ban ngày của thành Thiên Thượng, Ôn Từ vỗ cánh chim triệu từ mộng cảnh bay lượn trên thành Thiên Thượng, lướt qua từng tòa cao lầu băng qua hành lang treo giữa không trung, sát bên những chiếc thuyền gió bay lơ lửng.

Mọi người trên xe trên đường lần lượt dừng chân nhìn, cao giọng kinh hô.

Hiện nay thành Thiên Thượng long xà hỗn tạp, trong đó không ít yểm sư. Có một tên yểm sư đầu óc thiếu dây đuổi theo Ôn Từ, nói thấy yểm sư của hắn lợi hại vô cùng bội phục, muốn cùng hắn giao lưu học hỏi.

Người đến không biết trước mặt chính là tổ sư gia của bọn họ, chưa kịp nói xong thì đã bị Ôn Từ vung tay hất ngã, giữa chuông kêu leng keng vang dậy tiếng gầm của Ôn Từ: “Cút!”

Trên đường dòng người chen chúc xô đẩy, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Diệp Mẫn Vi. Khi Ôn Từ càng thêm lo lắng, thì từ dây đeo bên tai lay động, rốt cuộc truyền đến giọng của Lâm Tuyết Canh: “Vu tiên sinh, ta tìm thấy sư phụ rồi.”

Đôi cánh lập tức quay ngoắt một vòng trên không, như kiếm bay vút về phía cánh đồng lơ lửng giữa không trung.

Lúc Ôn Từ đuổi tới, chỉ thấy cánh đồng rộng chừng mười mẫu, bên trên treo một viên minh châu chiếu sáng rực rỡ. Có vẻ nơi này vừa mới thu hoạch vụ mùa, trong đất chỉ còn lại gốc rạ, thuật Hỗn Thổ đang từ từ xới đất, còn thuật Thôn Ngư theo sau gieo hạt.

Diệp Mẫn Vi ngồi nghiêm chỉnh trong ruộng, tay cầm cành cây vẽ nguệch ngoạc lên mặt đất. Ánh sáng chiếu lên mái tóc nàng lấp lánh ánh bạc, liền tựa như ngày xưa trên núi Côn Ngô, khi nàng chuyên tâm tính toán dưới mái tóc bạc rủ xuống.

Mọi thứ trông yên bình, hoàn toàn không giống như người đang say.

Lâm Tuyết Canh đứng bên cạnh Diệp Mẫn Vi, tập trung nhìn những gì nàng vẽ dưới đất.

Ôn Từ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn thu lại yểm thuật, bước đến bên hai người, hỏi: “Diệp Mẫn Vi, rượu là do nàng uống sao? Nàng không say à?”

Diệp Mẫn Vi lại như chẳng nghe thấy gì, chỉ cúi đầu tiếp tục vẽ. Lâm Tuyết Canh quay đầu lại, chỉ vào những hình vẽ trên mặt đất rồi nói: “Ta thấy sư phụ đúng là say thật rồi.”

Chỉ thấy mặt đất không còn là những ký hiệu số học xếp hàng ngay ngắn nữa, mà vẽ đầy những hình người đầu to tròn tròn.

Ôn Từ im lặng một lát rồi nói: “Nàng vẽ là ta sao?”

Lâm Tuyết Canh đáp: “Ta cảm thấy chắc là vậy.”

Nói rồi Lâm Tuyết Canh thức thời lùi lại một bước, nói: “Người đã tìm được, chuyện sau đó liền giao cho Vu tiên sinh xử lý, Tuyết Canh tạm thời về khách đ**m trước, nếu có gì cần thì dùng thuật truyền âm liên lạc.”

Chỉ trong chốc lát, cả cánh đồng rộng lớn chỉ còn lại Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi, chỉ còn tiếng ve ngày hè kêu vang vọng, cùng âm thanh lạo xạo của cành cây cào đất.

Ôn Từ ngồi xổm xuống bên cạnh Diệp Mẫn Vi, ánh mắt lướt qua những hình người đầu to và các ký hiệu kỳ quái mà nàng vẽ đầy trên mặt đất, tò mò hỏi: “Diệp Mẫn Vi, nàng lại đang tính toán gì thế?”

Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng mở miệng nói chuyện, trông nàng vẫn không giống người say rượu, nói năng rõ ràng rành mạch, giọng nói rất nghiêm túc.

“Ta đang tính xem làm cách nào để khiến Ôn Từ tin ta, để huynh ấy tha thứ cho ta.”

…… Quả không hổ là Diệp Mẫn Vi, vừa say liền lộ bản tính.

Ôn Từ cười khẽ một tiếng, rồi chống cằm kiên nhẫn nhìn nàng vẽ từng dòng từng dòng, cũng không hỏi thêm nữa, chỉ chờ xem nàng sẽ tính ra được đáp án gì.

Những ký hiệu kỳ quái ấy trải dài hai ba chục dòng, gần như đào xới hết cả đất lên, đang viết thì tay nàng bỗng khựng lại, lông mày cau chặt.

Ôn Từ nhàn nhạt nói: “Tính ra được rồi à?”

“Xóa ký ức của Ôn Từ về ta, rồi bắt đầu lại từ đầu.” Diệp Mẫn Vi chậm rãi nói.

Ánh mắt Ôn Từ chợt tối lại.

Nhưng Diệp Mẫn Vi lại bất ngờ đứng thẳng dậy, dùng tay áo lau sạch tất cả những thứ vừa tính toán rất nghiêm túc, vừa lau vừa lẩm bẩm.

“Không đúng, ta tính sai rồi, phải tính lại từ đầu.”

Động tác lau của nàng rất chậm rãi và tỉ mỉ, vẻ mặt nghiêm túc, dường như vô cùng không hài lòng với đáp án đó, muốn xóa sạch toàn bộ chúng. Những hình vẽ chi chít ấy lại một lần nữa trở thành đất trống như ban đầu.

Ôn Từ hỏi: “Sao vậy, nàng không muốn để hắn quên nàng sao?”

“Không được, Ôn Từ không thể quên ta.”

Diệp Mẫn Vi quả quyết lẩm bẩm: “Hắn phải nhớ… Ta cũng phải nhớ…”

“Nhớ điều gì?”

“Ôn Từ, Tạ Ngọc Châu, Thương Thuật, Lâm Tuyết Canh, Vệ Uyên, A Nghiêm, A Hỉ, Tôn bà bà, Tống Tiêu.” Diệp Mẫn Vi vừa nói vừa vẽ, rất nhanh đã vẽ ra một hàng dài những hình người đầu to trên mặt đất.”

Lông mày dựng thẳng lên chính là Ôn Từ, lã chã chực khóc là Tạ Ngọc Châu, bịt một mắt là Thương Thuật, cầm tẩu thuốc là Lâm Tuyết Canh, trên cổ có vết sẹo là Vệ Uyên. Không thể nói là đẹp, nhưng đặc điểm rõ ràng.

Ôn Từ nhìn những hình người đầu to mà nàng vẽ ra, cuối cùng cũng bật cười, nói: “Tất cả những người này, nàng đều phải nhớ sao?”

“Ừm.”

“Đợi nàng tìm lại yểm thú, nếu đầu óc nàng không chứa nổi nhiều ký ức như vậy thì sao đây?”

“Ta sẽ tìm cách để chứa được. Ta không thể quên nữa, không thể làm tổn thương họ, họ đều rất quý giá.”

Diệp Mẫn Vi nghiêm túc đáp.

Ôn Từ chăm chú nhìn nàng một lát, đột nhiên cúi người lại gần Diệp Mẫn Vi rồi hôn nàng.

Giống như nụ hôn năm xưa trên núi Côn Ngô, từng đánh thức nàng khỏi cơn tính toán, nụ hôn này cũng khiến nàng tỉnh lại.

Diệp Mẫn Vi ngây người, ngước đôi mắt ngây thơ nhìn về phía Ôn Từ, như cuối cùng cũng nhận ra hắn là ai, nở nụ cười rạng rỡ nói: “Ôn Từ, huynh tỉnh rồi à? Ngủ ngon không? Tối nay chúng ta sẽ làm gì?”

Ôn Từ nhướng mày nói: “Tối này toàn lo đi tìm nàng.”

Diệp Mẫn Vi hơi ngơ ngác, mắt nàng mơ màng, nghiêng đầu hỏi: “Vậy ta có thể ôm huynh không?”

Ôn Từ khẽ gật đầu, Diệp Mẫn Vi lập tức dang tay ôm cổ hắn. Nàng nói: “Hôm nay ta mua rất nhiều đồ ăn với rượu… Ừm? Ta cất chúng ở đâu rồi nhỉ?”

Ôn Từ vỗ nhẹ lưng nàng, nói: “Đồ ăn thì không biết, còn rượu thì chắc phần lớn đã vào bụng nàng rồi.”

“Đi thôi, chúng ta về nào, nàng phải ngủ một giấc thật ngon.”

Ôn Từ cõng Diệp Mẫn Vi lên lưng, nàng cũng tự nhiên ôm chặt cổ hắn, đầu vùi vào vai hắn.

Đôi cánh triệu ra từ ác mộng lại một lần nữa xuất hiện, Diệp Mẫn Vi nằm trên lưng Ôn Từ, lướt qua bầu trời thành Thiên Thượng, bên tai là tiếng gió rít gào, trước mắt là ánh đèn chập chờn không rõ.

“Nhiều đèn quá… nước cuồn cuộn như muốn ngập trời, ánh đèn chiếu sáng không đêm tối… nước có thể rửa sạch vẩn đục để lộ sự tinh khiết, đèn có thể xua mờ tối tăm… bài thơ Thương Thuật từng đọc… Thương Thuật… Diệp Lộc Nguyên… huynh trưởng của ta…”

Men say ngày càng dâng, Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng bắt đầu giống một người say thật sự, mơ màng lẩm bẩm không rõ.

“Chuông… có tiếng chuông… là Ôn Từ… Ôn Từ ở đâu… mặt trời lặn rồi… Ôn Từ sắp tỉnh rồi…” nàng lại mơ hồ nói.

“Ha ha ha ha… Diệp Mẫn Vi, nàng đường đường là Vạn Vật Chi Tông, sao mà giống trẻ con thế?”

Tiếng thở của Diệp Mẫn Vi nhẹ nhàng và kéo dài bên tai Ôn Từ. Ôn Từ nghĩ, trong cơ thể nàng dường như có điều gì đó đã thay đổi, khi nàng nhìn thấy ánh đèn sẽ nhớ đến Diệp Lộc Nguyên, nghe thấy tiếng chuông sẽ nghĩ đến hắn.

Tựa như có vài người đã sống trong cơ thể nàng, sẽ sống cùng nàng đến hết đời.

Cùng với thế gian này mà nàng nhìn thấy, thế giới mới mẻ này, cùng nàng sống đến suốt kiếp.

“Ta vẫn chưa tính ra đáp án mà…” Diệp Mẫn Vi lầm bầm trong miệng.

“…… Nàng vẫn còn nhớ tới chuyện tính toán kia à?”

Chuông ngân lên trong tiếng cười trong trẻo, Ôn Từ cuối cùng cũng nén nụ cười, cố nói bằng giọng bình thản.

“Đừng tính nữa, Diệp Mẫn Vi.”

“Người thông minh như nàng, chẳng phải từ lâu đã tính được đáp án rồi sao?”