Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 94

topic

Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 94 :(HOÀN) Cuối Cùng Cũng Cưới Được Vợ Rồi

Sau đêm chung kết tổng thì thuốc tê trong mũi tiêm phong bế của Trần Hiệt hết tác dụng, vết thương ở tay đau gấp đôi buộc anh phải nhập viện cấp cứu ngay trong đêm.

Trần Hiệt nằm viện ba ngày liên tiếp, Giang Đề cũng ở lại chăm anh đủ ba ngày.

Xuất viện xong bọn họ lại tức tốc đi tham gia một lễ trao giải khác.

Quay như chong chóng suốt mấy ngày, Giang Đề kiệt sức đến mức khi về tới khách sạn cậu ngủ li bì tận 18 tiếng.

Vừa mở mắt ra là cậu đã nghe được một tin cực kỳ sốc.

"Gì cơ? Họ bay về nước rồi á?!"

Giang Đề bật dậy quá nhanh khiến món đồ đặt cạnh gối lăn cục một cái rơi xuống đất.

Sắc mặt cậu thay đổi vội cúi xuống nhặt lên.

May mà sàn có trải thảm mềm.

Dù vậy cậu vẫn nâng nó như bảo vật, còn dùng khăn nhung lau đi lớp bụi gần như không tồn tại.

Đó là cúp FMVP mà Giang Đề vừa nhận được, giải thưởng cao nhất, vinh quang nhất, giá trị nhất và là niềm ao ước của mọi tuyển thủ E-Sports.

Lau xong cậu đặt chiếc cúp lên tủ đầu giường, cẩn thận đến mức không dám làm mạnh tay.

Rồi cậu nhảy xuống giường bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Vừa nhét quần áo vào vali cậu vừa tức giận lườm Trần Hiệt đang nhàn nhã ngồi cạnh cửa sổ sát đất uống cà phê nghịch laptop.

"Sao anh không gọi em dậy?! Giờ hay rồi, mỗi tụi mình là lỡ chuyến bay!"

"Chuyến sau khi nào thế? Anh xem mau đi, đặt vé luôn."

Trần Hiệt không đáp, ánh mắt dán vào màn hình.

Giang Đề nhìn qua lại rơi đúng vào cổ tay anh.

Cậu chau mặt sầm sì đi tới bụp một tiếng đóng sập laptop lại.

Trần Hiệt ngẩng lên: "?"

Giang Đề nghiến răng: "Anh vừa xuất viện xong mà còn dám dùng máy tính à? Anh không cần tay nữa phải không?!"

Trần Hiệt cười nhạt nhòa: "Anh đâu có gõ phím gì nhiều."

"Không được là không được!"

Giang Đề ôm laptop qua bàn khác: "Đặt vé ngay!"

Trần Hiệt nhấc điện thoại: "Được rồi."

Hai tiếng sau họ kéo vali ra khỏi khách sạn lên taxi.

Trần Hiệt nói vài câu tiếng Pháp với tài xế, xe lập tức nổ máy.

Nửa tiếng sau họ xuống xe.

Nhưng nơi đến không phải sân bay mà là một khách sạn khác, to sang xa hoa hơn khách sạn ban đầu ít nhất vài bậc.

Giang Đề ngẩng đầu nhìn bảng hiệu ngớ người.

Cậu quay sang Trần Hiệt: "???"

Trần Hiệt lại đáp nhẹ nhàng: "Anh không mua vé. Ở đây thêm vài ngày đi."

Nói xong liền bước vào.

Giang Đề mù mờ chạy theo: "Ở lại làm gì? Du lịch á?"

Không ai trả lời.

Rất nhanh họ làm xong thủ tục và được dẫn lên phòng VIP tầng cao nhất.

Giang Đề vừa bước vào cửa đã ngây người.

Khác xa căn phòng một giường một phòng tắm mà đội sắp xếp, đây giống như cả một căn hộ xa hoa, có ban công khổng lồ, nội thất cao cấp, chắc chắn phải từ năm con số một đêm trở lên.

Cậu còn tưởng Trần Hiệt có bệnh con nhà giàu tái phát nên không ngủ nổi phòng thường.

Nhưng khi bước vào phòng ngủ là linh hồn Giang Đề suýt bay ra ngoài.

Phòng tắm trong suốt?

Đó là điều đầu tiên cậu nhìn thấy.

Sau đó là...

Giường nước phủ kín hoa hồng, ghế sofa với hình dáng khó hiểu, mùi hương trong phòng thì ngọt ngào ám muội một cách đáng ngờ.

Giang Đề: ... Cái đệch.

Cậu đỏ bừng mặt đá vali sang một bên, che mặt như muốn độn thổ.

Rõ ràng chó lợn cố tình đưa cậu tới đây.

Mà mục đích khỏi nói cũng biết.

Từ ngoài phòng khách vang lên tiếng nói chuyện.

Cậu quay lại thấy Trần Hiệt đang nhận một gói hàng rồi đóng cửa.

Giang Đề nín nhịn cố không đấm người mà ngồi xuống cạnh anh: "Anh mua gì vậy?"

"Đồ chơi và bao... "

"......"

Mắt thấy nắm đấm của Giang Đề sắp đưa lên kèm theo khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ làm Trần Hiệt bật cười: "Đùa em đấy. Đồ cũ mang theo còn chưa dùng hết."

Giang Đề: "......" Đánh thì không nỡ mà không đánh thì chịu không nổi.

Trần Hiệt vừa mở gói vừa trêu: "Hôm đó em bảo chồng là đồ vô dụng là nhắc khéo một tháng rồi chồng chưa dùng hết cái đám bao đó phải không?"

Giang Đề đỏ tai gắt: "Em đâu có ý đó! Anh đừng nói linh tinh!"

"Cho anh cơ hội đi, dạo này tập luyện suốt nên anh không rảnh ở bên em nhưng không có nghĩa anh yếu."

Trần Hiệt tháo gói hàng, động tác chậm rãi tao nhã như đang biểu diễn.

Nhưng miệng thì một câu đỏ mặt hơn câu kia.

Giang Đề chịu hết nổi nhào lên đánh anh.

Trần Hiệt giữ lấy tay cậu, hôn chụt một cái lên nắm đấm cười đầy ý xấu: "Đừng vậy. Cho anh cơ hội đi, vợ..."

"Im! Không! Được! Gọi!"

Giang Đề đỏ từ cổ tới tai như sắp bốc cháy.

Trần Hiệt tỏ vẻ đáng thương nhưng ánh mắt lại sáng như đang nhìn mồi ngon.

"Được rồi không gọi." Anh kiên nhẫn an ủi bạn nhỏ đang cáu gắt "Nhưng anh sẽ cố gắng hết sức để chứng tỏ bản thân."

"......"

Giang Đề rút tay về rồi xoay người chụp lấy cái gối úp thẳng lên mặt người đàn ông đó.

Giết luôn.

Nhất định phải giết luôn.

Bằng không tối nay cậu sẽ gặp nguy hiểm.

Trần Hiệt chiều theo cậu một lúc, trêu đùa xong thì ôm lấy eo Giang Đề đứng dậy, ngón tay nâng cằm cậu lên cúi đầu hôn xuống nụ hôn ẩm ướt quấn quýt.

Đầu lưỡi của anh khiến toàn thân Giang Đề tê dại, đầu óc choáng váng, nóng ran khắp người, tay chân mềm nhũn.

Trong lúc trả đũa, Giang Đề cố ý dùng ngón tay ấn vào yết hầu Trần Hiệt.

Anh hít mạnh một hơi, mắt tối lại: "Em còn nghịch nữa thì có hai kết cục là anh chết hoặc em chết."

Giang Đề lạnh lùng: "Anh đánh không lại em."

Trần Hiệt cũng cười, bờ môi lạnh băng dán sát tai cậu thầm thì: "Không đánh. Nhưng anh ch... chết em."

Giang Đề: "......"

Cậu lại nhào lên đánh anh.

Chân Trần Hiệt dài, trong lúc giằng co vô tình đá trúng gói đồ đặt trên bàn trà thấp.

Gói hàng nghiêng đổ làm mấy tập tài liệu giấy rơi ra.

Giang Đề thu tay lại, ngồi dậy, gom hết lại thành chồng rồi lần lượt mở từng cái ra xem.

Càng xem biểu cảm cậu càng sững lại. Đầu ngón tay run lên, tim đập như muốn vọt khỏi lồng ngực.

Hàng mi cong dài của chàng trai khẽ run, ngây ngốc chớp mấy cái rồi khó tin nhìn sang Trần Hiệt.

Trần Hiệt cũng ngồi dậy, gương mặt điển trai vẫn bình thản như mây trời "Thủ tục hơi phiền nên anh bảo ba mẹ gửi giấy tờ sang."

Giang Đề cúi xuống lật tiếp, trong đó có cả giấy tờ của cậu. Và... Chữ ký ba mẹ cậu.

Giang Đề nghi ngờ: "Anh... Anh chắc đây không phải chữ ký giả hả?"

Trần Hiệt ôm đầu cậu vào ngực xoa mái tóc mềm của cậu.

"Anh có thể làm thật nhưng lần này không cần."

Giang Đề ngẩng lên với ánh mắt sáng rực: "Thật không?"

"Ừ."

-

Vài ngày sau, tại căn cứ EOG.

Tuy đang nghỉ phép nhưng những người làm công trong giới E-Sports vẫn phải livestream kiếm đủ số giờ nhiệm vụ.

Vì thế mà từ sáng sớm, Triệu Bắc Nam, Time và Cloud đã lết khỏi cái giường mềm mại ấm áp như cơ thể bạn gái họ, lê lết như xác sống đi vào phòng tập rồi mở livestream bằng gương mặt xấu xí thiếu ngủ.

Lão luyện rồi là mấy thủ đoạn câu giờ của bọn họ vừa vô sỉ vừa méo mó.

Chỉ thấy ngay trước mắt tổng cộng mấy trăm vạn khán giả trong ba phòng livestream, cả ba người ngang nhiên trải phẳng ghế nằm, chui lên đó đắp chăn, chỉ chừa mỗi cái đầu đang ngáy, ung dung bắt đầu livestream ngủ.

Fan nghẹt thở: Làm ơn đi, người nổi tiếng có thể giữ chút đạo đức nghề nghiệp không?!

Điều khiến mọi người cạn lời nhất là đã vài ngày từ sau trận chung kết rồi mà Trần Hiệt và Giang Đề một lần cũng chưa lộ mặt, livestream cũng chẳng mở.

Trần Hiệt thì không ký hợp đồng livestream nên không mở cũng hợp lý. Nhưng Giang Đề thì có hợp đồng.

Tháng trước do bận thi đấu nên toàn bộ tuyển thủ đội 1 gần như không có giờ livestream. Nền tảng ưu ái cho họ, cho phép dồn số giờ thiếu của tháng trước sang tháng này để bù.

Nói cách khác chỉ tiêu livestream tháng này là gấp đôi.

Thời gian gấp rút vậy, Giang Đề không thể biến mất mấy ngày liên tục như thế.

Fan Giang Đề lo sốt vó. Con trai họ là FMVP mà, không ló mặt để họ đem đi khoe khắp nơi thì khác nào kích động nổi loạn?!

Nghịch tử!!!

Ba người kia ngủ thẳng một mạch đến tận một hai giờ chiều.

Ban đầu còn định ngủ tiếp nhưng Cloud vừa buồn tiểu vừa đói nên bò dậy vào toilet, xong thì cầm điện thoại nheo mắt đặt đồ ăn.

Đặt xong hắn thấy WeChat 99+ tin nhắn.

Cloud lẩm bẩm: "Gì vậy? Sập nhà rồi hả? Sao giờ này ai cũng kiếm mình vậy?"

Hắn mơ màng mở bừa một khung chat, liếc một cái giật tỉnh ngay lập tức.

Vội vàng mở mấy tin nhắn của bạn khác, phát hiện tất cả đều nói cùng một chuyện.

Cloud đơ vài giây rồi mở ngay vòng bạn bè.

Mười giây sau.

Hắn đá mạnh một phát vào Time và Triệu Bắc Nam.

Ai ngờ hai thằng như heo trở mình rồi ngáy tiếp.

Cloud đành hít sâu với giọng u ám: "Anh Hiệt với bé Đề đi đăng ký kết hôn rồi."

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Sấm sét, động đất, mưa bão cũng không đánh thức nổi hai người kia nhưng câu đó thì được.

Cả hai bật dậy như bị điện giật xong hét đồng thanh: "AI ĐĂNG KÝ CƠ??!"

Ngay lập tức là bình luận livestream bùng nổ như sóng thần, lag đến mức 5G thành 2G.

Triệu Bắc Nam và Time vội vàng mở vòng bạn bè.

Nửa tiếng trước Trần Hiệt và Giang Đề đồng thời đăng bài nóng hổi:

[Trần Hiệt: Có vợ rồi! Mọi người tự hiểu, chuẩn bị phong bì đi!]

Ảnh 1: Hai tờ giấy chứng nhận kết hôn nước ngoài rực rỡ màu sắc.

Ảnh 2: Một bàn tay con trai đang nắm lấy tay một con trai khác, dạy người ta tạo hình trái tim. Cả hai đeo nhẫn đôi. Phản chiếu trên cửa kính là bóng Trần Hiệt ôm Giang Đề từ phía sau, còn Giang Đề thì miễn cưỡng tạo dáng.

Giang Đề cũng đăng y hệt hai tấm ảnh nhưng caption thì khác:

[Giang Đề: Công khai chút, sau này gọi anh ấy là phu nhân Giang nhé]

Trai trẻ mãi không già và mãi phản nghịch.

Ngay lập tức làm đồng đội bừng tỉnh đại ngộ.

Triệu Bắc Nam chửi rầm: "Má! Biết ngay đội trưởng cố ý kéo Giang Đề ở lại Paris là có âm mưu rồi! Huhu cuối cùng ổng cũng cướp mất AD của tui rồi, trả lại AD to bự của tui đây!!!"

Time vỗ vai hắn: "Đừng buồn mập."

Cloud ngồi vào máy tính tự nói: "Gọi cho đội trưởng chúc mừng cái đã. Chúc anh ấy ước nguyện thành hiện thực, lấy chồng thành công, sớm sinh quý tử."

Lúc bấm gọi hắn vô tình thấy bình luận: "Sao? Chênh múi giờ à?"

"Tôi tính rồi, bên đó trời sáng rồi. Không sáng sao hai người họ đăng đúng giờ này chứ?"

Cloud vẫn quyết bấm gọi đường dài.

Nhưng gọi mấy lần không ai bắt máy.

Cloud cau mày: "Gì kỳ vậy? Sao không ai chịu nghe?"

Vì sao họ không bắt máy?

Bởi vì Trần Hiệt và Giang Đề vừa vật nhau cả đêm mãi tới sáng mới ngủ.

Rõ ràng Giang Đề đã sắp ngủ vậy mà Trần Hiệt lại cắn lên cổ cậu một cái, vừa dụ vừa năn nỉ bắt cậu cùng đăng bài công khai chuyện kết hôn.

Giang Đề vừa mệt vừa bực, cáu gắt: "Là đồng tính thì làm ơn biết tự giác mà kín đáo chút được không?!"

Giọng Trần Hiệt mang chút tủi thân đáng thương:
"Em biết anh độc thân 24 năm mới cưới được vợ khó khăn thế nào không?"

Giang Đề: "......"

24 tuổi với 19 tuổi kết hôn, thế này mẹ nó tính ra đúng là tảo hôn chứ khó khăn cái chỗ nào?

Giang Đề tức đến mức muốn vả cho tên đàn ông không biết xấu hổ này một bạt tai, nhưng khổ nỗi chân mỏi, eo mỏi, tay cũng mỏi, cả người trừ cái miệng còn cứng ra thì chỗ nào chỗ nấy đều mềm nhũn.

Cậu chịu không nổi cảnh Trần Hiệt vừa dẻo vừa dai quấn lấy, đành cầm điện thoại mất vài giây đăng một cái lên vòng bạn bè.

Đăng xong cậu chui đầu vào chăn rồi mất kiên nhẫn nói: "Ngủ. Ồn nữa thì anh xuống đất mà ngủ."

Trần Hiệt chống đầu, khóe môi không kìm được cong lên, tâm trạng sảng khoái.

Anh nhìn thấy rồi. Ngay khoảnh khắc đăng xong vòng bạn bè là tai Giang Tiểu Đề đỏ lên.

Trần Hiệt nghiêng đầu qua, bàn tay dưới chăn khẽ lướt qua eo nhỏ trơn mịn của chàng trai.

Giang Đề run lên, cuộn mình trong chăn lăn ra mép giường chửi: "Tránh ra, em không làm được nữa đâu..."

"Không tắm không thấy khó chịu à?"

Giang Đề im lặng.

Một lúc sau trong chăn ló ra cái đầu tóc rối bù như ổ gà, đuôi mắt ửng đỏ.

Trai trẻ cả đời quật cường nhất quyết tự mình đi.

Kết quả vừa đặt chân trần xuống đất, đôi chân run lẩy bẩy suýt ngã sấp mặt.

Nhưng đây vẫn chưa phải điều ngại nhất.

Điều ngại nhất là cậu cảm giác được cái thứ ướt rượt kia.

Trần Hiệt là người nói được làm được. Anh mang bao nhiêu vị cam từ căn cứ sang Paris thì dùng bấy nhiêu vị cam ở Paris.

Không chừa cái nào...

Giang Đề: "......"

Ngàn sai vạn sai, sai ở chỗ không nên bảo Trần Hiệt là đồ vô dụng.

Hối hận đến xanh ruột.

***

Trong phòng tắm kính trong suốt bốn phía, hơi nóng bốc mờ như sương.

Lờ mờ bên trong là hai bóng người tựa sát vào nhau, mập mờ như ẩn như hiện.

Giang Đề không thích tắm bồn. Trừ một trường hợp là đứng không nổi nữa.

Người chàng trai đầy vết loang lổ. Cậu ngồi trong bồn nước ấm đầy bọt, gối lên bờ vai rộng phía sau, gật gù buồn ngủ để mặc Trần Hiệt giúp cậu tắm rửa.

Giang Đề thấy khó chịu, mặt nóng tai đỏ bèn tìm đại chủ đề để bớt ngại.

"...... Cái giấy ký tên của ba mẹ em, rốt cuộc anh lấy bằng cách nào vậy?"

"Em không xem bức thư ba em viết cho em à?"

"Xem rồi."

Trong chồng tài liệu gửi đến có kẹp theo một phong thư.

Mà điều khiến Giang Đề kinh ngạc khủng khiếp là từ lúc cậu sinh ra đến giờ, ông bố ruột này luôn hờ hững chẳng quan tâm.

Vậy mà giờ lại viết cho cậu một bức thư tay.

Nội dung không nhiều, mở đầu là xin lỗi vì nhiều năm qua đã bỏ bê chuyện cậu trưởng thành.

Nhưng lời xin lỗi ấy mười câu hết tám câu đổ lỗi cho việc vợ chồng không hòa thuận.

Giang Đề không quan tâm.

Điều thứ hai trong thư, ông Giang thừa nhận cách giáo dục của mình có phần lệch lạc nhưng vẫn yêu con trai.

Vì vậy ông nói đã sớm để lại phần lớn tài sản cho Giang Đề, đủ để cậu cả đời không cần làm việc mà vẫn sống sung sướng.

Và điều cuối là cuối cùng cũng chịu chấp nhận chuyện tình cảm giữa Giang Đề và Trần Hiệt.

Giang Đề nghĩ: Chấp nhận hay không cũng chẳng quan trọng. Chuyện của tôi trước ba không quan tâm thì sau này cũng đừng hòng chen vào.

Tâm trạng cậu khi xem thư thì bình bình nhưng...

"Ý em là rốt cuộc anh nói gì mới thuyết phục được ba mẹ em chấp nhận anh?"

Trần Hiệt cúi đầu dùng mũi cọ nhẹ cánh mũi tròn trĩnh của cậu, hơi thở hai người giao nhau, cảm giác rung động mờ ám đêm qua lại ùa về.

Thật sự nghiện chết.

Lần này Giang Đề không né mà còn đưa tay vuốt lông mi và khóe mắt ướt nước của Trần Hiệt.

Cái đôi mắt hoa đào này đúng là yêu nghiệt thật mẹ nó.

Trần Hiệt nói: "Anh hứa với ba mẹ em một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Anh nói anh sẽ ghi tên em vào di chúc tài sản của anh."

Giang Đề ngẩn ra. Đôi mắt đẹp lập tức phủ lên một tầng rung động không thể che giấu.

Nhưng cậu vẫn cứng miệng hỏi: "Trong di chúc tài sản của anh vốn có bao nhiêu người?"

"Hai người. Ba anh và mẹ anh."

Trần Hiệt xoay người đặt Giang Đề đối diện mình. Ngay lập tức phần eo chịu một lực đè xuống.

"Em là người thứ ba."

"Sau này cũng sẽ không có ai khác."

Giang Đề cay cay sống mũi dụi trán vào vai anh, lầm bầm: "Em đâu có tham tiền anh."

"Nhưng anh tham cả đời của em."

Miệng Trần Hiệt lập tức bị bịt lại, mặt Giang Đề còn đỏ hơn nước trong bồn.

"Im. Đừng nói mấy lời sến vậy." Nghe là nổi da gà đó.

"......"

Ánh mắt Trần Hiệt đầy ý cười. Anh bỏ tay xuống ôm lấy cơ thể chàng trai, điều chỉnh tư thế rồi lại vừa dỗ vừa dụ.

"Vợ chồng son mà, ngọt ngào chút đi~"

"Cho nên em bé à, gọi một tiếng chồng anh nghe thử nào?"

Giang Đề kiêu ngạo từ chối: "Không."

Trần Hiệt nheo đôi mắt dài hẹp đầy nguy hiểm, kế đó trong nước vang lên tiếng bắn tung tóe.

Anh đột nhiên uy h**p: "Gọi không?"

Giang Đề: "......"

Đuôi mắt Giang Đề lại nhuốm đỏ, môi run run mấy cái mới nhỏ giọng gọi: "Chồng..."

"Không nghe thấy."

"Anh còn bắt..." Nước tạt lên mặt cậu khiến cậu cắn mạnh lên mu bàn tay, đổi giọng: "... Chồng."

Trần Hiệt hài lòng xoa xoa sau đầu tròn trịa của chàng trai, hôn lên tai cậu trầm giọng: "Ngoan lắm."

***

Sau khi về nước.

Tiệc ăn mừng mà EOG trì hoãn đã lâu cuối cùng cũng được tổ chức. Hôm đó đến rất nhiều người, bao gồm nhà đầu tư, bạn bè, fan và truyền thông.

Phóng viên hỏi Tần Thư: "Nghe nói BNZ bị phanh phui dùng thủ đoạn phi pháp nhằm vào tuyển thủ trụ cột của EOG bị Liên Minh nghiêm phạt. Đặc biệt là bạn trai cũ của cô, Christian là huấn luyện viên trưởng đã bị đình chỉ và sa thải. Xin hỏi cô muốn nói gì không?"

Tần Thư cầm mic mãi không nói.

Phóng viên: ?

Ngay khi họ tưởng cô không trả lời thì Tần Thư bỗng che miệng cười khanh khách, toàn thân từ tóc đến chân đều viết bốn chữ to đùng: Hả hê sung sướng.

Phóng viên: "......"

Phóng viên lại hỏi Trương Hách Lượng: "Chuyến đi CKTG, điều khiến anh khó quên nhất là gì?"

Trương Hách Lượng: "WWG uống một bữa rượu tầm thường mà tôi mất sáu vạn."

Phóng viên: "......"

Phóng viên chuyển sang hỏi Cloud, Time và Triệu Bắc Nam.

"Sau trận chung kết, các cậu có cảm nhận gì không?"

Cloud: "Hầu hết đối thủ trừ BNZ đều rất mạnh. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng."

Time: "Paris đẹp nhưng đồ ăn Trung không ngon lắm."

Triệu Bắc Nam: "Cảm nhận hả?"

"Cảm nhận của tôi là Trần Hiệt là con chó tâm cơ. Thi đấu thì thi đấu, anh ta còn âm thầm tính kế cưới mất AD của tôi."

"Quá đáng!!"

Cloud: "Bắc Nam bình tĩnh nào!"

Time: "Anh em, chấp nhận đi. Phim có ba người, ông định mệnh là ngọn đèn dầu sáng nhất Liên Minh rồi."

Triệu Bắc Nam bật khóc lấy khăn che mắt: "Nghe đi! Ngọn đèn đầu tiên của Liên Minh! Đây là cái danh hiệu con người chịu nổi à?"

Phóng viên: "......"

Cuối cùng đến lượt Trần Hiệt và Giang Đề.

Phóng viên nhìn đôi CP nam nam trông quá đẹp đôi bỗng khựng một nhịp lát sau mới hỏi Giang Đề: "Xin hỏi FMVP của Wither dự định sẽ cho vị tướng nào?"

Giang Đề quay sang nhìn Trần Hiệt.

Phóng viên hỏi tiếp: "Trong chung kết cậu chơi nổi bật nhất là tắc kè hoa. Vậy FMVP có phải làm cho tắc kè hoa không?"

Giang Đề mím môi: "Không. Tôi muốn dành cho Tiểu Cupid."

"Sao vậy?"

Giang Đề gãi tóc, vành tai đỏ lựng.

Trần Hiệt ở bên cạnh cong môi cười.

Phóng viên chợt hiểu ra: "À... Là muốn làm cặp skin đôi FMVP với Quỷ Sát Minh Khuyển của Hiệt Thần đúng không?"

Giang Đề giữ thể diện: "Không phải, không có, em không thừa nhận."

Phóng viên cười: "Đừng ngại, đây cũng đâu phải cặp đôi phi chính chủ đầu tiên có skin FMVP."

Giang Đề lại liếc Trần Hiệt.

Trần Hiệt nói: "Đầu tiên là Ảnh Ma và Địch Phong Tiểu Lang Tể. Chuyện của nhiều năm trước."

Mặc dù Giang Đề không chơi Mid Jungle cậu vẫn biết chuyện đó. Một đôi nam nam khiến cả giới E-Sports phát điên ngày ấy, một người là Top 1 rừng thế giới, một là Top 1 Mid thế giới.

Đó là thời hoàng kim của rừng và Mid pháp sư. Sau khi họ lần lượt giải nghệ thì thời đại rừng kết thúc và Mid lùi về vị trí làm nền.

Dù vậy hai người họ vẫn là biểu tượng của đội Hắc Miêu được đặt ở vị trí trung tâm trong bảo tàng Liên Minh.

Thật ra Giang Đề chỉ muốn nói với Trần Hiệt: "Đó là điều ước thứ ba em xin ông già Noel."

Cậu không có tâm tư phức tạp nhưng muốn công khai người mình thích thì rất mạnh. Cậu muốn lấy một skin FMVP để làm cặp với skin của Trần Hiệt.

Skin đôi chẳng phải còn rõ ràng hơn cả treo bảng ship CP à?

Ship CP là tạm thời nhưng skin đôi là vĩnh viễn.

Tương lai sẽ có người dùng skin đôi của cậu và Trần Hiệt giống như cách người ta dùng Ảnh Ma và Tiểu Lang Tể.

Giang Đề lên kế hoạch này đã lâu nên trong chung kết cậu đánh còn nỗ lực hơn tất cả.

Chỉ có một chuyện hơi khó xử.

Giang Đề nhỏ giọng nói với Trần Hiệt: "Skin của anh ác quá, làm skin đôi chắc không đẹp..."

Dù các skin đôi khác đều dịu dàng, ngọt ngào, đáng yêu.

Còn Quỷ Sát Minh Khuyển thì ngầu thật nhưng hung, độc, bị netizen gọi là quái vật địa ngục có bệnh.

Trần Hiệt: "......"

Anh bật cười: "Vậy anh bảo bên thiết kế sửa lại chút, vẽ hiền hơn tí."

Giang Đề nghĩ tên này đúng là có thế lực đen thật, đến cả thiết kế công ty game cũng nghe lời.

-

Ba tháng sau.

Skin FMVP của Giang Đề ra mắt hoành tráng. Đồng thời Liên Minh mượn cớ vui vẻ cho skin FMVP Quỷ Sát Minh Khuyển của Trần Hiệt mở bán lại.

Tin tốt và xấu.

Tin tốt: Skin của Giang Đề bán 3 tỷ trong 24h. Mười ngày sau vượt 50 tỷ. Công ty game vui đến phát điên, thưởng cuối năm cho đội thiết kế cộng vài tháng lương, nghỉ nửa tháng.

Tin xấu: Server bị tắc liền 3 ngày. Công ty game bi thương ra thông báo: lập trình viên tăng ca nửa tháng.

Vì chuyện này mà Giang Đề leo hot search, được cư dân mạng gọi là Thần Tài chính thức của game Khư Mang.

[Thần Tài à? Chờ đã, có phải đây là cái nhóc tiểu ôn thần năm nào không?]

[(Mèo gật đầu) Đúng rồi, chính là cục cưng này]

[Cmn? Đây là plot truyện sảng văn à? Mới có một năm thôi đấy]

[Thôi thôi đừng spam, bao giờ server mở lại vậy? Tôi còn chờ vào game]

[Không phải tụi tôi cố ý khoe con nhà tôi, nhưng biết sao được, nó là FMVP yêu thích nhất của EOG mà~]

[Ngoặc đơn, còn là Grand Slam trẻ tuổi đếm trên đầu ngón tay của Liên Minh]

......

[Tiếc ghê, em ấy có chồng rồi, không thì tôi nhất định cướp bé Giang về nhà]

[Các con vợ chú ý, sau khi server mở lại thì nhiệm vụ chính của tổ bảo vệ là——]

[Chém chó Hiệt cướp Tiểu Đề!!!]

[Deee~~~]

Ngày server buộc phải đóng, Giang Đề được King rủ đi đánh 5. Trong đội có Trần Hiệt, Thẩm Trụy và Lâm Thân Chiết.

King lập tức hối hận.

Vì vào màn chọn tướng là Giang Đề và Trần Hiệt lock skin đôi FMVP của họ.

Thẩm Trụy tức không chịu nổi, tuyệt đối không cho cặp nào phát cơm chó nhiều hơn mình và Lâm Thân Chiết lập tức chọn đôi skin nam nam FMVP còn lại là Ảnh Ma và Tiểu Lang Tể.

Chỉ có King bị kẹp giữa hai đôi như con chó hoang đi đường bị đá hai phát.

Buồn thay.jpg

May là vừa chọn xong tướng thì cả đội đột nhiên bị out, năm người cùng rớt khỏi phòng game.

Trên màn hình mọi người hiện: [Xin lỗi, do sự cố server, bạn đã bị thoát khỏi trận]

Họ thử vào lại nhưng thất bại. Dù không thể đánh nhưng vẫn xem shop và gửi quà được.

Nhà họ Lâm.

Thẩm Trụy vừa định tắt máy thì chuông thông báo bật lên: "Bạn thân 'Chó Hiệt' tặng bạn một skin tuyệt đẹp, xin kiểm tra."

Mở ra chính là skin FMVP của Giang Đề.

Kèm lời nhắn: "Biết cậu với A Chiết không có skin đôi. Thế nên tôi tặng cho cậu skin đôi của tôi và Giang Tiểu Đề. Sau này hai người duo thì dùng đi, đảm bảo thành cặp ngọt ngào thứ hai Liên Minh."

Thẩm Trụy: "......"

Qua cả mạng cũng tưởng tượng được cái mặt đáng đánh của Trần Hiệt khi gõ đống chữ này.

Hắn đẩy bàn phím chửi: "Tôi có chết nhảy từ đây xuống cũng không dùng cái skin cặp đôi chó má của hai người!"

Đúng lúc đó Lâm Thân Chiết đẩy cửa bước vào nghe thấy lời thề trẻ con ấy liền hỏi: "Sao thế?"

Thẩm Trụy nhìn anh, giây trước còn rất ngầu giây sau đã ấm ức muốn khóc: "Anh... Tên chó Trần Hiệt đấy chế giễu hai ta không có skin đôi."

"......"

Lâm Thân Chiết quăng áo vest lên sofa, bàn tay dài gỡ cà vạt lập tức lộ ra cổ áo mở rộng cùng yết hầu gợi cảm, xương quai xanh quyến rũ.

Anh bước đến trước mặt Thẩm Trụy, nâng khuôn mặt đẹp đến mức phi thực của hắn nửa dở khóc dở cười: "Có khả năng là vì anh làm huấn luyện viên, không được đánh giải nên không có skin."

Thẩm Trụy: "......"

Hắn im lặng một hồi bỗng gỡ mắt kính của Lâm Thân Chiết xuống.

Ngũ quan tinh xảo cao cấp lộ ra dưới ánh sáng ấm, đôi mắt phượng lạnh lùng ngày thường giờ đầy cưng chiều bất đắc dĩ.

"Anh." Thẩm Trụy rất nghiêm túc: "Anh có thể chuyển nghề làm tuyển thủ không? Đi lấy một FMVP về cho em đi? Em sẽ rất vui."

Lâm Thân Chiết: "......"

Anh véo nhẹ sau cổ hắn lạnh lùng nói: "Anh chợt thấy nghe em khóc vẫn dễ chịu hơn. Ngoan, khóc to lên."

Thẩm Trụy: "?"

Chia tay!!

Phải chia tay ngay!!

Ngày tháng này không sống nổi nữa!

Mẹ hiền mất trước khi tôi sinh (???)

Bạn chó nghĩa khí thì chụp trộm ảnh riêng tư (???)

Anh trai thì dụ dỗ tôi đủ kiểu trên giường (???)

Tôi nhẫn nhịn bao nhiêu lần đổi lại chỉ là anh ta càng quá đáng.

Nhẫn vô cùng nhưng không cần nhẫn nữa. Hãy thu thập [Có giỏi thì cả đời đừng thích tôi] lắng nghe kế hoạch hỏa táng của tôi. [Châm thuốc][Châm thuốc][Châm thuốc]

—— Từ nạn nhân Thẩm Trụy, người mới 18 tuổi muốn lên giường với anh trai nhưng bị anh trai đè ngược lại.

HOÀN CHÍNH VĂN

·Skin của đôi Hắc Miêu kia đang ngụ tại nhà mình luôn nha. Mid Rừng huyền thoại nếu có hứng thú mời ghé đọc liềnnn!!!

·Đôi Thẩm Trụy với Lâm Thân Chiết có bộ riêng luôn. Hình như tên là Vua Rừng Thì Có Ý Đồ Gì Chứ?

·Còn mấy phiên ngoại nữa nên đôi lời gửi gắm vào đó sau nhaa.

.... ᴛ ʜ ᴇ ᴇ ɴ ᴅ ....

12/12/2025

#DevilsNTT