Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 95

topic

Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 95 :Phiên Ngoại 1

Bình thường Giang Đề là kiểu con trai hay ở lì trong nhà, vậy mà dạo gần đây lại ra ngoài khá thường xuyên.

Ban đầu là vì King bị chiến đội cho ngồi dự bị suốt hơn hai trăm ngày, chuyện chủ động xin xuống đội hai cũng không thuận lợi nên tâm trạng vô cùng sa sút.

Để xả cảm xúc nên King hẹn Giang Đề cùng đến một tiệm xăm tên là Vũ Long.

King muốn xăm.

Giang Đề tự nhận bản thân cũng không quá xa lạ với mấy thứ này vì bình thường cậu đã gặp không ít người có hình xăm.

Hồi còn đi học, đám du côn ở con phố bên cạnh thường xăm thanh long bạch hổ kín cánh tay rồi đứng chặn đầu hẻm tống tiền học sinh.

Bây giờ chơi E-Sports ở EOG, trong đội còn có một thầy phân tích dữ liệu trình độ học vấn rất cao, trên cổ cũng xăm một hình.

Bình thường nhìn khá dữ nhưng bản thân thầy lại rất dễ gần.

Chỉ là xem trọn vẹn cả quá trình xăm thì đây đúng là lần đầu của Giang Đề.

Nhìn King nằm sấp trên giường, da lưng bị kim chích rách ra, máu đỏ loang lổ hòa cùng mực xăm.

Cảnh tượng đó khiến cậu phải nhắm mắt mấy lần liền.

King thì gào lên mấy tiếng, hét đến mức Giang Đề cảm giác màng nhĩ mình sắp thủng.

Kết thúc là thợ xăm lại nhấn mạnh với King một lần nữa: "Đừng hối hận đấy, loại hình xăm này không dễ xóa đâu."

Mặt mày King méo mó đứng dậy mặc áo nói: "Ai hối hận người đó là chó!"

Hai người cùng ra khỏi phòng. King lưng đau mà trán lấm tấm mồ hôi, một tay mềm nhũn chống vào tường.

Giang Đề nhíu mày: "Không phải tiêm thuốc tê rồi à?"

"Tiêm cái rắm." King đã bắt đầu thấy hối hận, "Tôi nghĩ xăm cái hình vớ vẩn thì đau được bao nhiêu chứ? Là đàn ông thì xăm trần."

"..." Giang Đề chửi một câu: "Đáng đời."

Phòng ở tầng hai, hai người theo cầu thang đi xuống thì đối diện gặp một cặp đôi đang cãi nhau dựa vào lan can.

Bị chắn đường nên họ đành đứng chờ một lát.

Nghe nội dung cãi nhau thì đại khái là cô gái kiên quyết muốn xăm hình xăm đôi.

Nhưng chàng trai lại là người theo khuôn phép, cảm thấy chuyện này quá nổi loạn, hơn nữa còn lo lắng ảnh hưởng tương lai sự nghiệp nên muốn rút lui phút chót.

Họ cãi nhau quá ầm ĩ làm kinh động cả tầng một.

Tầng một có khách đang uống trà xếp hàng, không ít người chỉ trỏ bàn tán.

Thẳng thắn nhất là một người đàn ông trung niên với giọng thô ráp nói: "Không hiểu nổi mấy cậu trai trẻ bây giờ sao mà rụt rè thế, chẳng có chút nam tính nào."

Chàng trai bị mỉa mai đến đỏ bừng mặt chỉ đành lủi thủi theo bạn gái lên lầu.

Lúc đi ngang qua Giang Đề và King, Giang Đề nghe cô gái liên tục hỏi: "Rốt cuộc thì anh có yêu em không? Có yêu không? Yêu thì xăm với em một hình cả đời không xóa được!"

"Đi thôi." King thúc giục.

"Ừ."

King quen ông chủ tiệm xăm, đối phương còn trẻ, khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, ngũ quan rất đoan chính.

"Anh Việt, cảm ơn tiếp đón, bọn em đi đây." King nói.

"Đi vội thế làm gì? Ngồi xuống nói chuyện chút đi."

"Dù sao em với Tiểu Đề cũng coi như người nổi tiếng, không nên ở lâu, lỡ bị nhận ra thì sao?"

"Tiểu Đề?"

Từ lúc vào tiệm là Giang Đề vẫn luôn đeo khẩu trang, chưa ai thấy rõ mặt cậu.

Ánh mắt ông chủ tự nhiên rơi lên mặt cậu, nhìn vài giây rồi tự tay rót một ly trà đẩy tới trước mặt cậu.

Giang Đề l**m môi, đúng là hơi khát, liền tháo khẩu trang nói lời cảm ơn rồi uống cạn.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa vừa khéo chạm phải ánh mắt ông chủ đang nhìn chằm chằm mình.

Ánh mắt giao nhau, đối phương lại có chút luống cuống và ngượng ngùng, vội cười nói: "Tôi nhận ra cậu rồi, cũng từng xem qua trận đấu của cậu. FMVP giải thế giới, Wither."

Giang Đề mím môi, đuôi mắt nhìn rất lười biếng.

King chen vào: "Anh Việt, bao giờ lưng em đóng vảy?"

"Khoảng một tuần là ổn."

"Oke."

"Nhưng dạo này ngày nào cậu cũng phải tới."

King khó hiểu: "Tại sao?"

"Để xem có dị ứng mực không."

"...Ồ."

King kéo Giang Đề đứng dậy chuẩn bị rời đi, ông chủ lại bổ sung một câu: "Đừng đi một mình."

"Sao nữa?"

"Có chuyện gì thì cũng phải có người vác cậu vào bệnh viện hoặc nhà xác chứ?"

King nổi cáu: "Xăm là tiệm anh xăm cho em, anh không chịu trách nhiệm à?"

Ông chủ chặn họng ngay: "Giấy miễn trừ trách nhiệm cậu ký rồi còn gì?"

"...!"

King vừa chửi vừa kéo Giang Đề đi.

King ở chỗ này không có người thân, bạn bè cũng không nhiều, thân nhất chính là Giang Đề.

Mấy ngày sau quay lại tiệm tái khám, hắn đành tiếp tục hẹn Giang Đề đi cùng.

Đi qua đi lại Giang Đề cũng hiểu thêm không ít về tiệm này.

Ví dụ như ông chủ tên Chu Việt, du học về, bỏ mặc doanh nghiệp gia đình không kế thừa cứ nhất quyết làm thợ xăm.

"Giống anh Trần Hiệt nhà cậu ấy, để mặc gia sản trăm tỷ không thừa kế, lại chạy đi đánh E-Sports vậy. Đi ngược khuôn phép, đầu óc không bình thường." King nói.

Giang Đề không bình luận.

Nhắc tới Trần Hiệt là tư thế ngồi của Giang Đề trên ghế lại mềm ra vài phần, eo rất mỏi.

Cậu nghe Chu Việt phổ cập về định kiến xã hội với hình xăm nhưng trong đầu lại toàn là chuyện hoang đường tối qua với Trần Hiệt.

Dạo này ít thi đấu, chiến đội khá nhàn nên đúng lúc cho người đàn ông kia nắm được cơ hội.

Trước đây ở ký túc xá, sau khi đăng ký kết hôn thì anh đường đường chính chính có lý do ở ngoài.

Trần Hiệt mua một căn biệt thự ven sông, trang trí hoàn toàn theo sở thích của Giang Đề khiến cậu cũng sinh ra tính thiếu gia, không muốn ở căn cứ nữa.

Quan trọng nhất là cách âm phòng ở căn cứ quá kém...

Hôm qua không luyện tập nhiều nên cả buổi tối đều là thời gian tự do.

Thế là Trần Hiệt không chờ nổi kéo Giang Đề về nhà, từ hành lang đến phòng khách, rồi sofa, phòng ngủ, ban công, phòng tắm...

Thậm chí phòng ăn với bếp cũng không tha vì giữa chừng đói bụng.

Cuối cùng mới về lại giường.

Giang Đề cảm thấy chuyện này quá dễ khiến người ta nghiện, phải làm ít lại, không thì rất dễ bỏ bê chính sự.

Giống như tối qua, trực tiếp dẫn tới việc họ đi muộn buổi tập hôm nay.

Huấn luyện viên nổi giận, nói sẽ phạt tiền.

Sau đó Giang Đề tận mắt thấy Trần Hiệt nộp tiền phạt xong liền mở app mua sắm.

Bổ sung kịp thời vật dụng mùi cam cần thiết.

Nghĩ tới đó, Giang Đề nhắm mắt lại, xấu hổ đến mức tai đỏ bừng.

Chu Việt đang nói thì thấy trên gương mặt chàng trai đối diện vốn chẳng mấy hứng thú bỗng xuất hiện một nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt lạnh lẽo cũng dập dềnh ánh sao vụn. Hắn khựng lại nhìn đến ngẩn ra mấy giây.

Đúng lúc này, Giang Đề mở cuốn sổ mẫu hình xăm của tiệm.

Chu Việt rót trà, giả vờ như vô tình hỏi: "Cậu muốn xăm không?"

Giang Đề không trả lời. Cậu vốn chẳng hứng thú gì với mấy chuyện này.

Đúng lúc đó cậu nghe ngoài hành lang lại có một cặp đôi đi ngang qua, bàn luận về việc xăm hình xăm đôi. Mấy ngày nay, cậu gặp chuyện kiểu này nhiều đến mức tê cả người, luôn cảm thấy rất kỳ lạ, không hiểu vì sao mấy cặp đôi nhỏ tuổi lại cố chấp với chuyện này như vậy.

Cho đến khi cậu lật sổ mẫu đến phần hình xăm đôi, nhìn thấy phía trên ghi lại rất nhiều trường hợp có thật. Lúc này Giang Đề mới biết, người cố chấp với chuyện này không chỉ có các cặp đôi trẻ mà còn có những người yêu nhau nhiều năm, những cặp vợ chồng trung niên kết hôn đã lâu nhưng vẫn nồng nàn.

Thậm chí còn có cả những cặp tình nhân cao tuổi đến xăm hình xăm đôi.

Cậu bộp một tiếng khép sổ lại, cảm giác trong lòng lập tức trở nên rất kỳ quái, ánh mắt đảo tới đảo lui. Sau đó cậu mím môi nói: "Có xoá được không?"

"Đa số là xoá được." Chu Việt nói. "Nhưng còn phải xem xăm hình gì, tình huống cụ thể phân tích cụ thể."

Giang Đề hỏi tiếp: "Có loại cả đời không xoá được không?"

"Tất nhiên. Trước đây khi kỹ thuật chưa tiên tiến đều là xăm vĩnh viễn."

Chu Việt thấy Giang Đề động tâm tư nên cười nói: "Nếu cậu muốn xăm, tôi có thể tự tay làm, tiện thể làm cho cậu một thẻ phục vụ trọn đời."

"Anh Việt, anh thiên vị quá rồi." King mặc xong áo quần đi tới, "Lúc em xăm sao không thấy anh tự tay làm cho em?"

"Cũng phải có người quen cho đồ đệ tôi luyện tay chứ?"

"Đù má anh......"

Hôm đó từ tiệm xăm đi ra sau khi chia tay King thì Giang Đề không về căn cứ mà đi thẳng về nhà của cậu và Trần Hiệt.

Vừa vào cửa là Lộ Lộ đã nhào vào lòng cậu. Cậu xoa lông mèo rồi đặt nó xuống đất nói: "Đợi baba thay giày đã."

"Meo...... meo......"

Lộ Lộ cắn ống quần Giang Đề kéo cậu về phía phòng khách. Giang Đề cảm thấy kỳ lạ nên đi theo nó vào phòng khách.

Sau đó cậu thấy trong phòng khách có một vị khách lạ.

Nói thế nào nhỉ, nếu là khách bình thường thì Giang Đề cũng chẳng thấy có gì. Nhưng người đàn ông đó lại mang một bộ dạng mà cậu rất không thích.

Mặt mũi trát phấn, yếu ớt mềm mại, ẻo lả, nói chuyện còn dính dính nhớt nhớt, kéo giọng làm nũng. Ăn mặc cũng kỳ quặc, một bộ vest đàng hoàng mà mặc ra hiệu ứng đồ bó sát.

Nhìn qua giống nhân viên kinh doanh, nhưng là loại khiến người ta cực kỳ phiền.

Lúc này người đó đang ân cần ghé sát trước mặt Trần Hiệt, nhẹ giọng van nài: "Anh Trần, tôi với anh nói chuyện nhiều lần như vậy rồi, những gì cần biết anh cũng biết hết rồi, anh ký cho tôi một cái đi mà."

Trần Hiệt đang xem tài liệu gì đó, mặt không biểu cảm. Một lúc sau, anh mới nói: "Để bàn lại, cậu về trước đi."

"Nhưng......"

Giang Đề đá một quả bóng rổ trên đất qua, trực tiếp nện trúng bắp chân của tên đàn ông làm nũng kia. Hắn "Ai da" một tiếng, quay đầu lại thấy một chàng trai mang ánh mắt đầy sát khí trừng hắn.

Hắn sợ hãi rụt cổ, lập tức tránh xa Trần Hiệt, bắt đầu luống cuống thu dọn đồ đạc rồi chạy nhanh ra ngoài.

Trần Hiệt đá quả bóng rổ vào góc sau đó đi tới trước mặt Giang Đề, sờ sờ mặt cậu dịu dàng nói: "Hôm nay Giang Tiểu Đề về hơi muộn rồi nha."

Không hiểu sao trong lòng Giang Đề lại thấy bức bối, sắc mặt lạnh băng nói: "...... Nhưng anh cũng đâu có giục em."

..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....

19/12/2025

#DevilsNTT