Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 96
topicMau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 96 :Phiên Ngoại 2
Con trai cho dù có giả vờ lạnh lùng đến đâu cũng rất dễ vô thức để lộ cảm xúc của mình.
Giang Đề chỉ im lặng một lát rồi vẫn không nhịn được mà hỏi: "Người vừa nãy là ai?"
Trần Hiệt giúp cậu cởi áo khoác: "Nhân viên bán bảo hiểm."
Giang Đề khựng lại một chút rồi nắm lấy cổ tay anh cau mày: "Tay anh có phải là..."
"Không có." Trần Hiệt kịp thời dập tắt sự căng thẳng và lo lắng của cậu.
"Vậy là chuyện gia hạn bảo hiểm à?"
"Ừ, coi như thế đi."
Câu trả lời của Trần Hiệt có phần mơ hồ. Chính xác mà nói là vì trong đầu anh vẫn đang nghĩ tới chuyện khác.
Nói tới mức này rồi, Giang Đề cũng không hỏi thêm nữa.
Cậu không hiểu nhiều về bảo hiểm, chỉ biết đôi tay của Trần Hiệt được mua bảo hiểm lên tới hàng chục triệu, bình thường công ty bảo hiểm sẽ có quản lý nghiệp vụ chuyên trách đích thân tới nhà trao đổi công việc, lễ tết còn rất siêng năng chủ động mang quà tới.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, người tới hôm nay không phải là người cũ.
Giang Đề lại im lặng một lúc, lẳng lặng ngồi phịch xuống sofa, ôm cốc nước uống, trong lòng vẫn đầy khó chịu.
Nhưng nếu bảo nói rõ là vì sao khó chịu cậu lại chẳng chỉ ra được. Chỉ là cảm thấy tên đàn ông làm nũng kia đứng quá gần Trần Hiệt, giọng nói thì dính dính nhớt nhớt khiến cậu vô cùng phản cảm.
Giang Đề hiếm khi tỏ ra có ác cảm mạnh mẽ với người xa lạ như vậy, cả tim gan phổi thận đều bực bội.
Trần Hiệt có nhận ra tâm trạng của nhóc con nhà mình không tốt nhưng cũng không đoán ra rốt cuộc là chuyện gì chọc cậu không vui, bèn rửa cho cậu ít dâu tây tươi, lại lấy từ trong tủ lạnh ra một chiếc bánh nhỏ.
Vừa đút Giang Đề ăn anh vừa kiên nhẫn hỏi: "Hôm nay đi chơi với King không vui à?"
Giang Đề tự bưng bánh nhỏ ăn, đồng thời dựa vào tay Trần Hiệt, mỗi lần một quả dâu.
"Không có."
"Thật không?"
Giang Đề ngậm đồ ăn nói không rõ chữ: "Trông em giống không vui lắm à?"
Trần Hiệt cho mấy cái đoạn cuống dâu Giang Đề không thích vào miệng mình, cười nói: "Trên má trái của Giang Tiểu Đề viết: Em rất không vui. Má phải viết: Anh mau dỗ em đi."
Giang Đề: "......"
Cậu không thích bị người khác nắm thóp, thế là lúc Trần Hiệt tiếp tục đút dâu cho cậu liền bực bội cắn một cái lên mu bàn tay anh.
Da tay Trần Hiệt trắng lập tức hiện lên một dấu răng hồng hồng.
Anh cũng không giận, thuận theo cậu rồi nâng cằm chàng trai lên, cúi đầu hôn cậu.
Trong buổi chiều yên tĩnh vang lên tiếng hôn dài ướt át.
Giang Đề được hầu hạ rất thoải mái, dựa lưng trên sofa duỗi thẳng một chân, mắt híp lại đầy thỏa mãn, một tay đặt lên eo người đàn ông.
Trần Hiệt cong lưng, trán cọ nhẹ trán cậu, chiếc cổ dài thon tạo nên một đường cong vừa đẹp vừa sắc sảo.
"Ở ngoài không phải không vui cho nên là sau khi về nhà mới không vui, đúng không?"
"......"
Giang Đề không nói coi như là ngầm thừa nhận.
Trần Hiệt cẩn thận nhớ lại một chút rồi nghĩ tới quả bóng rổ lúc nãy.
"Không thích nhân viên vừa rồi à?" Anh hỏi.
Giang Đề lại mím môi im lặng.
Cậu không muốn thừa nhận vì như vậy trông giống như mình vô cớ gây sự.
Nhưng trong lòng cậu thực sự rất khó chịu.
Trần Hiệt quá hiểu Giang Đề, vừa nghe tới nhân viên mà sắc mặt cậu đã xấu đi rõ rệt, là biết mình đoán đúng rồi.
Anh cúi đầu hôn lên chàng trai đang tự giận dỗi, đầu lưỡi khẽ cạy môi cậu, lực đạo vừa phải mà m*t hôn l**m láp.
Đồng thời bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa vuốt sau cổ cậu, dỗ dành cơn giận.
Đúng là Giang Đề đã hết giận nhưng một ngọn lửa hỗn độn khác lại bốc lên trong người.
Cậu túm lấy cổ áo Trần Hiệt, các đốt ngón tay hơi trắng ra, chủ động làm sâu thêm nụ hôn, đồng thời kẹp chặt eo săn chắc của người đàn ông bằng hai chân.
Không khí nhanh chóng trở nên mập mờ nóng bỏng, cả hai đều khẽ rên.
Trần Hiệt đang định thuận theo Giang Đề tiến thêm một bước nữa thì đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn vang lên.
Anh tranh thủ đưa tay nghe máy, chưa tới vài giây đã cúp.
Khóe mắt và gò má Giang Đề ửng đỏ, giọng khàn đi: "Ai gọi vậy?"
"Nhà hàng. Nhắc anh là đã đặt bữa tối dưới ánh nến cho hôm nay."
Mấy chữ bữa tối dưới ánh nến trực tiếp làm não Giang Đề đứng máy.
Cậu tiện tay kéo một cái gối ôm che lên mặt thầm nghĩ hai thằng con trai yêu nhau có cần phải sến súa vậy không?
"Đi không?" Trần Hiệt dùng đầu ngón tay khẽ trêu yết hầu của cậu.
"......" Giang Đề đạp anh một cái, "Anh đặt rồi còn hỏi em làm gì."
Trần Hiệt khẽ cười kéo cậu nhóc vừa xấu hổ vừa cáu kỉnh dậy, chỉnh lại quần áo chuẩn bị ra ngoài.
Cổ áo người đàn ông cũng bị kéo lệch một chút, Giang Đề không nhịn được liếc thêm mấy lần, thấy được làn da trắng mịn và xương quai xanh gợi cảm bên trong cổ áo.
Ngay khoảnh khắc đó cậu chợt nghĩ tới một chuyện.
Người đàn ông này cao quý kiêu ngạo như vậy chắc là sẽ không thể chấp nhận việc xăm hình lên cơ thể mình nhỉ?
Chỉ cần nghĩ tới những hình xăm xuất hiện trên làn da không tì vết của anh thôi là Giang Đề đã cảm thấy không hợp chút nào.
Nghĩ tới đây tâm trạng vừa mới tốt lên của cậu lại xẹp xuống ngay.
-
Những ngày sau đó Giang Đề lại theo King tới tiệm xăm thêm hai lần nhưng dần dần từ bỏ ý định muốn xăm hình.
Chu Việt càng muốn cậu xăm, còn giới thiệu rất nhiều mẫu đẹp, nhưng cái nào cậu cũng không vừa mắt.
King trêu: "Anh ơi, thôi bỏ cái đơn của Tiểu Đề đi, thiếu mấy đồng bạc này à? Hay là anh định mượn Tiểu Đề để quảng cáo cho tiệm? Nếu vậy thì em khuyên anh chết tâm đi. Thời đại nào rồi anh còn không biết à, những thứ lập dị, nổi loạn, không theo trào lưu phổ biến, tất cả đều bị che mờ cấm chiếu."
Chu Việt há miệng muốn nói lại thôi.
Cuối cùng hắn chuyển đề tài: "Hoa đào ở núi Tế An nở rồi, cuối tuần tự lái xe đi ngắm hoa không?"
King vừa nghe đến tự lái xe đi chơi liền phấn khích: "Được đó!"
Rồi quay sang nhìn Giang Đề: "Bé Đề à, đến lúc đó cậu lái con Ferrari mà anh Hiệt tặng cho bọn tôi mở mang tầm mắt đi."
Giang Đề lại không mấy muốn đi.
Dù có đi chắc chắn là phải đi cùng Trần Hiệt.
Nhưng dạo gần đây Trần Hiệt chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi. Cậu thà ở nhà cùng anh ngủ nướng, ôm mèo, xem phim còn hơn.
"Thôi đi, em không có thời gian." Giang Đề từ chối.
Chu Việt im lặng một lát rồi nói tiếp: "Vậy mấy hôm nữa có một quán bar của tôi khai trương, cậu rảnh thì tới ủng hộ chứ?"
Giang Đề suýt nữa lại nói không có thời gian, nhưng nghĩ lại khai trương là chuyện vui, từ chối nữa thì có hơi bất lịch sự. Dù sao Chu Việt cũng coi như là bạn đã pha trà cho cậu mấy ngày liền.
Thế là cậu đồng ý.
Hôm đó về nhà, Giang Đề lại thấy trong phòng khách có khách.
Vẫn vest chỉnh tề, dáng vẻ một nhân viên bán hàng.
Nhưng không phải tên đàn ông làm nũng ẻo lả hôm trước mà đổi thành một người đàn ông trung niên.
Giang Đề nhận ra người này, là quản lý bảo hiểm trước kia phụ trách Trần Hiệt.
Quản lý vừa thấy cậu liền nở nụ cười lấy lòng gọi một tiếng: "Giang tiểu thiếu gia."
Khóe môi Giang tiểu thiếu gia khẽ cong lên một nụ cười khó nhận ra, tâm trạng lập tức tốt hẳn, hiếm hoi lắm mới chủ động pha cho Trần Hiệt một ly cà phê.
"Anh à, mấy hôm nữa đi bar chơi không?"
Trần Hiệt đang xem hợp đồng, thuận miệng hỏi: "Bar nào?"
"Bạn em mới mở."
"Bạn em?" Trần Hiệt ngẩng đầu nhìn Giang Đề, ánh mắt đầy dò xét, "Dạo này Giang Tiểu Đề kết giao bạn mới à? Nam hay nữ? Bao nhiêu tuổi? Có người yêu chưa? Độc thân hay đã kết hôn?"
Mặt Giang Đề lập tức đen sì, bưng cà phê đi thẳng vào bồn rửa.
Đổ!
Trần Hiệt: "......"
-
Trần Hiệt không đi cùng Giang Đề tới bar tham dự lễ khai trương của Chu Việt.
Mấy ngày nay thực sự anh có việc bận nên không đi được.
Nhưng anh đặc biệt dặn dò King phải trông chừng Giang Đề cho kỹ, tuyệt đối không để cậu uống quá nhiều rượu.
Tám giờ tối anh đang ngồi trong thư phòng xử lý công việc thì đột nhiên nhận được điện thoại của giám đốc truyền thông chiến đội.
Đối phương báo cho anh biết chữ ký nhà vô địch đã phát hành, muốn anh quay một video chơi game gửi sang bộ phận tuyên truyền làm quảng bá.
Trần Hiệt tranh thủ vài phút rảnh đăng nhập tài khoản Khư Mang của mình.
Xong xuôi lại đăng nhập tài khoản của Giang Đề.
Sau khi quay xong video của cả hai, anh gửi hết cho bên tuyên truyền.
Tiện tay anh lướt xem lịch sử đấu gần đây của Giang Đề.
Vừa xem anh đã nhận ra có gì đó không ổn.
Gần đây Giang Đề thường xuyên tổ đội với King đánh xếp hạng, Trần Hiệt vẫn tưởng là duo nhưng không ngờ trong đội còn có một người tên "ZY".
Thỉnh thoảng kéo thêm người khác vào chơi cũng là chuyện bình thường nhưng kỳ lạ ở chỗ hễ Giang Đề và King chơi game thì nhất định người này có mặt.
Trần Hiệt chắc chắn trước đây trong danh sách bạn bè của Giang Đề không có ai tên ZY, vậy người này hẳn là bạn do King mời.
Độ thân mật bạn bè cũng chứng minh điều đó.
Thế là Trần Hiệt mò sang trang cá nhân của King, xem lịch sử đấu của hắn.
Không xem thì thôi, xem rồi mới thấy mọi chuyện bắt đầu trở nên vi diệu.
Người ZY này gần như không hề có lịch sử tổ đội với King.
Trừ khi Giang Đề cũng ở trong đội.
Trần Hiệt cau mày đột nhiên nhớ tới chuyện gần đây Giang Đề và King hay tới tiệm xăm.
Giang Đề cũng từng nói với anh vài câu bảo ông chủ tiệm là bạn tốt của King.
Mà hôm nay quán bar Giang Đề và King tới dự khai trương cũng chính là của ông chủ tiệm xăm đó.
Trước đây Trần Hiệt không nghĩ nhiều, nhưng lúc này không hiểu sao lại thấy bực bội.
Trực giác nói với anh là anh đã gặp phải tình địch.
Ngay lập tức Trần Hiệt không thể nào tĩnh tâm làm việc được nữa. Anh gạt công việc sang một bên, cầm áo khoác và chìa khóa xe ra ngoài.
Anh không biết địa chỉ quán bar nên gọi điện cho Giang Đề.
Không ngờ chưa kịp đổ chuông đã bị cúp máy.
Ánh mắt Trần Hiệt lập tức phủ một tầng băng lạnh.
Anh hiểu Giang Đề, cậu không phải người làm chuyện như vậy.
Thế là anh gọi sang cho King.
Lần này thì thông máy, nhưng nhạc heavy metal bên kia quá ồn, hoàn toàn không nói chuyện được.
"Alo? Alo! Anh Hiệt anh nói gì... Hả? Qua đây à? Em gửi địa chỉ qua WeChat cho anh, anh bật định vị chạy tới đi."
Cuộc gọi kết thúc vội vàng, thậm chí Trần Hiệt còn chưa kịp hỏi tình hình của Giang Đề.
Anh kìm nén sự bồn chồn trong lòng, đạp ga hết cỡ lao thẳng về phía quán bar.
Nửa tiếng sau, Trần Hiệt theo địa chỉ bước vào quán bar đó mới biết đây lại là một quán gay bar.
Anh cũng không ngờ vừa bước vào đã có hai tên tô son trát phấn áp sát lại hỏi anh có muốn uống cùng không.
Trần Hiệt nhịn cảm giác khó chịu, lạnh mặt từ chối rồi bắt đầu tìm người khắp nơi.
Không tìm thấy Giang Đề mà lại tìm thấy King.
King vừa từ nhà vệ sinh đi ra là bị một người đàn ông mặt mày u ám túm cổ áo.
Hắn giật bắn người, vừa mới xả sạch bàng quang xong suýt nữa thì tè lại lần nữa.
"Hi... Anh Hiệt? Sao anh tới nhanh vậy?"
Trần Hiệt lạnh lùng nhìn hắn: "Giang Đề đâu?"
"Giang Đề cậu ấy... Cậu ấy..."
King uống rượu nên phương hướng lẫn lộn, chỉ trỏ nửa ngày mới chắc chắn chỉ về một hướng: "Ở bên kia."
Trần Hiệt đẩy hắn một cái, mặt phủ sương lạnh rời đi.
King bị khí lạnh trên người anh dọa tỉnh rượu sáu phần, vội vàng đuổi theo giải thích: "Không phải đâu anh Hiệt, anh nghe em nói, chắc chắn Giang Đề sẽ không có chuyện gì."
Kết quả Trần Hiệt nói một câu chặn họng hắn: "Cậu là gay à?"
"Không."
"Vậy ở đây không ai an toàn hơn cậu đâu."
"......"
King sắp khóc tới nơi.
"Em hiểu đạo lý mà, nhưng anh ơi, Chu Việt là bạn em, anh ta sẽ không để Giang Đề xảy ra chuyện đâu."
Nói tới đây cuối cùng họ cũng nhìn thấy Giang Đề.
Rồi King hóa đá.
Chỉ thấy người mà hắn vừa thề thốt sẽ không để Giang Đề xảy ra chuyện là Chu Việt lúc này đang tìm mọi cách áp sát Giang Đề đã say gục trên bàn, thậm chí còn định ôm cậu đi về phòng riêng.
Cảnh tượng này rõ ràng là không bình thường.
Bởi vì chỉ vài phút trước khi King đi toilet, Giang Đề vẫn còn rất ổn.
Hơn nữa hắn đã dặn kỹ Chu Việt, tuyệt đối không được cho bartender pha rượu trên 16 độ cho Giang Đề.
Dù Giang Đề có là chuột đi nữa, cũng không thể trong vài phút ngắn ngủi mà say gục thế này.
Sắc mặt Trần Hiệt cực kỳ khó coi, mây đen giăng kín, vẻ hung hiểm dọa người.
King cũng biến sắc.
Hắn tin Chu Việt, nhưng hắn không ngu. Cuối cùng cũng nhận ra, hóa ra suốt thời gian qua, tên đàn ông đó vẫn lợi dụng hắn để tiếp cận Giang Đề.
King day sống mũi, không cần Trần Hiệt ra tay, tự mình đã xắn tay áo.
Nhưng đúng lúc hắn chuẩn bị xông lên đấm người thì Chu Việt kẻ đang đỡ Giang Đề đi về phòng riêng bỗng lảo đảo.
Rồi rầm một tiếng ngã sõng soài xuống đất.
King ngây ra.
Trần Hiệt cũng dừng bước.
Hai người nhìn người đàn ông nằm dưới đất, phát hiện mũi hắn đang chảy ra hai dòng máu.
Còn hung thủ lúc này đang lảo đảo vịn tường, điên cuồng huơ huơ tay phải.
Mặt tên ngu này cứng quá, đấm đau cả tay cậu.
Trần Hiệt: "......"
King: "......"
Đúng là Giang Đề đã say, đôi mắt phủ một tầng sương mờ, gò má nhuộm một sắc đỏ bất thường, dựa tường ngẩn người.
Đợi Chu Việt định bò dậy là cậu lại duỗi chân đá mạnh một cái.
Chu Việt lại nằm bẹp xuống.
Trần Hiệt: "......"
Anh biết mà, nhóc con nhà anh sẽ không chịu thiệt.
King: "......"
Hắn cũng biết mà, không tới lượt hắn ra tay.
Giang Đề đẹp trai sáng sủa, mặc T-shirt quần dài đơn giản, tóc bồng bềnh, mặt mũi tinh xảo, khí chất sạch sẽ. Chỉ cần đứng bừa trong ánh đèn mờ tối cũng đủ thu hút vô số ánh mắt.
Cậu đánh người rất nhanh đã bị phát hiện, những vị khách khác nhìn sang lập tức móc điện thoại ra chụp ảnh.
Nhưng họ chụp không phải nạn nhân mà là chụp Giang Đề.
Rất nhanh đã có người tới bắt chuyện.
Giang Đề cảm thấy ghê tởm nên quay đầu bỏ đi.
Vừa xoay người thì nhìn thấy Trần Hiệt.
Giang Đề dừng bước nhìn chằm chằm Trần Hiệt mấy giây, xác nhận người đàn ông đẹp trai nhất, khí chất cao quý nhất, trông giàu nhất trong đám đông này chính là chó lợn người yêu của mình rồi lảo đảo đi theo đường chữ S nhào tới.
Trần Hiệt đón trọn vào lòng.
Anh thuận thế cúi đầu đè người lại mà hôn một trận.
Giữa tiếng hôn ướt át dày đặc, anh nghe Giang Đề lẩm bẩm: "...Anh ơi, đi nhanh đi."
"Tại sao?"
"Nguy hiểm lắm, nhiều gay quá."
"......"
Ban đầu Trần Hiệt còn tưởng Giang Đề bị quá nhiều kẻ săn mồi nhìn chằm chằm, trong lòng cuộn lên cơn giận dữ dữ dội.
Không ngờ Giang Đề lại ôm cổ anh, bổ sung một câu: "Không đi nữa là thằng nhỏ của anh không giữ được đâu."
Trần Hiệt: "......"
"Mông cũng nguy hiểm."
"......"
"Mẹ nó anh có tính đi không hả?" Giang Đề bùng nổ.
Trần Hiệt bế ngang Giang Tiểu Đề đang phát điên, phối hợp diễn: "Ôi trời ơi, nguy hiểm quá, mau chạy thôi."
King: "......"
Vài phút sau Giang Đề được Trần Hiệt nhét vào xe, thắt dây an toàn.
Sau đó Trần Hiệt bắt đầu đi tới bệnh viện.
Trước khi lái xe đi, anh liếc nhìn bảng hiệu quán bar, ánh mắt âm trầm lạnh lẽo.
Bên kia King bị bỏ lại tại chỗ, đi cũng không xong, ở lại cũng không được.
Cuối cùng hắn nghiến răng mặt lạnh tanh quay lại, đi tới trước mặt Chu Việt túm người lên rồi vung nắm đấm đánh tới tấp.
Mẹ kiếp, nhìn người sai rồi, xui xẻo thật.
-
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Đề nhìn thấy Trần Hiệt xuất hiện ở gay bar, vừa chửi vừa lôi người đi: "Bar là chỗ cho loại người như anh được vào à? Cút về nhà mau, không được ra ngoài trêu hoa ghẹo cỏ!"
Trần Hiệt: ... "Vợ à, em soi gương đi được không? Ai mới là người dễ trêu hoa ghẹo cỏ hơn?"
..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....
19/12/2025
#DevilsNTT