Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 97
topicMau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 97 :Phiên Ngoại 3
Giang Đề rửa dạ dày suýt mất nửa cái mạng, lúc ra khỏi bệnh viện chỉ có đôi mắt trống rỗng đờ đẫn nhìn màn đêm, hồn thì đã bay ra ngoài vũ trụ.
Cậu được Trần Hiệt ôm về nhà, dọc đường không ai nói gì, bầu không khí không mấy dễ chịu bởi cả hai đều đang giận dỗi trong lòng.
Về đến nhà, đơn giản rửa mặt súc miệng xong, hai người liền nằm xuống.
Họ quay lưng về phía nhau, mỗi người một tâm sự, đều không ngủ được.
Bỗng nhiên Trần Hiệt xoay người lại.
Sau đó ánh sáng huỳnh quang từ điện thoại chiếu sáng gương mặt lạnh lùng của anh.
Anh chống đầu bằng một tay, tay kia hờ hững trả lời tin nhắn.
Đang trả lời thì chăn đột nhiên bị kéo đi.
Trần Hiệt cũng không để ý lắm.
Cho đến khi anh ngồi dậy chuẩn bị nghiêm túc xem một tập tài liệu điện tử.
Chợt có một bàn tay thò ra từ trong chăn hất bay điện thoại của anh, rồi túm lấy cổ áo kéo anh nằm xuống lại.
Trong ánh sáng le lói của màn hình điện thoại, Trần Hiệt đối diện với một gương mặt đẹp nhưng cực kỳ khó ở.
Không đúng, là nửa gương mặt.
Bởi Giang Đề chỉ ló nửa cái đầu ra từ trong chăn, một chỏm tóc ngốc bừa bộn vểnh lên.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ.
Giang Đề mím môi, biểu cảm gượng gạo muốn nói lại thôi.
Một lúc lâu sau mới hừ hừ một tiếng.
Trần Hiệt nhướn mày: "Sao rồi?"
Giang Đề: "... Khụ. Anh lại gần chút đi."
Trần Hiệt dịch sang một chút.
Giang Đề chê anh chậm, với lại dịch mà như không dịch liền mất kiên nhẫn kéo anh lại gần mình.
Sau đó ngay lúc người đàn ông này chuẩn bị mở miệng hỏi rốt cuộc muốn làm gì, cậu chủ động chặn môi anh.
Đồng thời tay đặt lên nguồn nhiệt không nên đặt.
Nụ hôn từ lạnh lạnh biến thành ẩm ướt nóng bỏng, Giang Đề mang dáng vẻ của một địa chủ đầu sỏ, đè Trần Hiệt dưới thân, rất mạnh mẽ, rất dùng sức l**m m*t.
Đầu lưỡi tê tê, run run.
Cậu khẽ rên một tiếng, đổi góc độ, tiếp tục làm sâu nụ hôn này.
Chuyện bất thường ắt có âm mưu, Trần Hiệt tuyệt đối không thể vô duyên vô cớ hưởng thụ phúc lợi từ trên trời rơi xuống này.
Quả nhiên sau khi hôn đến thở hổn hển, Giang Đề ngồi trên eo anh, nhỏ giọng nói: "Lỗi của em, em không nên tùy tiện tin tên đần đó. Cho nên, anh có thể đi xăm cùng em không?"
Trần Hiệt: "...?"
Trần Hiệt nghĩ nửa ngày cũng không hiểu logic này.
"Em nhận lỗi rồi nên anh phải đi xăm với em à?"
"Ừm. Em nghĩ xong hình rồi, hai đứa mình xăm một cặp ở chỗ này."
Ngực Trần Hiệt bị những ngón tay lạnh lạnh nhẹ nhàng vuốt qua vuốt lại, da thịt lập tức tê dại một mảng.
Anh im lặng.
Giang Đề chờ mãi không thấy trả lời nên tưởng anh không đồng ý, lông mày rũ xuống, khóe môi cũng mím lại.
Cậu biết mà, người này không chịu.
Xăm cũng khá là xã hội, sao anh có thể để mấy thứ đó khắc lên người chứ?
Giang Đề ngượng ngùng xoa xoa mũi rồi lăn sang bên cạnh ngủ.
Sau đó cả đêm không còn động tĩnh gì.
Ngày hôm sau Giang Đề quay về đội.
Giờ giải trí tự do là Time vừa lướt điện thoại vừa nói: "Có một tài khoản marketing đang dẫn dắt dư luận nói đội trưởng với bé Đề rạn nứt tình cảm rồi, bằng chứng là rất lâu rồi hai người không duo, trên Weibo cũng không tương tác."
Cả phòng huấn luyện: "......"
Time lại nói: "Đệt, khu bình luận thật sự có đứa ngu tin."
Triệu Bắc Nam cười lạnh: "Ngày nào mà bọn nó không mong đội trưởng với bé Đề xảy ra chuyện thì chắc là chết rồi."
Cloud nói: "Bảo bên vận hành dọn dẹp mấy tin đồn này đi."
Time: "Vô dụng. Kiểu tạo tin đồn này sinh sôi không ngừng, bất tử bất diệt. Trừ khi đội trưởng với bé Đề tự ra mặt đính chính."
Rồi cả phòng đều nhìn về phía Giang Đề.
Mặt Giang Đề không cảm xúc nhìn màn hình máy tính, như đang ngẩn người lại như đang giận dỗi.
Cậu cũng muốn đính chính, nhưng dạo gần đây Trần Hiệt luôn không có thời gian. Hơn nữa ngoài mấy trận đấu tập bắt buộc thì anh cũng không đụng vào bàn phím nữa.
Vả lại đã là tin đồn ý mà, có lần một thì sẽ có lần hai, cứ chạy theo đính chính, có phải quá để tâm rồi không?
Giang Đề vò vò tóc, phiền chết đi được.
May mà đeo tai nghe, vào game đánh nát bét tất cả, không ai cản nổi.
Cứ như vậy trôi qua ba ngày, tin đồn trên mạng càng lúc càng dữ dội.
Cuối cùng bên vận hành cũng ngồi không yên, vội vàng cắt ghép một video ấm áp ngọt ngào tung ra.
Kết quả bị anti-fan liếc mắt là nhận ra đây là tư liệu video cũ.
Mắt thấy chuyện càng làm càng lớn thì Trần Hiệt cũng đến căn cứ.
Anh có vẻ rất bận, trong mấy phút vào phòng huấn luyện đã nghe ba cuộc điện thoại.
Sau đó anh tháo tai nghe của Giang Đề, kéo tay cậu lên, nói: "Đi thôi."
Giang Đề ngẩng đầu, nghi hoặc: "Đi đâu?"
"Xăm."
Giang Đề sững người, giọng nghẹn trong cổ họng, đôi mắt lấp lánh như sao nhìn Trần Hiệt.
Trần Hiệt vẫn đang nhắn tin, tiện tay bóp bóp má chàng trai nói: "Thời gian hơi gấp, hôm nay còn phải ký một hợp đồng."
Giang Đề cũng không hỏi rốt cuộc Trần Hiệt ký hợp đồng gì, vội vàng cầm đồ, ngầu ngầu theo anh rời đi.
Ra tới cửa thì đụng phải Tần Thư.
Tần Thư hỏi: "Đi đâu thế?"
Giang Đề không giấu nổi vui vẻ, nói: "Xăm."
"Xăm á? Xăm ở đâu?" Tần Thư dùng sổ tay vỗ Trần Hiệt một cái, "Đừng xăm chỗ lộ ra ngoài, biết chưa? Không thì thi đấu phải che."
Trần Hiệt ngẩng đầu khỏi màn hình điện thoại, uể oải nói với cả phòng huấn luyện: "Xăm hình xăm đôi mà không xăm chỗ lộ ra ngoài thì ai biết bọn tôi xăm hình đôi chứ?"
Mọi người: "......"
Chó thật, nhất định phải nhấn mạnh hai người xăm hình xăm đôi đúng không?!!
Ngạt thở jpg.
Giang Đề bị Trần Hiệt đột nhiên khoe mẽ làm muốn gãy eo, vội kéo anh đi.
Xuống lầu, họ lại gặp Trương Hách Lượng.
Trương Hách Lượng chặn họ lại: "Ê, chuyện ngoài kia đồn hai người chia tay, hai người tính sao? Có cần công khai đính chính không?"
Trần Hiệt: "Để nói sau."
Chẳng mấy chốc hai người đã biến mất.
Trương Hách Lượng cạn lời: "Tôi đúng là hoàng đế không vội thái giám vội."
-
Lên xe rồi Giang Đề hứng khởi hỏi: "Đi xăm ở đâu?"
"Cái tiệm em với King từng đi tên gì?"
"?" Giang Đề nhíu mày.
Sao lại còn đi chỗ của Châu Việt nữa?
Cậu đã ghê tởm tên đó đến mức gặp một lần đánh một lần, sao có thể cam tâm để đối phương xăm cho bọn họ?
Nhưng Trần Hiệt thật sự lái xe tới đó.
Chỉ là đến nơi mới phát hiện tiệm xăm của Châu Việt cửa đóng then cài, bảng hiệu cũng rơi dưới đất, trông như đã phá sản.
Nhìn kỹ thì thấy trên tường còn dán một tờ giấy, bên trên viết bốn chữ: Sang nhượng mặt bằng.
Giang Đề dựa vào cửa kính xe, mày mắt giãn ra: "Báo ứng đến nhanh thật."
Trần Hiệt nói: "Đóng cửa rồi thì chỉ có thể đi tiệm tiếp theo thôi."
Nói xong anh lại tìm tiệm xăm thứ hai trên bản đồ.
Trên đường lại vừa hay đi ngang qua quán bar Châu Việt mới mở không lâu.
Cũng giống vậy, cửa đóng, bảng hiệu lạch cạch.
Cũng phá sản rồi.
Giang Đề chống đầu nghi ngờ hỏi: "Chuyện gì vậy?"
Trần Hiệt đánh vô lăng, những ngón tay dài thon chuyển động lười nhác nói: "Anh không biết."
Giang Đề quay đầu lại, ánh mắt kỳ quái đánh giá người đang lái xe cũng hờ hững này.
Trực giác nói cho cậu biết có gì đó không đúng.
-
Trần Hiệt dẫn Giang Đề đến một tiệm xăm khác, nghe nói rất nổi tiếng, đánh giá trên mạng cũng rất tốt.
Hai người vừa bước vào cửa là quản lý và ông chủ trong tiệm đã đích thân ra tiếp đón.
Đối phương cũng không quá lớn tuổi, hơn nữa chắc là Trần Hiệt đã đặt lịch trước nên họ đặc biệt gọi hết Hiệt Thần rồi lại Tiểu Đề Thần, dẫn hai người vào một phòng xăm riêng.
Khi bàn xem rốt cuộc nên xăm hình gì, Giang Đề nói: "Xăm nhân vật game được không?"
Tất cả mọi người đột nhiên im lặng.
Ông chủ cũng là thợ xăm kỳ cựu nhất của tiệm trả lời: "Đương nhiên là được. Nhưng diện tích xăm sẽ hơi lớn, quy trình cũng khá phức tạp. Hơn nữa..."
Hắn ta bỗng ho khan một tiếng, thiện ý nhắc nhở: "Sau này nếu xóa sẽ khá phiền, thậm chí khả năng cao là để sẹo cả đời."
Giang Đề nhíu mày, còn chưa xăm mà sao đã nghĩ tới chuyện xóa?
Lúc này Trần Hiệt xoa xoa đầu cậu nói với ông chủ: "Không sao, nghe theo em ấy."
Giang Đề cũng chỉ là một thiếu niên chưa đến 20 tuổi, nghĩ cái gì xăm lên trông ngầu thì xăm cái đó, tính cách phô trương lại non nớt, rất ít khi nghĩ sâu xa.
Nhưng cũng không sao, cậu vui là được.
Ông chủ và quản lý không ngờ Trần Hiệt lại chiều Giang Đề đến vậy, nên cũng khó nói thêm gì.
Thế là họ đứng dậy đi chuẩn bị dụng cụ.
Giang Đề ngồi căng thẳng trên ghế, có hơi hồi hộp, lòng bàn tay cũng toát mồ hôi.
Cậu l**m môi khô khốc, nhìn Trần Hiệt nói: "Anh vẫn còn cơ hội hối hận."
Trần Hiệt nói: "Ai hối hận người đó là chó."
Đúng lúc này, nhóm chat trong điện thoại reo lên.
Triệu Bắc Nam và Time liên tục @Trần Hiệt và Giang Đề trong nhóm, hỏi rốt cuộc bọn họ xăm cái gì, bảo chụp cho xem.
Trần Hiệt lười biếng trả lời là còn chưa bắt đầu xăm.
Giang Đề thì không cần nghĩ, gõ chữ nói chuẩn bị xăm Quỷ Sát Minh Khuyển và Tiểu Cupid.
Đột nhiên trong nhóm im lặng một thoáng.
Một lát sau Time gửi sang một đoạn voice 60 giây.
Giang Đề không phòng bị mà bấm mở, trong khoảnh khắc cả căn phòng tràn ngập tiếng cười như ác quỷ.
Đó là tiếng cười chế giễu, là tiếng cười khinh bỉ, là tiếng cười coi thường, là...
Giang Đề ngơ ra một lúc.
Không lâu sau, Triệu Bắc Nam và Cloud cũng gửi tới hai hàng dấu chấm lửng, đúng kiểu muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn nói.
Giang Đề: "?"
Giang Đề ngơ ngác nhìn sang Trần Hiệt.
Trần Hiệt: "Ừmmmm."
Giang Đề: "......"
Bí ẩn việc đồng đội cười nhạo Giang Đề, mãi đến khi Trương Hách Lượng gửi tới hai tấm hình mới được vén màn.
Chỉ thấy trong ảnh là hai thanh niên dân chơi tóc vàng, mặc quần hút chân không, mang giày lười, đang khoe với ống kính hình xăm nhân vật game trên người.
Không những không ngầu mà còn ấu trĩ, đần đần, cay mắt.
Time lại gửi tới một đoạn voice 60 giây, tiếng cười còn lớn hơn, còn ngang ngược hơn trước.
Triệu Bắc Nam nói thẳng trong nhóm: [Bé Đề à, hai người mà xăm kiểu hình xăm couple đó, tôi sẽ cười hai người suốt 50 năm]
Cloud: [Tôi hiền hơn chút, tôi chỉ cười 49 năm thôi]
Một lúc sau, Triệu Bắc Nam và Time cũng lần lượt gửi thêm mấy tiếng cười chế giễu.
Giang Đề: "......"
Trần Hiệt: "......"
Giang Đề bị cười đến đỏ bừng mặt, bộp một tiếng úp điện thoại xuống bàn rồi che mặt.
Quá xấu hổ.
Cuối cùng cậu cũng hiểu vì sao lúc nãy ông chủ và quản lý lại khuyên cậu, chẳng phải là nhìn quá nhiều rồi, sợ cậu lớn thêm chút nữa sẽ hối hận à?
Trần Hiệt nhịn cười hỏi: "Còn xăm không?"
Giang Đề hé một con mắt, vừa u oán vừa xấu hổ liếc anh một cái, nghiến răng nói: "Sao anh không ngăn em?"
Trần Hiệt: "......"
Trần Hiệt tiến lại gần, cúi người ngậm nhẹ lấy vành tai mềm mềm của chàng trai: "Xin lỗi, anh tự phạt một nụ hôn."
Mặt Giang Đề không cảm xúc đẩy cái mặt vô liêm sỉ kia ra.
Ông chủ và trợ lý đã chuẩn bị xong dụng cụ đi tới thấy vậy liền nói ngay: "Đổi hình."
Cuối cùng đổi sang hình gì?
Dù sao thì Giang Đề cũng không thích mấy mẫu có sẵn trong tiệm nên tự tay vẽ một cái.
Chỉ là kỹ năng vẽ không tốt nên được Trần Hiệt chỉnh sửa rất nhiều lần.
Cuối cùng ra bản vẽ vừa ngầu vừa đáng yêu, một ác ma tai chó và một thiên sứ tai mèo, cổ quấn lấy nhau mà hôn.
Trên vòng hào quang màu tím trên đầu ác ma tai chó là một vòng chữ tiếng Anh "Wither".
Còn vòng hào quang màu vàng của thiên sứ tai mèo là một vòng chữ "Pray".
Khoảnh khắc Giang Đề nhìn thấy bản vẽ này, cậu cảm thấy còn xấu hổ hơn cả việc xăm hai nhân vật game lên người.
... Quá tởm, quá dính dính, quá sến súa.
-
Xăm một cái là trôi qua nửa ngày.
Giang Đề có phản ứng kích ứng nhẹ với thuốc gây tê nên về đến nhà là lăn ra ngủ.
Ngủ một giấc, trời lại tối.
Cửa phòng không đóng chặt, cậu bị tiếng trò chuyện ngoài phòng khách làm tỉnh giấc.
Ban đầu Giang Đề cũng không để ý, trở mình định ngủ tiếp.
Không ngờ một giọng nói nũng nịu đột nhiên đứt quãng chui vào tai cậu.
"Anh Trần, đây là đơn đầu tiên trong sự nghiệp của em, cảm ơn anh đã chăm sóc em như vậy, ân tình này em báo đáp thế nào cũng được."
Trần Hiệt đang cúi đầu ký tên trên văn kiện, nghe vậy thì nhíu mày.
Vị quản lý lớn tuổi vội vàng đưa thêm giấy tờ, nói: "A Sơn là con trai tôi, lần đầu theo tôi làm việc nên khó tránh khỏi kích động, mong công tử Trần thông cảm."
Chàng trai tên A Sơn không vui bĩu môi nói: "Con đâu có nói sai..."
Thấy Trần Hiệt cầm ly uống cà phê, phát hiện ly đã trống thì hắn ta lập tức nói: "Anh Trần, để tôi pha cho anh một ly khác."
Đợi A Sơn bưng cà phê quay lại, một chàng trai bỗng xuất hiện trước mặt hắn ta.
Chàng trai mặc đồ ngủ, vẻ mặt còn ngái ngủ nhưng đôi mày mắt nhìn hắn ta lại nhạt nhẽo lạnh lùng.
A Sơn giật mình suýt nữa làm đổ cà phê.
Giang Đề giật lấy ly, ngửa đầu uống cạn một hơi rồi trả lại ly rỗng cho hắn ta.
"Đi rửa đi."
"... Hả?"
Giang Đề đút hai tay vào túi, lười nhác đi về phía Trần Hiệt.
Sau đó nhấc một chân dài ngồi vắt lên người anh.
Trần Hiệt đặt bút xuống ôm lấy eo cậu, hỏi: "Đói rồi à?"
"Không phải." Giang Đề phớt lờ việc có hai người ngoài ở đó, cọ cọ vào Trần Hiệt, uể oải nói, "Xăm xong hơi đau."
Tác dụng thuốc tê đã qua, da chỗ tim nóng rát.
Trần Hiệt cũng vậy.
Anh vén áo Giang Đề lên nhìn một cái, nói: "Em chịu chút, mai là ổn."
Giang Đề lại không muốn chịu: "Muốn tiêm thêm chút thuốc tê."
"Hử?"
Trần Hiệt đang định nói thuốc tê không thể tùy tiện tiêm, hơn nữa trong nhà cũng không có.
Không ngờ Giang Đề chủ động đè anh vào lưng ghế sofa, mạnh mẽ bá đạo hôn lên.
Theo sự hiểu biết của anh về Giang Tiểu Đề, mỗi lần đối phương chủ động, phía sau đều giấu mấy cái tâm tư nhỏ và mưu kế gì đó.
Ví dụ như chủ động ở trận chung kết vô địch là công khai.
Ví dụ như chủ động ở khách sạn trong thời gian thi đấu thế giới là dỗ dành.
Lại như tối hôm trước nữa, ngoài xin lỗi còn là dụ anh đi xăm cùng.
Nhưng lần chủ động hôm nay của Giang Tiểu Đề, Trần Hiệt nghĩ mãi không ra.
Hơn nữa còn là trước mặt hai người ngoài.
Người ngoài?
Trần Hiệt bị đè hôn, tranh thủ liếc nhìn hai cái bóng đèn công suất lớn kia.
Chỉ thấy hai người bọn họ đều cực kỳ lúng túng, tránh đi không được, không tránh cũng không xong.
Vị quản lý còn đỡ, mắt nhìn sang chỗ khác giả vờ như không thấy gì.
Nhưng con trai ông ta, A Sơn lại ôm ly cà phê nhìn chằm chằm bọn họ, vẻ mặt ngoài lúng túng còn có chút khó chịu.
Trong một giây Trần Hiệt ngộ ra, mắt lóe lên ý cười.
Nhà anh nuôi được bạn nhỏ biết ghen rồi, đáng yêu chết mất.
"Chậc." Giang Đề thấy Trần Hiệt không tập trung, mặt đen xì không vui bóp cằm anh nói, "Thuốc tê, anh nghiêm túc chút được không?"
Trần · Thuốc tê · Hiệt: "......"
Trần Hiệt ấn đầu chàng trai xuống, phản khách làm chủ.
Tính khí Giang Đề không tốt sẵn, lần này là khó chịu tới cực điểm, Trần Hiệt dỗ mãi mới dỗ xong.
Anh dỗ bao lâu thì hai cái bóng đèn xui xẻo kia chờ bấy lâu.
Quản lý nhân cơ hội nói: "Công tử Trần, hợp đồng bảo hiểm này còn cần Giang tiểu thiếu gia ký tên."
Giang Đề: "?"
Trần Hiệt cọ cọ chóp mũi tròn trịa xinh xắn của cậu: "Mua cho đôi tay của bạn nhỏ nhà anh một phần bảo hiểm."
Giang Đề sững người.
Cậu còn trẻ, ý thức bảo hiểm không mạnh, nhiều lắm chỉ biết đến bảo hiểm xã hội.
Trên thực tế trong cả giới E-Sports, tuyển thủ mua bảo hiểm cho đôi tay của mình cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà những người này không ngoại lệ đều là tuyển thủ đỉnh cao có giá trị hàng đầu.
Bọn họ dường như nghĩ xa hơn, đường lui trải sẵn phẳng phiu hơn.
Một khi đôi tay mưu sinh của họ mắc bệnh nghề nghiệp, ảnh hưởng đến sự nghiệp sau này liền có thể nhận được một khoản bồi thường khổng lồ từ công ty bảo hiểm.
Nghe nói chỉ một khoản bồi thường đó cũng đủ đảm bảo nửa đời sau áo cơm vô lo.
Đương nhiên điều này phải được xây dựng trên tiền đề là đóng đủ phí bảo hiểm.
Giang Đề cũng không phải hoàn toàn chưa từng nghĩ đến chuyện này.
Thật ra từ khi biết Trần Hiệt nhiều năm trước đã mua bảo hiểm mấy chục triệu cho đôi tay của mình là cậu đã định làm theo.
Chỉ là với danh giá hiện tại của cậu, vẫn chưa đủ để chơi lớn như vậy.
Chỉ không ngờ Trần Hiệt đã sớm tính toán thay cậu.
Mua bảo hiểm là lợi nhiều hơn hại.
Trần Hiệt xuất thân gia đình kinh doanh, nghĩ xa hơn.
Anh không thiếu tiền, cũng không vì tiền.
Mục đích duy nhất của anh là giảm thiểu rủi ro và tổn thất trong tương lai xuống mức thấp nhất.
Đây cũng là lý do anh mua cho Giang Đề cùng một phần bảo hiểm như vậy, hơn nữa người thụ hưởng chính là Giang Đề.
Khoảnh khắc cầm hợp đồng trong tay, Giang Đề mới hiểu ra hóa ra dạo này Trần Hiệt bận rộn chính là vì chuyện này.
Cậu cầm bút ký nhìn chằm chằm Trần Hiệt.
Trần Hiệt nhướn đôi mắt hoa đào phóng khoáng, nói: "Cảm động à?"
"... Cũng tạm."
"Biết ơn hả?"
"... Cũng được."
"Vậy tối nay Giang Tiểu Đề có thể chủ động một chút không?"
"......" Vô liêm sỉ!!
Giang Đề đỏ tai ký xong tên rồi đưa tập hồ sơ cho A Sơn.
Hai người nhìn nhau một cái, cậu không hề che giấu sự chán ghét của mình đối với cái tên đàn ông ẻo lả làm điệu này.
A Sơn rụt cổ, xám xịt theo cha rời đi.
Trần Hiệt thu hết mọi chuyện vào mắt, cong môi cười, rất hưởng thụ khoảnh khắc Giang Đề ghen.
Rồi anh lười biếng gửi một tin nhắn cảnh cáo cho quản lý là sau này còn dám dẫn cái đuôi đó tới nữa thì hợp đồng lập tức hủy.
Quản lý sợ đến mức tự mình gọi điện xin lỗi hơn mười câu.
Trần Hiệt vứt điện thoại sang một bên kéo Giang Tiểu Đề vào lòng, giọng trầm thấp mê hoặc: "Vợ ơi~"
Giang Đề đột nhiên vô tình nói: "Không được, không cho, vết thương đau. Anh chạm vào em thử xem."
Trần Hiệt: "......"
Sự khác biệt của Giang Tiểu Đề khi có tình địch ở đó và khi không có tình địch.
-
Một tuần sau.
Một buổi kiểm tra thể lực đột ngột dọa Giang Đề người vừa bị Trần Hiệt hành cả đêm lăn từ trên giường xuống.
Sở dĩ lăn là vì cậu xuống giường không nổi.
"Trần Hiệt, con mẹ nhà anh!!!"
Kiểm tra thể lực đúng như tên gọi là một buổi vận động kiểm tra thể chất của các tuyển thủ chuyên nghiệp.
Thật ra bài kiểm tra này không khó, chỉ cần là người bình thường đều có thể đạt.
Nhưng hôm nay Giang Đề đi bộ còn méo mặt, nhe răng trợn mắt, nói gì đến vận động?
"Bé Đề, sao trông cậu không vui thế?" Triệu Bắc Nam mặc đồ thể thao, mỡ nhỏ rung rung, vừa khởi động vừa hỏi.
Tên béo này chuẩn bị cho bài kiểm tra rất tích cực.
"Không có gì." Giang Đề lười nhác cuộn người trong ghế, im lặng một lúc âm u hỏi, "Anh Bắc Nam, bài kiểm tra này anh có chắc đậu không?"
"Đương nhiên. Tôi béo chứ có phải tàn phế đâu."
Giang Đề gần như đã thành tàn phế: "......"
Giang Đề nghiến răng trừng mắt nhìn ai đó.
Mẹ nó, đều tại anh.
Mấy ngày trước vì hình xăm ở ngực, không tiện vận động tiếp xúc thân mật nên để con chó lợn đó nhịn mấy ngày.
Không ngờ vừa hết cái là mẹ nó con chó đó như tên lửa phóng lên, một đường bay thẳng, không bay tới tận không gian vũ trụ thì không chịu dừng.
Đệt.
Giang Đề phiền chết đi được, nhưng ai đó thì cứ nhịn cười, nhịn cười, rồi lại nhịn cười.
Cuối cùng không nhịn nổi anh nói: "Anh bảo quản lý dời buổi kiểm tra mấy ngày."
Trương Hách Lượng vừa lúc bước vào phòng huấn luyện, nghe vậy liền nói: "Dời á? Không được dời đâu, bọn tôi đã hẹn livestream với fan rồi."
"Hả? Còn livestream nữa?" Giang Đề khàn giọng kinh hãi.
Cả phòng đột nhiên nhìn Giang Đề bằng ánh mắt kỳ quái.
Time: "Cậu kích động thế làm gì? Không phải là không được đó chứ?"
Giang Đề: "......"
Đàn ông không thể nói là không được.
Chàng trai bị tên lửa đâm cho thành tàn phế cắn răng nuốt nước mắt vào trong.
Trương Hách Lượng vỗ tay: "Rồi, mau ra hồ bơi tập trung, hạng mục đầu tiên của kiểm tra thể chất là bơi."
Khi fan biết kiểm tra thể lực của EOG còn có hạng mục bơi lội là kích động đến mức suýt nuốt luôn cái điện thoại.
[A a a a a Hiệt Thần Hiệt Thần Hiệt Thần!!! Thắt lưng chó và tám múi bụng của Hiệt Thần, dáng anh ấy mặc quần bơi tôi chịu được~]
[Bé Đề! Thân thể của bé Đề cũng là thứ bọn sắc nữ như tôi có thể nhìn sao?]
[Cả đời tích đức hành thiện, được nhìn thân thể mỹ lệ của họ là thứ tôi xứng đáng~]
[Chị giữ gìn tiết hạnh 28 năm để chờ đúng là ngày này!]
[Các chị em đừng ngại ngùng, nhìn thấy thân thể đẹp đẽ của Hiệt Thần và bé Đề thì mở thẳng chân ra cho tôi!!]
[...... Các cô gái, đây là khu bình luận, không phải khu hoang dã]
[Vậy là biết Pray với Wither đã chia tay rồi nên mới dám tưởng tượng thế à?]
[? Ai với ai chia tay?]
[Không biết, chưa nghe nói chuyện này]
Ước mơ thì rất đẹp nhưng hiện thực lại hơi lệch.
Đa số fan tưởng rằng tuyển thủ EOG sẽ c** tr*n, chỉ mặc quần thể thao lên hình.
Ai ngờ EOG là đội tuyển gương mẫu tuân thủ giá trị xã hội chủ nghĩa, căn bản không dám để tuyển thủ lộ chút da thịt nào.
Bơi thôi mà, c** q**n áo làm gì? Mặc đồ thường bơi là được rồi.
Thế là khi năm tuyển thủ xuất hiện trong livestream, mỗi người một kiểu.
Có người mặc đồ thể thao, có người mặc đồng phục đội, có người mặc T-shirt.
Trần Hiệt và Giang Đề thì hơi khác, hôm nay ra ngoài, cả hai đều mặc áo sơ mi trắng.
Fan lập tức xìu.
[Không phải chứ? Nhà Thanh mất nước cả trăm năm rồi, đàn ông cũng nên lộ da thịt chút chứ?]
[Đù mẹ, kiếp trước tôi tích bao nhiêu công đức, nhìn thân thể đẹp của đàn ông thì sao nào?]
[Nhanh! Mau lột áo Hiệt Thần với bé Đề đi, cầu xin đó QAQ]
[Chán thật. Giải tán]
[Đúng là chán, chắc né nghi ngờ đó]
Ùm!
Ùm!!
Ùm ùm ùm!!!
Liên tiếp mấy tiếng rơi xuống nước, năm tuyển thủ sơ sài bắt đầu bài kiểm tra bơi của họ.
Trọng tài rất thoải mái, theo thói quen trước kia chỉ cần tuyển thủ bơi tới đích là tính đạt.
Nhưng căn bản Giang Đề không có sức.
Cậu chui xuống nước, chìm nổi lềnh bềnh, bơi còn chậm hơn rùa, thậm chí bị Triệu Bắc Nam bỏ xa một đoạn lớn.
Giang Đề không chịu được nhục nhã làm đội sổ nên nghiến răng cố đuổi theo.
Nhưng hai chân đang không linh hoạt sẵn nên lúc này dùng sức đạp mạnh một cái, đột nhiên bị chuột rút.
Cậu tùm một cái, chìm xuống đáy nước.
Ục ục.
Ục ục...
Uống cả bụng nước, đến lúc sắp không chịu nổi nữa thì Giang Đề mới được một đôi tay mạnh mẽ kéo lên.
Sau đó cậu được Trần Hiệt lội nước chậm rãi kéo tới đích.
Lên bờ là hai người đều nằm ngửa trên sàn, ướt sũng, lông mày và hàng mi dính đầy giọt nước, ngũ quan so với thường ngày càng thêm sắc nét đẹp trai.
Trọng tài huýt sáo một tiếng, chuẩn bị công bố thành tích.
Thế là Trần Hiệt và Giang Đề đồng thời ngồi dậy.
Không ngồi thì thôi, vừa ngồi thẳng người là độ hot của cả phòng livestream lập tức vọt l*n đ*nh.
Tuổi trẻ không biết sơ mi quý, giờ mới thấy thế nào là ướt át chân chính.
Chỉ thấy hai chàng trai vốn đã đẹp trai, sau khi áo sơ mi bị nước làm ướt, lớp vải mỏng dán sát cơ thể, làn da bên trong lúc ẩn lúc hiện gợi người ta nuốt nước bọt, miên man liên tưởng.
Đỉnh hơn nữa là trong quá trình bơi, cổ áo của Trần Hiệt và Giang Đề vô tình bung ra hai cúc khiến hình xăm trước ngực lộ ra mờ mờ ảo ảo.
Khung hình kinh diễm đến mức khiến người ta run rẩy.
Fan điên cuồng che mũi đang chảy máu, kêu lên không ổn rồi, bọn họ sắp không khống chế nổi.
Không lâu sau những cư dân mạng cao thủ dùng kính lúp soi chi tiết phân tích vấn đề đột nhiên phát hiện, hình xăm của Trần Hiệt và Giang Đề hình như là một cặp.
Fan trong phòng livestream chấn động toàn thân, rồi lại đồng loạt xìu xuống lần nữa.
Đáng ghét, Trần Hiệt và Giang Đề thắng ngay từ tầng khí quyển, mọi người lại bị cặp đôi nam nam này thồn thẳng một chậu cơm chó.
[Ừm... Mấy kẻ nọ nói họ chia tay đâu rồi? Bây giờ trán với đầu gối làm ơn chạm đất trước đã. Sau đó xin hỏi, mặt có đau không?]
[... Tiểu nhân biết lỗi rồi]
..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....
1 9 /12/2025
#DevilsNTT