Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 98

topic

Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 98 :Phiên Ngoại 4

Sau khi Trần Hiệt và Giang Đề đăng ký kết hôn, hễ cứ đến kỳ nghỉ là thời gian cậu cùng đội ra ngoài chơi chung lại ít hẳn đi.

Đám đồng đội chỉ biết thở dài, bảo hai người này đúng là cặp yêu đương đạt cảnh giới tối thượng khiến người ta phát điên, đáng bị đày lên núi đào rau dại mười năm cho tỉnh ra.

Lâu dần Giang Đề cũng nảy sinh chút áy náy.

Vừa hay giải mùa xuân kết thúc, lại bước vào một kỳ nghỉ giữa mùa đầy hấp dẫn.

Thế là cậu chủ động đề nghị cùng mọi người đi du lịch gắn kết đội nhóm.

Đám đồng đội cảm thán rằng trong lòng xạ thủ nhà mình vẫn còn có họ, nên đã chọn điểm đến lần này là Đảo Trăng.

"Sao lại là Đảo Trăng nữa?" Giang Đề hỏi.

Cậu nhớ rất rõ là năm ngoái mọi người đã đến đó một lần rồi.

Triệu Bắc Nam vừa viết kế hoạch nghỉ dưỡng vào sổ, vừa đáp: "Lần trước cậu bị bệnh nên không đi cùng bọn tôi mà?"

Giang Đề định nói rằng cũng đâu cần phải xoay quanh mỗi mình cậu, dù sao gắn kết nhóm là chuyện của cả tập thể.

"Thật ra lần trước tụi tôi đến đảo đó, nhiều hạng mục du lịch vẫn chưa hoàn thiện, chơi không đã lắm. Nhưng nghe nói bây giờ xây xong hết rồi, vui hơn nhiều." Cloud nói.

Time lại gửi vào nhóm một đường link bài viết: "Điểm danh mười điểm du lịch trong nước đáng đi nhất mùa thu".

"Trên mạng nói Đảo Trăng là điểm đến đứng đầu năm nay đó."

Thế là điểm gắn kết nhóm đầy đủ quân số đầu tiên của EOG lại được ấn định ở Đảo Trăng.

Chi phí nghỉ dưỡng do đội tuyển chi trả, hơn nữa còn rất hào phóng.

Trương Hách Lượng vung tiền không tiếc tay, đặt vé máy bay hạng thương gia và biệt thự khách sạn cao cấp nhất cho các tuyển thủ.

Ngày hôm sau, cả nhóm bay thẳng, sau ba tiếng thì hạ cánh xuống Đảo Trăng.

Khách sạn biệt thự nằm trên đỉnh núi, có thể nhìn toàn cảnh hòn đảo ba trăm sáu mươi độ.

Trời xanh trải rộng mây trắng lững lờ, nước biếc ôm lấy bờ cát đen lặng lẽ. Hàng dừa nghiêng mình trong gió, thì thầm những câu chuyện biển khơi. Hoa phượng tím nở dọc con đường, nhuộm cả mùa hè thành một giấc mơ rực rỡ.

Mấy chàng trai nghiện game ném hành lý xuống là lao ngay vào cuộc vui.

Bóng chuyền, lặn biển, dù lượn, hòa nhạc, tiệc lửa trại...

Chơi một vòng xong, Triệu Bắc Nam vui đến quên lối về.

"Thôi nói thẳng luôn, nơi này chính là quê hương thứ hai mà tôi gặp lần hai là không muốn rời đi nữa. Tôi không quay về đi làm đâu!"

Trương Hách Lượng thẳng tay tặng hắn một cú búng đầu: "Đồ mập chết tiệt. Nhìn cái tiền đồ của cậu kìa."

Ngày thứ ba trên đảo, EOG nhận được một thiệp mời tham dự dạ tiệc hóa trang tại địa phương.

Vốn dĩ đám trai mê game chẳng hứng thú gì với mấy hoạt động kiểu này.

Dạ tiệc?

Ha ha, bảo họ tập bài thể dục phát thanh quốc gia còn khó.

Nhưng vừa nghe nói dạ tiệc được tổ chức trên du thuyền là Time lập tức phấn khích.

"Anh em ơi, du thuyền đó~~~ Mấy ông từng đi chưa?"

Ngoài Trần Hiệt ra thì tất cả đều lắc đầu.

Time ghen giàu liếc Trần Hiệt một cái: "Mọi người khiêng tên phú nhị đại này ra ngoài cho tôi!!"

Trần Hiệt: "......"

Giang Đề uể oải vắt chân chữ ngũ.

Time: "Tiện thể khiêng luôn nhóc chồng bé nhỏ của phú nhị đại đi."

Giang Đề: "?"

Giang Đề nheo đôi mắt nhạt lạnh: "Chồng bé nhỏ là ai?"

Time chưa cứng nổi ba giây đã thua dưới ánh mắt tử thần của xạ thủ nhà mình, vội cười làm lành: "Chồng bé nhỏ đương nhiên là anh Hiệt rồi."

"Phụt—" Triệu Bắc Nam và Cloud đồng thời bật cười.

Triệu Bắc Nam mắng một câu đồ nhát gan.

Cloud: "Cậu không sợ anh Hiệt đánh à?"

Time run rẩy liếc sang Trần Hiệt, thấy khóe môi anh cong lên, không hề chê bai cái danh xưng chồng bé nhỏ như Giang Đề, mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu nịnh đội trưởng tới tấp: "Ai mà không biết anh Hiệt vừa đẹp vừa thông minh, dịu dàng đảm đang. Anh ấy đâu phải kiểu người động tay động chân."

Đẹp lại thông minh? Dịu dàng đảm đang??

Mặt mọi người đồng loạt cứng đờ.

Trần Hiệt lại cho rằng hai từ đó khen mình rất chuẩn, mặt dày nói với Giang Đề: "Anh cũng thấy vậy."

Giang Đề nhìn anh bằng ánh mắt nhìn đồ ngốc: "Anh, giữ chút liêm sỉ được không?"

Trần Hiệt sờ mũi, bật cười.

Chuyện đi dạ tiệc hóa trang, dưới sự dai dẳng, mặt dày, thề không đi thì treo cổ trước mặt mọi người của Time, cuối cùng cũng được chốt.

Đã là dạ tiệc thì tất nhiên phải ăn mặc chỉnh tề.

Nhưng mấy đứa con trai đi du lịch, trong vali toàn đồ thường ngày.

Năm người, cố mấy cũng không gom nổi một bộ lễ phục đàng hoàng.

May là gần khách sạn có trung tâm thương mại và cửa hàng thời trang cao cấp.

Dạ tiệc bắt đầu từ trưa nên buổi sáng Trần Hiệt và mọi người đi mua đồ.

Lúc đi, do lệch đồng hồ sinh học nên ai nấy đều uể oải, mặt mày như xác sống đi dạo phố.

Trong đó có một xác sống nhỏ tuổi nhất còn tụt lại phía sau.

Trần Hiệt quay lại, xách cậu vào cửa hàng.

Mua đồ ở cửa tiệm thì khó tránh khỏi phải thử, không thử mà mua lỡ không vừa thì coi như toi.

Nhưng lúc này Giang Đề buồn ngủ tới mức đầu nghiêng vào ngực Trần Hiệt, mơ mơ màng màng ngủ gật.

Trần Hiệt xoa cái gáy mềm của cậu, hỏi: "Không thử à?"

"Không."

"Mua về không vừa thì sao đây?"

Giang Đề dụi mặt vào áo sơ mi của anh, vừa hít mùi bạc hà mát lạnh vừa lầm bầm: "Bình thường anh mua đồ cho em trên mạng, size lúc nào cũng chuẩn."

"Hả?" Trần Hiệt nghi hoặc, "Anh từng mua đồ cho em trên mạng à?"

Giang Đề ngẩng đầu nhìn chằm chằm anh, đột nhiên cảm thấy người đàn ông này cũng đâu có già, sao đã bắt đầu hay quên thế này rồi?

Không lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ rụng tóc?

Vì vậy ánh mắt Giang Đề nhìn Trần Hiệt dần trở nên khó tả.

"Áo thun, áo nỉ, quần, áo phao của em đều là anh mua online cho em hết, cái này anh cũng quên được à?"

Hai chàng trai đẹp dựa cạnh phòng thử đồ, vừa kiên nhẫn chờ đồng đội thử đồ xong, vừa kề sát nhau thì thầm.

Quản lý và nhân viên trong cửa tiệm liên tục lén nhìn về phía đó.

Thật ra họ đã gặp đủ kiểu cặp đôi, nam nam cũng không ít, nhưng kiểu chẳng thèm để ý ánh mắt người khác nơi công cộng như thế này thì đúng là lần đầu.

Quan trọng nhất là cực kỳ xứng đôi.

Tấm gương sạch bóng phản chiếu hình ảnh hai người đứng sát nhau, khung cảnh đẹp đẽ ngọt ngào như phim thần tượng.

Trần Hiệt cao hơn Giang Đề, tự nhiên cúi đầu, trán chạm trán, mũi kề mũi, hơi thở quấn lấy nhau.

Anh trêu chọc hỏi: "Chỉ mua mấy thứ đó thôi à?"

Giang Đề nghĩ nghĩ: "Còn... Mũ, giày."

"Còn gì nữa không?"

Giang Đề cố gắng nhớ lại.

Đúng lúc này, Trần Hiệt đột nhiên đưa tay nhẹ nhàng giữ lấy eo cậu.

Eo Giang Đề rất thon, anh vốn luôn rất thích.

Đặc biệt là những đêm khuya, khi đầu ngón tay anh lướt qua hõm eo mịn màng ấy, cậu sẽ nhạy cảm đến mức run rẩy.

Nhưng lúc này Trần Hiệt không hề lưu luyến cái eo đó.

Sau đó anh làm một động tác mà người kiểm duyệt cũng thấy bình thường, nhưng mấy tên kiểm duyệt khó tính thì cho rằng quá mức.

Giang Đề cứng người, bỗng ngẩng đầu liền đối diện với đôi mắt đầy nét cười trêu chọc của Trần Hiệt.

Ngay lập tức cậu hiểu ra.

Hóa ra người đàn ông này cố tình giả vờ quên, chờ đúng lúc này.

"......" Tai cậu đỏ bừng, răng nghiến ken két.

Đồ chó lợn!!!

-

Trong năm người thì Trần Hiệt là người dễ mua đồ nhất.

Anh sinh ra đã như giá treo quần áo, mặc gì cũng đẹp. Chỉ cần vừa người, kiểu dáng không quá lố là dễ dàng có cảm giác người mẫu.

Giang Đề cũng đẹp, nhưng tuổi còn nhỏ, trong cửa tiệm này rất khó tìm được đồ phù hợp với khí chất thiếu niên của cậu.

May mà có một bộ vest cổ điển khá hợp, mặc lên liền toát ra khí chất hoàng tử cổ xưa, cao quý thanh nhã.

Khó mua đồ nhất phải kể đến Triệu Bắc Nam.

Người vừa to vừa mập, thử hơn một tiếng đồng hồ mới miễn cưỡng tìm được một bộ tạm vừa.

Sau hơn hai tiếng vật lộn, năm người cuối cùng cũng từ trung tâm thương mại bước ra, ai nấy đều bảnh bao sáng sủa, tinh thần phấn chấn.

Người nhờ quần áo, ngựa nhờ yên, đàn ông cũng mê làm đẹp mà.

Đi trên phố mà gió thổi phần phật, ánh mắt đưa đẩy tứ phía, cảm giác như cả con đường toàn con gái bị họ mê chết.

Không phải họ nổ, ngay cả tài tử nổi tiếng nước láng giềng cũng chưa chắc đã đẹp trai bằng họ.

-

Khách tham dự dạ tiệc hóa trang rất đông, trước du thuyền xếp thành một hàng dài.

Trần Hiệt và mọi người theo hàng tiến lên, phát hiện thỉnh thoảng có người phía trước quay đầu nhìn họ, cả nam lẫn nữ.

Trong mắt Time chỉ có gái xinh.

Hắn chỉnh lại cà vạt, ưỡn ngực, khóe miệng nhếch lên, cười dâm dâm như tổng tài bá đạo.

"Nói thật nha, hôm nay ông đây đẹp trai thế này, bảo sao mấy em gái không bị mê."

Cloud tặc lưỡi một tiếng.

"Sao?"

"Không nhìn ra à? Họ đang nhìn đội trưởng với Giang Đề kìa."

Tuy Time tự luyến nhưng so mặt với Trần Hiệt và Giang Đề thì vẫn còn chút tự biết mình.

Hắn lập tức xìu xuống, vừa chửi vừa nói: "Đổi chỗ đổi chỗ, tôi không đứng chung với cặp nam nam đó đâu."

Triệu Bắc Nam cười nhạo: "Sợ bị đội trưởng với Giang Đề làm nổi bật đến mức trông như sinh vật biến dị đúng không?"

"......"

Hàng người dần tiến lên, Giang Đề và đồng đội cuối cùng cũng đến cửa, mỗi người nhận một chiếc mặt nạ từ tay nhân viên.

Mọi người đeo mặt nạ chuẩn bị vào trong thì điện thoại Trần Hiệt đổ chuông.

"Mọi người vào trước đi, tôi tới ngay." Anh nói.

"Ơ đội trưởng?"

"Cuộc gọi gì mà quan trọng vậy?"

Cuộc gọi của Trần Hiệt trông rất gấp, anh cầm điện thoại quay người rời khỏi hàng.

Rất nhanh, người phía sau bước lên lấp vào vị trí của anh.

Giang Đề lầm bầm: "Lát nữa xem anh nhận ra em kiểu gì."

Cậu nghĩ Trần Hiệt không nghe thấy nên bèn theo đồng đội tiến lên.

Bỗng nhiên, tay cậu bị kéo lại.

Trần Hiệt quay về, xoa xoa mái tóc chàng trai bị gió thổi rối, nói: "Anh nhận ra được."

Giang Đề quay đầu: "?"

Người đàn ông không nói thêm gì, chỉ chỉnh lại chiếc mặt nạ tai mèo màu tím sẫm trên mặt cậu rồi mới xoay người rời đi.

Giang Đề bĩu môi.

-

Du thuyền này khá xa hoa, cao bốn tầng.

Tầng một hai là khu giải trí: nhà hàng, quầy rượu, sàn nhảy, sân khấu, phòng bài... Ăn uống vui chơi đủ cả.

Bốn chàng trai cũng không biết chơi trò gì mới, bèn ghé quầy rượu.

"Ê, nhìn cô thỏ kia kìa." Triệu Bắc Nam đột nhiên chỉ về phía một nữ pha chế sau quầy.

Ba người còn lại cùng nhìn qua.

Time: "Wow~ ngực khủng! Quá gợi cảm~"

Giang Đề và Cloud đồng loạt trợn mắt.

Triệu Bắc Nam cạn lời: "Mắt anh bớt dơ lại được không?"

Time không chịu thua: "Thế cậu bảo tôi nhìn cái gì?"

"Anh không thấy nhìn cô ấy rất giống chị Thư Tâm à?"

Giang Đề nghe vậy cũng nhìn kỹ thêm vài lần, phát hiện đúng là ngũ quan có nét giống chị gái.

Triệu Bắc Nam khoác vai cậu: "Giang Đề, tụi mình qua đó uống."

Cả nhóm đến quầy.

Cô thỏ ngẩng đầu cười rạng rỡ: "Bốn anh muốn uống gì?"

Trong bốn người, ngoài Giang Đề ra thì ai cũng là sâu rượu, không chớp mắt gọi ngay whisky độ rất cao.

Đến lượt Giang Đề, mọi người nhớ kỹ lời dặn đe dọa của đội trưởng, thề chết cũng không để nhóc con chạm vào rượu trên mười hai độ.

"Cô gì đó ơi, cậu ấy không uống rượu, pha cho cậu ấy một ly sữa bốn mươi lăm độ là được."

Time vừa nói xong đã bị Giang Đề đá một cái, rầm một tiếng ngã khỏi ghế.

"Một ly hoàng hôn hoa hồng. Cảm ơn." Giang Đề nói với cô thỏ.

Cô thỏ chớp đôi mắt long lanh: "Ly này độ không thấp đâu nhé."

"Không sao."

Cô thỏ nhìn Giang Đề thêm mấy lần.

Dù cậu đeo mặt nạ, không thấy rõ mặt nhưng khí chất sạch sẽ, cổ dài, dáng người mảnh mai cân đối, nhìn thế nào cũng giống một cậu học sinh đẹp trai.

Cô pha rượu rất thành thạo, chẳng nói thêm gì, đẩy một ly cocktail màu sắc rực rỡ đến trước mặt Giang Đề.

Giang Đề nhấp một ngụm, thấy rượu giống nước trái cây hơn, vị cũng không tệ, ngọt ngọt.

Triệu Bắc Nam và Time nhanh chóng say khướt, cởi áo khoác, khoác vai nhau lảo đảo về phía sàn nhảy.

"Dạ tiệc mà, đương nhiên phải nhảy rồi. Anh em, tôi nể mặt cậu, cùng nhảy một bản."

"Cút đi, anh nhúc nhích nổi không?"

"Không tin à? Xem tôi biểu diễn moonwalk cho cậu coi, hê hê~"

Giang Đề: "......" Đúng là thần kinh.

Cloud: "......" Cay mắt thật.

Điện thoại Cloud bỗng rung lên.

"Giang Đề, tôi cũng đi nghe điện thoại. Quay lại ngay."

Nói xong, hắn đặt ly rượu xuống, cầm điện thoại đi tìm chỗ yên tĩnh.

Chớp mắt, trước quầy chỉ còn lại một mình Giang Đề.

Cậu cũng hơi chán nên đảo mắt nhìn quanh, tìm xem Trần Hiệt đã đến chưa.

Xung quanh toàn là người đeo mặt nạ, căn bản không phân biệt được ai với ai.

Đúng lúc đó, Trần Hiệt gửi cho cậu một tin nhắn: [Chồng bé nhỏ của Giang Tiểu Đề còn hai phút nữa sẽ tiến vào chiến khu, xin chuẩn bị sẵn sàng]

Giang Đề bị cái cụm chồng bé nhỏ làm cho tê cả người.

Con chó lợn đó có chỗ nào dính dáng đến cái thiết lập này hả?

[Baba Công Chúa: Chuẩn bị cái gì?] cậu hỏi.

[Daddy Công Chúa: Đương nhiên là chuẩn bị hôn hôn, ôm ôm, ấp ấp, bế bế rồi. Dù sao chúng ta đã xa nhau tròn một giờ rồi còn gì]

Mặt Giang Đề không cảm xúc, thẳng tay chặn người đàn ông này.

Nhất định phải chặn, không thì cái tài khoản này của cậu sớm muộn gì cũng bị cái mùi lả lơi của Trần Hiệt ướp cho thấm.

Tuy Trần Hiệt nói hai phút nữa sẽ tới, Giang Đề vẫn do dự có nên tháo mặt nạ ra cho đối phương dễ tìm mình hơn không.

Nhưng nghĩ tới trước lúc vào sảnh, Trần Hiệt đã chắc chắn nói sẽ nhận ra cậu nên Giang Đề liền bỏ ý định tháo mặt nạ.

Cậu ngồi vững trên ghế cao, hai chân dài thẳng tắp thả lỏng dang ra, tư thế vừa lười vừa ngầu.

"Á——!! Anh làm gì vậy?"

Sau quầy bar đột nhiên vang lên tiếng hét hoảng sợ của một cô gái, lập tức thu hút ánh mắt của những người xung quanh.

Chỉ thấy cô thỏ xinh đẹp lúc này bị một gã say rượu xông vào ôm chặt, cả người gã bẩn thỉu cọ loạn lên người cô.

Cô gái tái mặt, vừa đẩy vừa chống cự.

Nhưng sức nam nữ chênh lệch quá lớn, cô bị gã say rượu đẩy một cái ngã xuống đất.

Quầy bar cao che khuất tầm nhìn, phía sau xảy ra chuyện gì, khách khứa cũng không rõ.

Chỉ nghe tiếng kêu thảm hại đầy sợ hãi của cô gái, chắc chắn đã bị xâm phạm không nhẹ.

Theo kịch bản phim truyền hình, lúc này đáng lẽ phải có một người đàn ông chín chắn, lịch thiệp, đầy sức hút xuất hiện như ánh hào quang, ra tay cứu mỹ nhân cực ngầu.

Đáng tiếc gã say kia cao to lực lưỡng, cơ bắp phồng lên cứng như đá, nhìn thôi đã khiến người ta sợ, ai dám lao lên cứng đối cứng?

Du khách lạnh lùng lùi lại, sợ bị vạ lây.

Thỉnh thoảng có vài cô gái nảy sinh lòng thương muốn chạy tới giúp, nhưng đều bị đàn ông bên cạnh kéo lại.

"Đừng lo chuyện bao đồng. Nhìn cô ta trẻ vậy mà không làm việc đàng hoàng, ăn mặc thế này đến đây kiếm tiền, nhìn là biết chẳng phải người đứng đắn."

"Đúng đó, một bàn tay không vỗ nên tiếng."

"Chát——!!"

Một tiếng tát vang dội đột ngột nổ tung trong quán bar.

Lập tức, ngoài tiếng nhạc là tất cả mọi người sững sờ im lặng.

Cả đời này họ chưa từng nghe thấy cái tát nào to như vậy.

Ăn trọn cái tát này, nửa khuôn mặt chắc bay luôn rồi?

Và sự thật đúng là như thế.

Gã say rượu đang hưng phấn s* s**ng cô gái, bỗng nhiên một bóng người sắc lẹm lộn qua quầy bar, rồi một cú xoay người tung ra cái tát, quật thẳng gã bay ra ngoài.

Ngay cả cô thỏ bị xâm phạm cũng ngây người.

Cô trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn cậu thiếu niên cứu mình.

Rồi mắt lại trợn to hơn nữa.

Mặt nạ rơi xuống, gương mặt của Giang Đề lộ ra.

Chuyện này... Sao có thể?

Cậu trai này trông không lớn tuổi, gầy gầy sạch sẽ xinh xắn, sao ra tay lại dữ như vậy?

Một lúc sau cuối cùng bảo vệ cũng xông tới, kéo gã say rượu đi.

Quản lý quán bar và nhân viên khác cũng ùa tới, vây quanh cô gái.

"Cảm ơn cậu đẹp trai đã ra tay nghĩa hiệp, cảm ơn rất nhiều! Để đáp lại, toàn bộ chi phí vui chơi giải trí của cậu tại đây hôm nay đều được miễn, chúc cậu chơi vui vẻ!" Quản lý cảm kích nói.

Cuối cùng Cô thỏ cũng hoàn hồn nắm lấy tay Giang Đề.

Nhưng lời cảm ơn còn chưa kịp nói ra thì một bóng người cao ráo thẳng tắp đã vụt qua.

Sau đó, chàng trai vừa nghĩa hiệp cứu người cũng biến mất.

Cô thỏ tận mắt nhìn thấy Giang Đề bị một thanh niên không đeo mặt nạ bế đi.

Đúng vậy, là bế đi.

Cũng giống như lúc nãy gã say rượu ôm cô, bá đạo thô bạo, mạnh mẽ ngang ngược.

Khác biệt duy nhất là, tư thế người thanh niên bế Giang Đề là kiểu bế công chúa nhẹ nhàng lãng mạn, động tác thuần thục tự nhiên như đã làm chuyện này vô số lần.

Lần đầu tiên cô thỏ thấy cảnh tượng như vậy, còn không thể tin nổi hơn cả lúc mình bị xâm phạm.

Cô há miệng, rất lâu mới bật ra được một câu:
"Cướp... Cướp người rồi!!"

Những du khách đứng xem cũng tận mắt chứng kiến cảnh này.

Giang Đề vừa rồi còn trình diễn một màn thiếu niên anh hùng cứu mỹ nhân ngay trước mắt họ, khiến không ít đàn ông xấu hổ.

Vậy mà chưa được bao lâu, kịch bản đảo ngược, thiếu niên anh hùng đáng kính kia lại bị cướp mất.

Quá đáng, quá ác liệt, quá vô nhân đạo.

Sao họ nhịn được?

Trong chốc lát, lửa giận bùng lên, tinh thần chính nghĩa dâng cao.

"Đệt, b**n th** à?"

"Sống lâu thấy đủ thứ, cướp phụ nữ thì thấy rồi, chứ cướp con trai thì chưa. Không lẽ là buôn người?"

"Không giống, là b**n th**! Mau mau cứu cậu ấy!!"

-

Giang Đề bị Trần Hiệt như một cơn lốc bế thẳng ra boong tàu bên ngoài, thắt lưng sau bất ngờ đập vào lan can.

Du thuyền đã khởi hành, bắt đầu vòng quanh đảo.

Cậu vội vàng dùng hai tay đẩy ngực Trần Hiệt, rồi quay đầu lại, nhìn thấy sóng biển trắng xóa cuồn cuộn.

Đây là lần đầu Giang Đề đi du thuyền, lại có chút sợ nước sâu, sợ gió biển thổi loạn sẽ tạt cậu xuống dưới.

Thế là cậu túm chặt áo Trần Hiệt, khớp xương mảnh khảnh nhô lên rất đẹp.

"Anh bị điên à?" Giang Đề đen mặt, "Vừa nãy bao nhiêu người như thế, sao anh có thể..."

Chàng trai nhỏ da mặt mỏng, bình thường nắm tay ôm ôm công khai đã là giới hạn.

Huống chi quán bar đông người như vậy, muốn không ngượng cũng khó.

Ai ngờ Trần Hiệt chẳng để tâm, anh nắm lấy tay phải của Giang Đề, nhìn chằm chằm những ngón tay thon đều và cổ tay gầy gầy kia, hàng mày tuấn tú nhíu lại.

"Giang Đề."

"?"

Trần Hiệt hiếm khi gọi cậu nghiêm túc như vậy, còn mang theo chút giận dữ.

"Em đánh nhau lúc nào cũng hung hăng như vậy sao?"

Giang Đề mím môi: "Em đã lâu rồi không đánh nhau, lần này là ngoại lệ. Em không thể thấy chết mà không cứu được."

Trần Hiệt nhìn cậu, ánh mắt lạnh lẽo như mùa đông, im lặng không nói.

Khóe miệng Giang Đề lặng lẽ xụ xuống, hàng mi dài dày rũ xuống âm thầm che đi sự hụt hẫng.

"Anh định nói với huấn luyện viên và quản lý để họ phạt em à?"

"Đúng là nên phạt."

Giang Đề ngẩng mắt, lạnh lùng trừng anh: "Phạt thì phạt, em cũng không nhận sai."

"Vậy phạt nặng thêm."

Giang Đề tức đến mức, bàn tay bị Trần Hiệt nắm chặt siết thành nắm đấm.

Cùng lúc đó, một cảm giác tủi thân dâng lên.

Cậu nghiến răng đẩy mạnh Trần Hiệt ra, rồi quay người, dùng cái gáy tròn tròn lạnh lùng đối diện với anh.

Trần Hiệt: "......"

Anh giơ tay, xoa xoa mái tóc mềm của cậu, nói: "Đó là hai chục triệu đó."

"Hả?"

"Cái tay của em."

Giang Đề quay lại, đuôi mắt hơi đỏ, nhưng biểu cảm thì cứng đầu.

Cậu nghiền ngẫm câu nói của Trần Hiệt, đột nhiên sắc mặt biến đổi.

Trần Hiệt lại nắm lấy tay phải của cậu, đầu ngón tay đều đặn mạnh mẽ xoa lên lòng bàn tay còn đỏ vì đánh người.

"Nhắc Giang Tiểu Đề một câu, nếu tay em trong vòng hai năm ngắn ngủi này gặp chấn thương ngoài ý muốn, công ty bảo hiểm sẽ không bồi thường một xu."

Sắc mặt Giang Đề lập tức trở nên vô cùng đặc sắc, lúc thì hối hận, lúc thì tức giận, lúc lại chán nản.

Cuối cùng cậu ủ rũ cúi đầu, mái tóc ngố trước trán che lấp lờ mờ đôi mắt xinh đẹp.

Thấy vậy, sắc mặt Trần Hiệt dịu xuống.

"Vậy có nên phạt không?"

"......Nên."

"Lần sau còn dám không?"

Giang Đề im lặng một chút, nói: "Em cố gắng dùng ít lực hơn."

Trần Hiệt: "......"

Anh biết ngay, biết sai không sửa, chính là một trong những phẩm chất nổi bật và tinh thần của chàng trai phản nghịch trước mặt này.

Giang Đề lại nói: "Em không nên cứu người ư?"

Trần Hiệt im lặng rồi hỏi: "Em không thể dùng chân à?"

Lần này đến lượt Giang Đề nghẹn họng: "......"

"Thôi." Trần Hiệt day day ấn đường, "Về dạy em cho đàng hoàng."

"Dạy cái gì?"

"Dạy về tầm quan trọng của tay đối với tuyển thủ thể thao điện tử."

"Em biết."

"Biết cũng phải học. Anh dạy."

"Anh dạy thế nào?"

Trần Hiệt đột nhiên kéo cổ tay Giang Đề, lôi cậu sát lại, đôi mắt nheo lại đầy ý trêu chọc.

"Đương nhiên là đóng cửa lại, lấy thân làm mẫu, tay nắm tay dạy."

Người đàn ông cố ý nhấn mạnh mấy chữ lấy thân làm mẫu và tay nắm tay.

Màng nhĩ và tim Giang Đề như bị bỏng một cái, nước suối sôi sùng sục, vừa xấu hổ vừa tức.

"Im miệng, anh đúng là..."

Đầu óc toàn sâu bọ!!!

Trần Hiệt liếc mắt là đoán ra cậu định mắng gì, chẳng những không hối cải mà còn cong môi cười, rồi cúi người, vòng tay siết chặt eo chàng trai, ấn cậu vào lan can.

"Anh lại muốn làm gì?"

"Lúc nãy hung dữ với em quá à?"

"......Ừm."

"Vậy chồng tự phạt một nụ hôn."

Giang Đề: "......"

Rốt cuộc đây là phạt hay thưởng vậy hả?

Giang Đề đẩy Trần Hiệt: "Đệt ông nội anh... Thả em ra, em sắp rớt xuống rồi!!!"

Thật ra cũng chưa đến mức rớt khỏi tàu, lan can đủ cao đủ chắc.

Nhưng biển sâu cuộn sóng vẫn khiến người ta sợ hãi.

Tiếng chửi bực bội của Giang Đề hơi lớn, lại vô tình gọi tới một đám người.

Họ ùa từ trong khoang tàu chạy ra, tận mắt thấy chàng trai anh hùng của họ bị người thanh niên kia ấn trên lan can, eo còn bị giữ chặt.

Giữa hai người lại có một người đuôi mắt đỏ ửng.

Khung cảnh này cực kỳ thích hợp để thêm một câu: mạng cho anh, anh của em.

Nhưng có lẽ ngay từ đầu thiết lập nhân vật đã lệch khỏi kiểu tình yêu trong sáng phổ thông nên sự giằng co giữa hai chàng trai trực tiếp và hoang dã hơn, bỏ qua luôn câu thoại kinh điển đó, rồi...

Hôn mạnh.

Đáng nói là người bị giữ eo kia lại là người chủ động trước.

Cậu sợ rớt xuống quá nên ngược lại túm cổ áo Trần Hiệt, vừa chửi vừa chủ động hôn lên môi anh.

"Híttt~~~~"

Những người chính nghĩa chạy ra cứu người đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, cả đám chết trân.

Cô thỏ lúc này cũng hoàn toàn quên mất nỗi buồn.

À thì ra...

Dù là cướp người nhưng hóa ra bế công chúa cũng có lý do.

Ngại ghê...

Đúng lúc này, mấy đồng đội tưởng rằng đã làm mất xạ thủ cục cưng của đội chen qua đám đông lao tới.

"Có chuyện gì vậy, có chuyện gì vậy?"

"Nghe nói Giang Đề bị cướp? Để tôi xem là thằng súc..."

Triệu Bắc Nam và Time vừa xắn tay áo lên được nửa chừng thì biểu cảm sụp đổ, quay đầu bỏ đi.

Cloud: "?"

Cloud thò đầu nhìn một cái, rồi nở nụ cười giả trân, cũng quay đầu đi luôn.

Cơm chó này, họ ăn đủ rồi.

-

Giang Đề tiện tay làm một pha nghĩa hiệp, đổi lại là cả đội được miễn toàn bộ chi phí tiêu dùng trong dạ tiệc hóa trang.

"Ối chà~ vậy có phải là chúng ta muốn làm gì thì làm, còn không tốn một xu không?" Triệu Bắc Nam hưng phấn hỏi.

Giang Đề: "Anh muốn làm gì?"

Triệu Bắc Nam giơ một ngón tay chỉ lên: "Ăn buffet~"

Bản chất ăn hàng lộ rõ.

Cả nhóm lên nhà hàng tầng hai của du thuyền, bưng đĩa thức ăn ra boong ngoài trời ngồi ăn.

Trôi giữa biển, tắm nắng, thêm cà phê kiểu Mỹ, phải nói là rất thư thái.

Xung quanh cũng có nhiều người giống họ, đều tháo mặt nạ, thoải mái tận hưởng khoảnh khắc nghỉ dưỡng này.

Triệu Bắc Nam cúi đầu ăn rất chăm chú.

Time thì chăm chú buôn chuyện với Cloud, kể mình vừa nãy khi nhảy đã gặp mấy cô gái xinh đẹp phóng khoáng, đối phương nhiệt tình với mình ra sao ra sao.

Triệu Bắc Nam tranh thủ cười khẩy chọc ngoáy: "Thôi đi. Bảo cậu đừng khoe mà mày cứ khoe, suốt ngày nói mình là vô địch thế giới, kết quả mấy cô kia có xem thể thao điện tử đâu, còn tưởng cậu là thằng điên."

Time: "......"

Time kéo ghế qua lao vào đánh nhau với Triệu Bắc Nam.

Cloud vội chạy tới can.

Giang Đề và Trần Hiệt dựa sát nhau ngồi, hoàn toàn phớt lờ cuộc chiến ác liệt của đồng đội.

Trần Hiệt đeo găng tay bóc tôm, động tác nhàn nhã tao nhã, thịt tôm bóc xong tự nhiên đưa tới bên miệng Giang Đề.

Giang Đề nâng cốc uống ừng ực mấy ngụm nước, hỏi: "Lúc lên tàu anh nghe điện thoại của ai vậy?"

Vốn chỉ hỏi cho có, không ngờ Trần Hiệt lại trả lời: "Thiên cơ không thể tiết lộ."

"......"

Tò mò của chàng trai phản nghịch lập tức bị khơi lên.

Cậu nhấc mí mắt mỏng, hừ lạnh một tiếng.

Khoảng cách với đất liền đã lùi xa, hòn đảo giữa biển thu gọn lại trong tầm nhìn, như một hạt đậu lập thể, lấp lánh sắc màu giữa đại dương.

Tầng ba trở lên của du thuyền không mở cho khách, nhưng boong tầng ba cực kỳ náo nhiệt, nhạc vang trời, tiếng cười rộn rã.

"Tầng ba đang làm gì vậy?" Một cô gái dùng tay che nắng, ngẩng đầu nhìn lên, hỏi.

Bạn cô đáp: "Không nghe nhạc cưới à? Đang tổ chức đám cưới đó."

Lời vừa dứt là một tấm voan trắng từ trên cao rơi xuống.

Time nhanh tay, giơ tay chụp.

Không ngờ chụp trúng thật.

Rồi hắn còn thiếu đòn hơn, úp thẳng tấm voan lên đầu Giang Đề, cười há há: "Hừm, tính ra đây là đám cưới thứ ba tụi mình gặp rồi. Vậy khi nào mới đến lượt Giang Đề làm cô dâu đây?"

Giang Đề không hất voan ra, nhưng cậu gác một chân dài thẳng lên bàn, đôi giày thể thao trắng đắt tiền dưới nắng sạch đến chói mắt.

Time run lên, vội giật tấm voan khỏi đầu chàng trai cáu kỉnh, rụt rè xin lỗi: "Đại ca em sai rồi."

Giang Đề liếc hắn một cái rồi đứng dậy đến khu tráng miệng lấy bánh ăn.

Đám cưới trên tầng ba càng lúc càng rộn, có thể thấy rõ khách mời chen chúc bên lan can, cùng nhau đếm một hai ba gì đó.

Du khách tầng hai thích xem náo nhiệt, đều tụ lại xem rốt cuộc tầng ba đang bày trò gì.

Chẳng bao lâu sau, biuuu một tiếng, một vật rất đẹp bị ném từ tầng ba xuống, vẽ nên một đường cong hoàn hảo dưới ánh nắng rực rỡ.

Hoa cưới!

Là bó hoa cô dâu!!

Boong tầng hai lập tức náo loạn, không ít cô gái giơ cao hai tay chụp lấy.

Hiệu ứng đám đông xuất hiện, những người khác cũng tham gia.

Vài giây sau, bó hoa vèo một cái rơi vào giữa đám người.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về điểm rơi.

"Ai? Ai bắt được vậy?"

"Trời ơi sao không phải tôi? Tôi thật sự hy vọng năm nay gả được chồng, tôi đợi ngày đó đến sắp tắt kinh rồi!"

"Đừng nản, biết đâu rơi xuống đất thì sao, vận may của mọi người là ngang nhau mà."

"Đúng là ngang nhau. Toàn bộ mọi người ở đây, ngang nhau ở chỗ không gả nổi."

Có một chàng trai rất sốt ruột, hắn ta đi du lịch cùng bạn gái.

Bạn gái không bắt được hoa nên hơi buồn, hắn ta liền lớn tiếng hỏi: "Rốt cuộc là ai bắt được hoa vậy?"

Trung tâm đám đông như một mạch nước, ban đầu rất yên tĩnh.

Một lúc sau, một bó hoa kết từ tulip và lan bướm được từ từ giơ lên.

Bàn tay giơ hoa trắng và gầy, trên ngón áp út đeo một chiếc nhẫn nam đơn giản nhưng dáng rất đẹp.

Là con trai?

Được thôi.

Khoan đã—

Vèo vèo vèo, tất cả mọi người đột nhiên đồng loạt nhìn về phía Trần Hiệt.

Trần Hiệt lười biếng dựa vào một cây cột, ngón tay thon dài cầm ly cocktail, khóe môi cong lên, cười nhẹ nhìn chàng trai đang hận không tìm được cái lỗ để chui xuống.

Time: "Tôi đã nói mà, ông trời cũng đang giục Giang Đề mau mau làm chú... Chú rể."

Cloud: "Vận may kiểu này đúng là không ai bì nổi."

Triệu Bắc Nam: "Tôi muốn làm phù rể!!"

Không biết là bị ai đẩy hay bị gió thổi, Giang Đề bị cả người lẫn hoa đẩy tới trước mặt Trần Hiệt.

Khóe môi cậu còn dính kem bánh, cậu l**m một cái, rồi mặt không cảm xúc giả vờ bình tĩnh nói: "Cái này không tin được."

Đôi mắt hoa đào của Trần Hiệt lấp lánh kiểu cười dịu dàng trêu chọc.

"Thiên cơ đã lộ, cái này bắt buộc phải tin."

"?"

Thiên cơ gì? Liên quan gì đến bó hoa?

-

Nửa đêm, trên đỉnh núi của biệt thự có thể nhìn thấy sao trời và biển cả.

Đồng đội đều đã ngủ nên yên tĩnh như tờ, chỉ còn Trần Hiệt xoa cổ đi tìm người.

"Giang Đề? Giang Đề?"

Biệt thự có rất nhiều phòng, ngoài phòng ngủ của đồng đội còn có phòng chiếu phim, phòng game, phòng giải trí và phòng tập.

Anh tìm từng phòng một, không thấy gì.

Cuối cùng, khi đến phòng khách, trong ánh tối mờ mờ, anh thấy một chàng trai lảo đảo bước ra từ bếp, ôm trong lòng một chai rượu, một cái bánh và một cái rổ nhỏ đựng đầy anh đào.

"......Anh, anh dậy rồi."

Chàng trai nói năng hơi ngọng, đặt đồ lên bàn dài cũng ngơ ngác.

Rõ ràng là nhóc con đã lén uống rượu, hơn nữa còn say rồi.

Trần Hiệt bước tới, xoay người cậu lại, sờ lên gương mặt nóng bừng.

"Xuống ăn vì đói hay là uống rượu?"

Vốn đã ngủ rồi, giữa chừng Trần Hiệt tỉnh dậy, phát hiện chàng trai bên cạnh biến mất.

Ban đầu tưởng chỉ đi vệ sinh, ai ngờ bây giờ mới biết nhóc con là nhân lúc không ai quản, lén ra uống rượu.

Giang Đề cũng thú nhận: "Uống rượu. Nhưng, nhưng anh đừng quan tâm. Cùng lắm em mời, mời anh uống chung."

Nói rồi, cậu ấn Trần Hiệt ngồi xuống bàn.

Sau đó cầm chai rượu định rót.

"Ơ, không có ly, uống kiểu gì?"

"Vậy... Vậy không uống nữa, mời anh ăn bánh."

"Đù, thìa cũng không có."

Giang Đề vò vò mái tóc ngố, rồi xoay vòng tại chỗ.

Trần Hiệt: "......"

Trần Hiệt: "Ngoan, về phòng ngủ đi."

Giang Đề hất tay anh ra, lắp bắp: "Đừng vội, em... Em có cách rồi."

Trần Hiệt dở khóc dở cười: "Cách gì?"

"Anh... Anh ngồi yên."

Trần Hiệt bất lực, đành chiều theo: "Được, nghe em."

Cửa kính sát đất trong suốt, ánh trăng lặng lẽ tràn vào, muôn vì sao ngoài kia cũng như đang len lén dõi theo

Trần Hiệt cảm thấy trước ngực đột nhiên mát lạnh.

Rồi cái mát đó lan dần xuống, trượt tới bụng phẳng.

Mắt anh chợt mở to, sau đó bật cười.

Thế là anh thả lỏng dang chân, thong dong nhìn chàng trai đang loay hoay cởi chiếc cúc áo sơ mi cuối cùng của mình.

Chiếc cúc đó thật sự quá cứng đầu, cởi mãi không ra.

Giang Đề tức điên, cúi xuống, dùng răng cắn đứt.

Trong lúc vô tình, mái tóc mềm khẽ lướt qua lớp cơ mỏng của người đàn ông.

Trong khoảnh khắc đó, lồng ngực Trần Hiệt phập phồng mạnh, anh hít sâu một hơi, rồi nhẫn nhịn nhắm mắt lại.

"...Anh, ăn khuya không?"

Người đàn ông thoải mái ngửa cổ, cố ý để lộ yết hầu gợi cảm.

"Ăn kiểu gì?"

Tay Giang Đề lưỡng lự giữa bánh và rượu vang, tạm thời chọn bánh.

"Muốn ăn thế nào thì ăn thế đó."

"Vì em đã nói với anh rồi, lúc ở Paris."

Chàng trai ngẩng đầu nhìn Trần Hiệt, môi mỏng đẹp, đôi mắt trong veo phủ một tầng sương nước nhạt, giữa mơ hồ và mê ly, lấp lánh vài phần dụ dỗ và mời gọi.

"Em đã nói với anh ở Paris rồi, em nói là..."

"Em sẽ đồng ý tất cả."

Yết hầu lăn nhẹ, hơi thở quấn lấy nhau, ánh mắt người đàn ông nóng bỏng dồn dập rơi trên chiếc cổ đẹp của chàng trai.

Nhưng anh không động đậy.

Chú cừu non vô tội mà, sẽ tự mình dâng tới.

-

Bịch bịch bịch, Triệu Bắc Nam mặc quần đùi vội vã chạy xuống lầu.

Vài phút sau, lại ôm một bình nước vội vã chạy lên.

Lên được nửa cầu thang, hắn lại quay xuống, đi tới bàn ăn, nhìn bừa bộn khắp bàn lẫn dưới đất, mặt mày ngơ ngác.

"Ai làm bánh với rượu vung vãi khắp nơi vậy?"

"Thôi kệ, ai làm thì mặc. Đi ngủ, buồn ngủ chết rồi."

Triệu Bắc Nam ngáp một cái, chuẩn bị lên tầng lại.

Đúng lúc này, cổ bỗng lạnh toát.

Biệt thự này sao còn lọt gió nữa vậy?

Quay đầu lại, cửa kính sát đất đang mở.

Hắn đặt bình nước xuống, chạy đi đóng cửa.

Lúc đóng, đột nhiên nghe thấy tiếng nước bắn tung.

Triệu Bắc Nam chậm rãi ngẩng đầu, thấy một bể bơi phản chiếu bầu trời xanh thẫm và sao trời dưới ánh trăng.

"Nửa đêm rồi mà còn ai đi bơi nữa?"

Không ai trả lời.

Một cơn gió đêm thổi qua, mặt nước bể bơi gợn lên những gợn sóng nhè nhẹ như đuôi cá.

Nhưng nhìn chung vẫn khá yên tĩnh.

"Chẳng lẽ mình nghe nhầm?"

Triệu Bắc Nam thò đầu nhìn kỹ, xác nhận trong bể không có ai mới đóng cửa lại.

Bịch bịch bịch, thân hình mập mạp biến mất trên cầu thang.

Sự yên tĩnh của đêm chỉ duy trì được một lúc.

Chẳng bao lâu sau, mặt nước bể bơi lại bắn lên những bọt nước.

Lần này dữ dội hơn lúc nãy rất nhiều.

Hơn nữa còn kéo dài liên tục, rất lâu, rất lâu.

..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....

28/12/2025

#DevilsNTT