Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 99

topic

Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 99 :Phiên Ngoại 5

Giang Đề phát hiện ra rằng yêu đương và kết hôn có một nhược điểm không mấy dễ chịu là không gian riêng tư bị thu hẹp đáng kể, rất nhiều bí mật cá nhân đều không thể giấu được nữa.

Nguyên nhân là vì cuốn nhật ký mà cậu cất giấu kỹ hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn bị Trần Hiệt vô tình lật thấy.

Trong cuốn sổ đó ghi chép rất nhiều tâm tư vụn vặt, những nét viết, vẽ linh tinh của Giang Đề.

Ví dụ như sự thất vọng khi năm đó tham gia Summer Camp nhưng không thể vào được EOG.
Ví dụ như niềm vui thầm kín khi sau này lại được Trần Hiệt vớt vào EOG. Ví dụ như sự xấu hổ và tức giận khi vô tình phát hiện Trần Hiệt cứ động một chút là có phản ứng sinh lý với mình. Cũng có cả sự hoảng loạn và luống cuống khi nhận ra bản thân cũng thích Trần Hiệt.

Cuốn sổ dày cộp ấy đã theo Giang Đề suốt nhiều năm, ghi lại rất nhiều tâm sự, mà phần lớn nội dung đều liên quan đến Trần Hiệt.

Sau khi lật xem xong, tâm trạng Trần Hiệt vô cùng phức tạp.

Anh biết Giang Đề rất giỏi che giấu cảm xúc, nhưng không ngờ trong những năm đó, cậu lại giấu nhiều bí mật nhỏ liên quan đến anh đến vậy.

Khó mà không nói là vui, nhưng nhiều hơn cả vẫn là xót xa.

Nghĩ một lúc, Trần Hiệt quyết định đặt cuốn nhật ký về chỗ cũ coi như chưa từng phát hiện ra.

Nhưng trùng hợp thế nào lại đúng lúc Giang Đề đẩy cửa bước vào.

Nhìn thấy cuốn sổ trong tay Trần Hiệt, sắc mặt cậu lập tức thay đổi.

Ban đầu là tức giận, tiếp theo là xấu hổ, cuối cùng là buồn bã.

Trần Hiệt hoảng hốt, vội vàng bước nhanh tới đưa đầu ngón tay nhẹ nhàng lau khóe mắt đã đỏ của chàng trai, kiên nhẫn dỗ dành: "Xin lỗi, anh không cố ý lật nhật ký của em đâu. Coi như anh chưa thấy gì, được không?"

Trần Hiệt dỗ Giang Đề như dỗ trẻ con, nhưng Giang Đề cũng không phải trẻ con thật.

Cậu hất tay người đàn ông ra, mím môi, lạnh mặt không nói gì.

Dù sao thì cơn giận này là giận thật và Trần Hiệt phải mất mấy ngày mới dỗ được.

Nói đi cũng phải nói lại, trong lòng Giang Đề cũng không thật sự trách Trần Hiệt.

Hai người sống chung, đến cả q**n l*t của cậu cũng là Trần Hiệt mua thì còn có gì mà giấu nhau được nữa?

Chỉ là những tâm tư cá nhân thì khác, dù sao cũng cần một nơi bí mật để cất giữ.

Trước cả cuốn nhật ký này, khi Trần Hiệt chơi điện thoại của Giang Đề còn vô tình phát hiện ra rất nhiều tài khoản phụ của cậu.

Ví dụ như: Tài khoản Weibo phụ dùng để hóng drama và phản bác antifan của họ. Tài khoản Tieba dùng để khen kỹ thuật của đội mình là đỉnh nhất Liên Minh. Tài khoản Hupu dùng để bình chọn Trần Hiệt và mình là hai người đàn ông đẹp trai nhất Liên Minh. Tài khoản Zhihu dùng để ẩn danh trả lời mấy chuyện bí mật trong giới thi đấu chuyên nghiệp. Tài khoản video ngắn thì dùng để xem đủ loại highlight phong thần và... Cơ bụng của Trần Hiệt.

Trần Hiệt không cố ý xâm phạm đời tư của Giang Đề, nhưng một cái điện thoại thì có bao nhiêu đâu, cầm vào tay là chẳng giấu được gì.

Ngược lại, trước mặt Giang Đề thì Trần Hiệt cũng không có bí mật gì, và anh cũng chưa từng che giấu.

Chỉ là tính cách hai người hoàn toàn trái ngược.

Trần Hiệt luôn có thể dễ dàng nói ra cảm xúc trong lòng còn Giang Đề thì không.

Chàng trai hơi cô độc và hướng nội, một câu em yêu anh, e rằng phải để cậu uống hết tám chai vodka Nga mới nói ra được.

Vì vậy dù thế nào đi nữa, cậu vẫn phải nghĩ cách tìm thêm một không gian riêng tư khác.

Nhưng tài khoản phụ thì hy sinh sạch rồi, nhật ký cũng hy sinh, vậy còn chỗ nào để viết nữa?

-

Một hôm ăn khuya cậu nghe đồng đội ngồi tám chuyện.

Time chửi bới om sòm: "Đm, tôi theo bộ 'Nhị cẩu bám theo hoa khôi thôn' mấy năm rồi, hơn một vạn chương mà còn chưa kết, đúng là chó má."

Triệu Bắc Nam: "Vẫn chưa xong à? 'Lạc Lạc tìm bố' bên Nữ Tần đã kết thúc từ lâu rồi."

Cloud nói: "Time đúng là hiểu cảm giác theo truyện dài kỳ. Đổi lại là tôi, truyện chưa hoàn là không đọc."

Time quăng điện thoại xuống: "Không đọc nữa, bao giờ kết rồi đọc tiếp. À đúng rồi, dạo này có truyện nào đọc lúc ăn cơm ngon không? Phải hoàn rồi nhé."

Triệu Bắc Nam lạnh lùng đáp: "Tôi viết, đọc không?"

Cả phòng huấn luyện lập tức đồng loạt quay sang nhìn cậu mập đang cười haha kia.

Trần Hiệt nhướn mày: "Ghê vậy, Bắc Nam của chúng ta còn là nhà văn cơ à."

Triệu Bắc Nam cười ngại ngùng: "Uầy, đừng khen, hồi đi học viết chơi thôi."

Nói rồi, hắn gửi một đường link vào nhóm chat.

Mọi người bấm vào, thấy tên sách là 'Trợ thủ số một' bút danh là Tiểu mập biết nhảy Tango.

Vừa mở chương đầu tiên là cả đám đã cười bò.

Time: "Một đoạn văn mười mấy lỗi chính tả, cậu mù chữ à?"

Triệu Bắc Nam gãi đầu xấu hổ: "Hồi đó còn nhỏ mà."

Cloud nói: "Lỗi chính tả không quan trọng, nhưng cuốn này chẳng phải là tự truyện của Bắc Nam à?"

Triệu Bắc Nam càng ngượng hơn: "Không phải đâu, lúc đó tôi chỉ viết giấc mơ của mình thành truyện thôi. Rất may là mấy năm sau, thằng loser lội ngược dòng thành công, giấc mơ cũng thành hiện thực."

Cả đám lập tức nhìn cậu mập bằng ánh mắt kính nể.

Trần Hiệt chủ động rót cho Triệu Bắc Nam một ly rượu.

-

Sau bữa ăn khuya hôm đó, Giang Đề đột nhiên nảy ra một ý tưởng mới.

Tại sao cậu không viết nhật ký trên mấy nền tảng viết truyện chuyên nghiệp?

Dù sao cậu cũng không ký hợp đồng làm tác giả, không cần lo bị nhiều người chú ý.

Dù có chút người đọc, dưới lớp ẩn danh thì ai biết cậu là ai?

Quan trọng nhất là chắc chắn Trần Hiệt không ngờ tới chiêu này.

Thế là tối hôm đó, Giang Đề mở một app đọc truyện nổi tiếng có sẵn trong điện thoại là Thượng Đầu.

Trước tiên đăng ký bút danh bừa: T Bé.

Sau đó tạo tác phẩm mới.

Bước này cần chọn kênh và thể loại.

Kênh thì đương nhiên là nam. Còn thể loại, cậu vốn định chọn tản văn hay nhật ký, nhưng không có mục này nên tùy tiện chọn đô thị.

Cuối cùng là đặt tên sách.

Giang Đề đặt rất qua loa: Nhật ký sinh hoạt của hai tuyển thủ thể thao điện tử.

Thế là Giang Đề chính thức mở ra hành trình sáng tác tiểu thuyết đầu đời.

Sau khi tạo xong cậu không vội viết ngay.

Mãi đến một đêm đầy tâm sự thì cậu mới gõ chương đầu tiên.

Tên chương: Ai mà tin được, vậy mà ông đây lấy chồng.

***

Tên sách: Nhật ký sinh hoạt của hai tuyển thủ thể thao điện tử

Thể loại: Truyện Nam – Đô thị – Esports

Tác giả: T Bé

Thời gian đăng: 14/08/20X3

Trạng thái ký hợp đồng: Chưa ký

Chương 1: Ai mà tin được, vậy mà ông đây lấy chồng.

Hôm qua là sinh nhật tôi, tôi và anh ấy đã tổ chức hôn lễ.

Chuyện này đúng là tôi không tài nào ngờ tới.

Dù sao thì với tư cách là một cặp nam nam, tôi luôn có ý thức phải sống kín tiếng. Làm gì có gay nào cao siêu yêu đương rồi còn tổ chức đám cưới chứ?

Nhưng anh ấy nói, anh ấy nhất định phải để cả thế giới biết rằng mới hai mươi mấy tuổi, anh đã cưới được cậu con trai mình thích nhất.

Còn muốn tôi mang họ anh ấy nữa.

(# ̄~ ̄#)

Thế thì anh ấy cũng phải mang họ tôi.

——————***—————

Mùa giải trong game thay đổi nên phía chính thức tung ra một loạt thiết kế nạp tiền mới.

Trong đó có một đạo cụ tên là kim cương Catherine cực kỳ được yêu thích.

Theo quy tắc nếu người chơi sở hữu viên kim cương này, có thể rèn bất kỳ vũ khí hoặc trang bị nào cho thú cưng của mình trong cộng đồng pet.

Giá trị có thể nói là vô cùng đắt đỏ.

Thứ quý giá như vậy dĩ nhiên không dễ lấy.

Điều kiện đầu tiên để có được kim cương Catherine chính là nạp tiền.

Số tiền nạp phải từ 188 tệ trở lên mới có một lượt rút thưởng.

Việc rút thưởng chính là lấy vé vào mỏ trong game.

Nhưng tỷ lệ rút trúng vé cực kỳ thấp, theo nguồn tin nội bộ của công ty game, xác suất trúng chỉ có 1%.

Điều này có nghĩa là, bạn nạp 188 tệ có thể trúng, cũng có thể nạp 180 nghìn, thậm chí 1,8 triệu tệ mà vẫn không trúng.

Nếu may mắn rút được vé vào cửa thì tiếp theo phải vào bản đồ mỏ hẻm núi trong game, thông qua làm nhiệm vụ và thi đấu PVP, mới có khả năng đào ngẫu nhiên được một viên Kim cương Catherine.

Tóm lại, xác suất lấy được kim cương là cực kỳ, cực kỳ thấp, trừ khi người chơi cực kỳ đỏ.

Cũng chính vì vậy, trên mạng nổi lên một trào lưu khoe kim cương.

Những người chơi rút được kim cương Catherine không ngừng đăng video khoe khoang trên các nền tảng, khiến đa số người không rút được chỉ biết ghen tị đến đỏ mắt.

Đừng nói người chơi bình thường, ngay cả tuyển thủ chuyên nghiệp cũng rất ít người rút trúng.

Sau khi đạo cụ này ra mắt, phải tới nửa tháng sau mới có một tuyển thủ chuyên nghiệp đào được thứ đó.

Người đó không ai khác chính là Trần Hiệt.

Quá trình xảy ra chuyện này có phần quá lố, đến mức trực tiếp leo top hot search trên các nền tảng mạng xã hội.

Mở đầu sự việc là hôm đó Trần Hiệt mở livestream, đặc biệt thắp hương rửa tay, bái Phật cầu kinh, trải qua đủ tám mươi mốt bước cầu may, cuối cùng mới chính thức bắt đầu hành trình tìm báu vật của mình.

Trần Hiệt nghĩ bụng, mình là con ruột của bố game, chẳng lẽ một tấm vé đào mỏ mà cũng không lấy được?

Thực tế chứng minh, thật sự rất khó.

Anh rút hơn hai mươi lần vẫn không trúng nổi một vé.

Chưa xuất quân đã chết giữa đường, Top lane số một của Liên Minh nhẹ nhàng bại trận trước một trò rút thưởng.

Vì vậy phòng livestream tràn ngập tiếng cười quác quác của fan.

Những người bạn khác trong Liên Minh cũng nghe nói chuyện này nên lần lượt gọi điện "an ủi".

"Anh Hiệt, thôi đi, anh không rút trúng đâu."

"Anh Hiệt, Trụy Thần còn nạp mấy chục nghìn rồi mà còn chưa thấy bóng dáng kim cương đâu, anh đừng cố nữa."

"Anh Hiệt, nói thật nhé, anh cưới bé Đề rồi, vận may khoản này... Không nói là sao chổi, nhưng chắc chắn cũng không đỏ nổi đâu."

Trần Hiệt nhíu mày: "Thiết lập xui xẻo của bé nhà tôi vẫn chưa sập à? Vậy hôm nay tôi nhất định phải cho mấy người xem thế nào gọi là sập thiết lập."

Nói xong anh kéo Giang Đề đang chơi game bên cạnh lại.

"Em bé, lại đây, dữ với họ một cái."

Giang Đề: "......"

Giang Đề liếc anh một cái: "Trước mặt nhiều người thế này, anh đừng ép em bạo lực gia đình."

[Ha ha ha ha ha ha ha——]

[Hiệt Thần, địa vị gia đình: Sàn nhà]

["Nhóc con, lại đây, dữ với họ một cái""Anh đừng ép em bạo lực gia đình"]

[Chỉ cần dữ là được rồi còn gì [cười nghiêng mắt]]

[Cứu há há, bé Đề thật sự dữ kìa. Dễ thương quá hahahahaha]

Trần Hiệt ngượng ngùng sờ mũi, kéo Giang Đề ngồi lên đùi mình.

"Rút giúp anh một lần đi, em bé."

"Không rút, rút cũng không trúng."

"Rút một cái thôi mà, nhỡ đâu trúng thì sao?"

Giang Đề âm u hỏi ngược lại: "Tay em đỏ hay đen anh không biết à?"

"......"

Trần Hiệt là người duy nhất tin rằng Giang Đề là một nhóc may mắn.

Anh nắm tay cậu đặt lên chuột, dịu giọng dỗ: "Ngoan, rút một cái thôi, đúng một cái."

Giang Đề thật sự không hiểu chấp niệm của Trần Hiệt với một viên kim cương ảo là từ đâu ra, dù sao cũng chỉ là đạo cụ trong game.

Nhưng cậu không cãi lại được người này, đành nắm chuột, rất tùy tiện nhấn một cái vào nút rút thưởng trên màn hình.

Vòng quay xoay tròn, xoay tròn.

Fan trong livestream chẳng ôm hy vọng gì, Giang Đề cũng đứng dậy quay về chỗ ngồi của mình.

Chỉ có một m*nh tr*n Hiệt nín thở, chằm chằm nhìn kim chỉ trên vòng quay.

Sau đúng bốn mươi giây dài đằng đẵng, kim chỉ cuối cùng cũng dừng lại ở một hướng nào đó.

Giang Đề đang dùng thìa xúc một miếng bánh xoài cho vào miệng, bỗng nghe giọng Trần Hiệt vang lên: "Em bé."

"Hả?"

"Em..."

"Không trúng đúng không? Ừm, đừng nản, cố gắng lần sau, em tin anh nhất định sẽ thành công." Giang Đề quay người lại, hiếm khi tỏ ra thương hại mà xoa xoa đầu người đàn ông, không có chút cảm xúc nào, toàn là kỹ thuật an ủi: "Không được nữa thì tìm bố game mở cửa sau cho anh đi."

Trần Hiệt quay đầu, khóe môi cong lên, đáy mắt toàn ý cười: "Ý anh là, em giỏi thật."

Giang Đề ngẩn ra: "Hả?"

Trần Hiệt không nhịn được, cúi người hôn nhẹ lên khóe môi cậu, đầu lưỡi lướt qua l**m sạch lớp kem còn dính lại.

Sau đó kéo cậu vào trước người mình, cho cậu nhìn màn hình máy tính.

Trong khung hình livestream, tai Giang Đề đỏ bừng.

Đm, đông netizen thế này, hôn cái quỷ gì chứ.
Hôn thì thôi đi lại còn dùng cả lưỡi...

Khoan đã..

Giang Đề bỏ qua màn hình đầy commentngười lớn, đột ngột trừng to mắt.

Chỉ thấy trên màn hình game có một luồng sáng chói mắt bùng lên.

Ở trung tâm luồng sáng là hai tấm vé cổ kính.

Trúng rồi!!

Mà không chỉ một mà là hai tấm.

Theo quy tắc, cơ chế rút một lần ra hai vé là thiết kế riêng cho cặp đôi, nhưng xác suất xảy ra còn thấp hơn rất rất rất nhiều so với rút được một vé.

Chính vì vậy, dù Giang Đề vốn chẳng hứng thú gì với một viên kim cương ảo thì lúc này đôi mắt cũng sáng lên một chút.

Người xem còn kích động hơn cả cậu.

[A a a a a a a nói một vạn lần rồi, bé Đề không phải sao chổi, là linh vật may mắn!]

[Nói biểu diễn sập thiết lập là sập thiết lập luôn, 6]

[Có kịch bản đúng không vậy?]

[Không tận mắt thấy chắc tôi nghĩ là gian lận rồi]

[Đừng mừng sớm quá, mới chỉ là vé thôi, phía sau còn đào mỏ, cái đó khó hơn]

Đương nhiên Trần Hiệt biết điều đó, nhưng anh luôn có một niềm tin mù quáng rằng chỉ cần Giang Đề ở đây thì mọi chuyện đều sẽ may mắn.

Cục cưng may mắn của anh mà.

Vì vậy anh đưa một tấm vé cho Giang Đề, kiên quyết kéo cậu cùng mình vào mỏ hẻm núi làm nhiệm vụ.

Ban đầu Giang Đề không tin mấy thứ này, nhưng sự tin tưởng của Trần Hiệt vừa khiến cậu buồn cười, vừa làm lòng mềm đi.

Thế là cậu quay lại trước máy tính của mình, thoát khỏi huấn luyện game, vào phòng game của Trần Hiệt.

Đến mỏ hẻm núi, nghe nói tỷ lệ đào được kim cương chỉ có 0,5%.

Trong đó nhiệm vụ quan trọng nhất chính là đấu PVP.

Theo lý thuyết, đã là PK thì bên thắng mới có thể nhận được manh mối kim cương.

Nhưng trò này quái ở chỗ, trong PVP, xác suất nhận manh mối của bên thắng và bên thua có thể ngang nhau.

Đây cũng là điểm khiến đa số người chơi khó chịu nhất.

Thua thắng đều có manh mối, vậy còn thi đấu làm cái gì? Cứ vào game nằm im là xong à?

Nhưng Giang Đề thì khác, cậu lập tức ngửi thấy mùi biến dạng quy tắc ở khâu thiết kế.

Theo lẽ thường, đã là thi đấu thì mọi quy tắc đều phải ưu tiên người thắng.

Nếu thua thắng đều có manh mối, trừ khi trong đám người thua kia tồn tại yếu tố nào đó có thể can thiệp kết quả.

Vì thế Giang Đề ôm tâm lý phá án, cùng Trần Hiệt tiến vào nhiệm vụ.

Nhiệm vụ PVP có ba ải.

Ba ải thông liền nhau, độ khó tăng dần.

Ngã ở bất kỳ ải nào là vé sẽ bị hủy, phải rút lại từ đầu.

Mà cho dù vượt qua cả ba ải cũng chưa chắc đào được kim cương.

Ải thứ nhất, Giang Đề và Trần Hiệt ghép đội toàn người qua đường, dễ dàng gánh cả ván.

Thắng xong, rất may mắn, hệ thống tự động phát manh mối, yêu cầu họ đến một nơi gọi là thung lũng Dược Vương.

Hai người lập tức tới đó, mở ải thứ hai.

Trong lúc chọn tướng và chờ vào trận, Giang Đề tranh thủ uống một ngụm nước.

Nhưng môi vừa chạm mép cốc là cậu khựng lại: "Anh, nhìn pháp sư với hỗ trợ bên mình kìa."

Trần Hiệt liếc qua: "Ừm, hình như là ván trước."

Giang Đề im lặng một giây: "Ván trước họ ở bên đối diện."

Trần Hiệt sững người, rồi nhìn sang Giang Đề.

Giang Đề nói: "Họ là bên thua."

Bên thua thì sao có thể cùng họ đến Thung lũng Dược Vương chứ?

Nhưng họ vẫn xuất hiện.

Hơn nữa còn trùng hợp đến mức cùng một đội.

Điều này có nghĩa là, ván trước, người nhận được manh mối không chỉ có những người thắng là Giang Đề và Trần Hiệt mà còn có hai người thua cuộc kia.

Vì sao?

Trần Hiệt uống thêm một ngụm nước: "Xem tiếp đã."

Không lâu sau, người chơi chính thức đáp xuống thung lũng Dược Vương.

Vừa chạm đất là tai nghe của Giang Đề và Trần Hiệt đã vang lên một tiếng chửi bực bội: "Đm, ghép trúng hai cặp đôi luôn, vận khí của mình đúng là... Không ai lên tiếng cho chó độc thân à?"

Họ mở bảng game phát hiện người nói là đi rừng.

Còn pháp sư và hỗ trợ, giống hệt Giang Đề và Trần Hiệt, trên đầu đều treo biểu tượng hai trái tim hồng, chứng minh họ đúng là một cặp.

Trần Hiệt cười một tiếng: "Em bé, em cứ núp đi, anh đi farm một vòng, lát quay lại bảo kê em."

"Không cần anh bảo kê, em tự lo được."

Hỗ trợ là người yêu của pháp sư, chắc chắn sẽ đi theo pháp sư nên ván này Giang Đề là trẻ mồ côi đường dưới.

Nhưng cậu không sợ.

Mồ côi đường dưới, không sợ gian khổ.

Chỉ là Giang Đề đầu game kiêu ngạo tự tin bao nhiêu thì mạng đầu chết thảm hại xấu xí bấy nhiêu.

Đội địch năm người bất ngờ dồn xuống đường dưới, cậu nhảy múa đến nát cả giày, tín hiệu cầu cứu bấm sắp hỏng nút, cuối cùng vẫn cô độc ngã dưới trụ.

Đây không phải đường dưới.

Đây là đường Hoàng Tuyền!!!

Giang Đề hơi bực, bởi vì dù đường trên và đi rừng ở xa không kịp chi viện thì pháp sư và hỗ trợ đang ở gần đó.

Cậu chuyển góc nhìn, muốn xem cặp đôi kia đang làm gì.

Vừa nhìn là suýt nữa thì tức đến phun máu.

Hai người đó... Đang ăn bùa đỏ.

Đi rừng cũng phát điên, gào lên trong tai nghe: "Hai đứa mày, một pháp sư một hỗ trợ, đớp bùa đỏ của tao làm gì?"

Pháp sư mở mic, là giọng nam: "Có một con thôi, cho bạn gái tôi. Lát tôi trả anh bùa xanh."

"Trả cái con mẹ mày, mày có thanh mana không? Bùa xanh vốn là của tao!!!"

Đi rừng vốn đã khó chịu vì ghép trúng hai cặp đôi, giờ còn bị một cặp làm trò buồn nôn thế này, không nhịn nổi dù chỉ một giây: "Đánh bùa đỏ cái đéo gì, rảnh rỗi thì đi hỗ trợ đường dưới đi được không? Tao chỉ rút được một vé thôi, thua vì tụi mày là tối nay tao sang nhà tụi mày thắp hương đó, tin không?"

Pháp sư và hỗ trợ cũng thấy mình sai, vội vàng xin lỗi mấy câu.

Hỗ trợ chạy vội xuống đường dưới, ngọt ngào nói: "Chị ơi, em hỗ trợ chị nha~"

Ban đầu Giang Đề không nói gì.

Vài phút sau, hỗ trợ đỡ giúp cậu một đợt sát thương, kịp thời kéo cậu khỏi bờ vực cái chết.

"Chị ơi, khen em đi~" Hỗ trợ lại ngọt ngào mở mic.

Cuối cùng lông mày Giang Đề cũng giãn ra, mở mic: "Cảm ơn, làm tốt đấy."

Trong tai nghe bỗng im lặng một giây.

Hỗ trợ đột nhiên kích động: "Hóa ra là anh trai... Giọng hay quá."

Cảm giác nguy cơ của pháp sư lập tức bật lên:
"Cục cưng, quay lại hỗ trợ anh."

"Không. Nhiệm vụ của hỗ trợ là bảo vệ đường dưới."

Pháp sư tức đến quay người chạy lên đường trên: "Vậy tôi đi hỗ trợ đường trên."

Nửa phút sau, hắn cố tình hạ giọng trầm nói với Trần Hiệt: "Chị ơi, em tới hỗ trợ chị, cẩn thận kìa, em bảo vệ chị."

Trần Hiệt: "......"

Giang Đề: "......"

"Chị ơi, chị chơi đường trên hay ghê, hiếm thấy con gái ngầu vậy."

Trần Hiệt: "......"

Giang Đề: "......"

"Chị ơi, rút lui đi, chiêu cuối để em đỡ cho chị."

Trần Hiệt với thanh máu đỏ lòm, tốc biến lao thẳng vào vòng vây địch, một loạt thao tác giết ngược thần thánh, nhẹ nhàng lấy hai mạng.

Sau đó là giọng lười biếng của anh vang lên trong tai nghe: "Anh bạn, không nhìn ID à?"

Pháp sư sững sờ: "N-nam à?"

"Chậc."

Trần Hiệt xác nhận rồi, tên này không biết Pray và Wither.

Cuối cùng đi rừng cũng nhịn đủ lâu, gào lên: "Không nhận ra ID thì logo tuyển thủ cũng phải nhận ra chứ?"

Pháp sư và hỗ trợ im lặng.

Đi rừng: "Thôi vậy... Hai anh, cho xin kết bạn được không? Em xin đó~"

Đi rừng hèn mọn tặng cho Giang Đề một bùa đỏ.

Tâm trạng Giang Đề rất tốt: "Ra ngoài add tôi."

"Á á á á cảm ơn!! Trời ơi, hôm nay dù không đào được kim cương thì tấm vé này cũng đáng giá rồi!"

Đi rừng phấn khích vì xin được bạn game của thần tượng.

Còn pháp sư và hỗ trợ thì chú ý tới điểm khác.

Hỗ trợ không giấu nổi kích động: "Hai anh trai thật sự là một cặp à?"

"Trời ơi, lần đầu em gặp ngoài đời, tưởng chỉ có trong tiểu thuyết thôi."

"Ờm... Hai anh, ai là 1 ai là 0 vậy?"

Trần Hiệt: "......"

Giang Đề: "......"

Thấy hai người đều không trả lời, cuối cùng hỗ trợ cũng nhận ra câu hỏi của mình hơi quá, vội vàng xin lỗi.

Nhưng một lát sau cô lại nhỏ giọng lẩm bẩm: "Em thấy anh đường dưới giống thụ hơn. Nghe giọng thôi đã thấy nhỏ nhỏ rồi."

Trần Hiệt run vai cười không ngừng.

Mặt Giang Đề đen thui: "......" Cậu tắt mic, một mình đi đánh quái lớn.

Không lâu sau, cặp Mid – SP cũng chạy tới.

Hỗ trợ hỏi pháp sư: "Không phải anh đi hỗ trợ đường trên à?"

Pháp sư u uất: "Thôi bỏ đi, anh ta một mình cân năm, anh qua chỉ giống thằng đần."

Nói xong, quái lớn bị ba người họ đánh chết.

Sau đó trên người ba người đồng thời xuất hiện những mảnh sáng lấp lánh.

Những mảnh này dùng để đổi manh mối sau khi kết thúc game, nhưng có đổi được hay không thì chưa chắc.

Chỉ nghe nói, mảnh càng nhiều thì tỷ lệ đổi được manh mối hữu hiệu càng cao.

Giang Đề cất mảnh vào kho nhỏ, trong lúc liếc mắt vô tình phát hiện một chuyện.

Hệ thống phát cho cậu 6 mảnh, nhưng pháp sư và hỗ trợ mỗi người 9 mảnh.

Nhiều hơn cậu 3 mảnh.

Đồng thời nếu cậu không nhìn nhầm, trong khoảnh khắc nào đó, trên đầu cặp đôi kia từng lóe lên một quầng sáng kim cương màu tím.

Nhưng chỉ xuất hiện đúng một giây rồi biến mất.

Giang Đề khựng lại, trong lòng thoáng qua một suy đoán.

"Khụ." Cậu hắng giọng: "Ván trước hai người thua mà? Sao vẫn vào được thung lũng Dược Vương vậy?"

Hỗ trợ đáp: "Đúng vậy, bọn em cũng bất ngờ lắm, nhưng hệ thống vẫn phát manh mối."

Pháp sư bổ sung: "Nhưng mấy người khác trong đội tôi thì không may như vậy, đều ngã ở ải một."

Trần Hiệt hỏi: "Sao biết họ không vào được ải hai?"

"Bọn em đánh tổ đội năm người mà." Hỗ trợ nói.

Câu trả lời của cặp Mid – SP càng khiến suy đoán của Giang Đề thêm chắc chắn.

Cậu bỏ hẳn thái độ kiêu ngạo không cần Trần Hiệt bảo kê lúc đầu, chủ động chạy lên đường trên, ném một loạt kỹ năng như pháo.

Trần Hiệt: "?"

Giang Đề lạnh lùng: "Bảo vệ em."

Trần Hiệt cười khẽ, đáp: "Được, công tử nhỏ."

Giang Đề nổi da gà, tai nóng ran.

Tên này đúng là lúc nào cũng nuôi cậu như trẻ con.

Từ đó, Giang Đề và Trần Hiệt mở chế độ đi đâu cũng có đôi.

Cậu đi đâu là Trần Hiệt theo đó.

Sau một đợt đánh quái lớn nữa thì Giang Đề phát hiện, số mảnh cậu và Trần Hiệt nhận được bằng hệt số mảnh của cặp Mid – SP.

Đi rừng là người ít nhất.

Đi rừng cũng rất tinh ý, lập tức nhận ra: "Đù má? Game này bug à? Không thể vì tôi là chó độc thân mà đối xử khác biệt chứ? Làm ăn không thể chó thế được."

Pháp sư: "Thôi im đi, chỉ cần chúng ta thắng là vào được ải ba."

Đi rừng: "Thắng cái bìu. Nhìn chiến tích của mày đi, tao bị mày kéo tụt đít dài như đuôi khỉ vàng rồi."

Nói thẳng ra thì đúng là pháp sư và hỗ trợ đánh như hết cơm.

Không thể nói họ là nguyên nhân trực tiếp nhưng kéo chân đội thì đúng là có phần.

Đúng vậy, ải hai, đội của Trần Hiệt và Giang Đề thua.

Hai người ăn ý tháo tai nghe cùng lúc, uống nước.

Fan trong livestream nhao nhao an ủi.

Trần Hiệt kéo khóe miệng, nói không sao, cùng lắm lần sau lại đến.

Nhưng đúng lúc này, Giang Đề đột nhiên nói: "Anh, nhìn hộp thư của anh đi."

Trần Hiệt không để ý, vừa mở mail ra là lông mày lập tức nhướng cao.

Phát manh mối — Ải ba đã thông qua!

Điều này xác thực lời đồn thông qua không liên quan trực tiếp đến thắng thua.

Suy đoán trong lòng Giang Đề được chứng thực một nửa, cậu vui vẻ đập tay với Trần Hiệt.

Đinh—

Có người gửi yêu cầu kết bạn cho Giang Đề.

Cậu liếc nhìn, là đi rừng ván vừa rồi.

Chấp nhận xong, đối phương lập tức nhắn: [QAQ thất bại rồi, có thể cùng Hiệt Thần Đề Thần chơi game không?]

Giang Đề trả lời: [Cậu thất bại à?]

[Ừ. Em hỏi cặp kia rồi, họ cũng thất bại. Có lẽ muốn thông qua thì vẫn phải thắng game]

Giang Đề không nghĩ vậy.

Cậu và Trần Hiệt không thắng mà vẫn thông qua.

Điều khiến cậu bất ngờ là cặp Mid – SP kia lại không thông qua.

Thôi, vào ải ba rồi tính.

Độ khó ải ba cao nhất, bởi vì đối thủ ghép vào có tới hai tuyển thủ chuyên nghiệp.

Một trong số đó là Thẩm Trụy.

Bảng chat công khai lập tức sáng lên với dòng chữ ngạo mạn:

[Fall: Các cậu cũng muốn tranh kim cương với tôi à?]

[Pray: Buồn cười. Từ khi nào kim cương là của cậu?]

[Fall: Của tôi. Tôi nói]

[Pray: Bố từng dạy con rồi, làm người phải khiêm tốn]

Tính nóng của Thẩm Trụy lập tức bốc lên, điều khiển tướng lao tới, thao tác dữ dội, cướp nửa khu rừng của họ.

Trần Hiệt: "......"

Giang Đề: "......"

Trần Hiệt chợt nghĩ ra điều gì đó, gõ chữ trên bảng công khai:

[Pray: Cậu không dẫn người yêu đi thông quan cùng à?]

[Fall: Dẫn người yêu có cộng tỷ lệ thông quan à?]

[Pray: Không]

Giang Đề thầm nghĩ, nếu xác minh thành công thì đúng là anh đang lừa anh em.

Tâm địa hiểm ác.

Tội không thể tha.

Dù hai bên đều có hai tuyển thủ chuyên nghiệp nhưng độ ăn ý của Trần Hiệt và Giang Đề cao hơn, rất nhanh chiếm ưu thế.

Tuy vậy, ván này vẫn không dễ đánh.

Suốt năm mươi phút họ mới giành được chiến thắng.

Cả thiên hạ kích động.

Fan đồng loạt bái trời bái đất cầu phúc cho hai người, mong họ đào được kim cương.

Là kẻ thua cuộc, Thẩm Trụy bực bội vào phòng livestream của Trần Hiệt, ném một cái hành tinh rồi chua chát nói: [Không thể trúng đâu, con trai, từ bỏ đi]

Trần Hiệt rất lương thiện, tặng lại hắn gói cấm chat.

Ba ải đều thông, viên kim cương Catherine, anh nhất định phải lấy được.

Vì vậy, Trần Hiệt lại một lần nữa thắp hương rửa tay.

Thậm chí để tích công đức còn đặc biệt lên mạng tìm một tổ chức từ thiện, quyên góp một khoản tiền không nhỏ.

Giang Đề và fan đều cạn lời.

Chiêu này, Phật trên núi Lạc Sơn cũng phải xuống mời anh lên chỗ ngồi.

"Em bé, như cũ, em làm." Trần Hiệt nói.

Giang Đề: "......Em không."

Trần Hiệt lại lần nữa nắm tay Giang Đề đặt lên chuột.

Bước này thật ra giống trò đào vàng, đào trúng cái gì thì là cái đó.

Khác ở chỗ, đào vàng còn có nhiều cơ hội, còn họ chỉ có một lần.

Hơn nữa đào vàng còn có kỹ thuật điều khiển, còn họ chỉ có thể đào mù.

"Em bé, cố lên."

"Câm miệng!"

Một câu em bé hai câu em bé, riêng tư gọi thì thôi, livestream cũng gọi.

Tai Giang Đề đỏ ửng, cậu không cần mặt mũi à?

Giang Đề điều khiển chuột, để nhân vật vác cuốc đi tới trước một mỏ quặng.

Đào ra cái gì?

Là đá, là kim cương, hay không có gì đúng là một cuốc định sinh tử.

"Em bé, chú ý góc."

"Em bé, đào chỗ này đi."

"Em bé, theo manh mối anh thấy chúng ta nên..."

Trán Giang Đề nổi một nếp gân bực bội, ghét người đàn ông này lắm mồm, dứt khoát đeo tai nghe bằng một tay, không nghĩ ngợi, không nói hai lời, bổ một cuốc xuống.

Bình luận im lặng trong giây lát.

Trần Hiệt ôm Giang Đề từ phía sau, cằm đặt lên vai cậu, đầy mong đợi nhìn màn hình.

"Kim cương kim cương kim cương kim cương..."

Tâm niệm đủ sâu, tất có hồi đáp.

Sau một hồi chờ đợi dài, hai triệu người xem tận mắt chứng kiến từ mỏ quặng b*n r* một luồng sáng tím.

Ngay sau đó pháo hoa nở khắp màn hình, rồi một viên kim cương từ từ bay lên.

Thành công rồi!

Fan cảm giác mắt mình bị chiếu mù, đồng loạt hóa điên.

[?]

[Giang Đề là hoàng đế châu Âu à??]

[Kịch bản! Chắc chắn là kịch bản, tôi báo cảnh sát!!]

[A a a a tôi nạp hơn mười nghìn tệ, rút được ba vé đã tính là may mà vẫn không đào ra, không ngờ có thằng nhóc 188 một phát ăn luôn]

[Ai chua thì tôi không nói đâu 555555]

[Ha ha ha ha ha còn ai dám nói bé Đề là sao chổi nữa?]

[Chỗ này @Trụy Thần]

[Trụy Thần đã vừa chửi vừa thoát livestream]

-

Giang Đề cũng không ngờ mình rút cái trúng cái, đào mỏ là nhặt được kim cương, không nhịn được cong môi cười một chút, vui vẻ nhìn sang Trần Hiệt.

Hai người nhìn nhau.

Trần Hiệt không nhịn được cúi xuống muốn hôn cậu.

Giang Đề thay đổi sắc mặt vội đưa tay che miệng anh, hai má phì phì bốc khói.

"Không được hôn. Quản lý sẽ tới."

[Hôn đi mà~ quản lý bị bọn tôi bắt cóc rồi]

Giang Đề mím môi: "Các người nói không tính."

Tóm lại, chuyện Giang Đề hóa thân thành hoàng đế châu Âu, giúp Trần Hiệt đào được kim cương trong chớp mắt bùng nổ khắp các nền tảng.

Vì vậy tài khoản mạng xã hội của Giang Đề lại tăng một đợt fan điên cuồng, ai tới cũng để lại bình luận: [Xin ké chút vận may của cá chép con]

Netizen tin mấy thứ này thì thôi đi, đến cả các đội khác cũng chạy tới EOG xin mượn Giang Đề.

Về việc này, Trần Hiệt thống nhất trả lời: Chuyển trước trăm nghìn tệ rồi bàn tiếp.

Các đội: Đồ chó, anh độc thật.

Thật sự có người chuyển tiền cho Giang Đề, mà kẻ đầu óc không được thông minh lắm đó chính là Thẩm Trụy.

Trần Hiệt cười, gọi điện hỏi thăm: "Anh em, dạo này tinh thần ổn không?"

Thẩm Trụy nghiến răng: "Đừng có vớ vẩn, nói xem có cho mượn không?"

"Không."

"Tôi chỉ ké tay đỏ của cậu ấy thôi."

"Cậu ké, người khác ké, ai cũng ké, quay đầu lại làm vợ tôi bực thì sao?"

Thẩm Trụy cười lạnh lẽo: "Vậy trả lại tôi mười nghìn."

Trần Hiệt lập tức đổi giọng: "Tuy tôi không thể cho mượn em bé nhà tôi nhưng tôi có thể tiết lộ bí kíp thông qua cho cậu."

"Gì?"

Đồng đội đang hóng chuyện lập tức lăn ghế qua nghe.

Trần Hiệt liếc Giang Đề đang nghe nhạc, cong môi nói: "Bí kíp là các cậu phải có người yêu."

"Tại sao?" Cả đám đồng thanh.

"Cặp đôi thông qua có cộng tỷ lệ thành công."

Thẩm Trụy nói trong điện thoại: "Hình như tôi từng thấy nói vậy trên mạng, nhưng chưa có chứng thực thống nhất."

"Đấy, anh em với chị dâu của cậu chẳng phải là một ví dụ thành công à?"

Bốp — Thẩm Trụy cúp máy, có lẽ đi thực hành ngay.

Bên này, đồng đội thì đau đầu.

Triệu Bắc Nam: "Tôi đào đâu ra người yêu bây giờ?"

Trần Hiệt dùng chân móc ghế kéo cả người Giang Đề lẫn ghế qua, thản nhiên nói: "Hai mươi mấy tuổi rồi mà chưa có người yêu à. Đúng không, em bé?"

Triệu Bắc Nam, Time, Cloud đồng loạt lật bàn.

Không chơi nữa!

Cái nhà này, họ không ở nổi dù chỉ một phút.

Giang Đề tháo tai nghe, cạn lời nhìn Trần Hiệt: "Vì sao anh nhất định phải lấy được viên kim cương đó?"

"Tất nhiên là có chuyện rất quan trọng cần làm rồi."

Trần Hiệt xoa xoa tai mềm mềm của Giang Đề, ánh mắt lấp lánh nụ cười tinh quái.

..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....

Nghe hai mấy năm cũng tự nhột nhột đấy =))

28/12/2025

#DevilsNTT