Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 100

topic

Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 100 :Phiên Ngoại 6

Giang Đề nghĩ rằng Trần Hiệt trăm phương ngàn kế lấy được viên kim cương Catherine là để chế tạo vũ khí hay đạo cụ gì đó cho mấy con thú cưng của họ, nào ngờ đâu tên chó lợn này cầm nó lại dùng vào việc khác.

Đó là một buổi sáng nửa tháng sau, tuyển thủ các đội lớn vừa mới ngủ dậy, ngáp ngắn ngáp dài đi làm, vừa đăng nhập game đã thấy hòm thư nhấp nháy.

Mở ra xem phát hiện người gửi lại là Trần Hiệt.

Hơn nữa, đây còn không phải thư thường. Trên phong bì trắng tinh ấy còn đính kèm một mảnh kim cương Catherine màu tím, lộng lẫy rực rỡ.

Trong nháy mắt, những người nhận thư đều vừa mừng vừa sợ.

Phải biết rằng, được Hiệt Thần đích thân gửi thư đã là chuyện hiếm có, đằng này còn tặng thêm một mảnh kim cương Catherine quý hiếm vô cùng.

Cảm động. Biết ơn.

Nam thần ~ thần tượng ~

Nhưng khi mở thư ra thì bọn họ lập tức nghẹn họng một cách tập thể.

Đây không phải thư thường mà là một bức thư khoe ân ái sặc mùi tình yêu kiểu thơ nhà Đường.

Nội dung phong phú, tình cảm dạt dào, từng chữ từng câu đều kể lại một cách cảm động chuyện tình yêu giữa Trần Hiệt và Giang Đề, từ lúc vừa gặp đã yêu (đơn phương do cá nhân tự nhận, không có chứng cứ, hơn nữa Giang Tiểu Đề cũng không thừa nhận), cho tới tỏ tình, yêu say đắm rồi kết hôn.

Độ dài gần một vạn chữ, hoàn toàn có thể xem là một truyện ngắn ưu mỹ xuất sắc, cảm thiên động địa.

Để tăng thêm tính chân thực cho câu chuyện trong thư hoặc cũng có thể chỉ là có mưu đồ xấu, muốn khoe vợ cho đã nhằm bảo đảm bát cơm chó này có thể làm người đọc no chết tại chỗ, Trần Hiệt còn đính kèm trong thư đủ loại ảnh chụp chung khi yêu của anh và Giang Đề.

Tâm lý khoe khoang của anh trắng trợn đường hoàng, khiến người ta chỉ muốn trợn trắng mắt đập bàn ngay tại chỗ.

Đù mẹ!!!

Mãi đến cuối thư, Trần Hiệt mới nói rõ mục đích của mình.

Ngày 13 tháng 8, mặc trang phục long trọng nhất của các cậu, mang theo quà cưới và tiền mừng, ngồi khoang hạng nhất bay tới Madrid, tham dự hôn lễ của tôi và Giang Tiểu Đề.

Ai đến muộn không hoàn tiền vé máy bay, ai không đến thì tiền mừng và quà vẫn phải có mặt.

P/s: Thật sự Giang Tiểu Đề yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên.

"......"

"......"

"......"

Cho nên đây chính là một tấm thiệp cưới nồng nặc mùi tình yêu, chua lè xộc thẳng mặt.

Tên chó lợn này, block, nhất định phải block!

Giang Đề biết chuyện này xong, suốt tròn một tuần không lên livestream.

Mất mặt.

Không dám đối diện với bạn bè trong giới và fan nữa.

Đương nhiên, Trần Hiệt cũng vì thế mà không ít lần ăn đòn gia đình.

"Khi nào thì em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên chứ?" Giang Đề túm cổ áo, hai chân ngồi vắt ngang eo anh, mặt đen xì hỏi.

Trần Hiệt chớp chớp mắt, đáng thương khủng khiếp hỏi ngược lại: "Hả? Không phải à?"

Giang Đề: "......"

Giang Đề thật sự sợ mình mà nói không phải là tên chó lợn trước mắt này sẽ buồn nguyên một năm.

Cậu trợn mắt: "Ừ ừ ừ."

Trần Hiệt ôm lấy eo chàng trai, đứng dậy, hôn chụt một cái lên mặt cậu.

"Anh biết ngay mà, chúng ta thần giao cách cảm."

"......" Giang Đề nhịn không nổi, "Lúc em quen anh mới có mười hai tuổi!!"

"Ồ." Trần Hiệt không hề để tâm, "Không sao, tình yêu không phân biệt tuổi tác."

"Tình yêu không phân biệt tuổi tác, nhưng có thể giám định b**n th**."

Giang Đề nheo mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới: "Đối với một cậu con trai mười hai tuổi mà nhất kiến chung tình, Hiệt Thần đúng là có sẵn gen b**n th** trong xương."

Trần Hiệt: "......"

Trần Hiệt một tay lật ngược Giang Đề xuống: "Không giả nữa, anh công khai luôn, b**n th** thì b**n th**, dù sao sau này Giang Tiểu Đề lớn lên cũng sẽ theo họ anh."

Giang Đề khựng lại, mờ mịt hỏi: "Vì sao phải theo họ anh? Anh định làm bố em à?"

Khóe miệng Trần Hiệt giật giật: "......"

Đúng lúc này, một cậu mập che kín mắt từ ngoài cửa lững thững đi vào, vừa vươn tay lấy cục sạc trên bàn vừa rầm rì nói: "Theo truyền thống văn hóa, cô dâu sau khi lấy chồng thì sẽ mang họ chồng."

Giang Đề ngơ ra một giây.

Triệu Bắc Nam cầm sạc xong liền đi.

Vì che mắt đề phòng nhìn thấy cảnh thiếu nhi không nên xem nên hắn bịch bịch bịch, liên tiếp đụng trúng chướng ngại ba lần.

Khó khăn lắm mới ra đến cửa mà hắn lại phải quay ngược trở vào.

"Nhắc nhở mến thương, phòng huấn luyện có lắp camera giám sát, cho nên hai vị hãy kiềm chế bản thân."

Trần Hiệt: "......"

Giang Đề: "......"

Giang Đề hoàn hồn đẩy gương mặt gần trong gang tấc của Trần Hiệt ra, bực bội nói: "Dựa vào đâu là em mang họ anh, mà không phải anh mang họ em chứ?"

"Vậy..." Trần Hiệt nghĩ nghĩ, "Mang họ lẫn nhau?"

Giang Đề: "......"

Khoé miệng Giang Đề cố nhịn không cong lên, vẫn căng mặt nói sang chuyện khác.

"Hôn lễ, anh còn chưa bàn với em."

Trần Hiệt cọ trán vào trán cậu: "Không muốn tổ chức hôn lễ với anh à?"

"......Không phải."

"Không muốn tổ chức ở Madrid hả?"

Giang Đề mím môi: "Anh, sao anh biết em thích chỗ đó?"

Trần Hiệt nhướn đôi mắt hoa đào phách lối kia lên: "Trong công cụ tìm kiếm trên điện thoại của em có 58 lượt tìm kiếm liên quan đến Madrid."

"......" Giang Đề mang lý lẽ đầy mình mà ngụy biện, "Chỉ là dạo gần đây em xem mấy bộ phim Tây Ban Nha nên muốn tới đó du lịch thôi."

"Ồ?" Trần Hiệt nheo mắt, khóe môi bỗng cong lên đầy nham hiểm "Trên các nền tảng nước ngoài, em đã thả tim và lưu 128 bài viết về lâu đài cổ Tây Ban Nha và hôn lễ ở Madrid."

Giang Đề dần dần hóa đá.

"Còn nữa, Giang Tiểu Đề còn ẩn danh đặt câu hỏi trên Zhihu: Làm thế nào để ám chỉ thật ngầu với bạn trai rằng muốn tổ chức hôn lễ?"

Mặt Giang Đề nứt vỡ luôn rồi.

Sắc đỏ từ cổ lan lên, cả khuôn mặt nóng hầm hập.

Chàng trai nghiến răng mắng: "Anh... Lại xem quyền riêng tư của em."

Đầu ngón tay Trần Hiệt lười nhác véo nhẹ vành tai đang nóng đỏ của cậu: "Anh không xem, là em tự không chuyển tài khoản."

"?"

Giang Đề lôi điện thoại ra, bấm bấm liên hồi, cuối cùng cả biểu cảm cứng đờ.

Quên, quên chuyển tài khoản rồi.

Đăng nhập bằng ID của Trần Hiệt.

Cậu nhắm mắt lại, đệt, lúc trước không nên mượn tài khoản của tên chó lợn này đi lướt mạng.

Giờ thì hay rồi, tự tay đá bóng thẳng vào khung thành nhà người ta.

Trần Hiệt thấy Giang Đề vừa hối hận vừa xấu hổ đến mức cọng tóc ngốc trên trán cũng dựng đứng lên, đáy mắt thoáng qua một nụ cười trêu chọc.

Anh xoa xoa đầu cậu, cười nói: "Nhưng bây giờ còn sớm, hôn lễ em có ý tưởng hay sắp xếp gì thì cứ việc nói, bên ba mẹ sẽ lo liệu, dù sao chỉ cần em thích là được."

Giang Đề lặng lẽ nhìn người đàn ông trước mặt, trong mắt là ánh nước trong veo, lấp lánh sáng ngời.

Một lúc lâu sau cậu mới lắc đầu.

"Không có."

"Anh lo là được."

"Chỉ là..." Chàng trai do dự, "Thật sự phải làm long trọng như vậy à? Anh mời nhiều người quá..."

"Hôn lễ chỉ có một lần, đương nhiên là càng long trọng càng tốt." Trần Hiệt dừng một chút, ánh mắt chợt xấu xa hẳn đi, "Nếu không thì làm sao anh nói cho cả thế giới biết, anh cưới được cậu con trai đẹp trai nhất trần đời."

Giang Đề vừa xấu hổ vừa nghiến răng: "Anh..."

Không nói mấy lời sến súa thì ngứa da đúng không?

Một lúc sau, Giang Đề lại nghĩ tới một vấn đề khác.

"Anh gửi thiệp mời, sao lại gửi bằng email?"

Trần Hiệt đương nhiên đáp: "Để có đủ không gian kể lại câu chuyện tình yêu của chúng ta."

Dùng thiệp giấy thì không có đủ chỗ để viết.

"......"

-

Sinh nhật Giang Đề là ngày mười ba tháng tám, hôm đó thời tiết Madrid vừa đẹp.

Sinh nhật của cậu và hôn lễ sẽ được tổ chức cùng một ngày.

Bạn bè tới dự nghi thức ai nấy đều tê dại.

Thẩm Trụy đại diện quần chúng chửi ầm lên: "Một lần lấy của ông đây hai phong bì với hai phần quà, đồ chó chết, cậu đúng là gian thương vãi l*n."

Trần Hiệt vừa nhét hết phong bì nhận được vào túi áo của Giang Đề, vừa sai người chuyển quà vào phòng tân hôn, tối nay Giang Đề sẽ tự tay mở hộp, vừa khiêm tốn nói: "Quá khen. Quá khen rồi."

-

Nhật ký sinh hoạt của hai tuyển thủ thể thao điện tử.

Chương 2: Rất lo lắng cho trạng thái tinh thần của anh ấy.

Thời gian cập nhật: 1/9/20X3

Không biết là cái tài khoản marketing nào rảnh đến đau mười hai đoạn ruột, cứ nhất quyết làm một cái bình chọn để cư dân mạng bầu ra CP mà họ thấy ngọt nhất, dễ ship nhất.

Cặp vợ chồng nhà sói trắng bên cạnh được hạng nhất, tôi và anh ấy được hạng hai.

Anh ấy mất cân bằng tâm lý, bắt đầu đủ kiểu làm trò, quyết tâm chứng minh chúng tôi mới là cặp ngọt ngào nhất Liên Minh.

Cạn lời =_=

————***————

Trần Hiệt đẩy cửa bước vào phòng ngủ, vừa hay thấy một chàng trai tóc ngốc mặc đồ ở nhà đang nằm sấp trên sofa trước cửa sổ sát đất, một tay chống cằm, nhíu mày chằm chằm nhìn điện thoại.

"Em bé đang làm gì đấy?" Trần Hiệt vứt chiếc khăn lau mồ hôi sang một bên, đi tới xoa xoa đầu cậu.

Giang Đề nhanh tay chuyển màn hình.

"Xem tiểu thuyết."

"Hử? Tác giả viết gì mà làm em khó chịu thế?"

Giang Đề bĩu môi: "Hắn gả nữ chính xinh đẹp cho một lão già khọm, còn chưa đủ thảm, kết cục còn viết cho cô ấy chết."

"Hử? Rồi sao nữa?"

"Rồi nam chính vì báo thù mà giết sạch phản diện, tự mình xưng bá thiên hạ, cuối cùng cả đống vợ, con đàn cháu đống."

Giang Đề nói xong đổi lại là một khoảng im lặng rất dài của Trần Hiệt.

Cậu nhìn anh hỏi: "Anh cũng thấy tác giả quá chó đúng không?"

"Anh chỉ bỗng nhiên nghĩ, nếu anh chết rồi, Giang Tiểu Đề sẽ sống quãng đời còn lại thế nào?" Trần Hiệt đột nhiên nói.

"......?" Giang Đề lập tức ném cho anh một cái gối ôm, mặt đen xì lại, "Anh tưởng em sẽ vì anh mà thủ tiết sống góa à? Nằm mơ đi."

Nói xong cậu cầm điện thoại đứng dậy, chân trần đi sang phòng game đối diện, cửa bị đóng rầm một tiếng thật lớn.

Nhưng vài giây sau, cậu lại mở cửa quay lại, ôm eo, hướng về ai đó mà mắng từng chữ một: "Lập tức dừng luyện eo lại!"

Chuyện tối qua đó, eo với mông tới giờ vẫn còn đau, bực chết đi được.

Trần Hiệt thì cúi đầu nhìn bản thân.

Quần dài thoải mái, nửa thân trên tr*n tr**, cơ bắp cân đối đẹp mắt phủ một lớp mồ hôi mỏng.

Vừa rồi đúng là có đến phòng gym luyện eo.

Chậc, dọa bạn nhỏ rồi.

Nhưng cũng là lỗi của mình, sao dạo này cứ có chút khó kiềm chế.

Giang Đề một mình tới phòng game, sắc mặt vẫn không khá hơn.

Mới bao nhiêu tuổi đầu đã nói chết chóc, xui xẻo.

Cậu mở lại ứng dụng đọc tiểu thuyết, vào trang cá nhân, nơi đó sáng lên một tin nhắn do trang web chính thức gửi tới.

[Thân gửi T Bé, tiểu thuyết bạn đăng tải là 'Nhật ký sinh hoạt của hai tuyển thủ thể thao điện tử' do sai phân khu nên vi phạm quy định của trang web, xin hãy kịp thời chỉnh sửa thuộc tính tác phẩm hoặc chỉnh đốn nội dung, nếu không sau 24 giờ, tác phẩm sẽ bị cấm. Nếu có thắc mắc, vui lòng liên hệ CSKH: 111222333444555. Chúc bạn sáng tác vui vẻ!]

Giang Đề chưa từng viết tiểu thuyết nên không hiểu nhật ký của mình vi phạm chỗ nào.

Sai phân khu?

Sai phân khu? Chẳng lẽ là không được đăng ở kênh nam?

Đối lập với nam là nữ, nói cách khác, cậu phải...

"Không phải chứ."

Giang Đề chưa từng đọc tiểu thuyết bên nữ, đương nhiên cảm thấy hơi quái dị và chê khi bài viết của mình xuất hiện ở khu nữ.

Nói thế nào nhỉ, giống như tr*n tr**ng c** s*ch quần áo, bị một đám con gái dùng ánh mắt nhìn b**n th** mà vây xem vậy.

Ngay lúc Giang Đề còn đang xoắn xuýt không biết có phải vấn đề này hay không, trang chủ lại sáng lên một thông báo mới.

[Đinh—— Bạn có bình luận chương mới, xin hãy kiểm tra kịp thời!]

Giang Đề nhướn mày, vậy mà thật sự có độc giả xem thứ mình viết.

Cậu bấm vào khu bình luận của mình, quả nhiên thấy một bình luận ngắn.

[Con cái chắc chắn không phải của tôi đâu, đồ gầy nhom: Lướt khu tác giả mới vô tình thấy bài này, tác giả là nữ đúng không? Kênh nam không viết đam mỹ, nên sang kênh nữ bên cạnh đi]

Quả nhiên.

Giang Đề trả lời hai chữ cảm ơn rồi vào trang chủ, chỉnh sửa thuộc tính tác phẩm.

Dù cảm thấy sang kênh nữ hơi kỳ quặc nhưng cũng không sao, dù gì cậu viết nhật ký cũng không phải để cho người khác xem.

Bước đầu tiên khi chỉnh sửa thuộc tính là đổi kênh nam sang kênh nữ.

Ngay sau đó trang web lập tức bật ra các tag mới.

Cả hai hàng.

Hàng thứ nhất: Ngôn tình, thanh xuân ngôn tình, đô thị hiện đại ngôn tình, huyền ảo hiện đại ngôn tình, khoa học viễn tưởng tương lai ngôn tình, cổ đại ngôn tình, huyền huyễn ngôn tình.

Hàng thứ hai: Thuần khiết, thanh xuân thuần khiết, đô thị thuần khiết, huyễn tưởng thuần khiết, cổ phong thuần khiết, tiên hiệp thuần khiết, bách hợp, không CP.

Giang Đề chớp mắt liên hồi, trời ơi, mấy cái này là cái quái gì vậy?

Để tránh lại sai nữa, cậu đặc biệt lên mạng tìm hiểu.

Vài phút sau, cậu thận trọng chọn tag: Thanh xuân thuần khiết, E-Sports, trời sinh một cặp.

"Phù..." Cậu thở phào một hơi dài, lần này chắc không sai rồi chứ.

Giang Đề quay lại khu bình luận, bất ngờ phát hiện độc giả có tên 'Con cái chắc chắn không phải của tôi đâu, đồ gầy nhom' kia, đã theo bình luận dưới câu trả lời của cậu: [Wow, lạnh lùng ghê, khơi dậy hứng thú của tôi, quyết định theo dõi luôn]

???

Bạn à, xấu hổ đến mức ngón chân tôi quặp cả lại rồi.

-

"Cái gì? Tôi và Giang Tiểu Đề lại không phải CP ngọt ngào dễ ship nhất toàn Liên Minh?"

"Tôi không tin."

"Thẩm Trụy mua fans hả?"

Trần Hiệt nhìn cuộc bình chọn trên Weibo, ánh mắt u ám chìm sâu vào nghi ngờ nhân sinh này.

Vì sao trên đời này lại có CP E-Sports ngọt hơn, dễ ship hơn họ?

Anh và Giang Tiểu Đề là trai tài trai sắc, trời sinh một cặp, nhân duyên tiền định, sao có thể thua cặp uyên ương khổ mệnh bên kia, dây dưa bao nhiêu năm mới tu thành chính quả được?

Cuộc bình chọn có gian lận.

Nhất định là có gian lận.

"Không được, phiếu này chắc chắn bị gian lận. Tôi phải bảo họ làm lại một cái bình chọn khác."

Giang Đề: "......"

Đồng đội: "......"

Triệu Bắc Nam: "Đội trưởng, cái bộ dạng ghen tị đỏ mắt với Trụy Thần và thầy Lâm này của anh, xấu xí thật sự."

Time: "Chấn động! Tính cách hệ Phật của Top lane số một Liên Minh sụp đổ."

Cloud: "Thật ra tôi thấy Trụy Thần với thầy Lâm đứng nhất cũng là danh xứng với thực."

Trần Hiệt ném một ánh mắt lạnh băng qua "Khuỷu tay hướng ra ngoài à? Cho cậu một cơ hội tổ chức lại lời nói."

Cloud run lên: "......Nhưng tôi nói sự thật mà, các anh cũng nên tự xem lại vì sao chỉ được hạng hai chứ?"

Trần Hiệt cau mày: "Vì sao?"

Lần này ngay cả Giang Đề vốn không mấy để tâm tới chuyện này cũng nhìn sang.

..... 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊 .....

28/12/2025

#DevilsNTT