Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 101

topic

Mau Buông Cục Cưng FMVP Của Bọn Tôi Ra - Chương 101 :Phiên Ngoại 7 (Hoàn toàn văn)

Vì sao Trần Hiệt và Giang Đề chỉ xếp hạng hai trên bảng CP của Liên Minh?

Cloud phân tích như sau: "Đội trưởng, bé Đề, hai người vẫn chưa nắm được tinh túy của khoa học ship CP thời đại mới đâu."

Trần Hiệt xoay ghế một vòng, vẻ mặt nghiêm túc chẳng khác nào đang chuẩn bị bước vào trận chung kết.

Anh lấy sổ ghi chép ra, cây bút máy xoay mấy vòng đẹp mắt trong đầu ngón tay, nghiêm nghị nói: "Xin chỉ giáo."

Đồng đội: "......"

Cloud vẫy tay: "Bắc Nam, cậu lên đi. Cậu quanh năm cày phim, đọc tiểu thuyết, mảng này cậu là chuyên gia."

Triệu Bắc Nam hắng giọng, hề hề cười một tiếng, giọng sang sảng: "Hai người có biết kiểu CP nào là đâm thẳng vào tim người xem không?"

Trần Hiệt và Giang Đề đồng loạt lắc đầu.

"Là ấn tượng khó quên."

Hai người lại đồng loạt nghiêng đầu, một người nghiêng trái, một người nghiêng phải, biểu cảm còn đồng bộ y hệt.

Đù, càng ngày càng có dáng chồng chồng rồi.

Triệu Bắc Nam tiếp tục hỏi: "Vậy hai người có biết ấn tượng khó quên là như nào không?"

Trần Hiệt nghĩ nghĩ: "Chia tay rồi quay lại?"

"Đúng được một nửa." Triệu Bắc Nam cười đầy bí hiểm, "Quan trọng nhất là hai người phải trải qua đủ loại sóng gió, núi cao biển rộng sông dài. Ví dụ như thầm yêu, theo đuổi, chia tay, ngược luyến, muốn yêu mà không được, có người thứ ba. Trải qua bao khúc quanh, ngoảnh đầu lại mới phát hiện người mình yêu nhất vẫn là đối phương, cuối cùng... Tada~ kết cục hạnh phúc bên nhau."

Trần Hiệt cau mày: "Chẳng phải đây là mấy bộ phim truyền hình giờ vàng máu chó mà mẹ tôi hay xem à?"

"Máu chó?" Time cười lạnh, "Mới có vậy đã là gì. Nếu thêm mấy tình tiết như thế thân, ung thư, móc tim, đào thận, cắt t* c*ng, bạch nguyệt quang chết sớm, một thai mười ba đứa thì mới gọi là đỉnh."

Nói xong, mọi người quay sang nhìn Trần Hiệt và Giang Đề, biểu cảm hai người đều thay đổi.

Một người thì kinh hoàng.

Một người thì ngơ ngác.

Người kinh hoàng ôm ngực.

Còn chàng trai ngơ ngác thì ôm thắt lưng.

Đồng đội: "......"

Cloud và Triệu Bắc Nam đồng loạt huých cùi chỏ Time.

Cloud: "Hơi quá rồi."

Triệu Bắc Nam: "Đúng đó, mấy plot cổ lỗ sĩ đó sớm bị kiểm duyệt cấm rồi. Với lại đây là kênh nam nam."

Time: "Không sao, kênh nào thì cũng na ná nhau. Đương nhiên, giờ là xã hội pháp trị, chúng ta đề xướng dùng tình tiết hợp pháp để chinh phục trái tim các nhà ship."

Trần Hiệt: "......"

Giang Đề: "......"

Trần Hiệt bộp một tiếng khép sổ lại, vẻ mặt trầm tư.

"Ý mấy cậu là, câu chuyện của tôi với bạn nhỏ phải đủ ba chìm bảy nổi mới cảm động được người ta hả?"

Ba đồng đội gật đầu như gà mổ thóc.

"Giống như lái xe vậy." Triệu Bắc Nam nói, "Không ai thích con đường bằng phẳng nhìn một cái là thấy hết, vừa chán vừa dễ gây tai nạn."

Time cũng phụ họa: "Không hiểu thì tham khảo Thần Điêu Đại Hiệp đi, biết vì sao Dương Quá và Cô Cô có thể trở thành kinh điển qua mấy thế hệ không?"

Trần Hiệt lại cau mày: "Lý lẽ thì tôi hiểu hết, nhưng con đường tình cảm của tôi với Giang Tiểu Đề nó cứ thuận lợi như vậy. Tôi biết làm sao? Tôi cũng có muốn hạnh phúc luôn thế này đâu."

Cả đám đồng đội đồng loạt bấm nhân trung.

Cứu mạng..

Giang Đề xấu hổ quệt mắt, chửi thầm một tiếng.

Đợi mọi người hoàn hồn lại thì ai cũng muốn kết thúc đề tài này càng sớm càng tốt.

Cloud tổng kết: "Hai người thua Trụy Thần với thầy Lâm, thứ nhất là vì hành trình tình cảm không đủ lên voi xuống chó như người ta. Thứ hai là hai người không biết làm trò như Trụy Thần."

Time gật đầu: "Chuẩn. Nói cho cùng thì vẫn là độ hoạt động của fan không bằng."

Triệu Bắc Nam cười lạnh: "Hai người một Phật hơn một Phật, sao fan hoạt động cao được? Nhất là đội trưởng, Weibo không đăng, livestream không mở, không vào group fan, không cho làm tiếp ứng. Giờ mới nhớ ra cần người ta đi vote à? Muộn rồi! Fan đều thành fan trung niên cao quý, lười để ý anh lắm rồi."

Trần Hiệt: "......"

Anh sờ mũi, thừa nhận mình đuối lý.

Đúng là anh vốn rất hệ Phật, fan cũng theo anh từ fan mới thành fan lâu năm.

Thần tượng Phật và fan cũng Phật, nhiều hoạt động lười tham gia vì biết anh không hứng thú.

Lần này gặp bình chọn CP, fan nhà Hiệt cũng quen thói mặc kệ.

Chỉ là họ không ngờ lần này Trần Hiệt lại để tâm thật.

Anh đập sổ xuống bàn, lười biếng xoa cổ: "Không phải chỉ là cùng Giang Tiểu Đề chịu khó kinh doanh hơn à? Tôi hiểu."

Nói xong anh cầm điện thoại đăng một bài Weibo.

[@TrầnHiệtPray: Nhóm fan số bao nhiêu? Kéo tôi vào với]

Chỉ mười mấy giây sau khi đăng, vừa refresh đã thấy thêm mấy chục bình luận, toàn là: [......]

Vài phút sau có thần bình luận top 1 xuất hiện.

[@TiểuMèoDâmCủaTrầnHiệt: Anh là ai? Không cho vào!]

Trần Hiệt: "......?"

Anh chưa bao giờ biết, đám fan của mình một là dịu dàng đoan trang hai là nho nhã lịch thiệp hóa ra toàn là một ổ phản cốt.

Còn phản hơn nữa.

Giang Đề lén dùng nick phụ kéo Trần Hiệt vào group fan.

Khóe môi Trần Hiệt nhếch lên: "Thì ra Giang Tiểu Đề sớm đã là fan của anh rồi."

Giang Đề xụ mặt: "Câm miệng! Vào group thì tự nói một tiếng, bảo chủ group cho anh quyền admin."

"Không cần, anh vào nói mấy câu là xong."

Vừa nói là Trần Hiệt đã bắt đầu gõ chữ.

Vút một cái, tin nhắn gửi đi: [Hi, tôi là Pray]

Như hòn đá ném xuống mặt hồ yên ả, group fan bùng nổ dữ dội, tin nhắn đủ màu sắc xoẹt xoẹt xoẹt trôi lên, vô số tiếng thét chuột đất xen lẫn loạt meme mặn mòi.

[!!!]

[Là Hiệt Thần thật à?]

[Không tin, Hiệt Thần tám trăm năm không chiều fan, thằng này chắc giả mạo!]

[Bíp— show ảnh jpg.]

[Có ảnh cũng không được, lỡ ảnh ăn cắp thì sao?]

[Quay video, không thì đá ra]

Trần Hiệt nhún vai, đành bật camera kéo Giang Đề từ bên cạnh lại.

"Em bé, vào khung hình với anh chút."

"Em không—"

"Vài giây thôi."

"Anh rất phiền ý? Em đang đánh rank."

"Chụt—"

Anh gửi video ngắn đi, group fan lại lần nữa bùng nổ.

[Đệt, đúng là Hiệt Thần thật!!]

[Chủ group xác minh rồi, thật 100%]

[Đời này tôi thật sự được thấy nam thần của tôi xuất hiện trong group rồi aaaaa]

[Đm phúc lợi thần tiên gì đây, còn tặng kèm một bé Đề]

[55555 chó chết, buông bé Đề ra, để tôi hôn]

[Hiệt Thần, hình như Tiểu Đề không tình nguyện lắm, gửi cậu ấy qua cho tôi đi, đảm bảo rất vui]

[Không không không, ánh mắt trong veo tuyệt vọng kia nói rằng cậu ấy muốn lên giường tôi~]

[[mèo dâm mang tất đen quyến rũ~]]

Trần Hiệt hoang mang: "Đây là group fan của tôi hay của Giang Tiểu Đề vậy? Bàn tính cướp vợ bay thẳng vào mặt tôi luôn rồi."

Anh lười nói linh tinh, vào thẳng chủ đề.

[Pray: Các bạn, giúp tôi và chị dâu mấy bạn vote chút, link: http//:www....]

Group im lặng trong nháy mắt.

Một lúc sau.

[Anh vào group chỉ vì việc này à?]

[Không phải chứ anh ơi, có việc thì gọi fan, không việc thì cưng vợ niệm Phật?]

[Thần tượng rác rưởi thế này à, tụt mood ghê]

[Già rồi, không vote nổi, không rành smartphone, cũng không đấu lại đám trẻ trên mạng, trừ khi...]

[Trừ khi...]

[Trừ khi...]

[Trừ khi... Hiểu mà~]

Trần Hiệt cũng biết chiều fan.

[Pray: Tôi livestream ba ngày liền, rút thăm phát lì xì]

Xoẹt xoẹt xoẹt, 99+ emoji trợn trắng mắt.

[Có tí tiền bẩn tưởng ghê gớm à?]

[Rút thăm thì thôi, livestream thì phải có, nhưng không được qua loa thế]

[Tôi tuổi này rồi còn phải học vote với bọn trẻ, anh định dùng livestream là xong à?]

[Nói thẳng nhé, tôi biết mặt anh đẹp, nhưng tôi không hứng thú với cái mặt đó]

"Phụt—"

Trần Hiệt quay sang nhìn Giang Đề.

Giang Đề quay lưng về phía anh, sau gáy tròn trịa lạnh lùng nhưng bả vai rung lên dữ dội.

"......"

[Pray: Vậy thì?]

[Hmmmmm...]

[Hmmmmm...]

[Hmmmmm...]

Cuối cùng chủ group xuất hiện đại diện quần chúng nói: [Ít nhất cũng phải có một buổi gặp mặt fan offline]

Trần Hiệt đánh game bao năm chưa từng làm fan meeting, lập tức từ chối.

[Pray: Không có thời gian]

Ngay giây tiếp theo..

[Bạn đã bị mời ra khỏi nhóm]

Trần Hiệt buồn bực đặt điện thoại xuống, liếc sang Giang Đề, bạn nhỏ kia đã cười sấp mặt lên bàn phím.

"..." Càng buồn hơn.

Giang Đề lại kéo Trần Hiệt vào một group fan khác.

Lần này anh vừa mở miệng: [Hi, Pray là tôi]

Cả group đồng loạt spam:

[Fan meeting offline 🙂]

[Fan meeting offline 🥰]

[Fan meeting offline 😐]

[Fan meeting offline có dẫn theo bé Đề 😳]

Trần Hiệt: "Sao group nào cũng nhắc chuyện này?"

"Chả à." Triệu Bắc Nam nói, "Tất cả group fan chính thức của anh đều do fanclub quản lý. Anh ló mặt ở một group là các group khác biết hết."

Time cười ha hả: "Đm, fanclub của anh còn đăng Weibo luôn rồi. Đội trưởng, giờ cả giới E-Sports đều biết anh là tuyển thủ đầu tiên tự bị fan đá khỏi group đó."

Trần Hiệt hiếm hoi chửi bậy một câu.

Anh không bỏ cuộc, tiếp tục gõ chữ trong group.

[Pray: Fan meeting để bàn sau, vote trước đã]

[Pray: link: http//:www....]

Vài giây sau.

[Bạn đã bị cấm chat 1 ngày]

Trần Hiệt: "......"

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha"

Lần này, đám đồng đội cùng Giang Đề hóng chuyện đều cười muốn điên.

"Thấy chưa anh em, đây là cái giá của việc không chiều fan."

"Không nói nữa, chuột con tôi đây đi mở livestream dán dính fan cục cưng đây."

Đồng đội giải tán sạch sẽ, ai nấy chạy đi chiều fan, để lại Trần Hiệt buồn bực đến mức cả người đều không ổn.

Và thứ còn buồn bực hơn vẫn đang chờ phía sau.

Trần Hiệt đánh E-Sports bao năm, những khoảnh khắc phong thần khiến người ta vỗ tay tán thưởng nhiều vô số.

Chỉ riêng lần này phong thần bằng thao tác... Cười muốn chết người.

Việc tốt khó lan xa, chuyện xấu truyền ngàn dặm.

Trước đây muốn lên hot search cũng phải có thời gian đệm, dù sao độ nóng cũng cần lên men từ bên trong.

Nhưng lần này thì khác, chỉ chớp mắt một cái đã lên thẳng hot search, với từ khóa: #Thần tượng esports đầu tiên bị fan đá khỏi group chat#

Chuyện quá mức lố bịch và buồn cười, người quan tâm E-Sports hay không quan tâm, đi ngang qua cũng phải để lại một tràng cười, mười một chữ ha trở lên mới chịu đi.

Tất nhiên lên hot search cũng có chút lợi ích, ví dụ như chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi, Trần Hiệt tăng thêm mười vạn fan.

Nhưng chỉ tăng fan thì cũng vô dụng, bảng xếp hạng CP kia, anh và Giang Đề vẫn đứng thứ hai.

Lần này Trần Hiệt cũng không còn giữ nề nếp nữa. Trước kia quảng cáo thương vụ đều do tài khoản vận hành chính thức đăng, lần này anh tự thân lên trận.

[@TrầnHiệtPray: Cái bảng này, tôi muốn giành hạng nhất, phiền mọi người rồi @Fanclub Pray toàn quốc @Fanclub Pray quốc tế #Cặp CP esports nào ngọt nhất dễ ship nhất# [Siêu thoại·Pray]]

Hạ mình tự đi quảng cáo, đổi lại lại là một mảng châm chọc tập thể.

[? Tính cách hệ Phật của anh đâu rồi? #Pray hứa mở fan meeting offline#]

[Không, em không muốn. #Pray hứa mở fan meeting offline#]

[Anh nói gì cơ? Gió to quá tôi nghe không rõ~ #Pray hứa mở fan meeting offline#]

[Ôi chao, chớp mắt cái tôi đã già thế này rồi, điện thoại thông minh dùng sao nhỉ? #Pray hứa mở fan meeting offline#]

[Fan mới, chưa quen, nhưng tôi cũng #Pray hứa mở fan meeting offline#]

Vài tiếng sau, hot search cập nhật.

#Cặp CP esports nào ngọt nhất dễ ship nhất#

#Pray hứa mở fan meeting offline#

#Nhóm fan phản cốt số một giới esports#

#Lấy vote ép Pray#

#Pray sụp đổ tính cách hệ Phật#

#Pray dáng vẻ yêu đương#

Ngày hôm đó đối với giới E-Sports mà nói là ngày hội hài toàn dân.

Có người còn làm bảng thống kê đào ra rằng toàn bộ tuyển thủ trong Liên Minh hôm đó đều đồng loạt online Weibo.

Trong đó Thẩm Trụy còn online rồi offline hơn chục lần, thậm chí hai lần không báo trước nhảy thẳng vào group fan.

Chẳng bao lâu sau, "CP Trụy–Chiết" lại vượt xa "Chồng chồng Hiệt–Đề" một khoảng lớn.

Trần Hiệt: ".................."

Độ buồn bực +10086.

"Đội trưởng, đừng giãy giụa nữa." Time rầm rì nói.

"Đúng vậy." Triệu Bắc Nam xoa cái mặt mũm mĩm cười đến cứng đờ, "Trừ phi anh mở fan meeting offline."

"Không, nhất định còn cách khác."

Cloud nói: "Có thể mua fan ảo."

Trần Hiệt nhíu mày: "Mua fan ảo thì không cần thiết. Đã muốn thắng thì phải thắng đường đường chính chính."

Nói xong anh mở máy tính, chuẩn bị làm một buổi livestream.

Lúc này đã rất khuya.

Giang Đề dùng chân khều nhẹ chân Trần Hiệt, chậm rãi nói: "Anh, nên ngủ rồi."

"Em ngủ trước đi."

Giang Đề mím môi, thở dài: "Không cần thiết đâu, chỉ là một cuộc bình chọn thôi."

"Không." Trần Hiệt đăng nhập tài khoản livestream Galaxy, thử âm thanh, "Cuộc bình chọn này vẫn còn rất nhiều tiềm năng tăng trưởng. Em yên tâm, anh nhất định sẽ để mọi người biết, chúng ta mới là CP ngọt nhất Liên Minh."

"......Trẻ con."

Giang Đề lười chẳng buồn để ý anh, tự về phòng ngủ.

Một tiếng sau, cuối cùng Trần Hiệt cũng đẩy cửa vào phòng, sắc mặt không mấy tốt.

Rõ ràng là fan lại không nể mặt anh.

Giang Đề lặng lẽ cong khóe môi, nói: "Anh, tắm rửa rồi ngủ đi."

Trần Hiệt tắm xong, leo lên giường vén chăn.

Cánh tay dài thon vươn tay kéo bạn nhỏ đang nằm rìa giường vào lòng, cằm đặt l*n đ*nh đầu cậu, rồi bắt đầu độc thoại đầy khó hiểu.

"Cái này còn khó chịu hơn cả lúc anh thua trận trước Thẩm Trụy."

"Tại sao chúng ta lại đứng thứ hai nhỉ?"

"Không được, nhất định còn cách khác."

Giang Đề: "......"

Trần Hiệt nhướn mày, đột ngột ngồi bật dậy.

"Sao chúng ta không đi mượn fan người khác?"

Đúng là một ý hay.

Giang Đề: "............"

Bốp một tiếng, điện thoại bị bàn tay trắng nõn thon dài hất rơi, Trần Hiệt bị túm cổ áo ngủ kéo ngã xuống.

"Anh có thôi không hả?" Giang Đề nổi cáu, lạnh lùng trừng anh.

Khoảng cách giữa hai người cực gần, chóp mũi chạm mũi, hơi thở nóng hổi phả lên mặt nhau.

Ánh mắt Trần Hiệt trượt xuống, lưu luyến trên hàng mày đôi mắt xinh đẹp và đôi môi hồng nhạt tự nhiên của chàng trai, không nhịn được cúi xuống hôn một cái.

"Chưa xong."

"Anh đúng là......"

"Nhưng có một cách khiến anh ngủ yên tâm."

"Cách gì?"

Chăn hơi phồng lên.

Hai cơ thể đột nhiên chồng lên nhau.

Trần Hiệt chống tay hai bên người chàng trai, trong mắt lướt qua nét cười vừa tà vừa xấu:"Ngoan, kẹp chân vào eo anh."

"......"

Đồ chó lợn, làm người đi được không hả! Hôm nay tập luyện ít quá à?!

-

Ngày hôm sau, Giang Đề đệm hai cái gối mềm sau lưng, cả người khoanh chân uể oải cuộn thành một cục, tai nghe đeo lệch, đánh scrim cũng lười biếng.

Trần Hiệt tới khá muộn, hai ván đầu là tuyển thủ dự bị đánh.

Dự bị rời đi, anh đeo tai nghe, mở voice, miệng khe khẽ ngân nga vài câu hát.

"Ồ, tâm trạng anh Hiệt tốt thế à, vote vượt Trụy Thần rồi hả?" Triệu Bắc Nam hỏi.

"Chưa." Trần Hiệt đặt ly sữa nóng trước tay Giang Đề, "Em uống một hơi hết đi. Nhưng cũng sắp rồi."

Cloud cười: "Anh lại hành fan kiểu gì nữa vậy?"

"Em không uống." Giang Đề uể oải đáp, trong giọng mang theo mấy phần bực bội.

"Bây giờ không uống, tối uống gấp đôi." Trần Hiệt vươn tay, đầu ngón tay hơi dùng lực nâng cằm chàng trai, "Không có gì, anh đi tìm Thất Liễu, King với Scary mượn fan rồi."

"Đù Výppp, đội trưởng, anh đúng là có thủ đoạn."

"Fan của mấy cậu cũng cho tôi mượn dùng chút đi."

Giang Đề vừa nghe bọn họ nói chuyện vừa liếc Trần Hiệt một cái đầy bực bội. Nhưng vành tai lộ ra giữa mái tóc lại đỏ bừng từ lúc nào không hay.

Cậu nghiến răng, cực kỳ miễn cưỡng bưng cốc sữa lên uống cạn một hơi.

Sữa nóng làm ấm người, ấm dạ dày cũng có thể chỉ là tác dụng tâm lý nhưng cảm giác khó chịu trong người lập tức giảm đi hơn nửa.

Giang Đề thật sự không thích uống thứ này, nhưng không uống cũng không được.

Tên chó lợn kia đã đe dọa rồi, bây giờ không uống, tối sẽ phải uống gấp đôi.

Mà sữa uống vào buổi tối thì chắc chắn không còn là loại đàng hoàng như thế này nữa.

Giang Đề xoa xoa má đang nóng ran, rồi tắt luôn tai nghe, không muốn nghe thêm giọng của Trần Hiệt nữa.

Vài ngày sau.

Sự thật chứng minh, đi mượn fan người khác cũng chẳng có tác dụng mấy.

Trước hết, lượng fan của Thẩm Trụy đúng là một mình một cõi, cộng fan của năm sáu tuyển thủ hạng S lại cũng không bằng hắn ta.

Trong giới, ngoài Trần Hiệt ra thì cũng chỉ có Giang Đề là hậu bối có thể miễn cưỡng đấu một trận.

Nhưng Giang Đề mới ra mắt được hai ba năm, đang trong giai đoạn tăng trưởng, độ hiệu lực của fan chưa đạt đỉnh, tạm thời vẫn chưa thể chính diện cứng đầu với nhà Trụy.

Thứ hai dù sao cũng không phải fan ruột của Trần Hiệt, độ tích cực cao đến đâu cho được, giúp là tình nghĩa, không giúp là bổn phận.

Huống chi khác với fan già nhà Trần Hiệt hệ Phật cá mặn theo idol, nhà Trụy thì giống hệt Thẩm Trụy, cực kỳ biết gây chuyện. Có lúc ngay cả mấy fandom trong nước cũng phải dè chừng.

Đến ngày này, bọn họ phát hiện phiếu của Trần Hiệt và Giang Đề có chút dao động.

Đi dò la một cái — Cái gì cơ? Hiệt Thần không điều động nổi fan phản cốt nhà mình mà phải chạy đi mượn fan nhà khác à?

Không được.

Anh em chị em đâu, xả phiếu!

Thế là bất kể mấy ngày sau đó, dù lượng vote của Trần Hiệt và Giang Đề có dao động thế nào, bên nhà hàng xóm vẫn luôn duy trì một khoảng cách đứt tầng ổn định.

Thấy rõ là chẳng có hiệu quả gì, mấy fan mượn được kia cũng lười tiếp tục làm nữa.

"Bình chọn còn mấy ngày nữa thì kết thúc?" Trần Hiệt nhìn chằm chằm vào điện thoại, hỏi.

Triệu Bắc Nam đáp: "Thời gian bình chọn là một tháng, giờ mới qua nửa tháng thôi."

Time nói: "Cố lên, anh vẫn còn đủ thời gian để vượt lên mà."

Trần Hiệt gối đầu ra sau lưng ghế, bắt đầu vắt óc nghĩ kế mới.

Nói đi nói lại, vẫn phải điều động fan của chính mình.

Nhưng mấy năm nay thật sự anh đã đứng quá xa fan, đến mức họ không có chuyện giang hồ cấp thiết thì tuyệt đối không rút đao ra khỏi vỏ, tránh xa hồng trần.

"Đội trưởng, thật ra đứng hạng hai cũng chưa chắc đã là chuyện xấu." Time bỗng nghiêm túc nói.

Trần Hiệt nhìn hắn: "Ý gì?"

"Ít nhất chuyện này nhắc anh rằng nên duy trì quan hệ với fan một cách thích hợp."

"Đừng lúc nào cũng đứng cao như vậy."

Time không dùng từ hệ Phật cũng không nói cá mặn mà dùng hẳn từ đứng quá cao.

Hơi chói tai, nhưng đó chính là bản chất thật của việc hệ Phật quá mức.

Quá tách rời fan, chỉ tập trung vào tầm nhìn và cuộc sống của bản thân, chưa từng quan tâm đến sự trưởng thành tâm lý của fan trong quá trình theo đuổi idol, bất kể với idol hay fan đều có thể sinh ra những nguy cơ rất lớn.

Trần Hiệt nhiều năm không sập nhà, không xảy ra tai tiếng e rằng nhờ ba điểm:

Một là anh đoạt đủ nhiều chức vô địch. Hai là tố chất cao, tu dưỡng tốt, không dính yêu đương với fan, không làm trò. Ba là luôn thông qua fanclub chính thức để quản lý fan.

Chỉ cần đổi sang một người khác, một hai năm là sập tới mức động đất người thoát fan thì thoát, người quay đầu đạp thì đạp.

Triệu Bắc Nam im lặng một chút, hỏi ngược lại: "Anh Hiệt, anh có vào siêu thoại của mình không?"

Trần Hiệt im lặng.

Time cười: "Cười chết, Weibo anh còn lười đăng, sao có thể vào siêu thoại được?"

Hắn dừng lại một chút rồi bổ sung: "À không đúng, anh có đăng Weibo, chủ yếu là để vào siêu thoại CP với Giang Đề và siêu thoại của Giang Đề."

"Chẹp chẹp" Cloud cũng bắt đầu không nhịn nổi nữa.

Triệu Bắc Nam hít sâu một hơi, cầm điện thoại lướt một chút: "Em đọc cho anh nghe một bài post trong siêu thoại của anh nhé. Bài này vừa được like nhiều nhất, vừa gây tranh cãi nhất."

"Bên Tieba với Hupu cũng đang lan truyền điên cuồng."

"Nick của fan đăng bài tên là 'Hiệt Thần là Thần của tôi', tiêu đề bài viết là: Hiệt Thần, anh có thể cưng tụi em một chút không?

** [Hiệt Thần, anh có thể đừng chỉ cưng vợ, mà cũng cưng tụi em một chút không? Bao nhiêu năm nay, anh không trả lời tin nhắn riêng, không vào group fan, không cho tụi em tặng quà, không cho làm tiếp ứng, cũng không mở fan meeting.
Tụi em nghĩ đó là do tính cách anh, tụi em hiểu.

Nhưng từ khi anh quen Tiểu Đề Thần nhà bên, anh giống như biến thành người khác vậy.

Anh trở nên hoạt động hơn, nhưng mỗi lần hoạt động, mỗi lần sống lại không liên quan đến thi đấu, mỗi lần lộ diện, đều liên quan đến vợ.

Tụi em cũng hiểu một con chó già độc thân hơn hai mươi năm như anh, vừa yêu lần đầu thì khó tránh khỏi phát điên, nhưng anh có thể để tâm đến cảm xúc của tụi em một chút không?

Anh yêu đương, tụi em đương nhiên ủng hộ, nhưng anh đã cho tụi em, cho một bộ phận fan một khoảng thời gian nào chưa?

Anh có biết bao nhiêu fan nhỏ tuổi vì chuyện này đã làm bao nhiêu việc bốc đồng, nhưng vẫn phải bị đè xuống không?

Anh có thật sự biết fan của anh là một nhóm người như thế nào không?

Quan trọng nhất là anh có biết tụi em nhìn fan nhà bên được chính chủ cưng mà ghen tị đến mức nào không?

Nói thẳng đi, em ghét anh của hiện tại.

Nếu không từng thấy anh trước kia kiêu ngạo không thể với tới thì em đã nghi ngờ anh bây giờ là một người khác.

Nhưng em ghét kiểu đối xử phân biệt kiểu một người trên trời, một người dưới đất như thế này] **

-

Triệu Bắc Nam đọc xong, cả phòng huấn luyện rơi vào im lặng.

Thật ra mà nói, từ tiêu đề đến từng câu chữ trong bài rõ ràng là do một đứa trẻ chưa lớn lắm viết ra.

Ghen vì idol có người yêu, đặt idol ở vị trí rất quan trọng, dù thế nào cũng còn non nớt.

Vì vậy trong phần bình luận của bài post này, vừa có không ít người ủng hộ, vừa có một nửa đang mắng.

Người ủng hộ là vì đồng cảm. Người mắng thì cho rằng người đăng quá trẻ con, làm quá.

Nhưng với tư cách là idol, nếu Trần Hiệt chỉ dùng hai chữ trẻ con để đánh giá bài post này cùng những fan phía sau đó, thì nhìn thế nào cũng là lạnh lùng và vô tình.

Cloud đan hai tay trước bụng nói: "Đội trưởng, nền tảng fan của anh quá lớn, trong đó có một bộ phận không nhỏ là trẻ chưa đủ tuổi."

"Em nghĩ, với tư cách là idol, anh nên ít nhiều quan tâm đến sự trưởng thành tâm lý của họ trong quá trình theo đuổi anh."

Time nói tiếp: "Đây gọi là gì? Trách nhiệm và nghĩa vụ xã hội của idol!"

Triệu Bắc Nam tự giễu: "Đù, sao ngành của chúng ta càng chơi càng giống giới giải trí vậy?"

Càng giống giới giải trí chính là lý do Trần Hiệt từng cố tình tránh xa fan.

Lúc anh mới tiếp xúc với E-Sports, ngành này thực ra đã bước vào thời kỳ hoàng kim.

Nếu quay ngược thời gian thêm hơn mười năm, khi anh còn là một đứa trẻ, anh từng tận mắt chứng kiến sự ra đời của thế hệ idol E-Sports đầu tiên qua đủ loại truyền thông.

Đó là một quá trình vô cùng rực rỡ nhưng cũng kỳ quái và rợn người.

Xuất thân từ thời đại đồ đồng, tuyển thủ đi rừng đầu tiên của Trung Quốc giành chức vô địch thế giới, một tay đưa E-Sports nội địa bước vào thời kỳ hoàng kim, tạo ra làn sóng lưu lượng đầu tiên.

Nhưng cũng chính người đó là người đầu tiên bị lưu lượng cắn trả, đến mức bị cấm thi đấu và phong sát trong ngành.

Ngay sau đó, tuyển thủ đường giữa duy nhất từng thống trị thế giới của Trung Quốc, người một mình vực dậy cả thời đại Mid lane, cũng từng bị lưu lượng trói chặt đến mức không nhúc nhích nổi.

Rồi sau nữa, cả ngành này lao thẳng trên con đường lưu lượng, không bao giờ quay đầu, triệt để biến thành giới giải trí thứ hai.

Không thể nói lưu lượng không có mặt tốt, dù sao nó cũng làm phình to vốn của ngành.

Nhưng lưu lượng cũng là con dao hai lưỡi. Đến nay, tai nạn do lưu lượng gây ra trong ngành vẫn liên tiếp xảy ra, khiến bao tuyển thủ giải nghệ mà không có kết cục tốt.

Trần Hiệt xem như may mắn, vừa vào ngành đã nhanh chóng nổi tiếng.

Vì thế anh rút kinh nghiệm từ các tiền bối, ngay từ đầu đã đứng xa fan, mọi vận hành fan đều giao cho đội ngũ chuyên nghiệp.

Nhưng giờ anh mới nhận ra cách làm này chưa chắc đã tuyệt đối đúng, thậm chí chưa chắc đã đạt chuẩn.

Có lúc để định nghĩa một idol có mất tư cách hay không, chỉ cần xảy ra một sự cố fan duy nhất.

"Nè."

Giang Đề là người từ nãy đến giờ lười động đậy bỗng vươn cái jiojio ra, đá nhẹ Trần Hiệt một cái.

Trần Hiệt thu lại dòng suy nghĩ nhìn cậu: "Sao thế?"

Giang Đề mím môi: "Fan meeting offline... Anh mở một cái đi."

Trần Hiệt câm bặt.

Giang Đề vò vò tóc, lại nói: "Em sợ đến lúc đó, fan anh sẽ mắng em là hồng nhan họa thủy."

Trần Hiệt nhíu mày rất sâu, rồi đưa tay vuốt nhẹ gò má chàng trai.

"Anh sẽ không để chuyện đó xảy ra."

-

"Mở fan meeting offline?" Tần Thư nhíu mày, "Tôi không đồng ý."

Mọi người đồng thanh: "Tại sao?"

Tần Thư ném tập hồ sơ trong tay lên bàn, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm đám học trò của mình.

"Thứ nhất, bây giờ các cậu có thời gian không?"

"Thứ hai, các cậu nghĩ mở fan meeting là chuyện đơn giản à? Địa điểm, vé, trật tự, an ninh, cái nào không cần kế hoạch kỹ lưỡng chứ?"

"Thứ ba, khi các cậu đang suy nghĩ làm sao duy trì khoảng cách và mối quan hệ với fan, thì fan meeting thật sự là lựa chọn tốt nhất và cần thiết nhất à?"

Ánh mắt Tần Thư chuyển sang Trần Hiệt.

Bình thường cô không nỡ nói nặng lời với anh, lần này hiếm khi nghiêm túc.

"Trần Hiệt, cậu thật sự nghĩ chỉ cần một buổi gặp mặt là có thể làm quan hệ giữa cậu và fan ấm lên hả?"

"Cậu đã xem chân dung fan của mình chưa?"

"Cậu có biết fan từ 12 đến 18 tuổi chiếm tỷ lệ bao nhiêu không?"

"Hôm nay cậu mở fan meeting, tin tôi đi, ngày mai bọn họ sẽ dám yêu cầu công bố lịch trình riêng tư của cậu."

"Rồi sẽ bám theo cậu từ nam chí bắc, cậu đi đâu thi đấu, bọn họ theo đó."

Triệu Bắc Nam rụt cổ: "Ghê vậy? Không đến mức chứ?"

Cloud cũng thấy hơi quá: "Huấn luyện viên, đây là định kiến của chị về fan thôi mà."

Time: "Đúng đó. Fan có thể nhỏ tuổi, nhưng không có nghĩa là đầu óc họ nhỏ."

Tần Thư cười lạnh: "Nếu các cậu đã nhận ra fan của Trần Hiệt có tâm lý phản nghịch, vậy có theo dõi hành vi gần đây của họ không?"

Trần Hiệt mơ hồ cảm thấy lời cô có ẩn ý. "Ý chị là sao?"

Tần Thư liếc Trương Hách Lượng một cái.

Trương Hách Lượng ho khan, vẻ mặt hơi khó xử.

"Chuyện là... Mấy tháng nay, thật ra đã lục tục xảy ra một số việc."

"Ba tháng trước, chúng ta đi Bắc Thành thi đấu. Sau khi khách sạn trả phòng, phòng của Trần Hiệt bị một nhóm fan nhỏ tuổi xông vào."

"Kết quả là bị nhân viên khách sạn đưa thẳng đến đồn cảnh sát."

Sắc mặt mọi người đều thay đổi.

"Hai tháng trước, có người giả làm fan, làm giả chữ ký nghệ thuật của Trần Hiệt, bán giá cao 42 bản, số tiền lừa đảo lên tới hơn hai trăm nghìn."

Trong phòng huấn luyện vang lên một tiếng hít sâu.

"Còn nhớ vụ gần đây có drone bay trái phép quay lén quanh căn cứ không?" Trương Hách Lượng che mặt, "Cũng là fan của cậu làm."

"Những chuyện này, trước kia chưa từng xảy ra."

"Cho đến sau khi cậu ở bên Giang Đề."

Không khí trong phòng huấn luyện đóng băng.

Dù có ngu đến đâu, mọi người cũng ngửi thấy trong đó một dấu hiệu bất ổn đang dần lộ diện.

Tần Thư kéo một chiếc ghế lại, uể oải ngồi xuống, hai chân thanh lịch bắt chéo.

"Việc chiến đội không nói cho mấy đứa biết cũng là vì mấy đứa bận thi đấu, sợ nói ra lại khiến phân tâm, thêm phiền não. Nhưng nếu Trần Hiệt cậu đã coi trọng chuyện này như vậy thì tôi nói thẳng với cậu luôn."

Tần Thư hơi nghiêng người về phía trước: "Việc đầu tiên cậu cần làm bây giờ, không phải là dùng mấy biện pháp nào đó để nhanh chóng rã đông mối quan hệ giữa cậu và fan. Mà là tự nhìn lại cách làm của cậu suốt những năm qua."

"Tức nước vỡ bờ. Đến lúc cảm xúc bị dội ngược trở lại, người bị cắn trả không chỉ có một mình cậu đâu."

Khi nói câu cuối cùng, ánh mắt Tần Thư liếc sang Giang Đề.

Rồi cô đứng dậy rời đi.

Những người còn lại nhìn Trần Hiệt rồi lại nhìn Giang Đề.

Triệu Bắc Nam xoa xoa cánh tay: "Sao tự dưng lạnh thế nhỉ? Tôi về mặc thêm áo đây."

"Tôi cũng đi."

"Tôi nữa."

Trương Hách Lượng nhún vai, thu dọn đồ đạc rồi theo chân mọi người rời khỏi phòng huấn luyện.

Cuối cùng chỉ còn lại Trần Hiệt và Giang Đề.

Trần Hiệt nhìn sang Giang Đề.

Nhìn gương mặt trong trẻo, sạch sẽ, vẫn còn non trẻ ấy, trong lòng anh lập tức dậy sóng.

Anh hiểu rất rõ cảm xúc dội ngược của fan mà Tần Thư nói là gì.

Giống hệt bài viết tố cáo kia.

Nếu từ đầu đến cuối anh vẫn luôn giữ hình tượng lạnh lùng, xa cách trước công chúng, fan sớm đã quen rồi.

Nhưng rồi Giang Đề xuất hiện.

Từ đó trở đi, anh như con chó hoang tuột dây cương, ánh mắt, cảm xúc, lời nói, mọi phương diện đều không rời khỏi Giang Đề.

Yêu đương vốn không sai, đa phần mọi người đều ủng hộ.

Nhưng trong số đó, không tránh khỏi một nhóm fan cực đoan đã đem anh đặt lên bàn thờ thần thánh, tâm lý và hành vi của họ luôn khó mà đoán được.

Giới E-Sports sớm đã có tiền lệ.

Trần Hiệt không muốn mình và Giang Đề đi vào vết xe đổ.

Càng không cho phép Giang Đề bị tổn thương.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mọi chuyện ít nhất chưa đến mức cực đoan nhất, anh vẫn còn cơ hội cứu vãn cục diện.

-

Sau khi quyết định tổ chức fan meeting offline bị Tần Thư bác bỏ thì Trần Hiệt đã suy nghĩ liền mấy ngày về việc làm sao hâm nóng lại quan hệ với fan.

Trong thời gian đó, vì không còn cách nào khác, chuyện bỏ phiếu cũng tạm thời bị gác lại.

Từ sau khi nổi tiếng, fan vẫn luôn do đội vận hành chuyên nghiệp quản lý, bản thân anh dường như chưa từng trực tiếp xử lý riêng lẻ.

Nghĩ tới nghĩ lui, anh cũng chỉ có thể hoạt động tích cực hơn trên mạng xã hội, mở thêm livestream, trò chuyện với fan nhiều hơn.

Ngoài ra cũng chẳng còn cách nào khác.

Tối hôm đó, Trần Hiệt thấy Giang Đề lại nằm bò trên sofa ôm điện thoại đọc tiểu thuyết, lông mày nhíu chặt như một ngọn núi nhỏ.

"Lại đọc trúng tình tiết gì khiến em không vui à?"

Trần Hiệt cầm khăn khô ngồi xuống bên cạnh cậu, những ngón tay thon dài lướt nhẹ vào mái tóc đen mềm ướt của chàng trai, bắt đầu lau nước cho cậu.

Giang Đề vừa tắm xong, vành mắt còn ửng đỏ, đầu mũi đọng giọt nước.

Cậu ướt át nhìn Trần Hiệt một cái, muốn nói lại thôi: "... Cập nhật nhỏ giọt."

"Hả?"

Trần Hiệt không đọc tiểu thuyết mạng nên không hiểu thuật ngữ này.

Giang Đề ngồi xếp bằng dậy, biểu cảm buồn bực chết đi được.

"Ý là... Tác giả này update rất thất thường, mỗi lần đăng cũng ngắn ngủn. Mở truyện mấy tháng rồi mà mới viết có hơn hai vạn chữ."

Trần Hiệt bật cười: "Vậy thì đừng đọc nữa, đổi sang truyện đã hoàn rồi đọc."

Giang Đề thầm nghĩ: Ừm, mình cũng trả lời độc giả y chang thế.

Chàng trai vò đầu, vẻ mặt đắng chát như vừa nuốt thuốc.

Cậu nghĩ mãi không hiểu nổi, mình chỉ tùy tiện viết chút thứ trên mạng thôi, sao lại có nhiều người đọc đến vậy.

Nguyên nhân là mấy ngày trước cậu viết thêm hai chương nhật ký rồi phát hiện có một chuyện rất quỷ dị đang dần xảy ra.

Lượt đọc bài của cậu đang tăng.

Tính đến hiện tại, đã có hơn tám trăm người lưu, hơn ba trăm bình luận, vừa khen hay vừa mắng cậu cập nhật nhỏ giọt.

Giang Đề nghĩ hoài không ra, không lẽ web tiểu thuyết cũng có thuật toán đề xuất như mấy app rác bây giờ?

Nghe Triệu Bắc Nam nói, không phải như vậy.

Nhưng cậu thật sự không biết mấy lượt quan tâm này từ đâu mà ra.

Thôi kệ.

Giang Đề nghĩ, có hot thì cũng chẳng hot tới đâu, nên sau đó không để tâm nữa.

Nhưng cậu không hề biết, nguồn cơn của mọi chuyện là do một độc giả nào đó đã chia sẻ một bài post trong khu cộng đồng của trang web tiểu thuyết ấy.

Nội dung bài viết chủ yếu nói rằng: Cô ấy phát hiện một tân văn bảo vật trong khu tác giả mới, lối viết ngôi thứ nhất, rất giống nhật ký, nội dung ngọt ngọt ngọt, chỉ có hai khuyết điểm: Viết còn kém + cập nhật nhỏ giọt.

Sau đó rất nhiều người kéo tới xem.

Chuyện này trong giới tiểu thuyết vốn dĩ cũng không hiếm, chẳng có gì lạ.

Ai ngờ đâu, chính vì bài post này, lại dẫn ra một chuỗi drama phía sau.

Đương nhiên lúc này Giang Đề vẫn chưa ngửi thấy chút nguy cơ nào trong đó.

Trần Hiệt cười Giang Đề vì theo truyện mà buồn bực vì cập nhật nát nhỏ giọt. Vài phút sau, trong đầu anh đột nhiên lóe lên một tia sáng.

"Hồi âm."

"Hả?"

Trần Hiệt dừng động tác lau tóc, chậm rãi nói: "Căn cứ sẽ nhận thư fan gửi tới, đúng không?"

Giang Đề gật đầu. "Mỗi lần gửi cho anh là nhiều nhất, mà anh trước giờ chưa từng trả lời."

Cậu nâng mí mắt nhạt màu lên, nhìn người đàn ông đang trầm tư: "Anh định tự tay hồi âm à?"

Trần Hiệt gật đầu: "Ừ."

"Đừng đùa, anh biết mỗi tháng anh nhận bao nhiêu lá thư không? Tay anh còn cần không đấy?"

Trần Hiệt hung hăng vò loạn tóc Giang Tiểu Đề: "Yên tâm, anh biết chừng mực."

Thời buổi này viết thư tay không còn nhiều, nhưng đây là một trong số ít cách fan có thể trực tiếp liên hệ với Trần Hiệt.

Thế nên mấy ngày sau đó, Trần Hiệt bắt đầu chủ động đọc thư fan gửi đến.

Anh tưởng trong thư nhiều nhất chỉ là bày tỏ sùng bái và yêu thích.

Không ngờ hoàn toàn không phải vậy.

Những lá thư được gửi từ xa tới gần như mỗi bức đều mang theo tâm sự của riêng mình.

Có cậu học sinh trung học kể nỗi khổ muốn theo E-Sports nhưng bị gia đình phản đối.

Có cô gái mắc trầm cảm hỏi anh làm sao để giải thoát.

Có thanh niên xã hội sa cơ thất thế viết kín cả tờ giấy về việc làm sao trở thành tỷ phú.

Cũng có không ít fan đáng yêu, trong thư lải nhải kể cho anh nghe những chuyện rất kỳ quặc, nhưng rất vui trong cuộc sống của họ.

Những lá thư kiểu này, anh thường đem cho Giang Đề đọc cùng.

Có lẽ vì cùng độ tuổi nên dễ phát sinh va chạm tư duy, Giang Đề thường cười đến cứng cả mặt.

Từ đọc thư đến hồi âm, Trần Hiệt do dự suốt hai ngày trời.

Ngòi bút mãi không dám đặt xuống.

Bởi vì anh biết rõ ảnh hưởng của mình trong lòng fan, nhưng lại không chắc câu trả lời của mình có thực sự giúp ích hay không.

Không giúp được thì còn đỡ, sợ nhất là lời anh nói ra, vô tình dẫn họ đi sai hướng.

Về chuyện này, Giang Đề lại có cách nhìn khác.

Cậu ngắn gọn, vang dội mà nói: "Làm ơn tôn trọng IQ của fan thời nay đi!!!"

Trần Hiệt: "..."

Nghe cũng có lý.

-

Nhật ký sinh hoạt của hai tuyển thủ thể thao điện tử – Chương 9: Tôi thừa nhận anh ấy rất đẹp trai
Thời gian đăng: 26/9/20X3

Dạo này anh ấy bận livestream và trò chuyện với fan, lại còn chìm đắm trong việc hồi âm thư nên không có nhiều thời gian ở bên tôi.

Nhưng có mấy lá thư anh ấy trả lời rồi, nghe nói có một cô gái định tự tử đã được anh ấy khuyên nhủ quay đầu.

Ừm... Được rồi, tôi thừa nhận anh ấy rất đẹp trai.

À còn nữa, không biết Lộ Lộ bị con mèo đực xấu nào đạp trúng, sinh ra cả ổ mèo con lông trắng.

Nhưng căn cứ không nuôi được nhiều mèo nên toàn bộ mèo con đều cho bạn bè, chỉ giữ lại một con.

Hối hận rồi, muốn đòi bọn nhỏ về...

———***———

Trần Hiệt lại lại lại lại thấy Giang Tiểu Đề nhíu mày đọc tiểu thuyết.

"Em bé, lần này lại đọc trúng truyện gì khiến em phẫn nộ thế?"

Giang Đề ngẩng đầu, biểu cảm lần này nghiêng về... Mờ mịt.

"Họ nói... Truyện này là đạo, đạo văn."

Trần Hiệt giơ tay cởi cúc áo sơ mi để lộ xương quai xanh tinh xảo và chiếc cổ trắng dài, phía dưới là lớp cơ mỏng săn chắc đầy gợi cảm. Nghe vậy, anh phì cười.

Giang Đề quăng điện thoại, vùi mặt vào gối.

Đù, vận may của cậu... Vẫn xui như vậy.

Mấy ngày trước bài viết còn tăng lượt đọc điên cuồng, độc giả thi nhau khen hay, hôm nay vừa đăng nhập đã thấy bình luận toàn mắng nhật ký này là đạo văn.

Lần này Giang Đề khôn hơn, bắt đầu truy nguồn sự việc.

Thông qua việc lật rất nhiều bình luận, cậu cuối cùng cũng biết sóng gió bắt nguồn từ mấy bài post trong khu cộng đồng.

Ban đầu có vài độc giả giới thiệu truyện của cậu, kéo tới một đám đông hóng chuyện.

Rất nhanh sau đó, có người phát hiện không ổn, bắt đầu nghi ngờ.

"Viết có hai vạn chữ mà hot thế này, có mùi."

"Viết hay vậy sao trang không ký hợp đồng thế?"

"Con cưng của trời? PR trá hình à?"

"Chỉ mình tôi thấy giống truyện nào đó à?"

"Mau gọi chuyên gia làm bảng so màu."

Từ nghi ngờ marketing, chuyển sang nghi ngờ đạo văn.

Giang Đề còn phải đi hỏi Triệu Bắc Nam bảng so màu là gì, nghe nói đó là bằng chứng chứng minh đạo văn.

Cậu vò tóc, nghĩ bụng mình thân ngay không sợ bóng nghiêng, so màu thì so màu.

Ai ngờ đâu... Thật sự có người làm ra thứ đó.

Hơn nữa.

Còn tố cậu dung hợp đạo văn hơn mười cuốn sách.

Giang Đề: ???

Không biết dung hợp là gì, nhưng tôi là Pinduoduo chắc?

May mà phần lớn dân mạng vẫn sáng mắt, cũng thấy hai vạn chữ mà ghép mười mấy cuốn thì quá hoang đường.

Chuyện này làm náo loạn diễn đàn cộng đồng, thậm chí kinh động đến người chuyên nghiệp.

Cái gọi là người chuyên nghiệp chính là các tác giả nghề nghiệp của trang web.

Dù sao cũng ăn cơm bằng nghề này, con mắt vẫn sắc hơn độc giả bình thường.

Thế nhưng, Giang Đề không vì thế mà được minh oan, sự việc ngược lại còn đi theo hướng kỳ quái hơn.

Một phái nói: Không đạo văn.

Một phái khác nói: Hình như đã từng đọc qua, nhưng lại không nhớ rõ.

Nhật ký sinh hoạt của hai tuyển thủ thể thao điện tử càng hot hơn.

Ngày hôm sau, một bài post mang tên: "Cái đệch mẹ, chỉ mình tôi thấy cái tiểu thuyết con cưng của trời kia chính là truyện tình của tuyển thủ Pray và Wither sao!!!"

Trước mắt Giang Đề tối sầm.

Cuối cùng...

Vẫn bị nhận ra rồi.

-

Không.

Không phải Giang Đề bị nhận ra.

T Bé bị gán cho cái mác: Kẻ chưa được cho phép đã lấy chuyện yêu đương của Trần Hiệt và Giang Đề ra viết thành tiểu thuyết.

Hơn nữa còn là đạo chuyện tình của tuyển thủ nổi tiếng nhất, fan đông nhất giới E-Sports.

Thế là T Bé bị treo đầu mắng chửi, bị report, bị dán phốt treo toang hoác.

Nhưng đó chưa phải mấu chốt.

Mấu chốt là có người đem chuyện này treo thẳng lên Weibo, tag EOG official, tag Trần Hiệt, tag Giang Đề, còn tag cả fanclub.

Rất nhanh sự việc bị thổi lớn, chẳng bao lâu sau đã làm nửa giới E-Sports biết chuyện.

Mức độ bạo lực mạng nhắm vào T Bé tiếp tục leo thang.

"Cái gì? Có người đem chuyện của anh Hiệt và bé Đề viết thành tiểu thuyết á?"

"Tôi thấy cũng ổn mà, được đọc chùa một bản tự truyện yêu đương."

"Có độc không? Muốn tự truyện thì đội trưởng với bé Đề không biết tự viết à? Đây là xâm phạm bản quyền chưa xin phép rõ ràng."

"Đội trưởng, bé Đề, hai người định xử lý sao?"

Trần Hiệt và Giang Đề đồng thời im lặng.

Một người mày nhíu chặt, sắc mặt lạnh lẽo. Một người thì ánh mắt rỗng không, biểu cảm lạc lõng.

Rất lâu sau, Trần Hiệt nhìn Giang Đề, hỏi: "Em bé, em thấy sao?"

Giang Đề né tránh ánh mắt: "Em... Không có ý kiến."

"Thật sự không à?"

Giang Đề há miệng, bỗng nhiên không biết nói gì.

Trần Hiệt đột nhiên cầm điện thoại, chủ động soạn một bài Weibo:

[@TrầnHiệtPray: Cảm ơn mọi người đã quan tâm, nhưng xin nhắc nhẹ là bất cứ nhóm nào hay ai, chưa được phép và chưa có sự đồng ý thì cấm dùng tụi mình làm nhân vật chính hay nền cho bất kỳ tác phẩm văn học, nghệ thuật nào, kể cả sáng tác lại hay biến tấu]

Nhưng khi chuẩn bị gửi, ngón tay anh khựng lại, rồi xóa đoạn chữ đó.

Mặc dù mọi bằng chứng đã đặt trước mặt anh nhưng bản thân anh chưa từng đọc cuốn tiểu thuyết đó.

Để thận trọng, anh quyết định đọc xong truyện rồi mới chính diện xử lý.

Chỉ là buổi chiều còn huấn luyện, chuyện này đành tạm gác.

Ai ngờ đâu, chỉ một buổi chiều trôi qua, sự việc lại phát triển đến cao trào mới.

Trước hết lượng vote của CP Hiệt–Đề vốn luôn thua CP Trụy-Chiết bỗng nhiên tăng vọt, rồi với tốc độ cực nhanh vượt ngược lại.

Nhà Trụy ngơ luôn.

Đệch, fan nhà Hiệt bên kia sao tự dưng tăng tốc thế?

Nhà Hiệt đáp lại: Tôi chỉ lười thôi, chứ không phải chết đâu. Chưa động tay động chân gì mà mấy chuyện rắc rối vẫn dám tới gây phiền.

Rất rõ ràng! Giang Đề chính là rắc rối đó.

Giang Đề: "......"

Chưa dừng lại ở đó.

Chỉ trong chớp mắt, liên quan đến vụ tiểu thuyết đạo văn người thật trên mạng lại xuất hiện một suy đoán cực kỳ... Đúng

Có người nói: "Này... Mọi người có thấy không, tác giả đó, rất có khả năng chính là Wither ý?"

Suy đoán này... Bùng nổ.

Bất kể có phải fan của Trần Hiệt với Giang Đề hay không, tất cả đều im lặng một giây.

"Nghe nói xong... Đù đù, đúng là hơi giống giọng nhật ký với tự thuật thật."

"Đã đoán đúng như vậy thì tôi cũng nhắm mắt mà tin luôn."

"Đừng đùa, bé Đề không phải kiểu người đó."

"Hahaha biết là không thể nhưng suy đoán này buồn cười vãi."

"? Con tôi bỏ học cấp hai, trình độ văn hóa thế nào mấy người không biết à? Nó còn không nhận đủ mặt chữ, viết tiểu thuyết cái gì? Quá vô lý."

"Chủ post mau xóa đi, không thì để con tôi thấy là cậu ấy lại tưởng khen cậu ấy có trình độ văn chương như nhà văn đấy."

Giang Đề: ..................

Rất may mắn, cậu có một đám fan không rời không bỏ.

Rất không may, cậu cũng có một đám fan ngày ngày vừa khen vừa dìm cậu.

Tình yêu thì có đấy nhưng không đáng kể.

Trùng hợp thay, Trần Hiệt cũng nhìn thấy bài post đó.

Anh trầm ngâm liếc nhìn chàng trai đang ngồi xếp bằng trước cửa sổ sát đất, chống cằm suy nghĩ về nhân sinh.

Trần Hiệt mím môi.

Đến tối, anh động ngón tay tải ứng dụng tiểu thuyết kia về điện thoại.

Sau đó, Trần Hiệt tìm được cuốn tiểu thuyết kia.

Trang vừa load xong, chỉ riêng cái tên sách Nhật ký sinh hoạt của hai tuyển thủ thể thao điện tử trên bìa đã khiến lông mày anh nhướn cao hẳn lên.

Phải nói thế này, nếu để Giang Đề viết truyện tình của hai người, thì cái tên này đúng là trình độ văn hóa và phong cách mà em ấy có thể đặt ra.

Truyện rất ngắn, Trần Hiệt chẳng tốn bao nhiêu thời gian đã đọc xong.

Tám giờ tối, ăn cơm xong cùng đồng đội trong nhà ăn.

Tần Thư hỏi Trần Hiệt: "Vụ tiểu thuyết đạo văn đó, cậu định xử lý thế nào?"

Trần Hiệt gắp cho Giang Đề một cái đùi gà nhỏ, thản nhiên đáp: "Chuẩn bị tìm luật sư khởi kiện."

Bộp một tiếng.

Cái đùi gà rơi thẳng từ miệng Giang Đề xuống bàn.

Cả người cậu đơ như tượng.

Những người khác đều nhìn sang Trần Hiệt.

"Không đến mức đâu anh Hiệt, mới hai vạn chữ, cũng không dính dáng lợi ích tiền bạc gì."

"Tôi cũng thấy vậy. Biết đâu tác giả là trẻ con."

"Dù người bị xâm phạm là anh và bé Đề, nhưng dùng đến khởi kiện thì hơi quá tay, bên ngoài khó tránh khỏi nói anh chuyện bé xé ra to."

Tần Thư nhìn sang Trương Hách Lượng: "Anh thấy sao?"

Trương Hách Lượng nghĩ một chút rồi nói: "Quả thật sẽ khiến người ta thấy Trần Hiệt làm lớn chuyện, nhưng xét tình xét lý thì hợp lý, hơn nữa còn nhổ cỏ tận gốc."

Tần Thư gật đầu: "Được, vậy làm theo ý Trần Hiệt. Lát nữa bảo bên vận hành thống nhất lại cách phát ngôn với fan."

Vài câu nói gọn ghẽ như làm Giang Đề bị tống thẳng ra tòa.

Đùi gà lập tức chẳng còn mùi vị gì nữa, trong lòng cậu thì đủ thứ cảm xúc trộn lẫn, bực bội, uất ức, khó chịu.

Triệu Bắc Nam rót cho Giang Đề một ly nước, thấy cậu chỉ cầm đũa không ăn, cũng không uống, vành mắt còn hơi đỏ, không nhịn được hỏi: "Bé Đề, cậu sao thế?"

Cả bàn đồng loạt ngẩng đầu nhìn Giang Đề.

Trần Hiệt bóp cằm chàng trai, xoay mặt cậu lại, thấy mắt cậu ướt sũng, vành mắt càng lúc càng đỏ, trên mặt toàn là oán giận.

"Em sao vậy?"

Giang Đề đặt đũa xuống, những cảm xúc khó nói dồn ứ trong khoảnh khắc này, mặt đỏ bừng lên.

Một lúc lâu sau, cậu mới mở miệng tố cáo: "Anh không phải người!"

Trần Hiệt: "?"

Giang Đề nhắm mắt lại, xấu hổ đến mức sắp nổ tung.

"Được rồi, em nói thật... Cuốn tiểu thuyết đó là..."

"Hả?"

Giang Đề cúi đầu, lắp bắp nói thật nhanh: "Là... Là em viết."

Nhà ăn đột ngột rơi vào một sự im lặng quỷ dị.

Thấy mọi người không tin, Giang Đề phá bình phá lọ gào to lên: "Thật! Là! Em! Viết! Mà!"

Nhà ăn lại chìm vào vài giây im lặng quỷ dị nữa.

Ngoài cửa sổ, một con chim trắng vụt bay qua, đôi cánh tự do khuấy động gió đêm, rồi đáp xuống một cây hợp hoan nghỉ ngơi.

Đột nhiên từ trong phòng vang lên một tràng cười điên loạn.

Bộp — Con chim trắng rơi thẳng từ cành cây xuống đất.

Một con mèo đen đuôi dài vừa đi ngang qua, lười biếng mà kiêu ngạo giẫm nó một cái.

-

Hot search ngày hôm sau:

#Wither tự đạo chính mình#

#Con tôi là nhà văn, tự hào quá#

#Wither nói tôi từ chối tha thứ cho fan của mình#

#CP Hiệt–Đề bỏ phiếu vượt mặt CP Trụy-Chiết#

Cả đời này Giang Đề chưa bao giờ ngại đến mức này.

Mất mặt đến nỗi cả ngày không dám ra khỏi phòng ngủ, còn không cho Trần Hiệt vào ngủ chung.

Trần Hiệt đành phải ngủ lại phòng bên cạnh.

Sau đó anh bắt đầu suy nghĩ cách dỗ dành nhóc con.

Khó dỗ thật.

Nghĩ mãi không ra.

Anh đem nỗi phiền não này chỉnh thành một bài post, đăng thẳng lên Weibo.

[@TrầnHiệtPray: Bé con ngại rồi, trốn trong phòng không chịu ra, dỗ sao bây giờ? Online chờ, gấp lắm]

Ý kiến fan đưa ra đủ kiểu, nhưng nhìn chung là hơi không đáng tin.

Cho đến khi anh lướt thấy một bình luận rất ít người chú ý.

[@HiệtThầnLàThầnCủaTôi: T Bé trong nhật ký có nói, nhớ mèo con của mình rồi, anh giúp cậu ấy đòi về đi]

Trần Hiệt sững người.

Thời gian trước đúng là Lộ Lộ sinh một ổ mèo con, cả căn cứ lập tức náo loạn hẳn lên.

Căn cứ là nơi làm việc, không thích hợp nuôi quá nhiều mèo, Trần Hiệt định gửi mấy con mèo con về cho mẹ nuôi.

Nhưng mẹ anh không phải người yêu mèo, nuôi một con thì còn được, nhiều con quá là rất dễ bùng phát thời kỳ mãn kinh.

Đúng lúc đó, mấy người bạn trong giới E-Sports gọi điện hỏi có thể xin mèo không.

Đây cũng là một ý hay.

Thế là Trần Hiệt bàn với Giang Đề cho phần lớn mèo con đi.

Có giữ lại hai con, nhưng giữa chừng vì nhiễm bệnh mà chết non.

Hình như từ sau chuyện đó, Giang Đề không còn vui nữa, nên nảy sinh hối hận cũng là điều dễ hiểu.

Trần Hiệt quá hiểu chàng trai nhạy cảm này.

Cậu có thể viết chuyện đó vào quyển nhật ký bí mật thì chắc chắn là thật sự rất nhớ mấy con mèo con.

Trần Hiệt đặt điện thoại xuống, bắt đầu suy nghĩ cách giải quyết.

Chuyện này đúng là không dễ làm, mèo đã cho đi rồi, giờ đòi lại từ tay người khác, xét về tình cảm cũng rất ngại.

Nghĩ tới nghĩ lui, anh đột nhiên cầm điện thoại lên, liếc lại bình luận kia.

Anh nhớ ra rồi.

Cái tài khoản @HiệtThầnLàThầnCủaTôi chẳng phải chính là fan từng đăng bài trong siêu thoại, tố cáo anh đối xử quá lạnh nhạt với fan đó sao?

-

Nhật ký sinh hoạt của hai tuyển thủ thể thao điện tử
Cập nhật mới

Chương 10: Mèo con quay về rồi

Anh ấy mặt dày đi đòi về. Nợ rất nhiều ân tình.

Thưởng cho anh ấy cái gì đây nhỉ?
(▼へ▼メ)

———***———

Bình luận hot đứng top 1 xuất hiện.

Chồng T Bé: "Đề nghị ban thưởng một T Bé."

Lượt tim: 9999+

Lượt trả lời: 9999+

"Tán thành."

"Tán thành."

"Tán thành."

"...."

HOÀN TOÀN VĂN

·Chưa bao giờ làm 1 chương 10 nghìn chữ như này. Ngày hôm nay 24 nghìn chữ. Ố mài gót!! =)))

·Vậy là xong rồi. Tính ra bộ này hơn 2 năm lận đó. Tưởng sập nhà đến nơi mà may vẫn còn nhà. 2 năm này thay đổi nhiều quá. 1 năm qua cũng vậy. Nhiều thăng trầm của E-Sports ghê :((

·Cảm ơn mọi người vẫn luôn ủng hộ. 1 bộ của nhà đóng vĩnh viễn giờ có bộ này thế chỗ rồi đây. Mong không có gì bất trắc nữa. Còn 1 bộ cùng tác giả đang làm nha. Có hứng thú quẹo qua đọc tiếp. Thời gian bộ đó diễn ra trước cả bộ này á.

·Vất vả vì chờ đợi lâu rồi. Giờ tận hưởng thôi nhỉ. CẢM ƠN VÀ HẸN GẶP LẠI!

#DevilsNTT