Con Đường Bá Chủ - Chương 3685

topic

Con Đường Bá Chủ - Chương 3685 :TÁN GIẢ!

#CDBC #akayhau

CHƯƠNG 3685: TÁN GIẢ!

“Tán Giả?”

Chúng nữ đưa mắt nhìn nhau, đối với danh xưng này hoàn toàn xa lạ.

“Tán Giả là cái quỷ gì?” Lạc Nam sắc mặt mộng bức.

Bất quá thực lực của lão nhân vừa thể hiện ra không hề tầm thường, ít nhất cũng phải sánh ngang nhân vật như Phó Cấm Chủ, thậm chí là vượt trội hơn.

Vừa lúc hắn cũng đang rảnh rỗi, liền không ngại gặp gỡ đối phương một phen:

“Cho ông ta vào!”

Rất nhanh, lão nhân được mấy vị Phó Tông Chủ đưa vào Bá Vũ Điện, gặp được Lạc Nam đang ngồi trên bá toạ, trái phải có hai vị Bá Hậu, xung quanh là các Bá Phi thực lực cường đại.

Tán Giả vẫn bình thản, chắp tay: “Lão phu gặp qua Bá Chủ!”

Thái độ điềm nhiên, không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt, trầm ổn vô cùng.

“Vị đạo hữu này, không biết tìm bổn toạ có việc?” Lạc Nam ung dung hỏi.

Tuy tuổi tác của lão già này có thể lớn hơn cả tổ tông của hắn, nhưng tu sĩ quan trọng tu vi và thực lực, được Bá Chủ gọi một tiếng “đạo hữu” đã là cho đầy đủ sự tôn trọng.

“Tán Giả là danh xưng của lão phu, ta là một trong những thành viên của Hộ Dương Giáo!” Tán Giả tự mình giới thiệu.

Nghe thấy lời này, Diệp Đài Trang nhíu mày: “Hộ Dương Giáo? Thật sự tồn tại sao?”

“Hộ Dương Giáo là cái gì? Chẳng lẽ là những kẻ thủ hộ Dương Thế?” Lạc Nam suy đoán.

“Vâng!” Diệp Đài Trang gật đầu:

“Tương truyền Hộ Dương Giáo là một nhóm người được đích thân Chung Cực Chi Linh tuyển chọn từ khi Bất Hủ Thời Đại mở ra, bọn họ có nhiệm vụ bảo vệ, thúc đẩy sự phát triển của nền văn minh tu chân, đồng thời ngăn chặn Âm Gian ngấp nghé.”

“Trước đây thiếp tìm thấy chút dấu vết thuộc về họ, nhưng cũng cho rằng đây chỉ là truyền thuyết mà thôi.”

“Thái Cổ Viện Trưởng quả nhiên thông tuệ hơn người.” Tán Giả vuốt cằm tán thưởng:

“Hộ Dương Giáo là tập hợp những người được vận mệnh lựa chọn, có thể xem chúng ta như Chung Cực Chi Tử cũng được.”

“Chung Cực Chi Tử?” Khoé miệng Lạc Nam co giật, cảm thấy rất chướng tai khi nghe mấy cái danh xưng kiểu này.

Bởi lẽ hắn từ đầu đến cuối luôn là con ghẻ, liên tục bị đám Thiên Đạo Chi Tử, Khí Vận Chi Tử tìm đến gây sự.

Bây giờ lại lòi ra Chung Cực Chi Tử, đùa giỡn hắn sao?

“Thế nào? Chẳng lẽ Hộ Dương Giáo đến hỏi tội bổn toạ sao?” Lạc Nam lạnh lùng hỏi.

“Không hề!” Tán Giả lắc đầu:

“Ngược lại, bổn toạ đã từng giúp Bá Chủ một lần!”

Nói xong, ánh mắt đục ngầu của lão chiếu ra hình ảnh…

Đó là vào thời điểm Cấm Khu liên thủ cùng Bất Hủ Liên Minh tấn công Bá Việt Tông, tổn thất nặng nề, hy sinh không ít Cấm Thần… Quan Phó Cấm trong cơn thịnh nộ xông đến Đông Nam, kết quả bị Tán Giả ngăn chặn.

“Ồ?” Lạc Nam nhất thời hiểu ra, khi đó hắn còn thắc mắc vì sao Cấm Khu mất mát quá nhiều vẫn không thấy nhân vật cường đại hơn xuất hiện.

Hoá ra là Quan Phó Cấm vì kiêng kỵ Tán Giả nên không dám đến.

Đúng như suy đoán, thực lực của Tán Giả này ở trên Phó Cấm Chủ, bằng không Quan Phó Cấm cũng không e ngại như vậy.

“Tại sao lại giúp Bá Việt Tông?” Lạc Nam hiếu kỳ:

“Chúng ta hình như không có giao tình?”

“Như Thái Cổ Viện Trưởng đã nói, Hộ Dương Giáo chúng ta có trách nhiệm âm thầm thúc đẩy và bảo vệ nền văn minh tu chân tại Dương Thế.” Tán Giả hồi đáp:

“Năm đó Bá Việt Tông tiến bộ thần tốc, rất có tiềm năng trưởng thành… nên lão phu nguyện ý ra tay một lần.”

“Mà Bá Chủ không làm lão phu thất vọng, chẳng những sáng tạo ra phương pháp thăng cấp Bất Hủ Thần Binh, còn rèn đúc Bất Hủ Thần Vật… thậm chí là tạo ra được tài nguyên thông dụng, tiện lợi như Đạo Xu, tất cả đều là những sáng tạo độc đáo, giúp nền văn minh tu luyện phát triển.”

“Đa tạ đạo hữu!” Lạc Nam chắp tay, năm đó nếu như Quan Phó Cấm ra tay, hắn còn chưa đủ thực lực ngạnh kháng, cách duy nhất là bỏ chạy.

Dù không nhờ vả, nhưng hành động của Tán Giả quả thật đã giúp hắn.

Ân oán phân minh, Lạc Nam không ngại hồi báo.

Tán Giả cũng không phải kẻ dây dưa dài dòng, đi thẳng vào vấn đề:

“Hộ Dương Giáo muốn mời Bá Chủ gia nhập, trở thành Giáo Chủ!”

Chúng nữ giật mình, ngay cả Lạc Nam cũng sửng sốt, nào ngờ được ý đồ đến của Tán Giả lại là như thế?

“Thực lực và cống hiến của Bá Chủ, đủ tư cách trở thành người đứng đầu của chúng ta.” Tán Giả trịnh trọng nói.

“Các vị có bao nhiêu thành viên? Thực lực thế nào?” Lạc Nam hỏi.

“Đây đều là bí mật, trừ phi Bá Chủ đáp ứng trở thành Giáo Chủ, bằng không lão phu không thể tiết lộ.” Tán Giả lắc đầu.

“Trở thành Giáo Chủ, ta có quyền lợi gì?” Lạc Nam nhếch miệng.

“Có thể dẫn dắt Hộ Dương Giáo chống lại Âm Gian, cướp đoạt tài nguyên và tất cả những gì có thể của Âm Gian.” Tán Giả trả lời:

“Tuy nhiên chỉ có thể đối phó Âm Gian mà thôi.”

“Haha!” Lạc Nam cười tà:

“Đây là muốn lôi kéo bổn toạ đứng về Dương Thế triệt để đây mà?”

“Không sai!” Tán Giả không phủ nhận:

“Hộ Dương Giáo tuân theo ý chí của Chung Cực Chi Linh vĩ đại, đương nhiên phải đứng về Dương Thế rồi.”

“Vậy bổn toạ có tư cách thống nhất Dương Thế?” Lạc Nam hỏi.

“Không thể!” Tán Giả lắc đầu:

“Một khi toàn giới thống nhất, sự cạnh tranh sẽ không còn tồn tại, đây là điều Chung Cực Giới Linh không mong muốn xảy ra.”

“Cục diện phải như hiện tại, Cấm Khu, Trấn Cực Liên Minh… Bá Việt Tông cầm cự lẫn nhau.”

“Hộ Dương Giáo sẽ không để dã tâm của Bá Chủ thực hiện được.”

Trong quá khứ, Cấm Khu từng muốn thống nhất Chung Cực và bị Hộ Dương Giáo ngăn cản.

Thì bây giờ, Bá Việt Tông nếu muốn làm như vậy… Hộ Dương Giáo cũng sẽ can thiệp vào.

Có thể nói Hộ Dương Giáo từng ủng hộ Bá Việt Tông trưởng thành để làm đối trọng với Cấm Khu.

Và hiện tại, Hộ Dương Giáo sẽ sẵn sàng đứng về phía Cấm Khu hoặc Trấn Cực Liên Minh để cầm chân Bá Việt Tông.

Trong trận đại chiến gần nhất, sở dĩ Hộ Dương Giáo không xen vào… là bởi vì Bá Việt Tông chỉ muốn giải quyết ân oán với Thần Không Liên Minh.

Nhưng chỉ cần Bá Việt Tông lộ ra ý đồ thống trị cả thế giới, Hộ Dương Giáo không thể ngồi yên.

“Nói dễ nghe là cho bổn toạ làm Giáo Chủ, nói khó nghe là để bổn toạ trở thành tay sai của Chung Cực Giới Linh như các ngươi?” Lạc Nam lạnh lẽo nói:

“Không có hứng thú!”

“Lão phu đã sớm đoán được Bá Chủ sẽ đáp như vậy.” Tán Giả bình tĩnh gật đầu:

“Bất quá mục đích của ta cũng đã đạt được, cáo từ!”

“Không tiễn!” Lạc Nam phất tay.

Tán Giả đạp lên thiên không, thân ảnh chậm rãi tan biến.

“Lão già khốn kiếp, nghĩ rằng mình ưu việt lắm sao?” Võ Tam Nương nổi nóng mắng.

“Mục đích lão nói đến là gì thế?” Lạc Yêu Nhi ngây thơ chớp mắt.

“Chính là để chúng ta biết sự tồn tại của Hộ Dương Giáo, từ đó không dám làm càn!” Lạc Kỳ Nam vuốt nhẹ sợi tóc, ánh mắt trong suốt nhìn thấu triệt vấn đề:

“Hộ Dương Giáo thừa biết baba sẽ không đồng ý làm Giáo Chủ của họ, Tán Giả xuất hiện chủ yếu là để cảnh cáo.”

“Một khi chúng ta thực hiện dã tâm, Hộ Dương Giáo sẽ xuất thủ!”

“Muội thấy cái Hộ Dương Giáo này là chó săn do Chung Cực Chi Linh nuôi ra đấy!” Tiểu Thiên Ý bất mãn chống nạnh.

“Tuy rằng lời này hơi khó nghe, nhưng đúng thật là vậy.” Diễm Nguyệt Kỳ mỉm cười:

“Chung Cực Giới Linh này cũng rất có dã tâm, không muốn ai đè đầu cưỡi cổ nó!”

“Nguyệt Kỳ nói đúng ý ta!” Tuế Nguyệt tán thành:

“Cảm giác như Giới Linh mở ra Thời Đại Bất Hủ, để sinh linh trong thế giới của mình đột phá Bất Hủ, có được lực lượng chống lại Âm Gian xâm lấn.”

“Nhưng đồng thời, Giới Linh cũng không muốn xuất hiện nhân vật có khả năng thống trị, trở thành chủ nhân của nó, hết lần này đến lần khác ra tay trấn áp những kẻ có dã tâm.”

Tuyên Cổ Đấu Thần bị Giới Nộ tiêu diệt, Cấm Khu bị Hộ Dương Giáo ngầm ngăn cản, hiện tại là Bá Việt Tông bị Tán Giả đến cảnh cáo.

Rõ ràng, Giới Linh này vẫn muốn giữ địa vị cao cao tại thượng của mình.

Nó không giống 3000 đại thế giới trong hỗn độn, không cần tìm chủ nhân để tăng cấp.

Và nếu Lạc Nam đồng ý trở thành Giáo Chủ, nghe qua rất ngầu… thực chất là thần phục và trở thành chó săn đầu đàn trong bầy chó săn mà Chung Cực Chi Linh nuôi dưỡng.

“Hắc, vừa muốn thế giới phát triển để chống lại Âm Gian, vừa muốn mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát của nó.” Lạc Nam chế giễu nói:

“Không hổ là thế giới cao cấp nhất, tâm cơ vô cùng âm trầm, thuần thục Đế Vương Chi Đạo.”

Khi thì nâng Bá Việt Tông lên cản Cấm Khu, khi thì áp Bá Việt Tông để Cấm Khu và mấy thế lực khác có thời gian đuổi kịp.

Chung Cực Giới Linh như một vị Hoàng Đế cao cao tại thượng, mà các thế lực bên trong nó là quần thần dưới tay, phải chịu sự chi phối của nó, phải kiềm chế lẫn nhau.

Nghĩ đến đây, một chút cảm kích đối với Tán Giả trong lòng Lạc Nam biến mất sạch sẽ.

Luôn lợi dụng vì mục đích riêng mà thôi… nào có thiện chí gì chứ?

“Giới Linh muốn chúng ta hiểu, ngoại trừ Giới Nộ và quyền năng của thế giới, nó còn có các con bài ẩn giấu như Hộ Dương Giáo!” Thần Huyền Huân tức giận mím môi.

Lạc Nam nhún nhún vai, hắn chưa từng nghĩ đến việc sẽ thống trị Chung Cực Giới, chỉ muốn an ổn tận hưởng ngày tháng tiêu dao với các lão bà và người thân của mình.

Nhưng giờ đây, hắn rõ ràng là con dao trong tay Chung Cực Chi Linh để chống lại Âm Gian…

“Có lẽ 18 Vị Diện Chi Linh kia cũng giống như vậy.” Hi Vũ cười khổ:

“Dù chúng ta từ bỏ Dương Thế gia nhập Âm Gian, e rằng sẽ lại phải cúi đầu trước Vị Diện Chi Linh, thậm chí là còn khốc liệt hơn Chung Cực Chi Linh.”

“Ừm!” Lạc Nam gật gù:

“Mấy tên linh tính này đều là lão quái vật trong lão quái vật, luôn muốn ngự trị chúng sinh vĩnh viễn, luôn muốn thôn tính lẫn nhau, đây là vận mệnh của sinh linh phụ thuộc vào chúng.”

Muốn thoát khỏi vận mệnh này, chỉ có cách trở nên cường đại, mạnh hơn cả lực lượng của Dương Thế, mạnh hơn cả quyền năng của Âm Gian.

Mà con đường duy nhất, có khả năng là viễn siêu Bất Hủ Thần.

Thoát khỏi gông cùm xiềng xích!

Chúc cả nhà ngủ ngon.

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây ạ:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để nghe audio:

https://www.youtube.com/@AkayTruyen