Con Đường Bá Chủ - Chương 3686

topic

Con Đường Bá Chủ - Chương 3686 :PHONG ĐÔ ĐẾN CHƠI!

#CDBC #akayhau

CHƯƠNG 3686: PHONG ĐÔ ĐẾN CHƠI!

Một ngày này, các vị Bá Phi lần lượt xuất quan…

Thiên không Bá Việt Tông hội tụ mấy chục luồng Bất Hủ Thần Kiếp, Chung Cực Phán Quan xuất hiện là cả đại quân.

Hiện tại độ kiếp với chúng nữ dễ hơn ăn cháo uống nước, chỉ vượt qua cho có thủ tục.

Bởi vì các nàng tu luyện Tình Đạo Bá Quyết với Lạc Nam, tuy rằng chưa đến tầng cuối cùng để tụ Tình Đỉnh, nhưng cũng có thể thông qua tầng Thiên Địa Phu Thê mà huy động Bá Thần Lực và Bá Chủ Quy Tắc của hắn.

Có Bá Thần Lực và Bá Chủ Quy Tắc trong tay, dù là Giới Nộ cũng khó làm các nàng bị thương, huống hồ chỉ là Bất Hủ Thần Kiếp bình thường?

Vượt kiếp vô cùng đơn giản.

Khiến Lạc Nam chờ mong chính là, Tiểu Hồng Nhi cũng đã xuất quan.

Nha đầu này đã triệt để đem Long Đảm Kiếm Tâm luyện hoá, đặt ngay ở vị trí trái tim của mình.

Tiểu Hồng Nhi có biến đổi không ít về diện mạo và khí chất.

Ban đầu là một bộ váy công chúa màu đỏ, bây giờ đã chuyển thành một bộ nhuyễn giáp bó sát cơ thể, cũng là màu đỏ làm chủ đạo, bên trên có thêm những lớp long phiến tinh xảo đen tuyền tô điểm, vô cùng nổi bật.

“Biến hình!” Lạc Nam mỉm cười.

“Rõ!” Tiểu Hồng Nhi ra vẻ nghiêm mặt.

NGAO! KENG!

Long ngâm hoà cùng kiếm khiếu, hư ảnh một tôn Xích Long phá không bay lên, một thanh kiếm nặng nề giáng xuống.

Long Đảm Kiếm Tâm chính là trái tim của kiếm, nằm ở vị trí hạch tâm, cường hoá toàn diện.

Bá Hồng Kiếm so với trước đây càng thêm uy vũ và khí phách, bởi vì dọc theo thân kiếm có điêu khắc long ảnh uốn lượn vô cùng sống động, long mạch chuyển động khắp kiếm, chuôi kiếm được bao phủ thêm một lớp vảy rồng như ngọc.

Đáng chú ý nhất, ở giữa phần kiếm cách được đúc ra một cái đầu rồng nhỏ cực kỳ tỉ mỉ.

Đầu rồng này bình thường sẽ nhắm mắt và khép chặt miệng.

“Nuốt Đỉnh!” Lạc Nam ra lệnh.

RỐNG!

Đầu rồng trên Bá Hồng Kiếm thức tỉnh, hai mắt bắn ra thần quang, miệng rồng há mở.

Bá Cực Đỉnh cấp tốc thu nhỏ lại, khảm vào ngay vị trí miệng rồng, được bốn chiếc nanh rồng kẹp lấy.

Nhìn qua, Bá Cực Đỉnh giống viên ngọc lộng lẫy trên thân kiếm, không có chút kẻ hở, dường như chúng nó vốn là một thể vậy.

Dung hợp hoàn mỹ!

ĐÙNG!

Quyền năng bùng nổ, sức mạnh vô biên.

Lạc Nam một kiếm vung lên không trung.

Khoảnh khắc đó, kiếm ngân sát phạt không gì cản nổi chém ra, kèm theo đó là long ảnh giương nanh múa vuốt và Bá Thần Lực huỷ diệt tung hoành.

Nhất kiếm đơn giản có thể xé toạc càn khôn, nghiền nát hàng loạt Bất Hủ Trận Văn bảo vệ tông môn.

“Đáng sợ thật!” Chúng nữ mắt loé dị sắc.

Một kiếm này của hắn, không dùng Kiếm Kỹ, không dùng Kiếm Pháp… đơn thuần là vung tay chém ra, nhưng uy lực lại phá luôn một gốc Càn Khôn Vạn Trận.

Nên biết rằng Càn Khôn Vạn Trận này được Bá Chủ Thần Văn kết thành, bình thường dù là mười kiện Bất Hủ Thần Binh cùng lúc oanh tạc cũng rất khó khiến nó xuất hiện khe nứt.

Thử tưởng tượng nếu Lạc Nam dùng đến Bá Tuyệt Kiếm Kinh cùng Độc Bá Kiếm Thể, sẽ còn đến mức nào nữa?

“Hộ Dương Giáo, Cấm Khu, Trấn Cực Liên Minh, Thần Không Liên Minh…” Lạc Nam vác Bá Hồng Kiếm trên vai, ngẩng đầu nhìn trời:

“Các ngươi chờ đó cho bổn toạ!”

Hiện tại, kẻ có thể áp hắn chính là Chung Cực Giới Linh và Hỗn Độn Giới Linh.

Lạc Nam tuy rằng đã rất khủng, nhưng hắn cảm giác được mình vẫn còn yếu hơn so với thế giới này rất nhiều.

Bất quá hắn không vội vàng, mọi thứ chỉ mới là khởi đầu để đạp thiên mà lên.

ẦM ẦM ẦM…

Đột ngột, đại địa chấn động dữ dội.

Toàn bộ Bá Việt Tông lắc lư, mặt đất băng liệt, âm khí trỗi dậy, dung nham như những con quái vật sục sôi lao vọt lên.

“Kẻ nào?” Chúng nữ nổi giận, trực tiếp xuất hiện phía sau Lạc Nam.

“Phu quân, khí tức này là đến từ…” Sở Y nghiêm nghị nói.

“Ừm.” Lạc Nam gật đầu, nhếch mép nói:

“Vị nào đến thăm hỏi?”

“Là trẫm!” Một thanh âm điềm tĩnh hồi đáp.

Lạc Nam cùng chúng nữ suýt chút nhảy dựng lên…

Mặc dù tiếp xúc không nhiều, thậm chí ngay cả chân thân cũng chưa thấy, nhưng hắn và các nàng quá mức ấn tượng với giọng nói này, muốn quên cũng không quên được.

Tu sĩ cấp Bất Hủ, đa số xưng Thần, xưng bổn toạ… hiếm có kẻ tự xưng là Trẫm.

Hơn nữa còn là kẻ đến từ Âm Gian, đường đường chính chính trỗi dậy tại Bá Việt Tông.

Ngoại trừ vị kia còn có thể là ai?

“Phong Đô có gì chỉ giáo?” Lạc Nam nghiêm nghị hỏi, cũng không sợ hãi.

Tuy rằng Phong Đô Ngục Đế thuộc dạng mạnh đến mức vô lý, nhưng nơi này là Dương Thế chứ không phải Âm Gian, lại thêm thực lực vừa mới tiến bộ.

Lạc Nam tự tin, nếu Phong Đô gây sự ở đây… mình chưa hẳn không thể đánh một trận ra trò.

“Bá Chủ, có thể đến thương lượng chút việc?” Phong Đô Ngục Đế cất giọng:

“Trẫm không tiện hiện thân, khá là phiền.”

Ánh mắt Lạc Nam híp lại, quả thật nếu đại lão như vị này đến Dương Thế, Chung Cực Giới Linh sẽ không để yên.

Dù sao thì mức độ uy hiếp của Phong Đô với thế giới này vượt xa Sát Giới hay Thập Điện Diêm La.

“Phu quân đừng tin lời hắn!” Yên Nhược Tuyết khuyên:

“Không ai biết hắn có âm mưu gì.”

“Đúng vậy phu quân.” Chúng nữ gật đầu tán thành, rất sợ Phong Đô có âm mưu quỷ kế.

Ngược lại mấy nha đầu không sợ trời không sợ đất như Tiểu Thiên Ý, Đình Manh Manh vô cùng hứng thú, chỉ hận không thể đánh liều mạng với Phong Đô một trận.

“Không biết giữa chúng ta có gì thương lượng?” Lạc Nam nhàn nhạt hỏi.

Gần nhất hắn suýt chút đã bị Phong Đô làm thịt, may mắn bạo phát một kiếm hợp lực cùng các lão bà mới thừa cơ thoát khốn.

Tuy rằng không kiêng kỵ, nhưng cẩn thận vẫn là nên.

“Không có thù hận vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.” Phong Đô ung dung đáp:

“Chuyện trẫm muốn thương lượng, đương nhiên sẽ khiến Bá Chủ hứng thú.”

Lạc Nam quả thật bị hấp dẫn.

Đối với nhân vật như Phong Đô, chuyện khiến hắn tự mình ra mặt chắc chắn phi thường.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam vung tay triệu hoán Bất Hủ Thần Tháp, cười nói:

“Vào Tháp của ta nghị sự, nó sẽ giúp ngươi che giấu khí tức khỏi Chung Cực Chi Linh.”

Hắn muốn xem thử Phong Đô có gan này hay không.

Đổi lại là Bất Hủ Thần bình thường, vào trong tháp của Lạc Nam khác nào như cá nằm trên thớt, số phận mặc cho hắn định đoạt.

Nhưng khí phách của Phong Đô lại vượt xa dự kiến…

Gần như không hề suy nghĩ, y liền cười sảng khoái: “Cũng được, xem như trẫm chứng tỏ thiện chí.”

Nói xong, Âm Dương Lưỡng Giới mở ra, một luồng hắc tinh xông thẳng vào Bất Hủ Thần Tháp.

Lạc Nam cùng chúng nữ đưa mắt nhìn nhau.

Người ta đã vào thẳng địa bàn của mình, chủ động chui vào Thần Vật của mình… nếu như vẫn còn nghi kỵ không dám đối mặt, chẳng phải Bá Việt Tông quá mức hèn nhát sao?

Lạc Nam nhún nhún vai, mang theo các lão bà tiến vào Bất Hủ Thần Tháp.

Tại trong tháp, dễ dàng nhìn thấy một nam tử diện mạo hung thần ác sát, vừa nhìn đã có thể kinh khiếp quỷ thần, móng tay tô đỏ như máu.

Hắn có làn da màu đen tuyền, cơ thể cao lớn gần ba mét, trên thân mặc một bộ Đế Bào uy nghiêm lẫm liệt với những hoạ tiết cổ xưa như mây đen, sen trắng, tử văn… mang đậm nét truyền thống nơi âm tào địa phủ.

Tuy rằng hình thù kỳ dị, râu tóc dài ngoằng… nhưng mỗi một động tác, mỗi một cử chỉ đều mang đậm phong thái của bậc đế vương.

Thậm chí khi hắn tuỳ ý ngồi, cũng khiến người khác không dám có chút bất kính.

Chúng nữ cảm giác được áp lực, Lạc Nam phải đi phía trước các nàng, dùng Bá Uy của mình hoá giải uy thế từ Phong Đô toả ra mới khiến không khí dịu lại.

Lạc Nam tuỳ ý ngồi đối diện Phong Đô, lấy ra hai bầu Băng Phách Tửu mời hắn.

Phong Đô từ đầu đến cuối chỉ tập trung vào Lạc Nam, ngay cả một tia thần thức hay một cái liếc mắt cũng chưa từng nhìn đến chúng nữ.

Cảm giác như tuyệt sắc mỹ nhân ở trong mắt vị này cũng chỉ là không khí…

Người duy nhất có thể khiến hắn chú ý chỉ có kẻ mạnh, được hắn xem trọng… chính là Lạc Nam.

Hai người nâng cả bầu rượu uống một ngụm cạn sạch, biểu lộ như thường.

Phong Đô trực tiếp mở miệng, đi thẳng vào vấn đề nói:

“Trẫm ở bên dưới 18 tầng vị diện đụng một tên khó xơi, muốn mời Bá Chủ liên thủ đánh thử một trận, sau khi thành công… chiến lợi phẩm sẽ thuộc về kẻ có bản lĩnh.”

Đồng tử trong mắt Lạc Nam hơi co lại, mà chúng nữ cũng cảm thấy tim như khựng lại một nhịp.

Âm Gian Chi Thuỷ rốt cuộc sâu đến mức nào, đến cả tồn tại như Phong Đô cũng đụng một kẻ khó xơi?

“Âm Gian hết cường giả rồi sao? Lại để ngươi chạy đến đây gọi một kẻ ngoại lai như bổn toạ liên thủ?” Lạc Nam thản nhiên cười.

Không thể loại trừ đây là cái bẫy do Âm Gian đặt ra…

Gần nhất hắn mở Thông Đạo Âm Dương, cường giả cõi Âm cũng nghi ngờ không dám xông vào.

Thì đương nhiên, Lạc Nam cũng phải đề phòng.

“Âm Gian không thiếu cường giả, một số nhân vật có thể khiến trẫm phải thận trọng.” Phong Đô tuỳ ý đáp:

“Nhưng dù là trẫm cũng không tìm được mấy kẻ đó, ngược lại thì Bá Việt Tông của ngươi rất dễ tìm.”

“Về phần đám người Sát Giới, Thập Điện Diêm La hay vài cự đầu ở tầng 18… còn chưa đủ khả năng tham gia trận chiến này.”

“Hửm?” Lạc Nam hứng thú tràn trề: “Đối thủ rốt cuộc là ai?”

“Một kiện Thần Vật!” Phong Đô không che giấu:

“Ngươi có thể coi nó là kẻ trấn thủ cõi U Minh!”

“Hít!” Lạc Nam cùng chúng nữ giật mình.

Kẻ thủ hộ Đại Mạc, vị thần cai quản Hư Không… đều là Thần Vật rất mạnh.

Nhưng so sánh Đại Mạc, Hư Không với U Minh thì chẳng khác nào một tiểu hành tinh mang ra đặt cạnh đại vũ trụ.

Cõi u minh là toàn bộ Âm Gian, tính luôn 18 tầng vị diện…

“Thật sự có Bất Hủ Thần Vật cai quản toàn U Minh?” Lạc Nam nhịn không được hỏi lại.

“Đương nhiên, trẫm không phải đối thủ của nó.” Phong Đô nói thẳng:

“Gần nhất thấy ngươi biểu hiện không tồi, muốn cùng ngươi liên hợp thử một trận!”

“Tỷ lệ thắng bao nhiêu nếu hai ta cùng nhau?” Lạc Nam vuốt cằm.

“Không đến một phần!” Phong Đô đáp.

Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm: “Một phần mười cũng không được sao?”

“Là không nổi một phần trăm!” Phong Đô nhấn mạnh.

“Vậy còn đánh cái rắm à?” Lạc Nam bất mãn không thôi.

“Không thử sao biết?” Phong Đô cười tà đứng lên:

“Ngươi cứ cân nhắc đi, khi nào quyết định cứ liên lạc với trẫm!”

Nói xong, đem một tấm lệnh bài có nửa mặt màu trắng, nửa mặt màu đen ném cho Lạc Nam, nói:

“Đây là Âm Dương Lệnh của trẫm, có thể giúp ngươi che giấu hành tung, không bị Vị Diện Chi Linh phát hiện khi tiến vào Âm Gian.”

“Nhưng đừng mơ lợi dụng Âm Dương Lệnh gây chuyện ở Âm Gian, bởi vì trẫm sẽ cảm ứng được nó!”

Nói xong, thân ảnh hoá thành hắc tinh lao ra khỏi Bất Hủ Thần Tháp.

Lạc Nam có thể thử phong toả, cùng các lão bà ở trong tháp vây công, chiến với Phong Đô, thậm chí bắt tên này.

Nhưng cuối cùng hắn không làm vậy…

Phong Đô đã dám chơi đến mức tự chui vào Tháp để thương lượng, Lạc Nam cũng sẽ không hành xử như kẻ tiểu nhân.

“Thực lực của vị này, quả thật thâm bất khả trắc.” Diệp Đài Trang cảm thản:

“Phu quân có thể một mình độc chiến Cấm Chủ, hai vị Minh Chủ… nhưng chưa chắc chiếm được ưu thế nếu đối đầu Phong Đô.”

“Ừm.” Lạc Nam gật đầu tán thành.

Vừa rồi đã thử thăm dò, kết quả phát hiện như cát rơi vào biển, không có chút gợn sóng lăn tăn nào.

Rõ ràng Phong Đô cũng rất tự tin, dù bị nhốt vào tháp, dù bị Bá Việt Tông toàn lực vây công, hắn vẫn có thể an toàn rút lui.

Giống như cái cách Lạc Nam rút khỏi Âm Gian lần trước…

Cầm Âm Dương Lệnh trong tay quan sát, có thứ này sẽ không sợ Vị Diện Chi Linh quét trúng hay phát hiện.

Nhưng đổi lại, Phong Đô sẽ như âm hồn bất tán dõi theo.

Ý tứ rất rõ ràng, Phong Đô tự tin có thể trấn áp Lạc Nam nếu hắn dám ỷ vào Âm Dương Lệnh mà gây ra tổn thất cho Âm Gian.

“Chàng cảm thấy lời của hắn đáng tin không?” Tuế Nguyệt hỏi.

“Không biết.” Lạc Nam lắc đầu.

Tri nhân tri diện bất tri tâm, nếu Phong Đô bày mưu đặt kế để loại bỏ một mầm hoạ của Âm Gian là hắn thì cũng không phải chuyện bất ngờ.

Hơn nữa dù Phong Đô là kẻ quân tử, cũng chẳng ai dám đảm bảo nếu như mình bị thương sau khi chiến đấu với “kẻ trấn thủ U Minh”, những cường giả khác của Âm Gian sẽ không nhảy ra bỏ đá xuống giếng.

Trước khi ra quyết định, Lạc Nam phải cân nhắc kỹ càng…

Chúc cả nhà tối vui vẻ.

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây ạ:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để nghe audio:

https://www.youtube.com/@AkayTruyen